Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 203: Món Quà Khơi Gợi: Lời Đáp Cho Một Ánh Mắt
Ánh nắng chiều rải một lớp bụi vàng óng lên những chồng sách, những cuộn vải thiết kế và cả bức tường nơi Yến Chi đang say sưa phác thảo. Studio Sắc Màu, vốn dĩ là không gian của những gam màu sống động và hình khối táo bạo, chiều nay lại tĩnh lặng lạ thường, chỉ có tiếng nhạc jazz du dương vọng ra từ chiếc loa nhỏ đặt trên kệ sách, hòa cùng tiếng bút chì sột soạt trên giấy can. Cô đang cố gắng dập tắt những hình ảnh về Minh Khang, về dáng vẻ kiên nhẫn và tận tâm của anh trong Phòng Họp Trống mà cô đã vô tình chứng kiến hôm trước. Nhưng dường như càng cố quên, chúng lại càng hiện rõ mồn một trong tâm trí, tựa như những nét phác thảo đã in hằn sâu vào tâm hồn cô, dù cô đã cố gắng xóa nhòa.
Mùi sơn dầu mới từ một bức tranh đang dang dở quyện lẫn mùi giấy và cà phê thoang thoảng, tạo nên một không khí quen thuộc, an yên mà Yến Chi vẫn luôn tìm kiếm. Cô nhấp một ngụm cà phê đã nguội, cảm nhận vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, như cố gắng xua đi cái dư vị bối rối vẫn còn đọng lại từ cuộc gặp gỡ bất ngờ ấy. Chiếc máy tính bảng của cô, với bản thiết kế nội thất cho một quán cà phê sách mới, vẫn đang mở, nhưng ánh mắt cô thỉnh thoảng lại lạc đi, nhìn ra khung cửa sổ nơi những tán cây xanh rì đang đung đưa theo gió. Cô đã luôn tự hào về khả năng tập trung của mình, nhưng kể từ buổi chiều hôm đó, một phần tâm trí cô dường như đã bị Minh Khang chiếm giữ, khiến mọi công việc, mọi suy nghĩ đều bị gián đoạn bởi những câu hỏi không lời đáp.
"Mình đã luôn định hình anh ấy là một người của mục tiêu, của con số, của danh vọng..." Cô thầm nhủ, tay vẫn vô thức vẽ thêm những đường nét mềm mại cho chiếc kệ sách trong bản thiết kế. "Nhưng hình ảnh một Minh Khang kiên nhẫn giải thích từng chi tiết, một Minh Khang nói về 'cảm xúc của trẻ nhỏ' và 'sự linh hoạt trong thiết kế'... nó hoàn toàn khác." Cô lắc đầu nhẹ, cố gắng kéo mình trở về với thực tại, nhưng vô vọng. Cái cảm giác lạ lùng ấy, giống như một hạt mầm đã được gieo xuống lòng đất khô cằn, và giờ đây nó đang nảy mầm, đâm chồi, phá vỡ lớp vỏ bọc bình yên mà cô đã dày công tạo dựng.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa quen thuộc vang lên, phá v vỡ không gian tĩnh mịch. Yến Chi hơi giật mình, đặt bút chì xuống bàn. Chắc là Hùng Shipper. Anh chàng shipper này đã trở thành khách quen của Studio Sắc Màu, thường xuyên mang đến những gói hàng vật liệu, sách chuyên ngành, hay đôi khi là những món quà nhỏ mà Mai Thư gửi tặng.
"Chào chị Yến Chi, có gói hàng gửi cho chị đây ạ!" Giọng Hùng Shipper vang lên, hơi gấp gáp nhưng vẫn đầy vẻ chuyên nghiệp, nhanh nhẹn. Anh chàng đứng ngay cửa, tay cầm một hộp giấy nhỏ được gói ghém cẩn thận bằng lớp giấy kraft đơn giản nhưng trang nhã.
Yến Chi bước ra, ánh mắt hơi nheo lại vì ánh nắng từ cửa hắt vào. Cô nhìn gói hàng, rồi nhìn Hùng Shipper với vẻ bối rối. "Gửi cho tôi? Ai gửi vậy?" Cô chưa đặt mua gì trong tuần này, và Mai Thư thường sẽ báo trước nếu gửi quà.
Hùng Shipper lật chiếc hộp giấy, chỉ vào tên người nhận được in ngay ngắn. "Dạ đúng tên chị ạ. Người gửi thì... không ghi tên, chỉ ghi là 'một người hâm mộ công việc của chị'." Anh chàng nở nụ cười thân thiện, vẻ mặt hơi mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng giữ phong thái nhiệt tình. "Chị nhận giúp em nhé, xong rồi tiện tay đánh giá 5 sao cho em nữa ạ!"
"À, ừm, được rồi." Yến Chi vẫn còn hơi ngạc nhiên, nhưng cũng lịch sự nhận lấy gói hàng. Cảm giác nhẹ nhàng của chiếc hộp trong tay khiến cô càng thêm tò mò. Cô ký nhận vào máy của shipper, rồi Hùng Shipper nhanh chóng chào tạm biệt và vội vã rời đi, tiếng xe máy của anh ta nhanh chóng lẫn vào tiếng ồn ào của phố xá.
Yến Chi quay lại bàn làm việc, đặt gói hàng lên, rồi từ từ gỡ lớp giấy kraft. Bên trong là một chiếc hộp nhỏ hơn, màu trắng tinh khôi, không có bất kỳ logo hay dấu hiệu nào. Cô cẩn thận mở nắp hộp. Một mùi hương thoang thoảng, dịu nhẹ, như mùi giấy mới và chút hương gỗ trầm ấm, lan tỏa.
Bên trong là một cuốn sách.
Cuốn sách bìa cứng, được bọc trong một lớp plastic mỏng, như thể người tặng muốn giữ gìn nó một cách trân trọng nhất. Nhan đề sách được in nổi bật bằng phông chữ cổ điển: "The Art of Slow Living" (Nghệ thuật Sống Chậm). Yến Chi ngỡ ngàng. Đây là cuốn sách mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay, một cuốn sách hiếm, khó tìm, thường chỉ được bày bán ở các hiệu sách cũ hoặc phải đặt mua từ nước ngoài. Cô đã từng than vãn với Mai Thư về việc tìm kiếm nó, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ có người tặng mình.
Kèm theo cuốn sách là một tấm thiệp nhỏ, màu kem, với họa tiết hoa văn đơn giản nhưng tinh tế. Nét chữ viết tay trên thiệp không quá quen thuộc, nhưng có gì đó rất dứt khoát, mạnh mẽ.
*“Gửi Yến Chi,*
*Cuộc sống vội vã đôi khi khiến chúng ta bỏ lỡ những điều nhỏ bé nhưng ý nghĩa. Hy vọng cuốn sách này sẽ mang lại cho em những khoảnh khắc bình yên, giống như cách em vẫn đang kiến tạo những không gian tràn đầy cảm xúc cho cuộc đời này.*
*Một người bạn cũ.”*
“Một người bạn cũ.” Dòng chữ cuối cùng như một cú đánh mạnh vào sự bình tĩnh của Yến Chi. Cô đọc đi đọc lại tấm thiệp, bàn tay hơi run rẩy. Ai? Ai có thể biết cô thích cuốn sách này? Ai có thể viết những lời lẽ sâu sắc đến vậy, và lại tự xưng là "một người bạn cũ"? Dường như chỉ có một cái tên duy nhất hiện lên trong tâm trí cô, một cái tên mà cô đã cố gắng xua đuổi cả buổi chiều nay.
Minh Khang.
Cái tên ấy vang vọng trong đầu cô, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự tinh tế này, cách anh ấy chọn một cuốn sách không phải là best-seller hay trendy, mà lại là một cuốn sách cô thực sự khao khát, một cuốn sách nói về "nghệ thuật sống chậm" – điều mà cô vẫn luôn theo đuổi sau những biến cố cuộc đời – tất cả đều không thể là ngẫu nhiên. Nó phải là kết quả của một sự tìm hiểu, một sự quan tâm âm thầm và tỉ mỉ.
Yến Chi đặt cuốn sách và tấm thiệp xuống bàn, lòng cô đầy rẫy những cảm xúc phức tạp. Cô cảm thấy một chút ấm áp, một chút bất ngờ, và cả một sự bối rối khó tả. Sự bình yên mà cô đã dày công gầy dựng, sau những đổ vỡ và lỡ lầm, giờ đây lại xuất hiện những vết nứt lớn hơn. Nó không còn chỉ là một tia hy vọng mờ nhạt, mà là một sự dao động rõ ràng, mạnh mẽ, một thách thức lớn đối với sự an nhiên của cô. Cô đã từng nghĩ rằng mình đã hoàn toàn buông bỏ Minh Khang, đã chấp nhận rằng họ là "đúng người, sai thời điểm", và mỗi người đã tìm thấy "phiên bản" phù hợp với riêng mình. Cô đã từng tin rằng trái tim mình đã đủ cứng cỏi để không bao giờ rung động trước anh thêm một lần nào nữa. Nhưng món quà này, cùng với hình ảnh Minh Khang kiên nhẫn trong Phòng Họp Trống, đã khiến mọi niềm tin của cô lung lay.
***
Khi những ánh đèn vàng dịu của thành phố đã thắp sáng rực rỡ cả một góc trời, và tiếng còi xe cộ vẫn văng vẳng từ xa, Yến Chi ngồi co ro trên chiếc sofa êm ái trong căn hộ của mình. Ánh sáng từ chiếc đèn đọc sách được thiết kế theo phong cách vintage hắt xuống, tạo nên một vầng sáng ấm áp, bao trùm lấy cô và những cuốn sách chất chồng trên bàn trà. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc đầu đĩa than cũ kỹ, một món quà từ Mai Thư, chảy trôi trong không gian, làm dịu đi phần nào sự xao động trong lòng cô.
Mùi trà thảo mộc thoang thoảng từ tách trà còn nghi ngút khói, hòa quyện với mùi giấy cũ của những cuốn sách trên giá và chút hương hoa nhài thanh khiết từ ban công nhỏ. Không khí se lạnh của buổi tối đầu đông len lỏi qua khe cửa, khiến Yến Chi phải kéo chiếc khăn choàng cashmere lên cao hơn một chút. Cô nhìn chằm chằm vào cuốn "The Art of Slow Living" đang mở trên đùi, nhưng ánh mắt cô lại không tập trung vào từng dòng chữ mà lơ đãng nhìn vào khoảng không. Tấm thiệp nhỏ, với dòng chữ "Một người bạn cũ", vẫn nằm ngay ngắn bên cạnh tách trà, như một lời nhắc nhở không ngừng nghỉ.
"Sao anh ấy lại biết mình thích cuốn sách này?" Yến Chi thì thầm, giọng nói nội tâm của cô đầy hoài nghi và bất ngờ. "Anh ấy đã tìm hiểu từ bao giờ?" Cô nhớ lại những lần mình đã đi khắp các nhà sách cũ ở Sài Gòn, thậm chí nhờ bạn bè ở nước ngoài tìm giúp cuốn sách này. Chỉ có Mai Thư là biết rõ sự khao khát của cô đối với nó. Vậy Minh Khang... đã tìm hiểu qua Mai Thư? Hay anh ấy có cách nào khác? Câu hỏi này cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, gợi lên một cảm giác vừa khó chịu, vừa tò mò.
Cô lật từng trang sách, cảm nhận sự mịn màng của bìa sách và mùi giấy mới đặc trưng. Mỗi trang sách như mở ra một cánh cửa khác trong tâm trí cô, không phải về nội dung cuốn sách, mà về Minh Khang. Cô nhớ lại lần nhìn thấy anh trong Phòng Họp Trống, dáng vẻ kiên nhẫn, tận tâm, khác hẳn với hình ảnh một Minh Khang vội vã, tham vọng mà cô từng biết. Những lời anh nói về "tương tác", về "cảm xúc của trẻ nhỏ", về "sự linh hoạt" trong thiết kế, những điều mà cô đã từng nghĩ anh sẽ không bao giờ quan tâm, giờ đây lại hiện về rõ ràng.
"Chẳng lẽ... những gì mình thấy hôm đó không phải là ngẫu nhiên?" Câu hỏi thứ hai vang lên, mạnh mẽ và rõ ràng hơn. Cô đã cố gắng tự trấn an rằng đó chỉ là một sự tình cờ, một khoảnh khắc thoáng qua. Nhưng món quà này, sự tinh tế trong việc lựa chọn, sự thấu hiểu sở thích của cô, đã phá vỡ mọi lập luận tự vệ của lý trí. Một người đàn ông của công việc, của những con số, liệu có bao giờ dành thời gian để tìm hiểu những điều nhỏ nhặt, mang tính cá nhân đến vậy? Chắc chắn là không. Minh Khang của năm năm trước sẽ không bao giờ làm điều đó.
Yến Chi nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm của hoa cúc lan tỏa trong khoang miệng. Hơi ấm của tách trà truyền vào lòng bàn tay cô, nhưng không làm dịu đi sự bối rối và tò mò đang dâng lên trong lòng. Cô lại ngước nhìn tấm thiệp, đọc lại từng chữ. "Cuộc sống vội vã đôi khi khiến chúng ta bỏ lỡ những điều nhỏ bé nhưng ý nghĩa." Lời lẽ này... nó như nói về chính cô, về cuộc hành trình cô đã trải qua để tìm kiếm sự bình yên sau những vội vã, sau những đổ vỡ. Và nó cũng như nói về Minh Khang, về sự thay đổi của anh, về cách anh đã chậm lại để nhận ra những giá trị khác trong cuộc sống.
Cô nhớ lại cuốn sổ phác thảo cũ kỹ của mình, nơi cô đã từng ghi lại những câu nói hay, những ý tưởng thiết kế, và cả những cảm xúc hỗn độn của tuổi trẻ. Trong đó, có lẽ cũng có cả những dòng về "nghệ thuật sống chậm", về ước mơ có một không gian thật bình yên để sáng tạo. Liệu có phải anh đã vô tình thấy nó? Hay là anh đã... cố ý tìm hiểu? Ý nghĩ này khiến má cô hơi nóng lên.
Sự bình yên và độc lập mà Yến Chi đã dày công xây dựng sau những năm tháng bi���n động, giờ đây đang bị lung lay dữ dội. Cô đã luôn giữ vững một rào cản vô hình giữa mình và Minh Khang, tin rằng họ là "đúng người, sai thời điểm", và rằng cô không thể quay lại với một người đàn ông đã từng đại diện cho sự vội vã và những giá trị vật chất. Nhưng "phiên bản mới" của Minh Khang, phiên bản kiên nhẫn, tinh tế, và biết quan tâm này, đang thách thức mọi niềm tin ấy.
Cô tự hỏi liệu mình có nên giữ vững rào cản hay bắt đầu mở lòng hơn. Giữa hình ảnh Minh Khang cũ (tham vọng, bận rộn) và hình ảnh Minh Khang mới (kiên nhẫn, tinh tế, biết quan tâm) mà cô đang dần nhận ra, Yến Chi cảm thấy mình như đang đứng giữa hai dòng nước. Một bên là sự an toàn của vùng đất đã quen thuộc, một bên là sức hấp dẫn của một dòng chảy mới, không biết sẽ đưa cô về đâu.
"Sự bình yên của mình... có lẽ thật sự bị xáo trộn rồi." Cô thở dài. Nó không còn là một lời thầm thì chấp nhận nữa, mà là một sự nhìn nhận sâu sắc. Món quà này, cùng với những gì cô đã thấy, đã gieo vào lòng cô một hạt mầm của sự mong đợi. Không phải là mong đợi một phép màu, mà là mong đợi được hiểu rõ hơn về Minh Khang của phiên bản hiện tại. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu. Và cô cũng biết, cô sẽ không thể hoàn toàn thờ ơ với những hành động tiếp theo của anh. Sự tò mò đã lớn lên thành một cây non, và giờ đây, nó đang bắt đầu đâm chồi, hé lộ những nụ hoa của một cảm xúc phức tạp, khó gọi tên. Cô sẽ tiếp tục theo dõi anh, không còn chỉ vì muốn hiểu, mà có lẽ, còn vì một điều gì đó sâu sắc hơn, một sự khao khát tiềm ẩn muốn tìm lại những gì đã mất, hoặc khám phá một điều gì đó mới mẻ. Dù sao đi nữa, một điều chắc chắn là, Yến Chi của hiện tại đã không còn hoàn toàn thờ ơ trước Minh Khang của phiên bản mới. Và món quà này, tựa như một lời đáp cho ánh mắt vô tình của cô hôm trước, đã thành công khơi gợi những điều nằm sâu trong trái tim cô, khiến cô bất giác nghĩ về anh nhiều hơn, nhiều hơn nữa.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.