Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 26: Vết Thương Cũ, Lời Thề Mới
Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh Sài Gòn còn chưa kịp xuyên qua màn sương mỏng, Minh Khang trở về căn hộ penthouse của mình. Tòa nhà chọc trời nơi anh sinh sống vẫn còn chìm trong màn đêm lấp lánh ánh đèn, những vệt sáng từ các ô cửa sổ cao tầng vẽ nên một bức tranh huyền ảo giữa không trung. Căn hộ của anh nằm trên tầng cao nhất, được thiết kế theo phong cách hiện đại, tối giản nhưng vô cùng sang trọng. Kính cường lực từ sàn đến trần nhà mở ra một tầm nhìn bao quát toàn cảnh thành phố, giờ đây vẫn còn tĩnh lặng, như một người khổng lồ đang say ngủ.
Anh cởi cà vạt, nới lỏng cổ áo sơ mi đã nhăn nhúm, cảm nhận sự mệt mỏi từ cơ thể đang lan tỏa đến từng thớ thịt. Mùi cà phê nguội và giấy in từ văn phòng vẫn còn vương vấn trên người anh, xen lẫn với mùi nước hoa nam tính đã phai nhạt. Anh bước đến bên cửa sổ lớn, đưa mắt ngắm nhìn Sài Gòn đang dần thức giấc. Những ánh đèn đường vẫn còn sáng, nhưng đã có thể nhận ra những vệt hồng cam đầu tiên ở phía chân trời. Không khí trên cao trong lành hơn, mang theo chút se lạnh của buổi sớm mai.
Một thoáng mệt mỏi, một thoáng trống rỗng lướt qua trong tâm trí anh. Anh đã đạt được nhiều thứ, danh vọng, tiền bạc, một vị trí vững chắc trong ngành. Nhưng đôi khi, trong những khoảnh khắc tĩnh lặng như thế này, anh lại cảm thấy một sự thiếu vắng khó tả. Thành công có phải lúc nào cũng đi kèm với sự cô đơn? Anh nhớ đến Yến Chi, nhớ đến ánh mắt bình yên của cô khi cô nói về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Cô ấy đang tìm kiếm điều gì? Có phải là điều mà anh đã bỏ lỡ trên con đường chinh phục đỉnh cao sự nghiệp?
Nhưng rồi, những suy nghĩ ấy nhanh chóng bị thay thế bằng sự kiên định đã ăn sâu vào tiềm thức. Anh đã tự nhủ: ‘Mọi thứ đều đáng giá.’ Mọi sự hy sinh, mọi giọt mồ hôi, mọi đêm trắng đều là để đổi lấy cái gọi là ‘sự ổn định’. Và anh tin rằng, chỉ khi có nó, anh mới thực sự có thể tận hưởng cuộc sống, có thể yêu thương một cách trọn vẹn, không phải lo lắng về gánh nặng cơm áo gạo tiền. Hạt mầm của một cuộc sống cân bằng hơn đã bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí anh, dù còn rất nhỏ, rất mơ hồ, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ nó đi, như thể đó là một suy nghĩ yếu mềm không nên tồn tại.
Anh bước vào phòng tắm, mùi hương gỗ quý từ tủ đồ tỏa ra thoang thoảng. Anh nhìn mình trong gương, khuôn mặt hơi xanh xao, đôi mắt sâu hoắm, nhưng ánh nhìn vẫn kiên định. Anh bật vòi nước lạnh, tạt lên mặt để xua đi cơn buồn ngủ và sự mệt mỏi. Sau đó, anh mặc một bộ đồ ngủ thoải mái, pha một ly nước ấm và ngồi xuống chiếc ghế bành da sang trọng. Anh không ngủ ngay. Giấc ngủ dường như là một thứ xa xỉ vào những ngày này.
Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, kim ngắn đã chỉ gần đến số 5. Chỉ còn vài giờ nữa là đến giờ làm việc. Anh không có chỗ cho sự chần chừ hay yếu lòng. Anh mở laptop cá nhân, kiểm tra lại lịch trình cho ngày mới. Hàng loạt cuộc hẹn, cuộc họp, deadline nối tiếp nhau, không có một khoảng trống nào. Anh biết rằng, con đường phía trước vẫn còn dài, và anh cần phải tiếp tục bước đi, không ngừng nghỉ.
“Chỉ cần thêm một chút nữa… sự ổn định sẽ đến. Rồi mọi thứ sẽ đâu vào đấy.” Minh Khang độc thoại nội tâm, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy quyết tâm. Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu, hình dung về tương lai mà anh đang ngày đêm xây dựng. Một tương lai mà ở đó, anh có thể ngẩng cao đầu, tự hào về những gì mình đã đạt được. Một tương lai mà ở đó, anh tin rằng mình sẽ có đủ đầy để yêu thương, để kiến tạo một gia đình. Anh không hề biết rằng, trong khi anh đang cố gắng bám víu vào niềm tin về một “sự ổn định” chưa định hình, thì ở một nơi khác, Yến Chi đã tìm thấy sự bình yên trong chính những khoảnh khắc hiện tại, và khoảng cách giữa hai phiên bản của họ lại càng nới rộng thêm, như hai đường thẳng song song, mỗi người một hướng, mỗi người một nhịp.
***
Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu đi, trải một màu vàng mật ong lên những mái ngói rêu phong của thành phố, Yến Chi ngồi thu mình trong góc quán quen thuộc mang tên “Dấu Chân Mưa”. Quán cafe này, với kiến trúc nhà ống cổ được cải tạo khéo léo, vẫn giữ nguyên nét Pháp thuộc cũ kỹ, luôn mang đến cho cô một cảm giác thân thuộc đến lạ. Nội thất gỗ trầm ấm, những ngọn đèn vàng treo lơ lửng như những đốm lửa nhỏ, cùng vô vàn tranh ảnh cũ kỹ, sách báo ố màu và vật dụng trang trí vintage, tất cả hòa quyện tạo nên một không gian vừa lãng mạn, vừa đượm buồn. Từ chỗ cô ngồi, có thể nhìn ra khu vườn nhỏ phía sau, nơi những chậu hoa nhài đang e ấp tỏa hương thoang thoảng trong không khí trong lành. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc máy phát đĩa than cũ kỹ len lỏi qua từng góc quán, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những lời trò chuyện thì thầm, tạo nên một bản giao hưởng êm ái của buổi chiều tà.
Yến Chi khẽ thở dài, nhấp một ngụm cà phê từ chiếc ly sứ ấm nóng, vị đắng dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi. Đôi mắt cô, vẫn toát lên vẻ thông minh và linh hoạt, giờ đây lại mang một nét trầm tư hiếm thấy, thỉnh thoảng lại đưa nhìn xa xăm ra phía cửa sổ, nơi những vệt nắng cuối ngày đang nhảy múa trên tán lá cây. Cô đã dành cả buổi chiều ở đây, phác thảo vài ý tưởng mới cho dự án sắp tới, nhưng tâm trí lại cứ trôi dạt về những miền ký ức xa xăm.
Tiếng chuông cửa leng keng vang lên, báo hiệu có người bước vào. Mai Thư, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và bộ trang phục sành điệu, bước vào với nụ cười rạng rỡ, làm bừng sáng cả một góc quán. Cô nàng nhanh nhẹn lướt qua những chiếc bàn gỗ, tiến thẳng về phía Yến Chi.
“Chào cậu, vẫn ở đây từ sáng à?” Mai Thư đặt chiếc túi xách hàng hiệu lên ghế, giọng nói nhanh và mạnh mẽ nhưng đầy sự quan tâm. “Tớ vừa xong lớp workshop vẽ tranh sáng tạo, mấy bạn học viên thích mê. Cậu không đi cùng tiếc thật đấy, có nhiều ý tưởng hay hoài.”
Yến Chi mỉm cười nhẹ. “Tớ muốn ở đây một mình một lát. Cậu biết mà, đôi khi tớ cần không gian tĩnh lặng để sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu.”
Mai Thư gọi một ly nước ép dứa, rồi quay sang nhìn bạn, ánh mắt tinh tường nhận ra sự khác lạ trong vẻ mặt Yến Chi. “Cậu vẫn còn nghĩ về chuyện cũ à? Tớ tưởng cậu đã vượt qua rồi chứ?” Giọng cô bạn trầm xuống, xen lẫn chút lo lắng.
Yến Chi lắc đầu, mái tóc dài buông xõa khẽ lay động theo cử chỉ. “Không phải là đau lòng nữa, Mai Thư ạ. Chỉ là… chiêm nghiệm.” Cô lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những bóng cây đang dần đổ dài theo chiều tà. “Tớ chỉ chợt nhớ lại thôi, về những điều đã qua, về những gì mình đã từng tin tưởng và những gì mình đã học được.”
Mai Thư nắm lấy bàn tay Yến Chi, cái chạm nhẹ nhưng đầy động viên. Bàn tay của Mai Thư ấm áp, tràn đầy năng lượng, đối lập với sự lạnh lẽo của những hồi ức đang cuộn xoáy trong tâm trí Yến Chi. “Nhớ lại cũng tốt, miễn là cậu không để nó níu giữ mình. Quan trọng là cậu đã đứng dậy được, đã tìm thấy bình yên và hạnh phúc cho riêng mình rồi.”
Yến Chi siết nhẹ tay bạn, lòng ấm áp hơn một chút. “Đúng vậy. Tớ đã đứng dậy được.” Mùi cà phê rang xay đặc trưng của quán, mùi gỗ cũ và hương hoa nhài từ khu vườn nhỏ, tất cả hòa quyện lại thành một mùi hương quen thuộc, giúp cô neo mình lại với thực tại. Tuy vậy, một phần tâm trí cô vẫn đang trôi về quá khứ, về một thời điểm mà khái niệm “chờ đợi” đã từng là một phần không thể thiếu trong tình yêu của cô. Mai Thư tiếp tục kể về những dự định công việc, về lớp học sắp tới, nhưng Yến Chi chỉ nghe một cách lơ đãng. Trong đầu cô, những hình ảnh và âm thanh của một thời đã xa cứ thế hiện lên rõ nét, như một thước phim quay chậm.
***
Ánh nắng chói chang của buổi trưa Sài Gòn rải vàng rực lên khuôn viên Đại học, nơi những tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính sừng sững xen lẫn những công trình hiện đại, tạo nên một vẻ đẹp giao thoa giữa quá khứ và hiện tại. Tiếng chuông báo giờ học vang vọng, tiếng sinh viên cười nói rộn ràng, tiếng xe máy vội vã chạy qua cổng trường, tất cả tạo nên một bản hòa tấu sống động, ồn ã của tuổi trẻ. Yến Chi, khi đó là một cô sinh viên với mái tóc dài óng ả và đôi mắt trong veo, đang ngồi trên chiếc ghế đá dưới bóng cây bàng cổ thụ, tay ôm chồng sách giáo trình dày cộp, chờ đợi.
Cô nhớ như in cái ngày đầu tiên Quốc An ngỏ lời yêu cô ngay tại con hành lang dài lát gạch này, nơi hương hoa sữa thoang thoảng trong gió chiều. Anh, với vẻ ngoài điển trai, phong độ và giọng nói trầm ấm đầy cuốn hút, đã khiến trái tim cô rung động. Họ đã có những buổi hẹn hò lãng mạn, những buổi học nhóm thâu đêm, những ước mơ về một tương lai tươi sáng cùng nhau. Quốc An khi ấy cũng là một chàng sinh viên năng động, tài giỏi, nhưng anh luôn có một sự quyết liệt, một ngọn lửa tham vọng cháy bỏng hơn những người bạn đồng trang lứa. Anh luôn nói về những dự án lớn, những cơ hội thăng tiến, về việc phải xây dựng một sự nghiệp vững chắc trước khi nghĩ đến những điều khác. Yến Chi khi ấy, ngây thơ và tràn đầy tin yêu, chỉ gật đầu đồng ý, tin rằng tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách.
Nhưng rồi, những mơ ước giản dị ấy dần phai nhạt theo thời gian, khi Quốc An bắt đầu lao vào sự nghiệp như một con thiêu thân. Từ những cuộc hẹn hò trọn vẹn, những buổi tối trò chuyện thâu đêm, tình yêu của họ dần biến thành những cuộc gặp gỡ vội vã, những cuộc gọi bị ngắt quãng vì “có việc gấp”, và những lời hứa hẹn bị trì hoãn.
Yến Chi vẫn nhớ như in cái cảm giác cô đơn đến tê tái khi cô ngồi một mình trên chiếc ghế đá quen thuộc này, đôi khi là ở một góc quán cà phê nào đó, chờ đợi Quốc An. Cô luôn tự nhủ rằng anh bận rộn là vì tương lai của cả hai, rằng anh đang cố gắng để mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho cô. Cô chấp nhận sự thiếu vắng của anh, tự an ủi mình bằng những lời hứa hẹn về một ngày mai “khi anh ổn định hơn”.
Một lần, trong một buổi hẹn hò hiếm hoi vào cuối tuần, khi Yến Chi đã dành cả buổi sáng chuẩn bị, chọn chiếc váy mình thích nhất, mong chờ một buổi tối lãng mạn, Quốc An lại xuất hiện với khuôn mặt căng thẳng, áo sơ mi vẫn phẳng phiu nhưng ánh mắt đầy mệt mỏi. Anh vừa ngồi xuống, điện thoại đã reo vang. Anh xin lỗi cô, rồi nhanh chóng bắt máy, giọng nói trở nên chuyên nghiệp, dứt khoát.
“Anh xin lỗi, có cuộc gọi quan trọng. Em đợi anh một lát nhé.” Anh chỉ kịp nói thế, rồi quay lưng đi vài bước để nói chuyện riêng tư, hoàn toàn chìm đắm vào cuộc điện thoại.
Yến Chi ngồi đó, nhìn Quốc An bận rộn với chiếc điện thoại thông minh, hình ảnh anh sừng sững, xa cách đến lạ lùng. Cô nhìn ly nước cam trên bàn, rồi nhìn xung quanh, mọi người trong quán đều đang tận hưởng buổi tối của riêng mình. Có những cặp đôi đang trò chuyện vui vẻ, có những nhóm bạn đang cười đùa rôm rả. Chỉ có cô, ngồi lặng lẽ như một bức tượng, cảm giác như một người thừa trong chính cuộc hẹn của mình.
Trong đầu cô khi ấy, chỉ có một suy nghĩ lặp đi lặp lại: *Em sẽ đợi, mãi mãi đợi anh...* Cô tin rằng tình yêu sẽ chiến thắng tất cả, rằng sự kiên nhẫn của cô sẽ được đền đáp. Cô đã đợi anh từ những cuộc hẹn đầu tiên, đợi anh kết thúc dự án lớn, đợi anh nhận chức vụ mới, đợi anh có đủ tiền mua nhà, mua xe. Cô đã chờ đợi anh “ổn định” để có thể dành thời gian cho cô, để có thể yêu cô một cách trọn vẹn.
Nhiều lần, khi cô bày tỏ sự hụt hẫng, anh sẽ ôm cô vào lòng, vuốt nhẹ mái tóc dài của cô và nói bằng giọng trầm ấm, cuốn hút nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi: “Anh biết em buồn, nhưng sự nghiệp của anh đang ở giai đoạn quan trọng. Sau này anh sẽ bù đắp cho em gấp trăm lần.” Mùi nước hoa nam tính quen thuộc của anh khi ấy lại mang đến cho cô một cảm giác an ủi tạm thời, che lấp đi những vết nứt trong tâm hồn. Cô đã tin vào lời hứa ấy, tin vào cái “sau này” không rõ định hình.
Nhưng cái “sau này” ấy chưa bao giờ đến. Càng lên cao trong sự nghiệp, Quốc An càng trở nên bận rộn hơn, xa cách hơn. Anh không còn nhớ những ngày kỷ niệm, những buổi tối hẹn hò chỉ có hai người trở nên xa xỉ. Yến Chi nhận ra, cô không phải là người anh ưu tiên, mà chỉ là một phần trong kế hoạch “ổn định” của anh, một thứ có thể xếp sau mọi thứ khác. Ánh mắt cô dần từ hy vọng sang hụt hẫng, rồi cuối cùng là một sự chấp nhận đau đớn. Cô nhận ra, cô đã đánh mất chính mình trong quá trình chờ đợi anh, đánh mất đi những khoảnh khắc hiện tại quý giá để chạy theo một lời hứa hẹn mù mịt.
Sự đổ vỡ cuối cùng không đến từ một cuộc cãi vã lớn, mà từ sự tích tụ của những thất vọng nhỏ nhặt, của những buổi tối cô đơn, của những lần anh nói “anh bận” thay vì “anh yêu em”. Cô đã nhận ra, cô không thể sống mãi trong sự chờ đợi, không thể đặt hạnh phúc của mình vào tay một người mà cô không bao giờ là ưu tiên số một. Mùi phấn bảng, sách vở, mùi thức ăn từ căng tin, mùi đất ẩm sau mưa – tất cả những mùi hương quen thuộc của trường đại học bỗng trở thành những ký ức bittersweet, vừa ngọt ngào của những ngày đầu yêu, vừa cay đắng của sự mất mát.
***
Đêm dần buông, mang theo cơn gió nhẹ làm lay động những tán lá ngoài ban công. Yến Chi trở về căn hộ của mình, sự yên bình quen thuộc bao trùm lấy cô. Căn hộ nằm trong một chung cư cũ phong cách thập niên 90, với ban công nhỏ và những ô cửa sổ lớn đón trọn ánh sáng tự nhiên. Bên trong, cô đã tự tay trang trí theo phong cách tối giản kết hợp vintage, với nhiều chậu cây xanh tươi mát và một giá sách lớn chất đầy những cuốn sách đủ thể loại. Tiếng xe cộ từ xa vọng lên đều đều, tiếng cười nói của hàng xóm vọng lại từ hành lang, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự yên tĩnh trong căn hộ của cô.
Cô pha một tách trà thảo mộc ấm nóng, hương trà thơm thoang thoảng quyện cùng mùi sách cũ và hương hoa nhài từ ban công, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, quen thuộc. Cầm trên tay chiếc ly sứ còn vương hơi ấm, cô ngồi xuống chiếc ghế bành cạnh cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm Sài Gòn lấp lánh ánh đèn. Những ngôi sao thưa thớt, nhưng ánh đèn thành phố lại vẽ nên một bức tranh lung linh, đầy sức sống.
Yến Chi đặt ly trà xuống bàn, rồi cầm lấy cuốn sổ phác thảo cũ. Đây là cuốn sổ đã theo cô qua bao nhiêu thăng trầm, ghi lại những ý tưởng, những cảm xúc, những nét vẽ nguệch ngoạc của cô. Cô lật từng trang giấy đã ngả màu thời gian, chạm nhẹ vào những nét chì mờ nhạt, như chạm vào chính những mảnh ký ức. Lời Mai Thư vẫn văng vẳng bên tai: “Nhớ lại cũng tốt, miễn là cậu không để nó níu giữ mình.” Và chính những hồi ức về Quốc An, về những năm tháng cô đã dành để chờ đợi, đã khiến cô nhận ra một điều sâu sắc.
Cô đã từng nghĩ tình yêu là sự hy sinh, là chờ đợi. Cô đã từng đặt hạnh phúc của mình vào tay Quốc An, chờ đợi anh “sẵn sàng”, chờ đợi anh “ổn định” để rồi cô mới có thể được yêu thương trọn vẹn. Nhưng sự chờ đợi ấy, cuối cùng chỉ mang lại cho cô sự cô đơn và cảm giác trống rỗng. Cô không trách Quốc An, vì anh cũng chỉ đang theo đuổi những gì anh tin là đúng đắn cho cuộc đời mình. Vấn đề không phải là anh sai, hay cô sai, mà là thời điểm, và cách họ định nghĩa tình yêu đã quá khác biệt. Anh tin vào việc xây dựng nền tảng vững chắc trước khi vun đắp tình cảm, còn cô lại khao khát sự hiện diện, sự đồng hành ở ngay khoảnh khắc hiện tại.
Ngón tay Yến Chi vuốt nhẹ lên một bức phác thảo dang dở, hình ảnh một cô gái ngồi một mình trên chiếc ghế đá, ánh mắt xa xăm. Đó là một bức tranh cô đã vẽ từ rất lâu rồi, khi nỗi buồn còn hiện hữu rõ nét. Nhưng giờ đây, nhìn lại, cô không còn thấy đau khổ nữa, chỉ còn là sự chiêm nghiệm.
Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà thảo mộc xoa dịu tâm hồn. Lời thề non hẹn biển ngày xưa giờ đã tan biến, thay vào đó là một lời thề mới, chỉ mình cô biết. Cô không còn là cô gái ngây thơ tin vào những lời hứa hẹn xa vời. Cô đã trải qua, đã học được. Hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình, và cô phải tự mình kiến tạo hành trình ấy.
Trong khoảnh khắc đó, giữa không gian tĩnh lặng của căn hộ, dưới ánh sáng dịu nhẹ của đèn bàn, Yến Chi đưa ra một quyết định, một lời hứa với chính mình. Cô khẽ thì thầm, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy kiên định, như một bản tuyên ngôn cho một chương mới của cuộc đời mình: “Không, mình sẽ không chờ đợi nữa. Tình yêu phải là sự hiện diện, không phải sự chờ mong. Hạnh phúc của mình, mình phải tự nắm giữ.”
Cô nhẹ nhàng đóng cuốn sổ phác thảo lại, đặt nó sang một bên. Cuốn sổ không bị vứt bỏ, mà chỉ được khép lại, như một chương đã hoàn thành trong cuốn sách cuộc đời. Yến Chi ngẩng đầu nhìn ra bầu trời đêm, ánh mắt không còn xa xăm hay trầm tư, mà thay vào đó là một sự bình yên nội tại, một sự kiên định mới mẻ. Cô đã sẵn sàng cho tình yêu, nhưng không phải là tình yêu của sự chờ đợi. Cô đã sẵn sàng cho hạnh phúc, nhưng là hạnh phúc do chính cô tạo ra.
Và khi Minh Khang vẫn đang miệt mài xây dựng cái gọi là “sự ổn định” của mình, chưa hề nhận ra giá trị của “sự sẵn sàng” trong tình yêu, thì Yến Chi, bằng cách chấp nhận và vượt qua vết thương cũ, đã tự tạo cho mình một nền tảng vững chắc, một “phiên bản” mới mạnh mẽ và khó lay chuyển hơn. Khoảng cách giữa hai người, một lần nữa, lại được nới rộng thêm, không phải vì ai sai, mà vì nhịp điệu của cuộc đời họ đã hoàn toàn lệch pha.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.