Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 189: Bình Yên Trong Ly Cà Phê Mưa

Mùi cà phê rang xay đậm đặc, ấm nồng len lỏi vào từng tế bào khứu giác, xua tan đi cái ẩm ướt còn vương lại của buổi chiều Sài Gòn. Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự dễ chịu lan tỏa. Anh bước vào quán cà phê ‘Dấu Chân Mưa’ – cái tên gợi nhớ đến những buổi chiều lãng đãng, những tâm hồn kiếm tìm sự bình yên giữa phố thị ồn ào. Quán là một căn nhà ống cổ kính được cải tạo, giữ lại trọn vẹn nét kiến trúc Pháp thuộc đã phai mờ theo thời gian. Tường vôi cũ kỹ, những khung cửa sổ gỗ sơn xanh rêu, và những viên gạch bông lót sàn mang hoa văn cổ điển đều kể một câu chuyện riêng, một ký ức về Sài Gòn xưa.

Ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc chụp đèn lồng bằng tre đan tỏa ra, vẽ nên những vệt sáng mềm mại trên nội thất gỗ sẫm màu. Những kệ sách chất đầy các tác phẩm văn học cũ, những bức tranh sơn dầu phong cảnh Sài Gòn xưa, và vô số vật dụng trang trí vintage như chiếc máy hát đĩa than, chiếc đồng hồ quả lắc đứng im lìm ở một góc tường, tất cả tạo nên một bầu không khí hoài niệm, lãng mạn nhưng cũng phảng phất chút u buồn. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương từ một chiếc loa nhỏ xíu khuất sau chậu cây xanh, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những tiếng trò chuyện thì thầm, tất cả đều vừa đủ để lấp đầy không gian mà không phá vỡ sự tĩnh lặng.

Minh Khang chậm rãi rảo bước, đôi mắt anh lướt qua từng bàn, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Trái tim anh đập nhẹ hơn một chút khi anh nhận ra cô. Yến Chi, đúng như anh dự đoán, đang ngồi ở vị trí quen thuộc nhất của cô, chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm yên tĩnh. Cô quay lưng về phía cửa ra vào, mái tóc dài buông xõa trên vai, tạo thành một vầng hào quang mềm mại dưới ánh đèn vàng. Trước mặt cô là một ly cà phê sứ trắng bốc hơi nghi ngút và một cuốn sổ bìa da cũ kỹ. Cô hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, chiếc bút chì lướt nhẹ trên trang giấy, như thể mọi thanh âm, mọi sự hiện diện xung quanh đều không thể chạm tới cô.

Anh tìm một chiếc bàn ở một góc khuất, khuất sau một chậu cây cảnh lớn và một giá sách cao, đủ để anh có thể quan sát cô mà không bị phát hiện. Duy, anh barista với mái tóc tạo kiểu và hình xăm nhỏ trên cổ tay, bước đến gần với nụ cười thân thiện.

"Chào anh, hôm nay anh vẫn dùng cà phê đen như mọi khi chứ ạ?" Duy hỏi, giọng điệu tự nhiên và ấm áp.

Minh Khang khẽ gật đầu, "Đúng vậy, vẫn như mọi khi." Anh đã ghi nhớ thói quen của Yến Chi và cả của quán này. Một phần trong kế hoạch "tạo ra ngẫu nhiên" của anh là trở thành một gương mặt quen thuộc ở những nơi cô thường lui tới, để mọi sự xuất hiện của anh đều có vẻ tự nhiên, không gượng ép.

Khi tách cà phê đen được đặt xuống bàn, Minh Khang nhấp một ngụm. Vị đắng đậm đặc lan tỏa trong khoang miệng, quen thuộc và cô đơn. Anh lật dở cuốn sách mà anh đã mua ở Nhà Sách FAHASA hôm trước – một tập thơ của Nguyễn Phong Việt, một tác giả mà anh biết Yến Chi rất yêu thích. Anh giả vờ đọc, đôi mắt lướt qua những dòng chữ nhưng tâm trí anh hoàn toàn ở nơi khác, nơi bóng hình Yến Chi đang ngồi.

Anh quan sát cô không chớp mắt. Cô đã thay đổi, rất nhiều. Không còn là cô gái trẻ tràn đầy năng lượng nhưng cũng dễ tổn thương của những năm đầu. Giờ đây, ở tuổi 30, Yến Chi toát lên một vẻ đẹp trưởng thành, một sự bình yên nội tại mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ ai. Từng đường nét trên khuôn mặt cô, từng cử chỉ khi cô nhấc ly cà phê lên hay khi cô cúi đầu phác thảo, đều toát ra vẻ tự tại, an nhiên. Cô dường như đã tìm thấy một điểm tựa vững chắc bên trong chính mình, không cần dựa dẫm vào bất kỳ điều gì từ bên ngoài.

Minh Khang cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực. "Cô ấy thật sự đã tìm thấy bình yên," anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng, "Và mình... mình đã ở đâu khi cô ấy cần nó nhất?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một vết dao cứa sâu vào những tiếc nuối. Anh đã từng tin rằng sự nghiệp, sự ổn định tài chính là những ưu tiên hàng đầu, là điều kiện tiên quyết để anh xứng đáng yêu một ai đó. Anh đã lao đầu vào công việc, bỏ quên những cảm xúc, những rung động chân thật nhất. Và giờ đây, khi anh đã có được "sự ổn định" mà anh hằng mơ ước, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng để trao đi yêu thương, thì Yến Chi lại không còn chờ đợi anh nữa.

Sự bình yên của Yến Chi không phải là vẻ bình yên của sự buông bỏ hay chán nản. Đó là sự bình yên của một tâm hồn đã tìm thấy giá trị của chính mình, đã học được cách tự nuôi dưỡng bản thân bằng những niềm vui giản dị nhất. Cô không còn trông ngóng, không còn chờ đợi một ai đó đến để lấp đầy khoảng trống. Cô đã tự lấp đầy nó bằng những đam mê, bằng những trải nghiệm, bằng những khoảnh khắc đơn giản mà cô tự tạo ra cho mình.

Anh nhớ lại những lời Hoàng Nam đã nói về sự thay đổi của Yến Chi, về việc cô đã trở nên độc lập và tự chủ như thế nào. Anh nhận ra rằng, đây không phải là một Yến Chi mà anh có thể dễ dàng tiếp cận bằng những lời đường mật hay những món quà đắt tiền. Đây là một Yến Chi mà anh cần phải thấu hiểu, cần phải chứng minh bản thân mình xứng đáng, không phải bằng những gì anh có, mà bằng chính con người anh đã trở thành. Cảm giác "muộn màng" không chỉ là một lời than thở, mà là một gánh nặng, một thách thức lớn lao đang đè nặng lên vai anh. Liệu anh có thể thay đổi để bước vào thế giới ấy của cô không, hay anh vẫn sẽ mãi là kẻ lạc lõng giữa những "phiên bản" khác nhau của chính mình và của cô?

Yến Chi vẫn say sưa với cuốn sổ phác thảo của mình. Đôi lúc, cô nhấp một ngụm cà phê, rồi lại cúi đầu, miết nhẹ từng đường chì. Cuốn sổ cũ kỹ, bìa da đã sờn màu, có vẻ như đã đồng hành cùng cô qua rất nhiều chuyến đi, rất nhiều khoảnh khắc. Minh Khang có thể hình dung ra vô số bức vẽ, những ký họa về những khuôn mặt lạ, những phong cảnh đẹp, hay chỉ đơn giản là những ý tưởng chợt lóe lên trong tâm trí cô. Mỗi đường nét trên trang giấy đều là một phần của thế giới nội tâm phong phú mà anh đang cố gắng tìm hiểu.

Anh quan sát từng cử chỉ của cô, từng cái nhíu mày nhẹ khi cô tập trung, từng nụ cười thoáng qua khi cô hài lòng với một nét vẽ. Mái tóc đen nhánh của cô thỉnh thoảng khẽ lay động khi cô cúi thấp đầu, để lộ một bên tai nhỏ nhắn và một vài sợi tóc con vương vấn. Ánh sáng vàng của quán cà phê như ôm lấy cô, tạo nên một bức tranh tĩnh lặng, đẹp đến nao lòng. Yến Chi dường như đã biến hóa thành một nghệ sĩ thực thụ, một người tìm thấy niềm vui và ý nghĩa trong từng sáng tạo nhỏ bé.

"Cuộc sống đôi khi chỉ cần những khoảnh khắc đơn giản như thế này..." Yến Chi khẽ thầm thì, giọng nói rất nhỏ, nhưng Minh Khang, với thính giác nhạy bén của một người đang tập trung cao độ, vẫn như nghe thấy được. Cô ngước mắt lên, ánh mắt lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa giả định trên tấm kính tạo cảm giác lãng mạn, dù bên ngoài trời không hề mưa. Chỉ là một tấm kính được phủ một lớp nước mờ ảo, mô phỏng những vệt mưa chảy dài, mang đến một cảm giác dịu mát, u hoài cho không gian quán. Rồi ánh mắt cô lướt qua không gian quán một cách vô định, không dừng lại ở bất kỳ điểm nào quá lâu, như một con thuyền trôi nhẹ trên mặt hồ, không có bến đỗ cụ thể.

Tim Minh Khang chợt lỗi nhịp. Anh giật mình, vội vàng cúi xuống cuốn sách, giả vờ tập trung vào những dòng thơ của Nguyễn Phong Việt. Anh biết ánh mắt cô đã lướt qua anh, dù chỉ là một thoáng, một cái nhìn không chủ đích. Anh nín thở, lắng nghe. Không có tiếng động nào khác lạ, không có sự dừng lại, không có dấu hiệu nhận biết. Khi anh dám ngẩng đầu lên, Yến Chi đã lại cúi xuống, tiếp tục công việc của mình, như thể không có bất cứ điều gì xảy ra. Cô không hề có phản ứng đặc biệt nào, không một cái chớp mắt, không một cái nhíu mày. Sự thờ ơ đó, sự bình thản đó, còn đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc nào.

Một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa thất vọng tràn ngập Minh Khang. Nhẹ nhõm vì anh đã không bị phát hiện, không làm xáo trộn sự bình yên của cô. Thất vọng vì điều đó đồng nghĩa với việc cô hoàn toàn không nhận ra anh, hoặc nếu có, thì anh cũng không đủ quan trọng để cô phải bận tâm. Anh tự hỏi, liệu có phải Yến Chi đã cảm nhận được một sự hiện diện lạ lẫm nào đó, một ánh nhìn nào đó hướng về phía mình, nhưng cô đã chọn cách bỏ qua nó, chọn cách tiếp tục chìm đắm trong thế giới riêng của mình? Điều đó càng khẳng định sự độc lập và tự chủ của cô, một bức tường vô hình nhưng vững chắc, không dễ dàng bị lay chuyển.

Anh biết, Yến Chi giờ đây đã vượt qua giai đoạn tìm kiếm một ai đó để chia sẻ, để nương tựa. Cô đã tìm thấy sự đủ đầy trong chính mình, trong những niềm đam mê và những khoảnh khắc đơn giản mà cô tự tạo ra. Cô không còn chờ đợi một hoàng tử đến giải cứu, không còn chờ đợi một tình yêu định mệnh để lấp đầy cuộc sống. Cô đã tự mình trở thành nữ hoàng của vương quốc riêng, nơi mọi thứ đều được sắp đặt theo ý muốn và cảm xúc của cô.

Minh Khang đặt tách cà phê xuống, cảm nhận hơi ấm đã dần nguội lạnh của nó. Vị đắng của cà phê giờ đây không còn đậm đà mà trở nên nhạt nhòa, pha lẫn chút chua xót. Anh nhìn lại Yến Chi một lần nữa. Cô vẫn ở đó, vẫn say sưa với thế giới của mình, hoàn toàn không biết rằng có một người đang ở rất gần, lặng lẽ quan sát cô, và cảm thấy trái tim mình se thắt lại.

"Cô ấy đã không còn trông ngóng mình," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm nặng trĩu. "Không phải vì giận dỗi, mà vì đã tìm thấy sự đủ đầy trong chính mình. Mình đã đến muộn thật rồi." Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh, nhưng cũng là một lời nhắc nhở nghiệt ngã về thực tại. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, đã bỏ lỡ những "phiên bản" đẹp nhất của cô, những phiên bản mà cô cần anh nhất. Và giờ đây, khi anh đã sẵn sàng, thì cô lại đã tự mình vượt qua tất cả.

Sự bình yên của Yến Chi không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh. Sức mạnh của một người phụ nữ đã trải qua đổ vỡ, đã học cách tự đứng lên và tự tạo hạnh phúc cho mình. Minh Khang ngưỡng mộ cô, ngưỡng mộ sự kiên cường và độc lập ấy. Nhưng đồng thời, anh cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Liệu sự bình yên ấy có quá vững chắc đến mức không ai có thể bư���c vào không? Liệu anh có còn cơ hội nào nữa không, khi cô đã quá hạnh phúc với chính mình?

Anh lặng lẽ đặt cuốn sách xuống bàn, nhẹ nhàng đứng dậy. Anh cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào, không muốn làm vỡ tan khoảnh khắc yên bình của cô. Tiếng bước chân anh nhẹ bẫng trên nền gạch bông cũ kỹ, hòa lẫn vào tiếng nhạc acoustic đang ngân nga. Anh nán lại một chút ở quầy tính tiền, trao đổi vài lời xã giao với Duy, khen ngợi hương vị cà phê và không gian quán.

"Cà phê của chị hôm nay vẫn như mọi khi chứ ạ?" Duy hỏi, khi thấy Minh Khang đưa mắt nhìn về phía Yến Chi một lần cuối. Anh barista không biết câu hỏi của mình đã vô tình chạm vào một nỗi niềm sâu kín của Minh Khang.

Minh Khang khẽ cười, nụ cười buồn bã. "À, không... Tôi là khách quen của quán thôi. Cô ấy là..." Anh ngập ngừng, không biết nên nói gì. "Cô ấy là một người bạn cũ."

Duy gật đầu mỉm cười, "Dạ vâng. Quán em có nhiều khách quen lắm ạ, đặc biệt là vào những buổi chiều thế này."

Minh Khang chỉ gật đầu, đưa mắt nhìn Yến Chi lần cuối trước khi rời đi. Bóng hình cô vẫn ngồi đó, thanh thoát và tự tại, như một điểm nhấn tĩnh lặng giữa dòng chảy thời gian. Anh hiểu rằng, sự hiện diện kín đáo của anh, những lần "ngẫu nhiên" này, có lẽ chỉ là những giọt nước nhỏ nhoi trên bề mặt một đại dương tĩnh lặng. Để chạm đến được sâu thẳm bên trong cô, anh cần nhiều hơn là sự kiên nhẫn. Anh cần sự thấu hiểu sâu sắc, sự thay đổi chân thành từ chính bản thân, và có lẽ, một hành động mạnh mẽ hơn, trực diện hơn.

Anh bước ra khỏi quán, bầu trời hoàng hôn đã ngả sang màu tím than, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng. Không khí bên ngoài dịu mát, nhưng trong lòng anh vẫn còn vương vấn vị đắng của cà phê nguội và cảm giác "muộn màng" day dứt. Con đường phía trước còn dài, và anh biết, để có thể một lần nữa bước vào thế giới của Yến Chi, không phải với tư cách của một người đã lỡ nhịp, mà là của một người đã sẵn sàng cho một phiên bản tình yêu mới mẻ, anh cần phải thay đổi chính bản thân mình, sâu sắc hơn, toàn diện hơn bao giờ hết. Sự bình yên của Yến Chi đã trở thành một thách thức lớn lao, nhưng cũng là một động lực mạnh mẽ, thôi thúc anh không ngừng tiến về phía trước.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free