Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 234: Món Quà Vô Hình: Chân Thành Len Lỏi Qua Rào Cản
Buổi sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua ô cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ cũ kỹ của căn hộ Yến Chi. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi trà thảo mộc thoang thoảng từ tối qua, hòa quyện với hương sách cũ và mùi hoa nhài dịu dàng từ chậu cây nhỏ trên ban công. Yến Chi ngồi đó, bên chiếc bàn tròn nhỏ cạnh cửa sổ, tay nhâm nhi tách trà Earl Grey ấm nóng, mắt dõi theo những chiếc lá vàng đang chao nghiêng trong gió. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói lảnh lót của lũ trẻ nhà hàng xóm, tất cả đều tạo nên một bản hòa ca yên bình, một sự an nhiên mà cô đã phải mất rất nhiều thời gian để gầy dựng.
Thế nhưng, sự bình yên ấy lại bị xáo trộn bởi một bóng hình, một giọng nói, và những lời lẽ từ buổi gặp mặt hôm qua. Minh Khang. Cái tên ấy cứ vẩn vơ trong tâm trí cô, như một điệu nhạc du dương nhưng ẩn chứa những nốt trầm khó hiểu. Cô lật giở cuốn sổ phác thảo đã sờn cũ, những nét chì đen trắng hiện ra, ghi lại từng khoảnh khắc cảm xúc, từng ý tưởng vụt qua. Cô dừng lại ở một trang giấy đã ngả màu thời gian, nơi phác họa một không gian nghệ thuật ánh sáng – một dự án mà cô từng ấp ủ từ rất lâu, nhưng rồi lại gác lại vì nhiều lý do. Ánh mắt cô trở nên xa xăm, nhớ lại cách Minh Khang đã nói về sự cân bằng, về việc tìm kiếm ý nghĩa không chỉ ở những con số khô khan mà còn ở những giá trị tinh thần. Một sự tinh tế khác lạ trong ánh mắt anh, không còn sự vội vã, không còn sự mệt mỏi ẩn giấu. Một sự bình tĩnh, một sự chân thành mà cô chưa từng thấy ở phiên bản Minh Khang của những năm trước.
“Anh ta thực sự đã khác? Hay chỉ là một vở kịch mới, tinh vi hơn?” Cô lẩm bẩm, ngón tay miết nhẹ theo đường viền của hình vẽ. Nỗi sợ hãi bị tổn thương vẫn còn đó, là một bức tường vô hình ngăn cách cô với bất kỳ sự thay đổi nào. Cô đã từng tin rằng họ mãi mãi là hai phiên bản lệch pha, một người vội vàng chạy theo tương lai, một người chậm rãi tận hưởng hiện tại. Nhưng giờ đây, anh lại nói về sự “an nhiên trong khao khát”, một khái niệm nghe có vẻ mâu thuẫn nhưng lại chạm đến một phần sâu thẳm trong tâm hồn cô. Nó giống như việc cô đang tìm kiếm sự bình yên ngay trong những thử thách của công việc, của cuộc sống.
Tiếng điện thoại reo vang, cắt ngang dòng suy nghĩ của Yến Chi. Màn hình hiện lên tên Mai Thư. Cô khẽ mỉm cười, bắt máy.
“Alo, Chi nghe,” cô nói, giọng vẫn còn chút mơ màng.
Đầu dây bên kia, Mai Thư vang lên giọng nói nhanh và đầy năng lượng, như thường lệ. “Ê Chi! Sao rồi? Buổi gặp gỡ với ‘phiên bản mới’ của Minh Khang có gì hot không? Kể nghe coi!”
Yến Chi bật cười nhẹ. “Hot gì đâu. Cũng chỉ là bàn công việc thôi.”
“Thôi đi cô nương! Bữa trước còn bảo anh ta nói chuyện nghe ‘khác’ lắm mà. Chuyện công việc thì làm gì mà khiến cô Chi của tôi phải trầm ngâm đến mức này chứ? Kể nghe đi, có phải lão ta lại thả thính cái gì rồi không?” Mai Thư truy vấn, không giấu nổi sự tò mò.
Yến Chi thở dài. “Không phải thả thính. Chỉ là… anh ấy nói về những thứ khác đi. Về việc tìm kiếm sự cân bằng, về ‘an nhiên trong khao khát’.”
Có một khoảng im lặng ngắn từ phía Mai Thư, điều hiếm khi xảy ra. Rồi giọng cô ấy trở nên ngạc nhiên tột độ. “Thật á? Khang mà nói mấy câu đó á? Kiểu gì cũng có biến! Thằng cha đó trước giờ chỉ biết cắm đầu vào kiếm tiền, xây dựng sự nghiệp, giờ lại nói chuyện triết lý thế à? Nghe có vẻ… trưởng thành hơn nhiều nhỉ.”
Yến Chi gật đầu, dù biết Mai Thư không thể nhìn thấy. “Đúng vậy. Anh ấy không còn vẻ vội vã, căng thẳng như trước. Có một sự điềm tĩnh lạ kỳ. Và… anh ấy có vẻ như đã thật sự nghĩ rất nhiều về những gì mình nói.”
“Wow, bất ngờ thật đấy. Cô bé của chúng ta có khi sắp ‘mở lòng’ rồi không?” Mai Thư chọc ghẹo. “Nhưng mà… nếu thật thì cũng đáng để mày thử suy nghĩ lại xem. Dù sao thì, đời người có mấy khi gặp được người mà mình đã từng rung động, rồi họ lại thay đổi theo một chiều hướng tích cực như vậy chứ? Tốt nhất là mày cứ quan sát kỹ vào, đừng vội vàng tin, nhưng cũng đừng vội vàng đóng cửa lòng mình.”
Yến Chi nhìn ra ban công, ánh mắt lướt qua những chậu cây xanh mướt. “Cũng không biết nữa. Chỉ là… cảm thấy có điều gì đó thật sự khác.”
“Vậy là tốt rồi! Cứ để mọi thứ tự nhiên thôi. Với lại, cứ suy nghĩ về những lời anh ta nói xem, biết đâu lại tìm thấy một điểm chung nào đó giữa hai người?” Mai Thư nói, giọng cô ấy tràn đầy sự khích lệ. “Giờ thì, tôi phải đi làm rồi, nói chuyện sau nhé! Cứ từ từ mà tận hưởng mấy cái ‘cân bằng’ với ‘an nhiên’ đó đi cô nương!”
Cuộc gọi kết thúc, nhưng những lời của Mai Thư vẫn còn văng vẳng bên tai Yến Chi. "Nếu thật thì cũng đáng để mày thử suy nghĩ lại xem." Cô lại nhìn vào cuốn sổ phác thảo, vào bản vẽ không gian nghệ thuật ánh sáng còn dang dở. Đúng vậy, cô cần một nguồn cảm hứng mới, một tia sáng để thắp lên những ý tưởng đã ngủ quên. Dù còn e dè, nhưng Yến Chi không thể phủ nhận rằng, Minh Khang của hiện tại đã gieo vào lòng cô một hạt mầm tò mò, một chút hy vọng mong manh về những điều có thể xảy ra. Cô đã quen với sự an yên của chính mình, nhưng liệu sự an yên ấy có thể dung nạp thêm một chút "khao khát" từ người khác, từ một phiên bản mới của Minh Khang hay không? Câu hỏi ấy cứ lởn vởn, nhẹ nhàng, nhưng đầy sức nặng trong tâm trí cô.
***
Cùng lúc đó, tại căn hộ penthouse sang trọng nhìn ra toàn cảnh thành phố, Minh Khang đứng lặng lẽ bên ô cửa kính cường lực từ sàn đến trần, ánh nắng chiều vàng rực đổ tràn vào không gian rộng lớn. Tiếng nhạc không lời cổ điển nhẹ nhàng vang vọng, hòa cùng tiếng gió rít qua ô cửa kính, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng đến mức đôi khi anh cảm thấy cô độc. Căn hộ của anh luôn ngập tràn mùi gỗ quý, mùi nước hoa nam tính và một chút hương rượu vang còn vương lại từ buổi tối hôm trước. Nó sang trọng, hiện đại, nhưng cũng đầy vẻ xa cách.
Minh Khang đã dành cả buổi sáng để tìm kiếm. Sau buổi gặp gỡ với Yến Chi, anh nhận ra rằng những lời khuyên của Anh Tú là vô cùng đúng đắn. Anh không thể chỉ tiếp cận cô bằng những bản kế hoạch khô khan hay những lời mời hợp tác cứng nhắc. Anh cần một thứ gì đó tinh tế hơn, một thứ gì đó mang tính cá nhân, thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc của anh về con người cô.
Anh nhớ lại một lần tình cờ, khi Yến Chi và Mai Thư cùng đi qua Nhà sách FAHASA. Anh đã đứng từ xa quan sát, và thấy cô dừng lại rất lâu trước một kệ sách về nghệ thuật, đặc biệt là một cuốn sách có tựa đề "Nghệ thuật Sắp đặt Ánh sáng". Ánh mắt cô lúc đó đã rực sáng, một vẻ say mê mà anh chưa từng thấy. Anh đã ghi nhớ điều đó, một chi tiết nhỏ nhoi nhưng lại ẩn chứa cả một thế giới của Yến Chi. Hoặc có thể, đó chỉ là một lần cô vô tình nhắc đến trong một buổi trò chuyện rất lâu về trước, khi anh vẫn còn quá mải mê với những con số mà không thực sự lắng nghe. Nhưng giờ đây, mỗi lời cô nói, mỗi ánh mắt cô nhìn, đều được anh khắc ghi.
Và anh đã tìm thấy nó. Một cuốn sách hiếm, bản giới hạn, phải nhờ đến mối quan hệ rộng của mình mới có thể sở hữu được. Minh Khang cầm cuốn sách trên tay, bìa sách được thiết kế tối giản nhưng tinh xảo, phản ánh đúng cái gu của Yến Chi. Anh khẽ vuốt ve bìa sách, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Nó không phải là một lời tỏ tình lãng mạn, cũng không phải là một món quà đắt tiền để mua chuộc. Nó chỉ là… một sự thấu hiểu. Một lời thì thầm rằng anh đã lắng nghe, đã quan tâm đến những điều cô yêu thích, những thứ vượt xa khỏi phạm trù công việc.
Anh lấy ra một hộp quà đơn giản nhưng tinh tế, màu nâu đất với chiếc nơ nhỏ màu kem. Cẩn thận đặt cuốn sách vào trong, anh lấy một tấm thiệp nhỏ, không ghi tên người gửi, chỉ vỏn vẹn một câu hỏi nhẹ nhàng được viết bằng nét chữ thanh thoát của anh: "Hy vọng em tìm thấy cảm hứng."
"Liệu cô ấy có nhận ra?" Minh Khang tự hỏi. Anh biết, Yến Chi là một người tinh tế và nhạy cảm. Cô sẽ không dễ dàng bị những thứ hào nhoáng bên ngoài đánh lừa. Nhưng anh tin vào sự chân thành của mình, tin rằng sự kiên trì và thấu hiểu sẽ dần dần phá vỡ những rào cản mà cô đã dựng lên. Anh không mong đợi một sự đáp trả ngay lập tức, chỉ mong cô sẽ cảm nhận được thiện chí của anh.
Sau khi gói quà xong, Minh Khang gọi điện cho dịch vụ giao hàng đặc biệt. Anh dặn dò kỹ lưỡng về địa chỉ Studio Sắc Màu của Yến Chi và thời gian giao hàng, đảm bảo món quà sẽ đến tay cô vào cuối giờ chiều, khi cô có lẽ đã kết thúc công việc và chuẩn bị trở về nhà. Anh muốn món quà này là một sự bất ngờ nhẹ nhàng, một dấu chấm lửng trong ngày của cô, chứ không phải là một sự vội vã hay ép buộc. Anh nhìn xuống thành phố đang dần chìm trong ánh hoàng hôn rực rỡ, lòng tràn đầy hy vọng, nhưng cũng không thiếu sự lo lắng. Con đường chinh phục trái tim Yến Chi, anh biết, sẽ còn rất dài và đầy thử thách. Nhưng anh đã sẵn sàng cho hành trình đó, với một phiên bản Minh Khang kiên nhẫn và thấu hiểu hơn bao giờ hết.
***
Chiều muộn, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả không gian của Studio Sắc Màu. Studio của Yến Chi, nằm trong một con hẻm yên tĩnh giữa lòng phố thị, là một sự kết hợp hài hòa giữa nét cổ điển và hiện đại. Những bức tường gạch cũ kỹ được tô điểm bằng các bức tranh đương đại, giá vẽ và những tác phẩm điêu khắc nhỏ nằm rải rác. Mùi sơn dầu, mùi cà phê và mùi giấy vẽ hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí nghệ thuật đặc trưng.
Yến Chi đang say sưa với một bản vẽ mới trên giá. Những nét cọ dứt khoát lướt trên tấm canvas trắng, tạo hình một không gian kiến trúc độc đáo, nơi ánh sáng và màu sắc hòa quyện. Cô hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của mình, cho đến khi tiếng chuông cửa vang lên, kéo cô trở về thực tại.
Cô đặt cọ xuống, khẽ thở dài. Chắc là shipper giao đồ ăn hoặc vật liệu vẽ. Cô ra mở cửa, một anh shipper trẻ tuổi đứng đó, trên tay là một hộp quà nhỏ.
“Đồ của chị đây ạ, mong chị đánh giá 5 sao!” anh shipper nói, mỉm cười thân thiện.
Yến Chi hơi ngạc nhiên. “Của tôi sao? Ai gửi vậy?” Cô nhìn hộp quà, không thấy tên người gửi.
“Dạ không có thông tin người gửi ạ. Chắc là quà tặng bất ngờ đó chị. Chị cứ nhận đi ạ.” Shipper nói, đưa hộp quà cho cô.
Yến Chi nhận lấy, cảm ơn anh shipper rồi đóng cửa. Cô đặt hộp quà lên bàn làm việc, ánh mắt vẫn đầy thắc mắc. Ai lại gửi quà mà không ghi tên? Cô cẩn thận tháo chiếc nơ kem, mở hộp. Bên trong là một cuốn sách có bìa màu xám tro, thiết kế tối giản nhưng tinh tế. "Nghệ thuật Sắp đặt Ánh sáng". Cô kh��� thốt lên. Đây chính là cuốn sách mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay, cuốn sách mà cô từng lướt qua ở nhà sách và đã ám ảnh cô suốt mấy ngày qua. Bên dưới cuốn sách là một tấm thiệp nhỏ. Cô cầm lên, đọc.
"Hy vọng em tìm thấy cảm hứng."
Không tên. Chỉ một dòng chữ ngắn gọn, nhưng lại ẩn chứa một sự thấu hiểu đến lạ lùng. “Hy vọng em tìm thấy cảm hứng”… Ai? Sao lại biết mình đang cần cuốn này? Cô lật giở từng trang sách, những hình ảnh về các công trình nghệ thuật ánh sáng tuyệt đẹp hiện ra, những bài phân tích sâu sắc về cách sử dụng ánh sáng để tạo ra cảm xúc, để định hình không gian. Nội dung cuốn sách đúng là điều cô đang tìm kiếm cho dự án sắp tới, như một mảnh ghép hoàn hảo cho ý tưởng còn dang dở của cô.
Một cảm giác ấm áp bất chợt lan tỏa trong lồng ngực Yến Chi, xua đi sự đề phòng ban đầu. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đỏ rực đã nhuộm thẫm cả bầu trời, phản chiếu qua những ô kính của các tòa nhà cao tầng. Một nụ cười nhỏ, rất khẽ, thoáng qua xuất hiện trên môi cô. Nụ cười ấy không phải của sự vui vẻ tột độ, mà là của một sự bất ngờ dễ chịu, một sự rung động nhẹ nhàng trước một cử chỉ tinh tế đến không ngờ. Cô đã quen với việc tự mình tìm kiếm, tự mình giải quyết mọi thứ. Nhưng món quà này, nó như một lời nhắc nhở rằng đôi khi, có một ai đó vẫn đang lặng lẽ quan sát, lắng nghe và thấu hiểu cô, ngay cả khi cô không hề hay biết.
***
Tối cùng ngày, căn hộ của Yến Chi chìm trong ánh đèn vàng dịu nhẹ. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một không gian thư thái. Yến Chi ngồi trên sofa, chiếc gối ôm hình đám mây tựa vào lưng, cuốn sách "Nghệ thuật Sắp đặt Ánh sáng" nằm trên đùi. Cô không đọc, chỉ vuốt ve bìa sách, cảm nhận từng đường nét, từng chất liệu.
Tâm trí cô lại quay về với buổi gặp gỡ hôm qua, với những lời Minh Khang nói về “an nhiên trong khao khát”, về sự cân bằng giữa cuộc sống và công việc. Cô nhớ lại ánh mắt anh nhìn cô, không còn sự thăm dò hay vội vã, mà là một sự chân thành, kiên định. Rồi món quà này. Nó không phải là một sự hấp tấp hay vội vã, cũng không phải là một lời tán tỉnh sáo rỗng. Nó là một sự "nhớ", một sự "quan tâm" đến đúng điều cô cần, đúng thứ cô yêu thích, vào đúng thời điểm cô đang bế tắc với ý tưởng. Nó không hề phô trương, không hề đòi hỏi sự đáp trả, chỉ đơn thuần là một sự sẻ chia tinh tế.
"Không phải là sự hấp tấp hay vội vã. Đây là... một sự kiên nhẫn. Mình đã không còn tin vào điều đó." Yến Chi thầm nghĩ. Cô đã từng tin rằng sự kiên nhẫn chỉ là một lời hứa sáo rỗng, rằng ai cũng sẽ từ bỏ khi mọi thứ trở nên khó khăn. Sau những đổ vỡ, cô đã chọn cách sống độc lập, tự chủ, không đặt niềm tin vào bất kỳ ai ngoài chính mình. Cô đã dày công xây dựng một bức tường vững chắc xung quanh trái tim mình, để bảo vệ sự an nhiên mong manh mà cô đã khó khăn lắm mới tìm được.
Nhưng giờ đây, bức tường ấy, cái rào cản vô hình mà cô đã dựng lên bấy lâu, dường như đã bị một tia sáng yếu ớt của sự chân thành len lỏi vào, làm mềm đi một góc nhỏ. Nó không sụp đổ, không tan biến, nhưng nó đã không còn vững chắc như ban đầu. Một cảm giác lạ lẫm, vừa tò mò vừa có chút ấm lòng, khiến cô không còn hoàn toàn an nhiên như trước. Cô tự hỏi: Liệu có phải anh ta thực sự đã trưởng thành, hay chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên quá đỗi tinh tế? Liệu có một điểm giao nào đó giữa "khao khát" và "an nhiên" mà cả hai đang hướng tới, như Minh Khang đã nói?
Yến Chi đứng dậy, bước ra ban công. Tiết trời đêm se lạnh, nhưng cô không cảm thấy lạnh. Cô ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao, hít thở sâu, cảm nhận mùi hương hoa nhài thoang thoảng trong gió. Một câu hỏi khác lại hiện lên trong tâm trí cô, như một làn khói mỏng manh: Liệu một Minh Khang của hiện tại, với sự kiên trì và thấu hiểu này, có còn là "phiên bản sai" đối với cô nữa không? Rào cản vẫn còn đó, nhưng trong lòng Yến Chi, một hạt mầm của sự nghi ngờ và hy vọng đã bắt đầu nảy nở, lặng lẽ, nhưng đầy sức sống. Cô không còn chỉ đơn thuần là phòng thủ, mà đã bắt đầu chủ động quan sát, chờ đợi những động thái tiếp theo từ anh, không phải với sự sợ hãi mà là với một chút tò mò và... một chút hy vọng mong manh.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.