Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 192: Nụ Cười Giữa Những Trang Sách
... Cô thở dài, cầm lại ly cà phê. Cô vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong sâu thẳm, một cảm giác gì đó đang cựa quậy. Đó không phải là sự vui mừng hay hạnh phúc, cũng không phải là nỗi buồn hay tiếc nuối. Đó là một sự thận trọng, một chút hoài nghi, và một câu hỏi lớn: Minh Khang của bây giờ, anh ấy thực sự là ai? Và liệu, anh ấy có thực sự hiểu được Yến Chi của hiện tại? Con đường phía trước, đối với cả hai, vẫn còn rất dài.
***
Yến Chi đặt ly cà phê xuống bàn, ánh mắt vẫn miên man dõi theo những ánh đèn đường lấp lánh như những sợi chỉ vàng trên tấm thảm nhung đen của màn đêm thành phố. Dù đã qua khoảnh khắc bất ngờ ban đầu, nhưng dư vị của nó vẫn đọng lại, dai dẳng như hương trà thảo mộc thoang thoảng trong căn phòng. Cuốn sách “Nghệ thuật của sự Chiêm nghiệm” vẫn nằm đó, im lìm, cùng tấm thiệp nhỏ. Cô khẽ chạm ngón tay lên bìa sách, cảm nhận sự mịn màng của giấy mới, một cảm giác lạ lẫm so với những cuốn sách cũ kỹ, ngả màu thời gian trên giá sách của cô. Nó như một vật thể xa lạ vừa đột nhập vào không gian yên bình đã được cô kiến tạo cẩn thận từng chút một.
Căn hộ của Yến Chi nằm trong một khu chung cư cũ kỹ mang phong cách thập niên 90, với những khung cửa sổ lớn đón nắng và một ban công nhỏ xinh nơi cô thường trồng những chậu hoa nhài. Chiều nay, ánh nắng đã dịu đi rất nhiều, chỉ còn vương lại chút vàng óng trên nền gạch hoa văn cũ kỹ. Gió mát từ ban công thổi vào, mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng cùng tiếng xe cộ vọng lên từ xa, hòa vào tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng mà cô thường bật mỗi khi cô cần sự tập trung cho những bản phác thảo hay đơn giản chỉ để thư giãn. Không khí trong căn phòng luôn mang một vẻ ấm áp, hoài niệm, với những món đồ nội thất tối giản pha lẫn nét vintage do chính tay cô lựa chọn và sắp đặt. Nơi đây là chốn bình yên, là thế giới riêng mà Yến Chi đã mất rất nhiều năm để xây dựng sau những giông bão.
Cô đã cố gắng trở lại với nhịp điệu thường ngày, vớ lấy cuốn sổ phác thảo cũ kỹ đã theo cô qua bao mùa, nhưng ngón tay lại vô thức đặt lên cuốn sách mới. Những đường nét chì than trên trang giấy trắng vẫn còn dang dở, hình ảnh một cô gái đang đứng quay lưng nhìn về phía biển, mái tóc bay trong gió, dường như đang chờ đợi hoặc đang buông bỏ điều gì đó. Nó phản chiếu một phần tâm trạng của cô lúc này – một sự tĩnh lặng bề ngoài nhưng nội tâm lại đang gợn sóng.
“Anh nhớ em từng nhắc đến cuốn này. Hy vọng em thích.” Mười ba chữ đó cứ vang vọng trong đầu cô, không ồn ào, không vội vã, nhưng đủ để khơi lên một dòng chảy của ký ức. Cô nhớ như in buổi chiều mưa năm nào, khi cô hồn nhiên kể cho Minh Khang nghe về cuốn sách ấy, về những triết lý sống mà cô tìm thấy trong đó. Lúc ấy, cô đâu nghĩ anh sẽ nhớ, hay thậm chí là để tâm. Cô đã luôn nghĩ anh quá bận rộn với những con số, những dự án lớn lao, những kế hoạch ổn định cho tương lai mà bỏ quên những điều nhỏ nhặt, những rung động tinh tế của cảm xúc. Vậy mà giờ đây, sự "bỏ quên" ấy dường như đã thay đổi.
Cử chỉ này khác hẳn với những lần gặp gỡ tình cờ trước đó. Không phải là một sự xuất hiện bất ngờ ở quán cà phê, không phải là một cái chạm mặt vô tình trên phố. Đây là một hành động có chủ đích, một sự quan tâm được thể hiện một cách kín đáo nhưng sâu sắc. Nó không có vẻ gì là ép buộc, cũng không mang theo bất kỳ sự đòi hỏi nào. Chỉ đơn giản là một món quà, một lời nhắn, một sự ghi nhận.
Yến Chi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi hương của sách mới xen lẫn mùi trà thảo mộc, một sự kết hợp lạ lùng nhưng không khó chịu. Cô cảm nhận được sự chân thành ẩn chứa trong hành động này, một điều mà cô từng nghĩ mình sẽ không bao giờ tìm thấy ở Minh Khang của những năm trước. Anh của ngày xưa, luôn vội vã, luôn hướng về phía trước, luôn đặt sự nghiệp và sự ổn định lên hàng đầu, dường như không có chỗ cho những suy tư tinh tế như vậy.
Nhưng Yến Chi của bây giờ cũng không phải là Yến Chi của ngày xưa. Cô đã trưởng thành hơn, độc lập hơn, và quan trọng nhất, cô đã học được cách bảo vệ sự bình yên của chính mình. Những đổ vỡ trong quá khứ đã dạy cô rằng không thể vội vàng, không thể tin vào những điều phù phiếm. Bức tường mà cô đã dựng lên xung quanh trái tim mình, dù không hề kiên cố đến mức không thể phá vỡ, nhưng nó đã đủ vững chắc để cô không còn dễ dàng bị xao động bởi những điều bất ngờ.
Cô mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm đã hoàn toàn buông xuống, những ánh đèn cao áp bắt đầu hắt lên ánh sáng trắng xanh. Yến Chi đứng dậy, bước đến ban công, hít thở không khí mát lành của buổi tối. Từ trên cao nhìn xuống, thành phố vẫn ồn ào, tấp nập, nhưng đối với cô, mọi thứ dường như đã chậm lại. Cô đã không còn chạy theo nhịp điệu hối hả đó nữa.
Cái cảm giác cựa quậy trong lòng cô không phải là sự háo hức của một cô gái mới yêu, mà là sự cẩn trọng của một người phụ nữ đã trải qua nhiều thăng trầm. Nó là sự tò mò về một Minh Khang khác, một Minh Khang đang cố gắng hiểu thế giới của cô. Nhưng đồng thời, nó cũng là một lời nhắc nhở về những rào cản vẫn còn đó, về những khác biệt đã từng chia cắt họ, và về con đường dài mà cả hai đã đi qua để trở thành những phiên bản hiện tại của chính mình. Cô đã sẵn sàng cho tình yêu, nhưng liệu đó có phải là thứ tình yêu mà Minh Khang có thể trao cho cô bây giờ, hay đó chỉ là một sự cố gắng muộn màng?
Yến Chi quay vào, ánh mắt một lần nữa dừng lại trên cuốn sách và tấm thiệp. Lời nhắn ngắn gọn ấy, không một lời hoa mỹ, không một dấu vết của sự thúc ép, lại chính là điều khiến cô phải suy nghĩ nhiều nhất. Nó giống như một câu đố bỏ ngỏ, một cánh cửa hé mở, nhưng cô vẫn đứng đó, dè dặt, chưa sẵn sàng bước vào. Sự bình yên của cô, như một hồ nước phẳng lặng, vừa mới gợn lên một làn sóng nhỏ, nhưng vẫn chưa đủ mạnh để phá vỡ sự tĩnh mịch vốn có.
***
Đêm đã khuya, nhưng Yến Chi vẫn ngồi trên chiếc ghế bành yêu thích, bên cạnh là chiếc đèn bàn với ánh sáng vàng dịu. Cuốn sách “Nghệ thuật của sự Chiêm nghiệm” vẫn nằm trên bàn cà phê, ở vị trí cũ, chưa hề được mở ra. Cô đã pha một tách trà hoa cúc nóng, hương thơm nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian, mang lại một cảm giác thư thái. Nhưng dường như sự thư thái đó vẫn chưa đủ để xoa dịu những suy tư đang cuộn xoáy trong tâm trí cô.
Cô nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị ngọt nhẹ và hương thơm ấm áp. Ánh mắt cô vẫn không rời cuốn sách. Đây không chỉ là một cuốn sách, nó là một thông điệp, một tín hiệu từ quá khứ, từ một người mà cô tưởng chừng đã không còn giao thoa nhiều trong cuộc sống của mình nữa. Yến Chi tự hỏi, anh ấy đã phải dành bao nhiêu tâm trí để nhớ về một câu chuyện vu vơ của cô từ rất lâu về trước? Và tại sao, đến bây giờ, anh ấy mới thể hiện điều đó?
“Anh ấy vẫn còn nhớ… một cử chỉ tinh tế đến lạ thường.” Cô lẩm bẩm trong miệng, giọng nói khẽ khàng như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng. Sự tinh tế này khác hẳn với Minh Khang mà cô từng biết. Minh Khang của năm xưa luôn có một sự vội vã, một sự thiếu kiên nhẫn trong những hành động liên quan đến tình cảm. Anh luôn muốn mọi thứ phải rõ ràng, phải có mục tiêu, có kế hoạch. Còn bây giờ, hành động này lại không hề có một mục đích cụ thể nào ngoài việc… quan tâm.
Nghĩ đến đó, Yến Chi khẽ lắc đầu. Cô không thể phủ nhận rằng hành động này đã chạm đến một góc nhỏ trong tâm hồn cô. Nó không phải là một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim, mà là một làn gió nhẹ lướt qua, đủ để làm rung động những chiếc lá đang ngủ yên. Cô đã xây dựng một thế giới của riêng mình, vững vàng và độc lập, không còn phụ thuộc vào bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì để tìm kiếm niềm vui. Cô đã học cách yêu bản thân, yêu cuộc sống hiện tại mà không cần đến sự xác nhận hay sự hiện diện của một người đàn ông.
Trong lúc cô đang miên man trong dòng suy nghĩ, tiếng chuông điện thoại vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch. Là Mai Thư. Yến Chi nhấc máy, giọng nói vẫn giữ vẻ bình thản.
"Alo, Mai Thư?"
"Yến Chi! Tớ vừa về đến nhà, định rủ cậu đi ăn kem mà thấy cậu cứ lơ mơ thế nào ấy." Giọng Mai Thư vang lên đầy năng lượng, như một làn gió tươi mới xua tan sự trầm lắng trong căn phòng. "Có chuyện gì à? Nhìn cậu cứ như người mất hồn ấy."
Yến Chi khẽ mỉm cười. Mai Thư luôn là người tinh ý như vậy. Cô là một cô gái xinh đẹp, năng động, mái tóc nhuộm highlight thời thượng và trang phục sành điệu, luôn nổi bật trong đám đông. Nhưng ẩn sau vẻ ngoài có phần thời thượng đó là một trái tim ấm áp và một sự nhạy cảm đặc biệt với cảm xúc của bạn bè.
"Không có gì lớn đâu," Yến Chi đáp, giọng nhẹ tênh. "Chỉ là... tớ vừa nhận được một gói quà."
"Ồ? Gói quà gì mà khiến cậu suy tư đến vậy? Từ ai?" Mai Thư hỏi dồn, sự tò mò lộ rõ trong giọng nói.
Yến Chi nhìn về phía cuốn sách trên bàn. "Minh Khang."
Đầu dây bên kia im lặng một vài giây, rồi một tiếng "Ồ!" kéo dài vang lên, đầy ẩn ý. "Minh Khang á? Hóa ra anh ta không chỉ là người xuất hiện 'tình cờ' nữa rồi nhỉ. Có vẻ anh ta đã biết cách 'tấn công' rồi đấy."
Yến Chi khẽ nhíu mày. "Không phải tấn công, Mai Thư. Chỉ là một lời nhắn rất nhẹ nhàng. Anh ấy gửi tặng tớ một cuốn sách mà tớ từng nhắc đến rất lâu rồi."
"Cuốn sách à? Mà anh ta nhớ được ư?" Mai Thư tỏ vẻ ngạc nhiên. "Nghe có vẻ… tinh tế hơn nhiều so với những lần trước đấy. Anh ta đang chơi bài 'sâu sắc' rồi à?"
Yến Chi không trả lời ngay. Cô nhìn chằm chằm vào cuốn sách. Mai Thư nói đúng. Đây là một cách tiếp cận khác hẳn. Nó không ồn ào, không vội vã, mà lại lặng lẽ gieo vào lòng cô một hạt giống của sự suy nghĩ. Nó cho thấy Minh Khang đã bắt đầu lắng nghe, bắt đầu quan tâm đến những điều nhỏ nhặt trong thế giới của cô.
"Tớ không biết nữa," Yến Chi cuối cùng cũng trả lời, giọng nói mang theo một chút mơ hồ. "Chỉ là… tớ không nghĩ anh ấy lại nhớ những điều đó."
"Chà, đó là một tín hiệu tốt đấy chứ?" Mai Thư nói, giọng đầy phấn khích. "Một người đàn ông nhớ những điều nhỏ nhặt mà cậu từng kể, lại còn tinh tế đến mức gửi tặng sách. Anh ta đang thay đổi đấy Yến Chi. Cậu không thấy sao?"
Yến Chi đặt ly trà xuống, khẽ thở dài. "Thay đổi ư? Có lẽ. Nhưng Mai Thư à, tớ đã đi một chặng đường rất dài để tìm thấy sự bình yên này. Tớ không muốn bất kỳ điều gì làm xáo trộn nó nữa."
"Tớ hiểu chứ," Mai Thư dịu giọng hơn. "Nhưng đôi khi, một sự xáo trộn nhỏ cũng có thể là khởi đầu cho những điều tốt đẹp. Cậu không cần phải vội vàng. Cứ từ từ mà cảm nhận. Anh ta đã chịu khó thay đổi cách tiếp cận rồi, thì cậu cũng cứ bình tĩnh mà quan sát thôi. Dù sao thì, cũng không thể phủ nhận là anh ta đang rất chân thành với cậu đấy."
Yến Chi im lặng. Chân thành. Từ đó vang vọng trong đầu cô. Liệu có phải vậy không? Hay chỉ là một chiến thuật mới, một phiên bản tinh vi hơn của sự theo đuổi? Cô không thể biết chắc. Nhưng điều cô biết là, hành động này đã thực sự khiến cô phải suy nghĩ.
Cuộc trò chuyện với Mai Thư kết thúc không lâu sau đó. Yến Chi gác máy, căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Cô ngồi đó, ánh mắt vẫn hướng về cuốn sách, rồi khẽ nhắm mắt lại. Trong tâm trí cô, hình ảnh Minh Khang và cuốn sách, lời nhắn ngắn ngủi, cùng với giọng nói của Mai Thư cứ luân phiên hiện lên.
Cô mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Thành phố về đêm lung linh, huyền ảo. Yến Chi khẽ nhếch môi, nở một nụ cười. Đó không phải là một nụ cười rạng rỡ, cũng không phải là nụ cười của sự vui mừng hay hạnh phúc trọn vẹn. Đó là một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, mang theo một chút suy tư, một chút ghi nhận, và cả một chút dè dặt. Nó giống như một tia nắng yếu ớt vừa lọt qua kẽ hở của đám mây dày đặc, chỉ đủ để soi sáng một phần nhỏ của con đường.
Bức tường mà cô đã xây dựng vẫn còn đó, kiên cố. Nhưng dường như, hạt cát nhỏ mà Minh Khang đã gieo vào, không chỉ đơn thuần là một hạt cát nữa. Nó đã trở thành một điểm tựa nhỏ, một sự chú ý không thể phủ nhận. Nụ cười đó là lời chấp nhận rằng anh đã làm được một điều gì đó khác biệt, một điều gì đó khiến cô phải suy nghĩ. Nhưng nó cũng là lời khẳng định rằng, Yến Chi của hiện tại sẽ không dễ dàng bị lay động. Cô sẽ quan sát, sẽ cảm nhận, nhưng sẽ không vội vàng. Con đường để đến được trái tim cô, nếu có, sẽ còn rất dài, và đòi hỏi nhiều hơn nữa sự chân thành và kiên nhẫn. Cuốn sách vẫn nằm đó, im lìm, chờ đợi. Và Yến Chi cũng vậy, tĩnh lặng nhưng không hề ngừng suy tư.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.