Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 232: Lời Khuyên Từ Người Đàn Ông Của Gia Đình

Đêm khuya, gió vẫn rít nhẹ qua ô cửa kính cường lực từ sàn đến trần của căn penthouse, tạo nên một bản nhạc không lời cổ điển, hòa cùng tiếng nước chảy đều đặn từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng. Minh Khang vẫn đứng bên cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn, nhưng tâm trí anh không còn lơ lửng trên những vì sao nữa. Từ độ cao này, mọi thứ trở nên nhỏ bé và tĩnh lặng, nhưng sự tĩnh lặng ấy không còn là sự cô độc quen thuộc. Giờ đây, nó là một khoảng trống để những suy tư không ngừng nghỉ lấp đầy.

Chiếc ly rượu vang đỏ đã nguội lạnh trên tay, hương vị chát nhẹ tan ra trên đầu lưỡi giờ đây chỉ còn là một dư vị nhạt nhòa, không thể xoa dịu được sự trống rỗng đang cuộn trào trong lòng anh. Anh đã có mọi thứ mà một người đàn ông ở tuổi ba mươi hai khao khát: một sự nghiệp vững chắc, một vị trí đáng mơ ước, một khối tài sản đủ để anh không phải lo nghĩ về vật chất trong nhiều năm tới. Anh đã từng tin rằng "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Anh đã lao vào công việc như một con thiêu thân, đánh đổi những năm tháng tuổi trẻ sôi nổi nhất để đạt được cái gọi là "ổn định" đó. Nhưng khi đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhìn xuống thế giới dưới chân mình, điều anh cảm nhận được không phải là sự viên mãn, mà là một hố sâu vô tận. Một sự trống rỗng, một nỗi cô độc không tên.

Và rồi, Yến Chi lại xuất hiện. Không phải một lần, mà là nhiều lần, ở những thời điểm khác nhau, mang đến những phiên bản khác nhau của chính cô và của cả anh. Minh Khang nhớ lại ánh mắt cô trong quán cà phê chiều nay. Ánh mắt ấy không còn là sự thờ ơ, sự đề phòng kiên cố như những lần trước. Anh nhận ra một tia mềm mại, một vết nứt nhỏ trong ‘rào cản vô hình’ mà cô đã dày công dựng lên. Sự cảm kích, và một chút gì đó khác lạ mà anh chưa từng thấy. Nó khiến tim anh rung lên một nhịp nhẹ, một nhịp mà anh tưởng chừng đã chai sạn vì những toan tính, những con số khô khan.

Anh đã kiên nhẫn. Rất kiên nhẫn. Sau những lần lỡ nhịp đầy tiếc nuối, anh đã học được rằng vội vã chỉ càng đẩy cô ra xa. Anh đã nhận ra, cái giá của sự ổn định mà anh từng theo đuổi mù quáng không chỉ là thời gian, là tuổi trẻ, mà còn là cơ hội để yêu và được yêu đúng thời điểm. Giờ đây, anh không còn tin vào "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó" một cách tuyệt đối nữa. Anh đã hiểu rằng, tình yêu cũng cần sự ổn định, nhưng đó là sự ổn định của trái tim, của cảm xúc, chứ không phải chỉ là sự nghiệp hay tài chính. Anh đã sai, đã bỏ lỡ quá nhiều.

“Em ấy đã bắt đầu nhận ra rồi sao?” Anh khẽ độc thoại nội tâm, giọng nói trầm ấm hòa vào không gian tĩnh mịch. “Tôi sẽ không bỏ cuộc. Lần này, tôi sẽ không để lỡ nữa.” Nhưng làm thế nào để không lỡ? Làm thế nào để phá vỡ vách ngăn đã được dựng lên quá vững chắc trong lòng cô? Anh đã thử tinh tế, đã thử kiên nhẫn. Nhưng những gì anh có chỉ là những mảnh ghép rời rạc của những lần gặp gỡ tình cờ, những cái chạm mắt vội vàng và những cử chỉ giúp đỡ đơn thuần. Yến Chi vẫn là một ẩn số, một bức tranh đẹp đẽ nhưng còn quá nhiều khoảng trống.

Minh Khang đặt chiếc ly xuống mặt bàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, tiếng chạm nhẹ vang lên trong đêm. Anh rút điện thoại ra. Ngón tay anh lướt trên màn hình, dừng lại ở một cái tên quen thuộc: Anh Tú. Một người đàn ông điềm đạm, chín chắn, người đã luôn ở bên Yến Chi như một người anh trai, một người bạn đáng tin cậy. Anh Tú hiểu Yến Chi hơn bất cứ ai anh biết. Và quan trọng hơn, Anh Tú là người đàn ông của gia đình, người biết rõ giá trị của tình yêu và sự vun đắp. Minh Khang do dự. Anh, một người đàn ông luôn tự tin, quyết đoán trong mọi việc, giờ đây lại ngập ngừng trước một cuộc điện thoại. Anh chưa bao giờ chia sẻ những suy nghĩ sâu kín như vậy với ai, đặc biệt là về chuyện tình cảm. Anh đã quen với việc tự mình giải quyết mọi vấn đề, tự mình chịu đựng mọi áp lực. Nhưng giờ đây, anh cần một lời khuyên, một góc nhìn khác, một luồng gió mới để thổi bùng lên ngọn lửa hy vọng đang nhen nhóm trong lòng anh.

Anh nhớ lại câu nói của Mai Thư với Yến Chi, điều mà anh vô tình nghe được từ một người bạn chung trong một sự kiện xã giao gần đây: "Cẩn thận với những thay đổi bên ngoài. Nhưng cũng đừng đóng cửa hoàn toàn với khả năng một người thực sự đã khác." Có lẽ Yến Chi đang nghĩ về điều đó, giống như cách anh đang suy nghĩ về cô. Một tia hy vọng mong manh. Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương gỗ quý từ nội thất nhập khẩu và mùi nước hoa nam tính còn vương trên cổ áo. Anh nhấn nút gọi. Tiếng chuông kéo dài, từng hồi từng hồi, như gõ vào sâu thẳm tâm can anh. Anh Tú sẽ nói gì? Liệu anh có nhận được câu trả lời mà anh đang khao khát, hay chỉ là một lời nhắc nhở về những sai lầm trong quá khứ? Anh biết, anh không thể lặp lại sai lầm cũ, không thể để bản thân bị cuốn vào vòng xoáy của công việc mà bỏ quên những điều quan trọng hơn. Anh cần một lời chỉ dẫn, một la bàn để định hướng cho hành trình này, một hành trình mà anh đã bỏ lỡ ở vạch xuất phát, nhưng giờ đây anh sẽ nỗ lực hết mình để chạy về đích, hy vọng rằng ở đó, Yến Chi sẽ chờ đợi anh, không còn là hai phiên bản lệch pha, mà là hai tâm hồn đã tìm thấy sự đồng điệu.

***

Buổi trưa tại Nhà Hàng 'Bữa Tối Của Ký Ức' mang một vẻ thanh lịch và yên tĩnh đến lạ. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa kính, không gay gắt mà chỉ đủ để làm nổi bật những đường nét kiến trúc tân cổ điển với nội thất gỗ tối màu, ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn chùm pha lê treo cao. Mùi thức ăn cao cấp thoang thoảng, hòa quyện với hương hoa ly trắng tinh khôi đặt trên mỗi bàn, tạo nên một bầu không khí trang nhã và riêng tư. Minh Khang và Anh Tú ngồi tại một góc bàn khuất trong phòng VIP, nơi tiếng nhạc không lời du dương của một bản concerto nhẹ nhàng vừa đủ để lấp đầy không gian mà không làm ảnh hưởng đến cuộc trò chuyện.

Minh Khang ban đầu hơi ngập ngừng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi và suy tư. Anh xoay xoay chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay, một vật phẩm quen thuộc luôn nhắc nhở anh về giá trị của thời gian. Nhưng hôm nay, nó không phải là lời nhắc nhở về những cuộc họp hay deadline công việc, mà là về những cơ hội đã trôi qua, về những "phiên bản" đã lỡ của chính anh và Yến Chi. Anh Tú, với dáng người cao ráo, gương mặt hiền lành và nụ cười ấm áp, ngồi đối diện, kiên nhẫn lắng nghe. Anh gọi một ly cà phê sứ đen, còn Minh Khang chỉ gọi một ly nước lọc.

“Anh Tú này,” Minh Khang bắt đầu, giọng anh trầm, có chút ngập ngừng khác hẳn với vẻ tự tin, quyết đoán thường ngày khi nói về công việc. “Em không hiểu sao, khi có được tất cả những thứ em đã từng khao khát – sự nghiệp, tiền bạc, địa vị – em lại thấy trống rỗng đến vậy. Một sự trống rỗng mà không thứ gì lấp đầy được.” Anh dừng lại, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng đang rơi nhẹ nhàng. “Và khi em nhìn cô ấy, Yến Chi, em lại thấy... hối tiếc. Hối tiếc vì những gì em đã làm, đã bỏ lỡ.”

Anh Tú nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt chứa đựng sự đồng cảm và thấu hiểu. “Anh hiểu cảm giác đó, Khang à. Nhiều người đàn ông cũng từng trải qua. Chúng ta thường bị cuốn vào vòng xoáy của sự nghiệp, của việc chứng minh bản thân, mà quên mất những giá trị cốt lõi khác.” Anh Tú đặt ly cà phê xuống bàn, tiếng gốm sứ chạm nhẹ vào mặt bàn tạo ra một âm thanh thanh thoát. “Nhưng em đã nhận ra điều đó, đó đã là một bước tiến lớn rồi.”

Minh Khang gật đầu, khuôn mặt góc cạnh thoáng nét u buồn. “Nhưng em đã quá muộn rồi sao? Em đã từng nghĩ rằng, tình yêu là một thứ xa xỉ, chỉ dành cho những người đã ‘ổn định’. Em đã từng nói với Yến Chi rằng em cần thời gian để xây dựng sự nghiệp, để xứng đáng với cô ấy. Giờ đây, khi em đã có tất cả, cô ấy lại không còn chờ đợi em nữa.” Anh nắm chặt bàn tay dưới gầm bàn, cảm giác lạnh lẽo từ chiếc đồng hồ kim loại truyền vào lòng bàn tay anh. “Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ. Em sợ mình đã đến đúng người… nhưng sai phiên bản.”

Anh Tú nhìn Minh Khang, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy cương nghị. “Minh Khang, tình yêu không phải một dự án để lên kế hoạch và hoàn thành, em ạ. Nó là cả một hành trình của sự thấu hiểu và kiên trì không ngừng nghỉ. Em đã từng coi tình yêu như một phần thưởng sau khi đạt được thành công. Nhưng tình yêu không phải là một đích đến, mà là con đường. Con đường mà em phải đi cùng với một người khác, học cách chia sẻ, học cách chấp nhận những phiên bản khác nhau của nhau qua từng giai đoạn của cuộc đời.”

Minh Khang lắng nghe từng lời của Anh Tú, như một người đang chìm đuối vớ được phao cứu sinh. “Nhưng em phải làm gì đây, Anh Tú? Em cảm thấy mình đang đứng trước một bức tường vô hình. Yến Chi đã xây dựng cuộc sống của cô ấy, rất bình yên, rất độc lập. Em sợ mình sẽ phá vỡ nó.”

“Sự bình yên đó, Khang à, là điều Yến Chi đã phải rất khó khăn mới có được sau những tổn thương. Em phải tôn trọng điều đó. Và em phải hiểu rằng, để trở thành một phần của sự bình yên ấy, em không thể vội vàng. Em không thể dùng những gì em có để ‘mua’ tình cảm của cô ấy. Em cần phải chứng minh rằng em đã thay đổi, không chỉ bằng lời nói, mà bằng hành động, bằng sự chân thành từ sâu thẳm trái tim.” Anh Tú nói, giọng điềm đạm nhưng mỗi lời đều như chạm đến tận cùng tâm hồn Minh Khang. “Muộn hay không là do mình, quan trọng là mình có sẵn sàng học cách yêu và giữ gìn nó hay không. Gia đình là tất cả, em ạ. Nhưng để xây dựng một gia đình, một tình yêu bền vững, cần nhiều hơn là chỉ ‘đúng thời điểm’. Nó cần sự nỗ lực không ngừng, sự quan tâm tinh tế, và quan trọng nhất là sự thấu hiểu. Thấu hiểu những gì cô ấy đã trải qua, những gì cô ấy cần, và những gì cô ấy sợ hãi.”

Anh Tú nhấp thêm một ngụm cà phê, rồi tiếp tục. “Yến Chi là một cô gái mạnh mẽ, độc lập. Cô ấy đã trải qua nhiều thăng trầm. Điều cô ấy cần bây giờ không phải là một người đàn ông thành công về vật chất, mà là một người đàn ông đáng tin cậy, một người có thể cùng cô ấy xây dựng một tương lai vững chắc về mặt tinh thần. Một người đàn ông mà cô ấy có thể dựa vào, không phải vì anh ta có gì, mà vì anh ta là ai.”

Minh Khang đặt chiếc đồng hồ xuống bàn, ánh mắt anh giờ đây không còn sự băn khoăn mà thay vào đó là một sự tập trung cao độ. Anh đã từng coi chiếc đồng hồ này như một biểu tượng của thời gian, của sự vội vã, của những mục tiêu cần đạt được. Nhưng giờ đây, nó như một lời nhắc nhở về những khoảnh khắc quý giá mà anh đã bỏ lỡ, và những khoảnh khắc anh c��n phải trân trọng từ bây giờ. Anh Tú đã không đưa cho anh một công thức hay một kế hoạch cụ thể, nhưng những lời nói của anh đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí Minh Khang, một cánh cửa dẫn đến sự thấu hiểu sâu sắc hơn về tình yêu và các giá trị cuộc sống. Anh nhận ra rằng, sự ổn định mà anh tìm kiếm bấy lâu nay không phải là điểm cuối của hành trình, mà là quá trình vun đắp, là sự kiên trì không ngừng nghỉ để xây dựng một tình yêu đích thực. Anh hít thở sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của hoa ly và cà phê. Anh đã sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng học hỏi, và sẵn sàng thay đổi.

***

Chiều muộn, khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm một vệt cam đỏ rực rỡ lên bầu trời phía Tây, Minh Khang trở về căn hộ penthouse của mình. Ánh nắng dịu cuối ngày xuyên qua ô cửa kính cường lực, chiếu lên sàn gỗ tối màu, tạo nên những vệt sáng ấm áp, xua đi phần nào sự lạnh lẽo thường thấy. Căn hộ vẫn rộng lớn và sang trọng, nhưng giờ đây, nó dường như đã bớt đi phần lạnh lẽo, bớt đi sự cô độc. Những lời của Anh Tú vẫn vang vọng trong đầu anh, rõ ràng và đầy sức nặng: ‘Tình yêu không phải một dự án để lên kế hoạch và hoàn thành, em ạ. Nó là cả một hành trình của sự thấu hiểu và kiên trì không ngừng nghỉ.’ ‘Muộn hay không là do mình, quan trọng là mình có sẵn sàng học cách yêu và giữ gìn nó hay không.’

Minh Khang đi thẳng đến ban công, nơi hồ bơi vô cực nhỏ phản chiếu ánh chiều tà. Gió vẫn rít nhẹ, nhưng giờ đây nó không còn là bản nhạc cô độc nữa, mà là một lời thì thầm của sự thay đổi. Anh tựa vào lan can kính, nhìn ngắm thành phố bắt đầu lên đèn, những ánh sáng lấp lánh như những hy vọng nhỏ nhoi đang được thắp lên. Anh nhận ra rằng anh đã từng coi tình yêu như một mục tiêu cần ‘ổn định’ mới có thể chạm tới, mà không hiểu rằng chính quá trình ‘kiên trì’ vun đắp mới tạo ra sự ‘ổn định’ thực sự. Anh đã từng sai lầm khi nghĩ rằng mình có thể lên kế hoạch cho tình yêu, đặt nó vào một khung thời gian cụ thể, giống như một dự án kinh doanh. Nhưng tình yêu lại là một điều gì đó sống động, cần được nuôi dưỡng mỗi ngày, cần sự hiện diện, cần sự thấu hiểu.

Anh ngồi vào bàn làm việc, chiếc bàn rộng lớn nơi anh thường xuyên giải quyết những hợp đồng bạc tỷ, đưa ra những quyết định quan trọng. Nhưng hôm nay, anh không ngồi đó để làm việc. Anh ngồi đó để suy nghĩ, để chiêm nghiệm. Chiếc đồng hồ đeo tay của anh nằm trên mặt bàn, không còn là vật nhắc nhở anh về ‘thời gian trôi đi’ một cách vội vã, mà là ‘thời gian cần được tận dụng’ một cách có ý nghĩa. Nó nhắc nhở anh về những khoảnh khắc hiện tại, về sự kiên nhẫn, và về những nỗ lực không ngừng nghỉ.

“Anh Tú đã đúng,” anh khẽ độc thoại nội tâm, giọng nói trầm ấm thoát ra giữa không gian tĩnh mịch. “Em không thể chờ đợi thời điểm hoàn hảo. Em phải tự tạo ra nó.” Không phải là sự vội vã hay chiếm đoạt, mà là sự xây dựng. Xây dựng lòng tin, xây dựng sự thấu hiểu, xây dựng một mối liên kết vững chắc. Anh cần phải là một phiên bản của chính mình mà Yến Chi có thể tin tưởng, có thể dựa vào, không phải vì những gì anh có, mà vì những gì anh đã trở thành.

Anh lấy một cây bút và một cuốn sổ nhỏ, không phải để ghi chép về công việc, mà để phác thảo những suy nghĩ của mình. Anh nhớ lại những sở thích của Yến Chi, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi về màu sắc, về ý tưởng mà cô từng chia sẻ. Anh sẽ không chỉ đơn thuần là tìm kiếm những triển lãm nghệ thuật để có cơ hội gặp cô. Anh sẽ tìm hiểu sâu hơn, sẽ thực sự quan tâm đến thế giới của cô. Anh sẽ không còn hành động một cách gián tiếp, mà sẽ chủ động hơn, tinh tế hơn, và bền bỉ hơn.

Minh Khang nhìn ra khung cảnh thành phố đang dần chìm vào màn đêm, lòng tràn đầy một sự quyết tâm mới. Sự quyết tâm này không còn mang vẻ căng thẳng, áp lực như trước, mà là một sự bình tĩnh, một sự kiên định đến từ sâu thẳm tâm hồn. Anh đã sẵn sàng cho cuộc đua marathon này, một cuộc đua mà anh đã bỏ lỡ ở vạch xuất phát, nhưng giờ đây anh sẽ nỗ lực hết mình để chạy về đích, hy vọng rằng ở đó, Yến Chi sẽ chờ đợi anh, không còn là hai phiên bản lệch pha, mà là hai tâm hồn đã tìm thấy sự đồng điệu. Anh biết chặng đường còn rất dài và đầy thử thách, nhưng anh tin rằng, với sự thấu hiểu và kiên trì không ngừng nghỉ, anh sẽ có thể phá vỡ vách ngăn bình yên mà cô đã xây dựng, và chứng minh rằng anh có thể là một điểm tựa vững chắc, một người đàn ông đáng tin cậy.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free