Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 211: Dư Âm Của Một Cứu Cánh

Mùi giấy mới và mùi hương thoang thoảng của Minh Khang vẫn còn vương vấn trong không khí, như một vết mực trên trang giấy trắng tinh khôi, khó có thể xóa nhòa. Đêm qua, Yến Chi đã trằn trọc không ngủ. Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí cô, mỗi câu hỏi lại kéo theo một gợn sóng cảm xúc. Cô đã dành cả buổi tối để phân tích từng cử chỉ, từng lời nói của Minh Khang, cố gắng ghép nối chúng vào bức tranh về con người anh mà cô đã dựng nên trong suốt những năm qua. Nhưng bức tranh ấy, giờ đây, lại tan vỡ thành những mảnh rời rạc, không còn ăn khớp với nhau nữa. Cái "phiên bản" Minh Khang điềm tĩnh, chuyên nghiệp, và đầy sự chân thành, không vụ lợi đó, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cô. Nó khiến cô vừa biết ơn, vừa bối rối, và một cảm giác xao động rất lạ lẫm, tưởng chừng đã ngủ yên từ rất lâu, lại bắt đầu cựa quậy.

Sáng hôm sau, ánh nắng vàng rực rỡ len lỏi qua ô cửa kính lớn của Studio Sắc Màu, đổ xuống sàn gỗ bóng loáng, tạo thành những vệt sáng lấp lánh. Tiếng xe cộ vẫn ồn ào từ con đường bên ngoài vọng vào, nhưng trong không gian studio, mọi thứ dường như chậm lại. Mùi sơn dầu, mùi giấy và mùi gỗ thoang thoảng quen thuộc vẫn vậy, nhưng Yến Chi không còn cảm nhận được sự bình yên quen thuộc mà những mùi hương ấy thường mang lại. Cô ngồi trước bàn làm việc, nơi một bản phác thảo dở dang về dự án sắp tới đang nằm im lìm. Những đường nét chì đen trên nền giấy trắng vẫn còn dang dở, cũng như chính tâm trí cô lúc này. Một chiếc sổ phác thảo cũ, bìa đã sờn màu thời gian, nằm ngay bên cạnh, như một người bạn đồng hành thầm lặng qua bao dự án. Ngón tay cô vuốt nhẹ trên những trang giấy nháp, nhưng ánh mắt lại nhìn xa xăm, xuyên qua khung cửa sổ lớn, lạc vào khoảng không xanh ngắt của bầu trời không một gợn mây.

Cô không thể tập trung. Mỗi khi cố gắng nghĩ về thiết kế, về màu sắc, về cách bố cục, hình ảnh Minh Khang lại hiện lên. Minh Khang với đôi tay thoăn thoắt sửa chữa giá trưng bày, Minh Khang với ánh mắt điềm tĩnh trấn an Mr. Lâm, Minh Khang với nụ cười nhẹ nhàng từ chối lời cảm ơn. Tất cả đều in sâu vào tâm trí cô, rõ nét hơn bất cứ hình ảnh nào khác. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ ấy, nhưng chúng lại càng bám riết. "Tớ không hiểu... Tại sao anh ấy lại làm vậy?" Cô thì thầm, giọng nói khẽ khàng, gần như chỉ là một tiếng thở dài trong không gian tĩnh lặng. Cô không biết mình đang nói với ai, với chính bản thân mình hay với một Minh Khang vô hình trong tâm trí.

Sự tự chủ và độc lập mà Yến Chi đã dày công xây dựng suốt những năm qua dường như đang bị lung lay. Cô luôn tin rằng mình có thể tự mình giải quyết mọi vấn đề, rằng cô không cần sự giúp đỡ từ bất kỳ ai, đặc biệt là từ một người đàn ông mà cô đã từng cố gắng gạt ra khỏi tâm trí. Nhưng đêm qua, cô đã hoàn toàn bất lực. Sự xuất hiện của Minh Khang, như một vị cứu tinh bất ngờ, đã phá vỡ bức tường phòng thủ vững chắc của cô. Nó khiến cô phải đối diện với một sự thật khó chịu: có những lúc, cô vẫn cần đến người khác, và đôi khi, sự giúp đỡ ấy lại đến từ nơi ít ngờ tới nhất, từ người mà cô luôn nghĩ rằng mình đã "bỏ lại phía sau".

Tiếng lạch cạch của cánh cửa mở ra, cùng với tiếng bước chân nhanh nhẹn, dứt khoát của Mai Thư, phá vỡ dòng suy nghĩ miên man của Yến Chi. Mùi nước hoa thoang thoảng đặc trưng của Mai Thư tràn ngập không gian. Cô bạn thân của Yến Chi, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng bồng bềnh và bộ trang phục sành điệu, bước vào như một cơn gió tươi mới, nhưng ánh mắt nhanh nhạy của cô lập tức nhận ra sự khác lạ trên gương mặt Yến Chi.

“Yến Chi, cậu làm gì mà thẫn thờ vậy? Tớ gọi mấy tiếng rồi mà không nghe thấy gì.” Mai Thư nói, giọng nói nhanh và mạnh mẽ như thường lệ, nhưng ẩn chứa một chút lo lắng. Cô bước đến gần bàn làm việc, chống tay xuống mặt bàn, nhìn thẳng vào mắt Yến Chi. “Làm vậy là làm sao? À, cái vụ anh chàng đẹp trai hôm qua ấy hả? Trông cậu cứ như người mất hồn từ hôm qua đến giờ.” Cô nở một nụ cười tinh quái, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ thăm dò.

Yến Chi giật mình, hơi đỏ mặt. Cô cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh, nhưng thất bại. “Không có gì đâu. Tớ chỉ đang nghĩ về dự án thôi.” Cô lúng túng nói, nhưng giọng điệu thiếu tự nhiên đã phản bội cô.

Mai Thư không dễ bị lừa. Cô vòng qua bàn, kéo một chiếc ghế trống lại gần Yến Chi và ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm túc hơn một chút. “Nói thật đi, Yến Chi. Từ khi cậu quay về từ FAHASA tối qua, trông cậu cứ là lạ. Cứ như người vừa trải qua một cuộc chiến cân não vậy. Mà đúng là một cuộc chiến thật chứ còn gì nữa. Tớ đã nghe ông Minh kể rồi, vụ cái giá trưng bày ấy. Ông ấy cứ khen cái anh chàng sửa chữa kia mãi, bảo là ‘thần tài’ của nhà sách.” Mai Thư nhướn mày, chờ đợi phản ứng từ Yến Chi. “Và cậu biết không, ông Minh còn nhắc đến tên anh ta nữa. Minh Khang, đúng không?”

Yến Chi thở dài. Cô biết không thể giấu Mai Thư điều gì. Cô bạn thân này luôn là người hiểu cô nhất, và cũng là người thẳng thắn nhất. “Đúng, là Minh Khang.” Cô thừa nhận, giọng nói nhỏ dần. “Tớ chỉ không hiểu… Tại sao anh ấy lại xuất hiện đúng lúc đó? Và tại sao anh ấy lại giúp tớ như vậy? Không đòi hỏi, không một lời nhắc nhở về chuyện cũ. Anh ấy chỉ đơn giản là đến, giúp đỡ, và đi. Như một cơn gió vậy.” Cô nhíu mày, cố gắng tìm kiếm lời giải thích.

Mai Thư bật cười khẽ. “Thì ra là vậy. Cậu đang bối rối vì anh ta hành xử khác với ‘phiên bản’ Minh Khang mà cậu đã đóng khung trong đầu à? Nghe này, Yến Chi. Con người ai mà chẳng thay đổi. Đặc biệt là sau nhiều năm. Cậu cũng vậy mà, đúng không? Từ một cô gái vừa trải qua đổ vỡ, giờ cậu đã bình yên, độc lập. Vậy thì tại sao anh ấy lại không thể có một ‘phiên bản’ khác tốt hơn chứ?”

Yến Chi lắc đầu, mái tóc dài khẽ lay động. “Không phải. Không phải là tớ không tin anh ấy thay đổi. Chỉ là… nó quá bất ngờ. Và cách anh ấy làm, nó khiến tớ cảm thấy… có gì đó rất lạ. Như thể tớ đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ, nhưng lại có một sự quen thuộc khó tả.” Cô chạm nhẹ vào chiếc sổ phác thảo cũ, cảm nhận sự sờn cũ của bìa sách dưới đầu ngón tay. “Tớ đã nghĩ rằng tớ đã hoàn toàn vượt qua rồi. Rằng tớ đã không còn quan tâm đến anh ấy nữa. Nhưng tối qua… cái cảm giác đó lại trỗi dậy. Cái cảm giác rung động vô thức mà tớ đã cố gắng chôn vùi. Nó không mạnh mẽ, chỉ là một gợn sóng nhỏ, nhưng đủ để phá vỡ sự bình yên mà tớ đã xây dựng.”

Mai Thư gật đầu, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn. “Vậy là cậu đang sợ cái gợn sóng đó sẽ biến thành cơn sóng lớn à? Yến Chi, nghe tớ này. Dù anh ta là ‘phiên bản’ nào đi chăng nữa, thì việc anh ta xuất hiện đúng lúc cậu cần, và giúp đỡ cậu một cách chân thành như vậy, đó không phải là điều tệ hại. Đôi khi, chúng ta cần chấp nhận rằng có những người không phải là ‘không đúng’, chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Nhưng nếu phiên bản đó đã thay đổi, đã trưởng thành, và phù hợp hơn với phiên bản hiện tại của cậu, thì sao?”

Mai Thư dừng lại một chút, như để Yến Chi có thời gian suy nghĩ. “Cậu đã từng nói, quan trọng là hiện tại, chỉ cần rung động. Vậy thì, cậu có rung động không? Dù chỉ là một chút thôi?”

Yến Chi im lặng. Câu hỏi của Mai Thư chạm đúng vào điều cô đang cố gắng né tránh. Cô có rung động không? Cái cảm giác bối rối, hụt hẫng khi anh rời đi, cái sự xao động trong lòng khi nghĩ về anh, đó có phải là rung động không? Cô không biết. Nó không giống như những rung động mãnh liệt của tuổi trẻ, mà là một thứ gì đó tinh tế hơn, sâu lắng hơn, và đầy rắc rối.

“Tớ không biết nữa, Mai Thư.” Yến Chi cuối cùng cũng trả lời, giọng nói yếu ớt. “Tớ chỉ biết là tớ có rất nhiều điều để suy nghĩ. Và tớ không biết phải bắt đầu từ đâu.” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang nhảy múa trên những tán lá xanh. Cuộc sống của cô, tưởng chừng đã yên bình và ổn định, giờ lại như một mặt hồ bị ném đá, những gợn sóng nhỏ cứ lan tỏa mãi không thôi.

***

Cùng lúc đó, tại Văn Phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên', không khí vẫn tràn ngập sự bận rộn và chuyên nghiệp. Tòa nhà văn phòng kính hiện đại, với nội thất tối giản, tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, tạo nên một không gian làm việc vừa sang trọng vừa hiệu quả. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo vang, tiếng trao đổi công việc thì thầm, đôi khi là tiếng máy in rít lên, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của một công ty kiến trúc hàng đầu. Mùi giấy in mới, cà phê mới pha, thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp và cả mùi vật liệu xây dựng mới từ các mẫu trưng bày, lấp đầy không gian. Ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ từ hệ thống đèn trần, cùng với ánh nắng dịu nhẹ từ bên ngoài hắt vào qua những ô cửa kính lớn, chiếu rọi khắp nơi.

Minh Khang ngồi trong văn phòng làm việc riêng của mình, tay lướt nhẹ trên bàn phím máy tính. Khác với những ngày thường, màn hình trước mặt anh không phải là những bản vẽ kiến trúc phức tạp hay những báo cáo tài chính khô khan. Thay vào đó, là một cửa sổ trình duyệt đang mở đến một trang web chuyên về công nghệ trưng bày tiên tiến, với các bài viết về hệ thống đèn LED thông minh, cơ chế xoay tự động và công nghệ cảm ứng tương tác. Đôi mắt anh, vốn đã sâu thẳm, giờ đây càng thêm phần tập trung, nhưng không còn vẻ mệt mỏi hay căng thẳng như những năm trước. Thay vào đó là một sự điềm tĩnh, xen lẫn chút suy tư.

Anh đã trở về từ Nhà Sách FAHASA tối qua, mang theo một cảm giác hài lòng khó tả. Việc giúp đỡ Yến Chi không phải là một hành động bộc phát. Anh đã tìm hiểu về dự án của cô, về những khó khăn mà Studio Sắc Màu đang gặp phải. Anh biết cô sẽ phải đối mặt với áp lực rất lớn, đặc biệt là với một đối tác khó tính như Nhà Xuất Bản Hoàng Gia. Và anh đã chuẩn bị sẵn sàng để xuất hiện, để giúp đỡ, nhưng theo một cách mà cô không thể từ chối, một cách không tạo ra cảm giác gượng ép hay lợi dụng. Anh muốn cô thấy một "phiên bản" Minh Khang khác, một người đàn ông không chỉ biết lao vào sự nghiệp mà còn biết quan tâm đến những người xung quanh, đặc biệt là cô.

“Cô ấy sẽ nghĩ gì nếu mình trực tiếp hỏi thăm?” Anh độc thoại nội tâm, ngón tay gõ nhịp nhẹ lên mặt bàn gỗ. Anh đã cân nhắc rất nhiều cách để tiếp cận Yến Chi sau tối qua. Một cuộc gọi? Một tin nhắn? Hay một lời mời cà phê? Tất cả đều có vẻ quá đường đột, quá lộ liễu, và có thể khiến Yến Chi cảm thấy bị áp lực, hoặc tệ hơn, nghĩ rằng anh đang muốn lợi dụng sự giúp đỡ của mình để tiếp cận cô. Anh biết rõ tính cách của Yến Chi, cô là một người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ, và rất nhạy cảm với những sự can thiệp không cần thiết.

“Cần một cách tự nhiên hơn… một cách mà cô ấy sẽ cảm thấy mình không có ý đồ gì.” Anh lẩm bẩm. Ánh mắt anh dừng lại trên một bài báo có tiêu đề: "Xu hướng công nghệ trưng bày sách tương lai: Khi ánh sáng và chuyển động kể chuyện". Đây chính là những gì anh đã dùng để sửa chữa cái giá trưng bày cho Yến Chi tối qua. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh.

Anh bắt đầu soạn một email. Dòng tiêu đề hiện lên: "Chia sẻ thông tin hữu ích". Anh gõ những dòng chữ đầu tiên: "Chào Yến Chi, hy vọng em có một ngày làm việc hiệu quả." Anh xóa đi. Quá xã giao, quá cứng nhắc. Anh lại gõ: "Yến Chi, tôi hy vọng mọi thứ với buổi ra mắt sách đã ổn thỏa." Lại xóa. Quá trực tiếp, như thể đang kiểm tra cô.

Minh Khang thở dài. Mùi cà phê ấm nóng từ chiếc cốc bên cạnh phả vào mũi anh. Anh nhấp một ngụm, vị đắng của cà phê lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo hơn. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh dưới ánh nắng chiều. Thành phố này, luôn chuyển động không ngừng, cũng giống như cuộc đời anh, luôn đầy rẫy những mục tiêu và thử thách. Nhưng giờ đây, trong bức tranh lớn đó, đã có thêm một mảng màu mới, một mảng màu mang tên Yến Chi, khiến anh phải suy nghĩ nhiều hơn, tính toán kỹ lưỡng hơn, không chỉ cho sự nghiệp mà còn cho cả những rung động tinh tế trong lòng.

Anh lại bắt đầu gõ. Lần này, anh không nghĩ quá nhiều, chỉ để những ngón tay lướt đi theo cảm xúc:

"Chào Yến Chi,

Vừa đọc được bài viết này về công nghệ trưng bày mới. Tôi thấy nó khá phù hợp với vấn đề chúng ta gặp phải tối qua ở FAHASA, đặc biệt là về hệ thống chiếu sáng và cơ chế xoay. Hy vọng nó có ích cho dự án của em và những dự án tương lai của Studio Sắc Màu.

Chúc em một buổi chiều tốt lành.

Minh Khang."

Anh đọc đi đọc lại email. Ngắn gọn, chuyên nghiệp, không chút tình cảm cá nhân nào lộ liễu, nhưng lại chứa đựng một sự quan tâm ngầm. Anh không hỏi thăm trực tiếp, không nhắc lại chuyện cũ, chỉ đơn giản là chia sẻ thông tin mà anh nghĩ là hữu ích. Đây là cách anh có thể tiếp cận cô mà không làm cô cảm thấy bị áp lực, không phá vỡ sự tự chủ mà cô đã xây dựng. Anh muốn cô biết rằng anh vẫn ở đây, vẫn dõi theo, nhưng theo một cách tôn trọng không gian riêng của cô. Anh nhấn nút "Send". Tiếng "ting" nhỏ từ máy tính vang lên, báo hiệu email đã được gửi đi. Minh Khang dựa lưng vào ghế, thở phào nhẹ nhõm. Một bước nhỏ, nhưng là một bước đi quan trọng. Anh biết rằng con đường chinh phục trái tim Yến Chi sẽ còn dài và đầy thử thách, nhưng ít nhất, anh đã tìm thấy một cách để bắt đầu phá vỡ những rào cản vô hình giữa hai người. Anh khẽ chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như một lời nhắc nhở về sự kiểm soát và kiên nhẫn.

***

Tối hôm đó, căn hộ của Yến Chi chìm trong một không gian ấm áp và yên bình. Đây là một căn chung cư cũ phong cách thập niên 90, nhưng lại được Yến Chi tự tay trang trí, mang hơi hướng tối giản kết hợp vintage. Những cây xanh nhỏ đặt ở góc phòng, chiếc giá sách lớn chất đầy những cuốn sách đủ mọi thể loại, và ánh đèn vàng dịu nhẹ tạo nên một bầu không khí dễ chịu, có chút hoài niệm. Tiếng xe cộ từ xa vọng lên chỉ như một âm thanh nền mơ hồ, không đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng. Yến Chi đang ngồi trên ghế sofa bọc vải mềm mại, tay cầm một cuốn sách bìa cứng đã sờn cũ, tập trung đọc. Một ly trà thảo mộc còn bốc hơi nghi ngút đặt trên bàn nhỏ bên cạnh, mùi hương nhẹ nhàng lan tỏa khắp phòng. Thỉnh thoảng, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên từ chiếc máy phát đĩa cũ, như một dòng suối êm đềm chảy qua tâm hồn.

Cô đã cố gắng vùi mình vào thế giới của sách vở, cố gắng xua đi những suy nghĩ về Minh Khang và những cảm xúc hỗn độn trong lòng. Cô muốn lấy lại sự bình yên mà cô đã khó khăn lắm mới có được. Nhưng mỗi khi lật một trang sách, hình ảnh anh lại hiện lên, làm mờ đi những dòng chữ. Cô chạm vào bìa sách, cảm nhận sự sờn cũ của nó, như chạm vào những ký ức đã cũ, nhưng nay lại bất ngờ sống dậy.

Đột nhiên, chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên một tiếng nhỏ, phá vỡ sự tĩnh lặng. Yến Chi hơi giật mình, đặt cuốn sách xuống và cầm điện thoại lên. Màn hình sáng lên, hiển thị một thông báo email mới. Khi nhìn thấy tên người gửi, "Minh Khang", tim cô bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Cô ngạc nhiên, không ngờ anh lại liên lạc sớm đến vậy.

Cô mở email. Dòng tiêu đề "Chia sẻ thông tin hữu ích" hiện lên, và bên dưới là nội dung email ngắn gọn của anh. Cô đọc đi đọc lại từng chữ, từng câu. Không phải một tin nhắn hỏi thăm xã giao, không phải một lời mời mọc, chỉ đơn thuần là một bài viết chuyên sâu về kỹ thuật trưng bày tiên tiến, kèm theo một dòng nhắn ngắn gọn: "Vừa đọc được, thấy khá phù hợp với vấn đề hôm qua."

Yến Chi cảm thấy một dòng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Anh ấy… vẫn còn quan tâm sao? Thật sự chỉ là chia sẻ thông tin thôi ư? Hay là…? Cô không thể không nghĩ đến những ẩn ý đằng sau dòng email tưởng chừng như rất khách quan đó. Anh không nói gì về việc cô có ổn không, hay buổi ra mắt có thành công không. Anh chỉ gửi một bài viết chuyên môn, nhưng lại chính là thứ cô đang cần, là thứ có thể giúp cô phát triển hơn trong công việc.

Cảm giác bối rối lại dâng lên trong lòng cô, nhưng lần này, nó không còn đi kèm với sự khó chịu hay phòng thủ nữa. Thay vào đó là một chút ấm áp, một chút ngọt ngào pha lẫn cay đắng. Ngọt ngào vì nhận ra sự quan tâm tinh tế của anh, cay đắng vì nhận ra rằng anh đã thay đổi, đã trưởng thành, trong khi cô lại đang vật lộn với những phiên bản cũ của chính mình và của anh.

“Anh ấy… vẫn còn quan tâm sao? Thật sự chỉ là chia sẻ thông tin thôi ư? Hay là…?” Cô tự hỏi, ngón tay vuốt nhẹ lên màn hình điện thoại, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp kính. Câu hỏi này không có lời đáp, hoặc ít nhất, cô chưa sẵn sàng để tìm ra lời đáp.

Cô chạm nhẹ vào chiếc cốc trà thảo mộc, hương hoa nhài từ ban công thoang thoảng bay vào qua khung cửa sổ lớn, hòa quyện với mùi trà, tạo nên một không gian đầy suy tư. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để những mùi hương ấy lấp đầy phổi cô, để trái tim cô có thời gian trấn tĩnh.

Yến Chi biết, Minh Khang đang cố gắng phá vỡ bức tường mà cô đã dựng lên. Và cái cách anh làm, không ồn ào, không vồ vập, mà nhẹ nhàng, tinh tế như một làn gió, lại là cách hiệu quả nhất để làm điều đó. Cô không thể phủ nhận rằng hành động của anh đã chạm đến một góc khuất trong tâm hồn cô, nơi mà cô đã nghĩ rằng không còn ai có thể chạm tới nữa.

Cô mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nơi email của Minh Khang vẫn đang hiện hữu. Đây không phải là một "cú nổ" lớn, không phải là một lời tỏ tình dữ dội. Nhưng nó lại là một "chất xúc tác" mạnh mẽ, đủ để gieo vào lòng cô một hạt mầm của sự bối rối, của sự tò mò, và của những rung động vô thức đang dần trở nên rõ ràng hơn. Cô không còn cảm thấy hoàn toàn thờ ơ nữa. Có lẽ, cô sẽ phải bắt đầu chú ý đến anh nhiều hơn, và có lẽ, cô sẽ phải đối mặt với những cảm xúc mà cô đã cố gắng chôn vùi bấy lâu nay.

Đêm nay, căn hộ của Yến Chi vẫn ấm áp và yên bình, nhưng tâm trí cô thì không. Hạt mầm đã được gieo, và cô biết, nó sẽ sớm nảy mầm, buộc cô phải đối diện với một "phiên bản" Minh Khang mới, và quan trọng hơn, một "phiên bản" Yến Chi mới đang dần hình thành.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free