Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 233: Hợp Đồng Vô Hình: Cuộc Gặp Dưới Danh Nghĩa Công Việc
Minh Khang tựa vào lan can kính, nhìn ngắm thành phố bắt đầu lên đèn, những ánh sáng lấp lánh như những hy vọng nhỏ nhoi đang được thắp lên. Anh nhận ra rằng anh đã từng coi tình yêu như một mục tiêu cần ‘ổn định’ mới có thể chạm tới, mà không hiểu rằng chính quá trình ‘kiên trì’ vun đắp mới tạo ra sự ‘ổn định’ thực sự. Anh đã từng sai lầm khi nghĩ rằng mình có thể lên kế hoạch cho tình yêu, đặt nó vào một khung thời gian cụ thể, giống như một dự án kinh doanh. Nhưng tình yêu lại là một điều gì đó sống động, cần được nuôi dưỡng mỗi ngày, cần sự hiện diện, cần sự thấu hiểu.
Anh ngồi vào bàn làm việc, chiếc bàn rộng lớn nơi anh thường xuyên giải quyết những hợp đồng bạc tỷ, đưa ra những quyết định quan trọng. Nhưng hôm nay, anh không ngồi đó để làm việc. Anh ngồi đó để suy nghĩ, để chiêm nghiệm. Chiếc đồng hồ đeo tay của anh nằm trên mặt bàn, không còn là vật nhắc nhở anh về ‘thời gian trôi đi’ một cách vội vã, mà là ‘thời gian cần được tận dụng’ một cách có ý nghĩa. Nó nhắc nhở anh về những khoảnh khắc hiện tại, về sự kiên nhẫn, và về những nỗ lực không ngừng nghỉ.
“Anh Tú đã đúng,” anh khẽ độc thoại nội tâm, giọng nói trầm ấm thoát ra giữa không gian tĩnh mịch. “Em không thể chờ đợi thời điểm hoàn hảo. Em phải tự tạo ra nó.” Không phải là sự vội vã hay chiếm đoạt, mà là sự xây dựng. Xây dựng lòng tin, xây dựng sự thấu hiểu, xây dựng một mối liên kết vững chắc. Anh cần phải là một phiên bản của chính mình mà Yến Chi có thể tin tưởng, có thể dựa vào, không phải vì những gì anh có, mà vì những gì anh đã trở thành.
Anh lấy một cây bút và một cuốn sổ nhỏ, không phải để ghi chép về công việc, mà để phác thảo những suy nghĩ của mình. Anh nhớ lại những sở thích của Yến Chi, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi về màu sắc, về ý tưởng mà cô từng chia sẻ. Anh sẽ không chỉ đơn thuần là tìm kiếm những triển lãm nghệ thuật để có cơ hội gặp cô. Anh sẽ tìm hiểu sâu hơn, sẽ thực sự quan tâm đến thế giới của cô. Anh sẽ không còn hành động một cách gián tiếp, mà sẽ chủ động hơn, tinh tế hơn, và bền bỉ hơn.
Minh Khang nhìn ra khung cảnh thành phố đang dần chìm vào màn đêm, lòng tràn đầy một sự quyết tâm mới. Sự quyết tâm này không còn mang vẻ căng thẳng, áp lực như trước, mà là một sự bình tĩnh, một sự kiên định đến từ sâu thẳm tâm hồn. Anh đã sẵn sàng cho cuộc đua marathon này, một cuộc đua mà anh đã bỏ lỡ ở vạch xuất phát, nhưng giờ đây anh sẽ nỗ lực hết mình để chạy về đích, hy vọng rằng ở đó, Yến Chi sẽ chờ đợi anh, không còn là hai phiên bản lệch pha, mà là hai tâm hồn đã tìm thấy sự đồng điệu. Anh biết chặng đường còn rất dài và đầy thử thách, nhưng anh tin rằng, với sự thấu hiểu và kiên trì không ngừng nghỉ, anh sẽ có thể phá vỡ vách ngăn bình yên mà cô đã xây dựng, và chứng minh rằng anh có thể là một điểm tựa vững chắc, một người đàn ông đáng tin cậy.
***
Chiều muộn hôm sau, ánh nắng vàng nhạt cuối ngày hắt xiên qua khung cửa kính lớn của Văn phòng Kiến trúc Khởi Nguyên, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà tối màu. Bên trong, không khí vẫn bận rộn và chuyên nghiệp như thường lệ. Tiếng gõ bàn phím lách cách đều đặn xen lẫn tiếng điện thoại reo nhẹ, tiếng trao đổi công việc dứt khoát của những kiến trúc sư trẻ tuổi. Một bản nhạc không lời du dương, được phát ra từ khu vực làm việc chung, cố gắng xoa dịu đi chút căng thẳng tiềm ẩn trong những cuộc họp gấp gáp. Mùi giấy in mới, mùi cà phê vừa pha và thoang thoảng hương nước hoa cao cấp hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của giới công sở hiện đại. Thỉnh thoảng, một mùi vật liệu xây dựng mới, từ các mẫu thử được trưng bày ở góc phòng, nhắc nhở về bản chất sáng tạo nhưng cũng rất thực tế của công việc nơi đây.
Minh Khang, trong chiếc áo sơ mi xanh thẫm được là phẳng phiu và quần tây đen lịch thiệp, ngồi trong văn phòng riêng của mình, một không gian tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo. Anh cao ráo, vóc dáng cân đối, nhưng đôi mắt sâu thẳm và khuôn mặt góc cạnh vẫn phảng phất nét suy tư, có lẽ là dấu vết của những năm tháng làm việc quên mình. Chiếc máy tính trước mặt anh đang hiển thị một biểu đồ phức tạp về tiến độ dự án, nhưng ánh mắt anh lại tập trung vào màn hình điện thoại trong tay. Anh đang soạn một tin nhắn, từng chữ, từng câu đều được cân nhắc kỹ lưỡng, như thể anh đang phác thảo một bản thiết kế quan trọng nhất trong sự nghiệp của mình.
Anh nhớ lại lời khuyên của Anh Tú, người đàn ông của gia đình đã dạy anh về sự kiên trì và thấu hiểu. “Tình yêu không phải một dự án để lên kế hoạch và hoàn thành, em ạ. Nó là cả một hành trình của sự thấu hiểu và kiên trì không ngừng nghỉ.” Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, mỗi lần một rõ ràng hơn, một sâu sắc hơn. Anh không còn muốn vồ vập, không còn muốn áp đặt. Anh cần một cách tiếp cận tinh tế hơn, một cây cầu nối đủ vững chắc để Yến Chi có thể bước qua mà không cảm thấy bị ép buộc.
Một dự án nghệ thuật - kiến trúc tiềm năng chợt hiện lên trong đầu anh. Một ý tưởng táo bạo nhưng đầy tính khả thi, liên quan đến việc kết hợp nghệ thuật sắp đặt với không gian sống, thứ mà anh biết Yến Chi, chủ của Studio Sắc Màu, sẽ rất quan tâm. Đây không chỉ là một cái cớ, mà là một cơ hội thực sự để cô thấy được tầm nhìn mới của anh, một Minh Khang không chỉ còn chăm chăm vào những con số và lợi nhuận, mà đã biết trân trọng giá trị của sự sáng tạo và ý nghĩa trong cuộc sống.
Anh gõ từng chữ một cách chậm rãi: “Chào Yến Chi. Tôi là Minh Khang. Tôi có một dự án mới rất thú vị, liên quan đến việc kết hợp kiến trúc và nghệ thuật thị giác. Tôi nghĩ Studio Sắc Màu của cô có thể là đối tác lý tưởng. Liệu cô có thể dành chút thời gian gặp tôi để trao đổi chi tiết hơn không?” Anh dừng lại, đọc lại tin nhắn. Quá trang trọng? Hay vừa đủ chuyên nghiệp để không khiến cô cảnh giác? "Không thể quá vồ vập, phải thật tự nhiên, công việc là vỏ bọc tốt nhất lúc này," anh tự nhủ. "Anh Tú đã nói 'Thấu hiểu và kiên trì'. Đây là bước đầu của sự thấu hiểu." Anh cần hiểu thế giới của cô, quan tâm đến những điều cô quan tâm. Và nghệ thuật chính là một phần không thể thiếu trong thế giới đó.
Anh hít thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Một quyết định nhỏ, một tin nhắn tưởng chừng đơn giản, nhưng lại mang trong mình cả một sự chuyển mình lớn lao của Minh Khang. Anh biết, chặng đường này sẽ không dễ dàng. Yến Chi đã xây dựng một bức tường bình yên quá vững chắc quanh mình. Nhưng anh đã sẵn sàng kiên trì. Anh nhấn nút gửi. Màn hình điện thoại hiện lên dòng chữ "Đã gửi". Anh đặt điện thoại xuống bàn, rồi đưa tay xoa nhẹ thái dương. Một cảm giác hồi hộp, xen lẫn chút mong chờ và cả nỗi lo lắng mơ hồ, len lỏi trong lòng anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, những ánh đèn thành phố bắt đầu nhấp nháy, tựa như những vì sao xa xăm, báo hiệu một khởi đầu mới, một hành trình mới đầy chông gai nhưng cũng không kém phần hứa hẹn. Chiếc đồng hồ đeo tay của anh vẫn nằm im lìm trên mặt bàn, kim giây vẫn đều đặn trôi, nhắc nhở anh về giá trị của từng khoảnh khắc.
***
Trong căn hộ nhỏ ấm cúng của Yến Chi, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng của Ella Fitzgerald vang vọng, hòa cùng tiếng xe cộ từ xa vọng lên và tiếng cười nói lanh lảnh của vài đứa trẻ hàng xóm. Căn chung cư cũ kỹ mang phong cách thập niên 90 với ban công nhỏ và cửa sổ lớn đón nắng, nhưng bên trong lại được Yến Chi tự tay trang hoàng, biến nó thành một không gian mang hơi hướng tối giản kết hợp vintage, với nhiều cây xanh mướt và một giá sách lớn chất đầy những tác phẩm văn học và nghệ thuật. Mùi hương của trà thảo mộc ấm áp, xen lẫn mùi sách cũ và hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái.
Yến Chi, với mái tóc dài suôn mềm thường được buộc gọn hoặc thả tự nhiên, đang ngồi đọc sách trên chiếc sofa bọc vải lanh màu be, đôi chân khẽ co lại. Khuôn mặt tươi tắn của cô, với đôi mắt toát lên sự thông minh và linh hoạt, giờ đây đang chìm đắm trong từng trang sách. Bên cạnh cô là tách trà thảo mộc đang bốc hơi nghi ngút. Cô mặc một bộ đồ ở nhà đơn giản nhưng vẫn thanh lịch, phản ánh sự tự do và thoải mái trong cuộc sống độc thân mà cô đã dày công xây dựng.
Đột nhiên, chiếc điện thoại đặt trên bàn trà rung lên khe khẽ. Yến Chi hơi nhíu mày, không vội vã. Cô đặt cuốn sách xuống, vươn tay cầm lấy điện thoại. Màn hình hiện lên tin nhắn từ một số lạ, nhưng cái tên hiển thị thì không lạ chút nào: Minh Khang.
Cô mở tin nhắn. Nội dung khá trang trọng, một lời mời gặp mặt để bàn về một "dự án hợp tác tiềm năng giữa Khởi Nguyên và Studio Sắc Màu", liên quan đến việc kết hợp kiến trúc và nghệ thuật thị giác. Vẻ mặt cô thoáng chút ngạc nhiên, rồi chuyển sang suy tư. Cô không thể phủ nhận sự chuyên nghiệp và khéo léo trong cách tiếp cận này của anh.
"Dự án hợp tác? Anh ta muốn gì đây? Hay chỉ là cái cớ?" Một luồng suy nghĩ chạy qua tâm trí Yến Chi. Cô đã quá quen với những lần "tình cờ" gặp gỡ, những cử chỉ chu đáo nhưng mơ hồ từ Minh Khang. Nhưng lần này, anh lại chủ động đưa ra một lời mời công việc, một cách tiếp cận trực diện hơn, nhưng lại được bao bọc bởi lớp vỏ bọc hoàn hảo của sự chuyên nghiệp.
Cô nhớ lại những lời của Mai Thư, cô bạn thân đã khuyến khích cô lắng nghe cảm xúc bản thân nhưng cũng nhắc nhở về sự thận trọng. "Một tia hy vọng nhỏ, mong manh về một 'cơ hội nhỏ' bắt đầu nhen nhóm trong lòng cô, nhưng vẫn đi kèm với nỗi sợ bị tổn thương lần nữa." Mai Thư đã nói về việc cô nên "quan sát" Minh Khang, không vội vàng tin vào những thay đổi bên ngoài.
Chính xác. Quan sát. Đây có lẽ là cơ hội tốt nhất để cô quan sát anh, không phải qua những khoảnh khắc ngắn ngủi, tình cờ, mà là trong một môi trường chuyên nghiệp, nơi cô có thể đánh giá được sự thay đổi thật sự trong tư duy và tầm nhìn của anh. Liệu anh có thực sự thay đổi, hay chỉ là đang dùng một chiến thuật tinh vi hơn để tiếp cận cô?
Yến Chi đưa tách trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. Hương thơm thảo mộc lan tỏa, làm dịu đi chút băn khoăn trong lòng. Cô biết, chấp nhận lời mời này có thể sẽ làm xáo trộn sự bình yên mà cô đã dày công xây dựng. Nhưng cùng lúc đó, một sự tò mò khó cưỡng lại đang trỗi dậy. "Liệu mình có nên... cho anh ta một cơ hội để chứng minh?" cô thầm hỏi bản thân. Có lẽ, đây là thời điểm để cô tự cho mình một cơ hội để tìm hiểu, để nhìn nhận, không phải với tâm thế chờ đợi hay hy vọng hão huyền, mà là với sự khách quan của một người phụ nữ đã trưởng thành, độc lập.
Cô đặt tách trà xuống, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình điện thoại. Yến Chi gõ trả lời, cũng với thái độ dè dặt nhưng vẫn thể hiện sự chuyên nghiệp: "Cảm ơn Minh Khang đã tin tưởng. Tôi rất sẵn lòng tìm hiểu thêm về dự án. Anh có thể cho tôi biết thời gian và địa điểm thuận tiện cho cả hai không?" Cô không vội vàng chấp nhận, không vội vàng từ chối. Cô giữ một khoảng cách cần thiết, để anh hiểu rằng cô không phải là người dễ dàng bị thuyết phục, nhưng cũng không hoàn toàn đóng cánh cửa.
Gửi xong tin nhắn, Yến Chi lại cầm cuốn sách lên. Nhưng lần này, tâm trí cô không còn hoàn toàn tập trung vào những con chữ. Hình ảnh Minh Khang, những lần gặp gỡ lỡ nhịp, và cả những cử chỉ chu đáo gần đây của anh, cứ luẩn quẩn trong suy nghĩ cô. Cô tựa lưng vào sofa, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố bắt đầu thắp sáng, tạo nên một bức tranh lung linh. Gió nhẹ từ ban công thổi vào, làm lay động vài chiếc lá xanh của chậu cây cảnh. Yến Chi khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút lo lắng, chút tò mò và cả chút chấp nhận. Cô biết, bình yên của cô sắp sửa có một cơn sóng nhỏ. Nhưng có lẽ, đôi khi, một cơn sóng nhỏ lại là điều cần thiết để biết được biển cả có còn bao la đến mức nào.
***
Nhà hàng "Bữa Tối Của Ký Ức" hiện lên lộng lẫy dưới ánh đèn vàng ấm áp của buổi tối. Kiến trúc tân cổ điển pha trộn nét hiện đại, với những đường nét tinh xảo, nội thất gỗ tối màu sang trọng và những chiếc khăn trải bàn trắng tinh tươm. Ánh nến lung linh trên mỗi bàn, phản chiếu vào những chiếc ly thủy tinh lấp lánh, cùng với những lọ hoa ly trắng muốt tỏa hương dịu dàng, tạo nên một không gian lãng mạn, thanh lịch và đầy riêng tư. Tiếng nhạc không lời du dương của một bản piano cổ điển lan tỏa khắp không gian, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhẹ, tiếng thì thầm trò chuyện của thực khách và tiếng dao dĩa khẽ khàng. Mùi thức ăn cao cấp, rượu vang hảo hạng và hương hoa ly thơm ngát quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Minh Khang đã đến trước, như thường lệ. Anh chọn một chiếc bàn kín đáo ở góc phòng, nơi có thể quan sát được cửa ra vào mà vẫn đảm bảo sự riêng tư cần thiết. Chiếc đồng hồ đeo tay của anh, một vật phẩm tinh tế và đắt tiền, nằm lặng lẽ trên cổ tay, nhắc nhở anh về từng khoảnh khắc trôi qua. Anh ngồi thẳng lưng, dáng vẻ điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt sâu là một chút hồi hộp khó tả. Trên bàn, bên cạnh ly nước và bộ dao dĩa được sắp xếp ngay ngắn, là một tập tài liệu dự án được chuẩn bị chuyên nghiệp, minh chứng cho sự nghiêm túc của anh.
Đúng giờ hẹn, Yến Chi xuất hiện. Cô mặc một chiếc váy linen màu xanh rêu nhã nhặn, tôn lên dáng người thanh thoát và vẻ đẹp tự nhiên, không phô trương. Mái tóc dài của cô được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt trong trẻo, linh hoạt đang khẽ quét một lượt quanh phòng. Minh Khang đứng dậy ngay lập tức, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, khác hẳn với vẻ mặt căng thẳng thường thấy khi anh còn mải mê với sự nghiệp.
“Yến Chi, chào cô. Rất vui vì cô đã đến.” Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng trong đó vẫn ẩn chứa một sự chân thành.
Yến Chi khẽ gật đầu, đáp lại bằng một nụ cười xã giao: “Chào Minh Khang. Cảm ơn anh đã mời.” Cô ngồi xuống đối diện anh, ánh mắt thận trọng quét qua tập tài liệu trên bàn, rồi dừng lại ở đôi mắt của anh, cố gắng đọc vị cảm xúc.
Ban đầu, buổi nói chuyện tập trung hoàn toàn vào dự án. Minh Khang trình bày về ý tưởng kết hợp kiến trúc bền vững với nghệ thuật sắp đặt công cộng, về việc tạo ra những không gian không chỉ đẹp về mặt thẩm mỹ mà còn mang ý nghĩa tinh thần, giúp con người tìm thấy sự bình yên và kết nối. Anh nói về tầm nhìn của Khởi Nguyên trong việc xây dựng những công trình mang tính biểu tượng, nhưng không còn nhấn mạnh vào quy mô hay lợi nhuận khổng lồ, mà là vào giá trị cộng đồng và sự hài hòa với môi trường.
“Dự án này, em thấy đấy, không chỉ là kiến trúc đơn thuần,” Minh Khang nói, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Yến Chi, không còn sự che giấu. “Nó là về việc tạo ra không gian sống, nơi con người có thể tìm thấy sự bình yên, cân bằng. Giống như cách anh đang cố gắng tìm kiếm sự cân bằng cho chính mình vậy.” Anh khẽ dừng lại, như để Yến Chi có thời gian tiếp nhận những lời anh vừa nói. “Trước đây, anh luôn nghĩ rằng thành công là phải đạt được những con số cụ thể, phải xây dựng những công trình vĩ đại. Nhưng rồi anh nhận ra, sự vĩ đại thực sự không nằm ở kích thước, mà ở ý nghĩa nó mang lại cho cuộc sống con người, cho tâm hồn họ.”
Yến Chi lắng nghe một cách chăm chú. Cô quan sát từng cử chỉ nhỏ của anh, từng biểu cảm trên khuôn mặt góc cạnh. Có một điều gì đó khác biệt trong ánh mắt anh, không còn sự vội vã, không còn sự mệt mỏi ẩn giấu. Một sự bình tĩnh, một sự chân thành mà cô chưa từng thấy ở phiên bản Minh Khang của những năm trước.
“Nghe có vẻ… khác với Minh Khang mà em từng biết,” Yến Chi đáp, giọng cô nhẹ nhàng nhưng vẫn giữ sự dè dặt. “Tham vọng của anh không chỉ còn là những con số nữa sao?” Câu hỏi của cô như một mũi tên thăm dò, xuyên qua lớp vỏ bọc chuyên nghiệp mà anh đã tạo ra.
Minh Khang khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhõm, như thể gánh nặng đã được trút bỏ. “Thật ra, anh vẫn là Minh Khang, vẫn khao khát thành công. Nhưng giờ đây, định nghĩa về thành công của anh đã thay đổi. Nó không chỉ còn là những con số trên báo cáo tài chính, mà còn là sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống, giữa vật chất và tinh thần. Anh muốn xây dựng những thứ có ý nghĩa, những thứ có thể tồn tại lâu dài hơn cả một hợp đồng bạc tỷ. Anh muốn tạo ra sự ‘an nhiên’ ngay trong sự ‘khao khát’ thành công của mình.” Anh nhấn mạnh từ "an nhiên", như thể nó là một khái niệm mà anh đã phải đấu tranh rất nhiều để đạt được.
Yến Chi nhấp một ngụm nước, suy nghĩ. “An nhiên trong khao khát… nghe có vẻ mâu thuẫn nhỉ?” Cô nói, nhưng ánh mắt cô lại không hề phán xét, mà là sự tò mò.
“Không mâu thuẫn đâu, nếu em hiểu đúng nghĩa của nó,” Minh Khang tiếp lời, giọng anh trở nên sâu sắc hơn. “Nó là việc chấp nhận rằng cuộc sống luôn có những thử thách, những áp lực, nhưng chúng ta có thể lựa chọn cách đối diện với chúng. Không phải là trốn tránh, mà là tìm thấy sự bình yên ngay trong tâm bão. Giống như việc anh đang cố gắng tìm lại sự cân bằng sau nhiều năm chỉ biết chạy theo sự nghiệp vậy.”
Một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm. Tiếng nhạc piano vẫn du dương, tiếng ly tách vẫn va chạm, nhưng không khí giữa hai người dường như đặc quánh lại bởi những điều không nói hết. Yến Chi cảm nhận được sự căng thẳng nhẹ nhưng đầy ý nghĩa này. Cô nhìn vào mắt Minh Khang, cố gắng tìm kiếm dấu vết của sự giả dối, nhưng chỉ thấy một sự chân thành đến bất ngờ. Anh không còn vẻ vội vã, không còn sự căng thẳng của một người luôn bị thời gian thúc ép. Thay vào đó là một sự điềm tĩnh, một sự kiên nhẫn.
"Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ." Câu nói đó chợt hiện lên trong tâm trí Yến Chi. Liệu có phải, khi cô đã tìm thấy sự an nhiên, Minh Khang lại đang bắt đầu hành trình tìm kiếm nó? Cô đã từng nghĩ rằng họ mãi mãi là hai phiên bản lệch pha. Nhưng giờ đây, cô bắt đầu tự hỏi, liệu có một điểm giao nào đó giữa "khao khát" và "an nhiên" mà cả hai đang hướng tới?
Yến Chi khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. Cô vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, nỗi sợ bị tổn thương vẫn còn đó, sâu thẳm trong lòng. Nhưng cô phải thừa nhận, Minh Khang của hiện tại, anh ấy đã khác. Không phải là một sự thay đổi chóng vánh, mà là một quá trình trưởng thành chậm rãi, chân thật. Buổi gặp gỡ này, dưới danh nghĩa công việc, đã mở ra nhiều hơn một cơ hội hợp tác. Nó đã mở ra một cánh cửa nhỏ, rất nhỏ, cho một cuộc trò chuyện sâu sắc hơn về chính họ, về những phiên bản mà họ đã và đang trở thành.
Minh Khang nhìn Yến Chi, ánh mắt anh đầy hy vọng nhưng cũng đầy sự tôn trọng. Anh biết, anh không thể vội vàng. Anh biết, anh cần phải kiên trì. Và anh cũng biết, đây chỉ là bước khởi đầu của một hành trình dài. Anh sẽ không chỉ dừng lại ở vỏ bọc công việc. Anh sẽ tiếp tục tìm cách tiếp cận cô một cách cá nhân và sâu sắc hơn, không chỉ dừng lại ở những dự án.
“Vậy, về dự án này…” Yến Chi bắt đầu, giọng cô đã bớt phần dè dặt hơn một chút. “Tôi nghĩ Studio Sắc Màu có thể đóng góp rất nhiều với các ý tưởng về không gian tương tác nghệ thuật. Tôi muốn xem xét kỹ hơn tài liệu anh gửi.”
Minh Khang khẽ gật đầu, một tia sáng lóe lên trong mắt anh. Anh biết, đây là một tín hiệu tích cực. Một lời mời cho một cuộc đối thoại tiếp theo, một cơ hội để anh tiếp tục chứng minh sự thay đổi của mình. Cô vẫn thận trọng, nhưng cô đã mở một khe cửa. Và anh, với sự kiên trì mới mẻ của mình, sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để bước qua.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.