Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 25: Đêm Trắng Kiến Tạo: Mê Cung Tham Vọng

Tiếng xe cộ từ xa vọng lên đều đều, như một bản nhạc nền quen thuộc của thành phố không ngủ. Yến Chi đã đặt cuốn sổ phác thảo sang một bên, tay ôm lấy tách trà thảo mộc đã nguội lạnh. Cô ngắm nhìn bức phác thảo thô sơ của mình – hình ảnh hai con người đứng ở hai đầu cây cầu, mỗi người nhìn về một hướng khác nhau, và khoảng cách vô hình giữa họ. Cô chấp nhận điều đó. Cô đã tìm thấy sự bình yên của riêng mình, trong căn hộ ấm cúng này, trong những buổi chiều tự do bên sách vở và hội họa. Cuộc sống của cô, dù không ồn ào hay rực rỡ, nhưng lại tràn đầy ý nghĩa theo cách riêng của nó. Trong khi Yến Chi đang say sưa với những mảng màu của tâm hồn, ở một nơi khác của thành phố, Minh Khang lại đang lao mình vào những mảng màu của tham vọng và sự nghiệp.

***

Sáng sớm hôm ấy, khi ánh nắng Sài Gòn còn chưa kịp gay gắt rọi qua những ô cửa kính, Minh Khang đã có mặt tại Văn Phòng Kiến Trúc ‘Khởi Nguyên’. Tòa nhà văn phòng hiện đại sừng sững giữa trung tâm thành phố, với mặt tiền kính phản chiếu bầu trời xanh ngắt, là biểu tượng cho sự phồn thịnh và tốc độ. Nội thất bên trong cũng tối giản và đầy tính công năng, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, tạo cảm giác chuyên nghiệp và đẳng cấp. Những mô hình kiến trúc tinh xảo, từ những tòa nhà chọc trời đến những khu đô thị phức hợp, được trưng bày trang trọng trong tủ kính và trên bàn làm việc, như lời nhắc nhở về những thành tựu mà công ty đã và đang tạo ra.

Minh Khang bước vào phòng họp kính, dáng người cao ráo, cân đối toát lên vẻ tự tin. Anh mặc một chiếc sơ mi trắng tinh, được ủi phẳng phiu, kết hợp với quần tây màu xám than, khiến anh trông vừa lịch lãm vừa quyền lực. Đôi mắt sâu của anh lướt nhanh qua các thành viên trong nhóm, ánh lên sự sắc bén và quyết đoán. Anh đặt tập tài liệu dày cộp xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để thu hút sự chú ý. Không gian phòng họp vẫn còn phảng phất mùi cà phê mới pha từ máy pha đặt ở góc phòng và mùi giấy in mới, xen lẫn mùi nước hoa nam tính thoang thoảng từ một vài đồng nghiệp.

“Chào buổi sáng mọi người,” giọng anh trầm, điềm tĩnh vang lên, “Chúng ta sẽ bắt đầu cuộc họp nhanh để thống nhất lại tiến độ dự án ‘Skyline Residence’ và phân công lại một số hạng mục.”

Ông An, vị sếp đáng kính của Minh Khang, ngồi ở vị trí chủ tọa, với dáng người cao ráo, gương mặt cương nghị. Ông mặc một bộ vest đen lịch sự, ánh mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa sự từng trải dõi theo từng cử chỉ của Minh Khang. Ông gật đầu nhẹ, ngầm biểu thị sự tán thành.

Đối diện với Minh Khang, Lâm Hải, đối thủ cạnh tranh ngầm của anh, ngồi vắt chéo chân, nở một nụ cười nhạt đầy ẩn ý. Lâm Hải, với vẻ ngoài điển trai và phong thái tự tin có phần phô trương, luôn tìm cách nắm bắt mọi cơ hội để thể hiện mình. Ánh mắt anh ta thỉnh thoảng liếc về phía Minh Khang, như đang dò xét, tìm kiếm một sơ hở. Bên cạnh Lâm Hải, một đồng nghiệp khác khẽ thì thầm: “Xem ra Khang lại muốn thể hiện đây.” Lâm Hải nhếch mép, không nói gì, nhưng ánh mắt đầy vẻ dè bỉu kín đáo. Minh Khang dường như không để tâm, anh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, tập trung vào công việc.

“Dự án này là trọng điểm của quý này, và tiến độ là yếu tố then chốt. Tôi muốn đảm bảo rằng mọi thành viên đều nắm rõ vai trò và mục tiêu của mình,” Minh Khang tiếp lời, anh mở laptop, chiếu lên màn hình lớn một biểu đồ Gantt phức tạp. “Đức Anh, phần phác thảo phối cảnh 3D của khu vực sảnh chính và công viên nội khu, tôi muốn cậu kiểm tra lại toàn bộ chi tiết ánh sáng và vật liệu. Đảm bảo nó phải chân thực nhất có thể.”

Đức Anh, thực tập sinh trẻ tuổi với đôi mắt sáng ngời và đầy nhiệt huyết, gật đầu lia lịa. “Vâng, anh Khang! Em sẽ kiểm tra kỹ ạ.” Cậu bé này luôn ngưỡng mộ Minh Khang, coi anh như một hình mẫu lý tưởng.

Minh Khang tiếp tục phân công công việc một cách rành mạch, từng câu từ dứt khoát, không thừa thãi. Anh trả lời mọi thắc mắc, đưa ra những giải pháp tức thì cho những vấn đề tiềm ẩn. Sự kiểm soát tuyệt đối của anh đối với dự án khiến mọi người đều phải nể phục.

Cuộc họp kết thúc, Ông An nhìn Minh Khang với ánh mắt đầy tin tưởng. “Tiến độ dự án này rất quan trọng, Khang. Tôi tin tưởng cậu.”

Minh Khang gật đầu, sự nghiêm túc hiện rõ trên gương mặt. “Chúng ta sẽ không làm ngài thất vọng, sếp.” Anh biết rằng lời nói của Ông An không chỉ là sự tin tưởng mà còn là một áp lực vô hình, một kỳ vọng cao mà anh phải đáp ứng. Nhưng đó cũng chính là động lực để anh tiếp tục dấn thân.

Sau cuộc họp, văn phòng trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch xen lẫn tiếng điện thoại reo liên hồi và tiếng trao đổi công việc râm ran. Minh Khang trở về bàn làm việc của mình, một không gian riêng tư được thiết kế tối giản nhưng hiệu quả. Anh mở hàng loạt cửa sổ phần mềm thiết kế, các bản vẽ kỹ thuật chi tiết hiện ra trên màn hình lớn.

“Anh Khang, em vẫn chưa hiểu chỗ này lắm ạ,” Đức Anh khẽ gọi, đưa một bản vẽ phối cảnh đến trước mặt anh. Cậu thực tập sinh nhìn anh với vẻ mặt hơi lo lắng, dường như sợ mình làm chậm trễ công việc.

Minh Khang nghiêng người, nhìn vào bản vẽ. “Chỗ này, góc tiếp giáp giữa khối sảnh và khu vực thương mại, cậu cần phải điều chỉnh lại độ cong của mái. Ánh sáng tự nhiên sẽ bị cản trở nếu giữ nguyên thiết kế cũ. Hơn nữa, việc sử dụng vật liệu đá cẩm thạch cho khu vực này sẽ tạo cảm giác lạnh lẽo, không phù hợp với không gian mở và thân thiện mà chúng ta muốn tạo ra.” Anh dùng cây bút chỉ laser, vẽ lên màn hình, giải thích cặn kẽ từng chi tiết. “Cần phải chính xác tuyệt đối, Đức Anh. Một sai sót nhỏ cũng có thể làm đổ vỡ cả công trình. Một milimet trên bản vẽ có thể là cả một mét ngoài thực tế.”

Đức Anh gật gù, ghi chép cẩn thận. “Em hiểu rồi ạ. Cảm ơn anh Khang.”

Minh Khang tiếp tục làm việc, đắm chìm hoàn toàn vào thế giới của những đường nét, con số và ý tưởng. Mùi cà phê mới pha từ sáng đã dần nguội, hương thơm cũng phai nhạt, nhường chỗ cho mùi của giấy in và không khí lạnh từ điều hòa. Điện thoại của anh reo liên tục. Một cuộc gọi từ số lạ, anh liếc nhìn, đoán chừng là một cuộc gọi quảng cáo hoặc từ một đối tác không quá quan trọng. Anh ấn nút từ chối mà không do dự. Trong giai đoạn này của sự nghiệp, thời gian là vàng bạc, và anh không cho phép bất cứ điều gì làm xao nhãng sự tập trung của mình. “Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó,” câu nói đó như một lời tự nhủ, một kim chỉ nam cho mọi hành động của anh. Anh tin rằng, sự nghiệp vững chắc là nền tảng cho mọi thứ, bao gồm cả tình yêu và hạnh phúc.

Anh vẫn nhớ ánh mắt Yến Chi, cái cách cô nhìn anh trong lần gặp gỡ trước. Có một cái gì đó mong manh, một chút buồn trong ánh mắt ấy mà anh không thể lý giải. Nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ. Những cảm xúc thoáng qua ấy không thể làm lung lay quyết tâm của anh. Anh cần phải thành công, cần phải chứng minh giá trị của mình, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người đã đặt niềm tin vào anh. Thành công này sẽ là câu trả lời cho tất cả.

***

Khi thành phố bắt đầu lên đèn, những vệt nắng cuối cùng yếu ớt buông mình xuống những tòa nhà cao tầng, văn phòng ‘Khởi Nguyên’ vẫn sáng đèn. Tiếng gõ bàn phím đã thưa thớt hơn, tiếng điện thoại cũng ít đi. Từng đồng nghiệp lần lượt rời đi, để lại một không gian rộng lớn dần trở nên tĩnh lặng. Đức Anh, sau khi hoàn thành công việc được giao, khẽ gõ cửa phòng Minh Khang.

“Anh Khang, em về trước ạ. Chúc anh một buổi tối tốt lành.”

Minh Khang ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi đỏ hoe vì tập trung quá lâu vào màn hình. “Ừ, cậu về đi. Nhớ kiểm tra lại email trước khi ngủ nhé.”

Khi cánh cửa khép lại, chỉ còn mình Minh Khang ở lại. Anh miệt mài bên máy tính, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ của dự án. Ánh đèn màn hình hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh, và cả quầng thâm dưới mắt. Sự mệt mỏi đã bắt đầu lộ rõ, nhưng ý chí kiên định vẫn không cho phép anh gục ngã. Anh vươn vai, cố gắng xua đi cảm giác uể oải, rồi đưa tay cầm lấy ly cà phê đã nguội ngắt từ lâu. Vị đắng chát xộc lên đầu lưỡi, nhưng lại khiến anh tỉnh táo hơn đôi chút. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, kim ngắn đã chỉ qua số 10. Đêm đã về khuya.

Điện thoại trên bàn rung lên. Lần này là Hoàng Nam. Minh Khang do dự một lát rồi bắt máy. “Alo, Nam.”

Giọng Hoàng Nam từ đầu dây bên kia vọng lại, có vẻ hơi ngái ngủ. “Vẫn còn ở công ty à, Khang? Cậu định biến văn phòng thành nhà luôn sao?” Có một chút lo lắng trong giọng nói của người bạn thân. Hoàng Nam luôn là người khách quan nhất, và cũng là người duy nhất dám nói thẳng với Minh Khang về những lựa chọn của anh.

Minh Khang thở dài, cố gắng giữ cho giọng mình bình thản. “Sắp xong rồi. Dự án này không thể lơ là. Cậu cứ nghỉ trước đi.”

“Nghỉ cái gì mà nghỉ, tôi gọi điện cho cậu là để nhắc nhở cậu đấy. Cứ làm thế này, đến lúc có tiền rồi lại không có sức mà hưởng đâu,” Hoàng Nam nói, giọng điệu từ tốn nhưng đầy sự chân thành. “Con người đâu phải cỗ máy, Khang. Cậu nên biết cân bằng một chút.”

Minh Khang nghe lời Hoàng Nam, trong lòng thoáng chút xao động. Anh biết Hoàng Nam nói đúng. Đã bao lâu rồi anh không có một buổi tối thực sự thảnh thơi, không phải nghĩ đến công việc? Đã bao lâu rồi anh không dành thời gian cho bản thân, cho những sở thích cá nhân? Nhưng rồi, lý trí lại thắng thế. “Phải có tiền đã rồi mới tính chuyện hưởng thụ chứ. Chưa ổn định thì lấy gì mà hưởng, Nam?” Anh lặp lại triết lý sống của mình, như một câu thần chú để xua đi mọi băn khoăn. “Cậu cứ yên tâm, tôi biết mình đang làm gì.”

Hoàng Nam im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài. “Thôi được rồi. Cậu cứ nói thế đi. Nhưng nhớ đấy, sức khỏe là vàng. Đừng để đến lúc mọi thứ ổn định thì mình lại không còn đủ sức để tận hưởng nữa. Thức khuya quá thì làm ly sữa nóng rồi ngủ đi. Mai còn sức mà chiến đấu.”

“Ừ, tôi biết rồi. Cảm ơn cậu.” Minh Khang cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn. Lời nói của Hoàng Nam cứ vương vấn trong đầu anh. “Có tiền rồi lại không có sức mà hưởng.” Anh nhìn ra cửa sổ kính lớn, thành phố về đêm lung linh ánh đèn, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh chỉ có một mình, miệt mài với công việc. Một thoáng cô đơn lướt qua, như một cái bóng mờ nhạt. Anh tự hỏi, liệu cái giá của sự ổn định có phải là sự đánh đổi tất cả những khoảnh khắc quý giá khác trong cu��c sống? Nhưng rồi, anh lại lắc đầu. Không, không thể yếu lòng vào lúc này. Anh đã đi quá xa để dừng lại. Anh cần phải tiếp tục, cho đến khi đạt được mục tiêu cuối cùng. Sự ổn định mà anh hằng khao khát sẽ đến, và khi đó, mọi thứ sẽ đâu vào đấy. Anh hít một hơi thật sâu, rồi lại cúi xuống màn hình máy tính, tiếp tục công việc đang dang dở. Tiếng gõ bàn phím đơn điệu lại vang lên, đều đặn và kiên định, hòa cùng tiếng máy chủ rì rì trong không gian văn phòng tĩnh mịch.

***

Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh Sài Gòn còn chưa kịp xuyên qua màn sương mỏng, Minh Khang trở về căn hộ penthouse của mình. Tòa nhà chọc trời nơi anh sinh sống vẫn còn chìm trong màn đêm lấp lánh ánh đèn, những vệt sáng từ các ô cửa sổ cao tầng vẽ nên một bức tranh huyền ảo giữa không trung. Căn hộ của anh nằm trên tầng cao nhất, được thiết kế theo phong cách hiện đại, tối giản nhưng vô cùng sang trọng. Kính cường lực từ sàn đến trần nhà mở ra một tầm nhìn bao quát toàn cảnh thành phố, giờ đây vẫn còn tĩnh lặng, như một người khổng lồ đang say ngủ.

Anh cởi cà vạt, nới lỏng cổ áo sơ mi đã nhăn nhúm, cảm nhận sự mệt mỏi từ cơ thể đang lan tỏa đến từng thớ thịt. Mùi cà phê nguội và giấy in từ văn phòng vẫn còn vương vấn trên người anh, xen lẫn với mùi nước hoa nam tính đã phai nhạt. Anh bước đến bên cửa sổ lớn, đưa mắt ngắm nhìn Sài Gòn đang dần thức giấc. Những ánh đèn đường vẫn còn sáng, nhưng đã có thể nhận ra những vệt hồng cam đầu tiên ở phía chân trời. Không khí trên cao trong lành hơn, mang theo chút se lạnh của buổi sớm mai.

Một thoáng mệt mỏi, một thoáng trống rỗng lướt qua trong tâm trí anh. Anh đã đạt được nhiều thứ, danh vọng, tiền bạc, một vị trí vững chắc trong ngành. Nhưng đôi khi, trong những khoảnh khắc tĩnh lặng như thế này, anh lại cảm thấy một sự thiếu vắng khó tả. Thành công có phải lúc nào cũng đi kèm với sự cô đơn? Anh nhớ đến Yến Chi, nhớ đến ánh mắt bình yên của cô khi cô nói về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Cô ấy đang tìm kiếm điều gì? Có phải là điều mà anh đã bỏ lỡ trên con đường chinh phục đỉnh cao sự nghiệp?

Nhưng rồi, những suy nghĩ ấy nhanh chóng bị thay thế bằng sự kiên định đã ăn sâu vào tiềm thức. Anh đã tự nhủ: ‘Mọi thứ đều đáng giá.’ Mọi sự hy sinh, mọi giọt mồ hôi, mọi đêm trắng đều là để đổi lấy cái gọi là ‘sự ổn định’. Và anh tin rằng, chỉ khi có nó, anh mới thực sự có thể tận hưởng cuộc sống, có thể yêu thương một cách trọn vẹn, không phải lo lắng về gánh nặng cơm áo gạo tiền. Hạt mầm của một cuộc sống cân bằng hơn đã bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí anh, dù còn rất nhỏ, rất mơ hồ, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ nó đi, như thể đó là một suy nghĩ yếu mềm không nên tồn tại.

Anh bước vào phòng tắm, mùi hương gỗ quý từ tủ đồ tỏa ra thoang thoảng. Anh nhìn mình trong gương, khuôn mặt hơi xanh xao, đôi mắt sâu hoắm, nhưng ánh nhìn vẫn kiên định. Anh bật vòi nước lạnh, tạt lên mặt để xua đi cơn buồn ngủ và sự mệt mỏi. Sau đó, anh mặc một bộ đồ ngủ thoải mái, pha một ly nước ấm và ngồi xuống chiếc ghế bành da sang trọng. Anh không ngủ ngay. Giấc ngủ dường như là một thứ xa xỉ vào những ngày này.

Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, kim ngắn đã chỉ gần đến số 5. Chỉ còn vài giờ nữa là đến giờ làm việc. Anh không có chỗ cho sự chần chừ hay yếu lòng. Anh mở laptop cá nhân, kiểm tra lại lịch trình cho ngày mới. Hàng loạt cuộc hẹn, cuộc họp, deadline nối tiếp nhau, không có một khoảng trống nào. Anh biết rằng, con đường phía trước vẫn còn dài, và anh cần phải tiếp tục bước đi, không ngừng nghỉ.

“Chỉ cần thêm một chút nữa… sự ổn định sẽ đến. Rồi mọi thứ sẽ đâu vào đấy.” Minh Khang độc thoại nội tâm, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy quyết tâm. Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu, hình dung về tương lai mà anh đang ngày đêm xây dựng. Một tương lai mà ở đó, anh có thể ngẩng cao đầu, tự hào về những gì mình đã đạt được. Một tương lai mà ở đó, anh tin rằng mình sẽ có đủ đầy để yêu thương, để kiến tạo một gia đình. Anh không hề biết rằng, trong khi anh đang cố gắng bám víu vào niềm tin về một “sự ổn định” chưa định hình, thì ở một nơi khác, Yến Chi đã tìm thấy sự bình yên trong chính những khoảnh khắc hiện tại, và khoảng cách giữa hai phiên bản của họ lại càng nới rộng thêm, như hai đường thẳng song song, mỗi người một hướng, mỗi người một nhịp.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free