Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 190: Màn Đêm Và Lời Khuyên Của Tri Kỷ
Anh bước ra khỏi quán, bầu trời hoàng hôn đã ngả sang màu tím than, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng. Không khí bên ngoài dịu mát, nhưng trong lòng anh vẫn còn vương vấn vị đắng của cà phê nguội và cảm giác "muộn màng" day dứt. Con đường phía trước còn dài, và anh biết, để có thể một lần nữa bước vào thế giới của Yến Chi, không phải với tư cách của một người đã lỡ nhịp, mà là của một người đã sẵn sàng cho một phiên bản tình yêu mới mẻ, anh cần phải thay đổi chính bản thân mình, sâu sắc hơn, toàn diện hơn bao giờ hết. Sự bình yên của Yến Chi đã trở thành một thách thức lớn lao, nhưng cũng là một động lực mạnh mẽ, thôi thúc anh không ngừng tiến về phía trước.
***
Đã gần nửa đêm, nhưng căn hộ penthouse xa hoa trên tầng 40 vẫn chìm trong ánh sáng lộng lẫy của thành phố về đêm. Những tòa nhà chọc trời khác như những ngọn nến khổng lồ, thắp sáng cả một vùng trời, và Minh Khang, ngồi trên chiếc ghế bành da Ý màu xám tro, cảm thấy mình như một vì sao lẻ loi giữa dải ngân hà rực rỡ đó. Căn hộ của anh, được thiết kế theo phong cách hiện đại, tối giản, với những mảng kính cường lực từ sàn đến trần, phô bày toàn cảnh đô thị sầm uất, tưởng chừng như có thể ôm trọn cả thế giới vào lòng. Nội thất nhập khẩu đắt tiền, tông màu trầm ấm, tạo nên một không gian sang trọng đến mức đôi khi tĩnh lặng đến rợn người.
Một ly rượu vang đỏ được đặt trên chiếc bàn kính thấp trước mặt anh, hơi nước vẫn còn đọng trên thành ly, nhưng chất lỏng màu ruby bên trong vẫn chưa được động đến. Tiếng nhạc không lời cổ điển, một bản concerto violin nhẹ nhàng, vang vọng khắp không gian rộng lớn, hòa lẫn với tiếng gió rít nhè nhẹ qua ô cửa kính, và đôi khi là tiếng nước chảy khe khẽ từ hồ bơi vô cực nhỏ ở ban công. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và cô độc. Mùi hương gỗ quý từ đồ nội thất mới, pha lẫn chút nước hoa nam tính phảng phất trên da anh, cùng với hương rượu vang thoang thoảng, càng làm không khí thêm phần trầm mặc.
Minh Khang day thái dương. Đôi mắt sâu của anh ẩn chứa sự mệt mỏi, không phải của một ngày làm việc căng thẳng, mà là của một nỗi niềm chất chứa đã lâu. Hình ảnh Yến Chi ngồi bình yên trong quán cà phê chiều nay cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Cô gái ấy, với mái tóc xõa tự nhiên, ánh mắt tập trung vào cuốn sổ phác thảo, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của mình, không hề hay biết về sự hiện diện của anh, người đang lặng lẽ quan sát từ một góc khuất.
“Sự thờ ơ đó... hay là cô ấy thực sự không còn quan tâm?” anh tự hỏi, giọng nói nội tâm nặng trĩu, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Anh nhớ lại khoảnh khắc Yến Chi thoáng ngước nhìn, ánh mắt lướt qua anh, nhưng không dừng lại, không một chút nhận ra, như thể anh chỉ là một phần của cảnh vật vô tri. Cái cảm giác bị bỏ qua, bị xem nhẹ, nó không chỉ là sự tổn thương mà còn là một nỗi sợ hãi mơ hồ. "Mình đã quá muộn rồi sao?"
Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một con dao cứa vào vết thương đã cũ. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh đạt được sự ổn định, chỉ cần anh đủ vững vàng, đủ thành công, thì mọi thứ sẽ tự khắc đâu vào đấy. Nhưng giờ đây, khi anh đã có tất cả những điều đó, thì Yến Chi lại đã tìm thấy sự đủ đầy trong chính bản thân cô. Cô không cần anh để lấp đầy khoảng trống, cô đã tự mình lấp đầy nó bằng những niềm đam mê, bằng sự bình yên tự tại mà anh chưa bao giờ tưởng tượng ra. Cái phiên bản của Yến Chi mà anh từng biết, cái phiên bản mong manh, dễ vỡ, có lẽ đã mãi mãi nằm lại trong quá khứ. Còn phiên bản Yến Chi của hiện tại, cô ấy rực rỡ và độc lập đến mức khó tin.
Anh thở dài, ánh mắt lướt qua chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền, những con số dạ quang nhấp nháy, báo hiệu thời gian đang trôi đi không ngừng. Năm tháng đã trôi qua như thế nào, anh đã đánh đổi những gì để có được ngày hôm nay? Sự nghiệp thăng hoa, tiền bạc dư dả, vị thế vững chắc. Anh đã cố gắng đạt được mọi thứ mà xã hội coi là thước đo của thành công, tin rằng đó là tấm vé để có được hạnh phúc. Nhưng tấm vé ấy, giờ đây, lại không thể đưa anh đến với Yến Chi, đến với cái hạnh phúc mà anh bỗng nhiên khao khát đến cháy lòng. Nó giống như việc anh đã chuẩn bị một bữa tiệc thịnh soạn, nhưng vị khách duy nhất anh muốn mời lại đã ăn no từ lâu, và tìm thấy niềm vui trong những món ăn đơn giản mà cô tự tay chuẩn bị.
Minh Khang đứng dậy, bước đến bên cửa sổ kính lớn, đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của kính. Hơi lạnh từ kính truyền qua lòng bàn tay anh, nhắc nhở anh về khoảng cách giữa mình và thế giới ngoài kia, giữa mình và Yến Chi. Anh đã lỡ nhịp quá nhiều lần, đã để cái "thời điểm" trôi qua không biết bao nhiêu lần. "Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản." Câu nói đó, không biết từ đâu vọng lại trong tâm trí anh, chua chát và cay đắng. Anh đã đến đúng người, đúng là Yến Chi mà anh vẫn luôn nhớ, nhưng lại là sai phiên bản của cô, phiên bản không còn cần anh nữa.
Sự bình yên của Yến Chi, trong mắt anh, không chỉ là một vẻ đẹp mà còn là một bức tường thành kiên cố. Cô đã tự xây dựng một vương quốc riêng cho mình, nơi cô là nữ hoàng, tự do và tự chủ. Để bước vào vương quốc ấy, anh không thể chỉ đơn thuần là gõ cửa. Anh cần phải có chìa khóa, một chìa khóa được tạo nên từ sự thấu hiểu, kiên nhẫn và chân thành. Nhưng liệu anh có còn đủ thời gian để tìm kiếm chìa khóa đó không, khi cô đã quá hạnh phúc với chính mình?
Anh rút điện thoại ra khỏi túi quần, màn hình sáng lên trong bóng tối. Ngón tay anh lướt qua danh bạ, dừng lại ở một cái tên quen thuộc: "Hoàng Nam". Anh ngần ngừ một lúc. Đã khuya rồi, Nam chắc đã ngủ. Nhưng nỗi lòng của anh giờ đây nặng trĩu đến mức anh không thể giữ nó lại cho riêng mình. Anh cần một lời khuyên, một góc nhìn khác, một ai đó có thể giúp anh gỡ rối mớ bòng bong trong tâm trí. Cuối cùng, anh hít một hơi thật sâu, rồi nhấn nút gọi. Tiếng chuông reo đều đặn, vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch, và mỗi tiếng chuông như một nhát đâm vào sự kiêu hãnh của anh, nhắc nhở anh rằng, đôi khi, ngay cả người mạnh mẽ nhất cũng cần một chỗ dựa.
***
Nhà Hàng 'Bữa Tối Của Ký Ức' chìm trong một bầu không khí thanh lịch và lãng mạn. Kiến trúc tân cổ điển pha trộn với nét hiện đại, những bức tường được ốp gỗ tối màu, ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn chùm pha lê và những ngọn nến lung linh trên mỗi bàn ăn. Khăn trải bàn trắng tinh, những bó hoa ly và hồng tươi tắn tỏa hương dịu nhẹ, tạo nên một không gian riêng tư và yên tĩnh đến lạ. Tiếng nhạc không lời du dương của một bản piano jazz nhẹ nhàng hòa lẫn với tiếng ly tách chạm nhẹ, tiếng thì thầm trò chuyện của những cặp đôi, và tiếng dao dĩa khẽ khàng va vào nhau, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, không hề phá vỡ sự tĩnh lặng cần thiết. Mùi thức ăn cao cấp từ bếp, mùi rượu vang hảo hạng, và hương hoa tươi phảng phất trong không khí, càng làm tăng thêm sự dễ chịu.
Minh Khang và Hoàng Nam ngồi đối diện nhau tại một góc khuất trong nhà hàng, nơi có một tấm màn nhung nhẹ nhàng che khuất, tạo ra một không gian gần như riêng tư hoàn toàn. Minh Khang, vẫn giữ phong thái lịch thiệp thường ngày với chiếc áo sơ mi màu xanh đậm và quần tây, nhưng trên khuôn mặt góc cạnh của anh, vẻ mệt mỏi và suy tư vẫn chưa tan hết. Đôi mắt sâu của anh nhìn vào ly rượu vang đỏ trên bàn, như đang tìm kiếm một câu trả lời nào đó trong lớp chất lỏng sóng sánh. Đối diện anh, Hoàng Nam, bạn thân và cũng là tri kỷ của anh, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Anh cao ráo, dáng người thư sinh, đeo một cặp kính gọng kim loại thanh mảnh, khiến anh trông càng thêm phần trí thức và trầm tính. Chiếc áo polo màu kem và quần kaki khiến anh trông nhã nhặn và thân thiện.
“Cậu biết không, Nam,” Minh Khang bắt đầu, giọng nói trầm, pha chút sự thất vọng không thể che giấu. Anh nâng ly rượu lên, nhấp một ngụm nhỏ, vị chát đắng của vang không làm vơi đi vị đắng trong lòng anh. “Cô ấy... cô ấy dường như hoàn toàn không để tâm. Cứ như thể mình là người vô hình vậy.” Anh kể lại chi tiết những lần anh cố tình tạo ra sự "ngẫu nhiên", từ phòng triển lãm nghệ thuật đến quán cà phê 'Dấu Chân Mưa', và cách Yến Chi đã lướt qua sự hiện diện của anh mà không một chút dao động. Anh diễn tả cái cảm giác cô độc khi đứng rất gần cô, nhưng lại cảm thấy khoảng cách giữa họ xa vời vợi, như hai thế giới song song không bao giờ giao nhau.
Hoàng Nam lắng nghe một cách kiên nhẫn, thỉnh thoảng gật đầu nhẹ, ánh mắt xuyên qua lớp kính nhìn thẳng vào Minh Khang, như thể đang đọc thấu mọi suy nghĩ trong lòng bạn mình. Anh đặt chiếc khăn ăn xuống bàn, rồi nhẹ nhàng tháo kính ra, dùng một miếng vải mềm lau nhẹ, từng động tác đều chậm rãi và cẩn trọng. “Có lẽ không phải là thờ ơ, Khang,” Hoàng Nam nói, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn, nhưng mỗi lời đều chứa đựng sự sâu sắc. Anh đeo kính lại, nhìn thẳng vào Minh Khang. “Có thể đó là sự bình yên mà cô ấy đã phải khó khăn lắm mới tìm được. Cậu đã từng đặt sự nghiệp lên trên tất cả, bây giờ cô ấy cũng có cuộc sống của riêng mình. Tình cảm không phải một dự án để cậu có thể lên kế hoạch và thực hiện trong một sớm một chiều đâu.”
Minh Khang siết chặt ly rượu trong tay, cảm nhận hơi lạnh từ thủy tinh truyền vào lòng bàn tay. Anh cúi đầu, trầm ngâm trước lời nói của Hoàng Nam. Anh biết bạn mình nói đúng. Anh đã quá quen với việc lập kế hoạch, đặt mục tiêu, và rồi dốc toàn lực để đạt được chúng. Trong công việc, điều đó luôn mang lại hiệu quả. Nhưng tình yêu, đặc biệt là với Yến Chi, lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Cô ấy không phải là một dự án, không phải là một mục tiêu để anh chinh phục bằng những chiến lược đã vạch sẵn. Cô ấy là một con người, với những cảm xúc, những trải nghiệm, và một thế giới riêng mà anh đã bỏ lỡ quá nhiều.
“Mình hiểu điều đó,” Minh Khang khẽ nói, ngước mắt lên nhìn Hoàng Nam, ánh mắt đầy rối bời. “Nhưng mình không biết phải làm gì nữa. Mình đã cố gắng tiếp cận một cách tinh tế nhất có thể, không muốn làm cô ấy sợ hãi hay cảm thấy bị áp đặt. Nhưng dường như mọi nỗ lực của mình đều vô nghĩa. Cô ấy… cô ấy đã không còn trông ngóng mình nữa. Điều đó đau hơn cả sự giận dỗi, Nam ạ. Bởi vì nó có nghĩa là mình đã hoàn toàn bị lãng quên, hoặc tệ hơn, là không còn quan trọng.”
Hoàng Nam lắc đầu nhẹ. “Không hẳn là bị lãng quên, Khang. Mà là cô ấy đã tiến về phía trước. Yến Chi của bây giờ không còn là Yến Chi của năm năm trước, người từng trải qua đổ vỡ và cần một bờ vai. Cô ấy đã tự mình chữa lành, tự mình đứng vững. Cô ấy không chờ đợi một ai đến giải cứu nữa. Đó là một sức mạnh đáng ngưỡng mộ, nhưng cũng là một thách thức lớn cho cậu.” Anh hơi ngừng lại, để những lời nói của mình thấm vào Minh Khang. “Cậu đã nói về ‘sự ổn định và cái giá của nó’. Cậu đã trả giá bằng thời gian, bằng những cơ hội, và giờ đây, cậu đang đối mặt với cái giá của sự ‘muộn màng’. Nhưng điều đó không có nghĩa là mọi thứ đã kết thúc.”
Hoàng Nam đặt tay lên vai Minh Khang, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy ấm áp và chân thành. “Sự kiên nhẫn và chân thành mới là chìa khóa, Khang. Không phải những cuộc gặp gỡ ‘ngẫu nhiên’ được sắp đặt một cách khéo léo, mà là sự hiện diện chân thật, không đòi hỏi, không áp đặt. Yến Chi của bây giờ, cô ấy cần một người hiểu được sự bình yên của cô ấy, tôn trọng thế giới riêng của cô ấy, chứ không phải một người muốn phá vỡ nó để bước vào. Và quan trọng nhất,” Hoàng Nam nhấn mạnh, nhìn thẳng vào Minh Khang, “là cậu có thực sự hiểu Yến Chi của bây giờ không? Không phải Yến Chi trong ký ức của cậu, không phải Yến Chi mà cậu mong muốn, mà là Yến Chi đang sống, đang thở, với những ước mơ, những suy nghĩ, và những niềm đam mê của riêng cô ấy. Cậu có dành thời gian để thực sự tìm hiểu về phiên bản đó của cô ấy chưa?”
Minh Khang trầm ngâm, ánh mắt dần chuyển từ thất vọng sang suy tư sâu sắc. Lời nói của Hoàng Nam như một tia sáng rọi vào góc khuất trong tâm trí anh. Anh đã quá tập trung vào việc "tạo ra cơ hội" để Yến Chi nhìn thấy anh, để cô ấy nhận ra "phiên bản đã sẵn sàng" của anh. Nhưng anh lại quên mất một điều cốt yếu: liệu anh có thực sự hiểu được "phiên bản" Yến Chi của hiện tại không? Anh đã tìm hiểu về những nơi cô lui tới, những hoạt động cô yêu thích, nhưng đó chỉ là những thông tin bề nổi. Còn về chiều sâu tâm hồn, về những thay đổi trong suy nghĩ và quan điểm của cô sau những năm tháng không gặp gỡ, anh lại chưa thực sự đào sâu.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn Hoàng Nam, trong mắt ánh lên một tia sáng mới, không còn là sự nản lòng mà là một sự kiên định vừa được tìm thấy. “Cậu nói đúng, Nam. Mình đã quá mải mê với những gì mình muốn, mà quên mất rằng cô ấy đã thay đổi. Mình cần phải hiểu cô ấy hơn, hiểu Yến Chi của bây giờ. Không phải chỉ là những gì mình biết về cô ấy trong quá khứ, hay những gì mình tưởng tượng về cô ấy trong tương lai. Mà là cô ấy của hiện tại, với tất cả những gì cô ấy đang có.”
Ly rượu trên tay anh giờ đây không còn lạnh lẽo nữa, mà dường như đã được sưởi ấm bởi một ngọn lửa mới trong lòng. Con đường phía trước có thể còn rất dài, và đầy gian nan, nhưng anh không còn cảm thấy đơn độc nữa. Anh có một người bạn đồng hành, một tri kỷ luôn sẵn lòng đưa ra những lời khuyên chân thành nhất. Minh Khang biết, để có thể một lần nữa chạm đến Yến Chi, anh cần phải thay đổi không chỉ cách anh hành động, mà cả cách anh suy nghĩ. Anh cần sự kiên nhẫn, sự chân thành tuyệt đối, và trên hết, là một sự thấu hiểu sâu sắc về người con gái mà anh đã bỏ lỡ quá nhiều lần. Anh sẽ không còn dựa vào những sự "tình cờ" nữa. Anh sẽ bắt đầu một hành trình mới, một hành trình thực sự tìm hiểu và kết nối với "phiên bản" Yến Chi của hiện tại, dù cho nó có khó khăn đến đâu.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.