Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 27: Sóng Gió Thiên Phong: Mưu Kế Sau Lưng

“Không, mình sẽ không chờ đợi nữa. Tình yêu phải là sự hiện diện, không phải sự chờ mong. Hạnh phúc của mình, mình phải tự nắm giữ.”

Yến Chi đã thì thầm như thế, giọng nói trầm tĩnh nhưng tràn đầy kiên định, như một bản tuyên ngôn cho một chương mới của cuộc đời mình. Cô nhẹ nhàng đóng cuốn sổ phác thảo lại, đặt nó sang một bên, như khép lại một chương đã cũ trong cuốn sách cuộc đời. Cô ngẩng đầu nhìn ra bầu trời đêm Sài Gòn, ánh mắt không còn xa xăm hay trầm tư, mà thay vào đó là một sự bình yên nội tại, một sự kiên định mới mẻ. Cô đã sẵn sàng cho tình yêu, nhưng không phải là tình yêu của sự chờ đợi. Cô đã sẵn sàng cho hạnh phúc, nhưng là hạnh phúc do chính cô tạo ra. Và khi Yến Chi đang bước vào phiên bản mới của chính mình, một phiên bản mạnh mẽ và khó lay chuyển hơn, thì Minh Khang, ở một góc khác của thành phố, vẫn đang miệt mài xây dựng cái gọi là “sự ổn định” của mình, chưa hề nhận ra giá trị của “sự sẵn sàng” trong tình yêu. Khoảng cách giữa hai người, một lần nữa, lại được nới rộng thêm, không phải vì ai sai, mà vì nhịp điệu của cuộc đời họ đã hoàn toàn lệch pha.

***

Sáng hôm sau, Minh Khang bước vào sảnh chính của Tập đoàn Thiên Phong như mọi ngày, với chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và quần tây sẫm màu được là phẳng phiu. Mùi cà phê thơm lừng từ quầy bar góc sảnh quyện lẫn mùi nước hoa nam tính phảng phất từ những đồng nghiệp vội vã. Tiếng chuông thang máy leng keng, tiếng giày gõ nhịp trên sàn đá cẩm thạch, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi sáng nơi công sở hiện đại. Tòa nhà văn phòng kính cao vút, phản chiếu ánh nắng ban mai rực rỡ, mang đến một vẻ ngoài chuyên nghiệp và có phần lạnh lùng. Bên trong, mọi thứ đều được thiết kế tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng và đẳng cấp của một tập đoàn kiến trúc hàng đầu.

Minh Khang đưa tay chỉnh lại chiếc đồng hồ đeo tay bằng thép không gỉ, ánh bạc lấp lánh dưới ánh đèn trắng mạnh mẽ của sảnh. Anh điềm tĩnh bước qua cánh cửa xoay, nhưng ngay lập tức, anh cảm nhận được một sự khác lạ. Không phải là sự ồn ào hay vội vã thường lệ, mà là một luồng không khí ngột ngạt, những ánh mắt lướt qua anh nhanh hơn, và những câu chuyện đang dang dở bỗng ngưng bặt một cách đột ngột. Sự thay đổi dù rất nhỏ, nhưng không thể thoát khỏi giác quan nhạy bén của anh, người luôn sống trong môi trường mà mỗi cử động đều có thể mang một ý nghĩa nhất định.

Anh tiến đến quầy lễ tân, nơi Thảo – cô lễ tân dáng người nhỏ nhắn với mái tóc dài mượt mà, thường ngày vẫn luôn nở nụ cười tươi tắn – đang cúi gằm mặt vào máy tính. Cô mặc chiếc đồng phục công ty màu xanh navy, trông có vẻ hơi bối rối. Minh Khang dừng lại, nở một nụ cười nhẹ, như muốn xua tan bầu không khí căng thẳng vô hình.

“Chào Thảo, chúc em một ngày làm việc hiệu quả!” Anh nói, giọng nói trầm ấm quen thuộc.

Thảo giật mình ngẩng lên, đôi mắt đen láy mở to. Gương mặt cô gái trẻ thoáng chút bối rối, có vẻ không tự nhiên. Cô lắp bắp: “À… chào anh Khang. Vâng… em cũng… chúc anh một ngày làm việc hiệu quả ạ.” Cô cúi đầu xuống nhanh chóng, tránh ánh mắt của anh. Động tác đó quá rõ ràng, quá khác lạ so với sự tự tin và thân thiện thường ngày của cô. Một cảm giác khó chịu len lỏi trong lòng Minh Khang, như có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên lồng ngực anh. Anh biết, có điều gì đó không ổn. Anh là người luôn tỉnh táo, luôn nhận ra những tín hiệu dù là nhỏ nhất.

Khi anh vừa bước qua khỏi quầy lễ tân, chuẩn bị tiến vào khu vực làm việc chung, một bóng người trẻ tuổi đã vội vã lao đến, gần như chặn anh lại. Đó là Đức Anh, cậu nhân viên cấp dưới của Minh Khang, người mà anh đã dành nhiều thời gian để hướng dẫn và tin tưởng. Đức Anh có ngoại hình trẻ trung, năng động, đôi mắt sáng và đầy nhiệt huyết, nhưng giờ đây, đôi mắt ấy lại ánh lên vẻ lo lắng đến mức hoảng loạn. Cậu mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt và quần tây chỉnh tề, nhưng nhìn có vẻ như đã vội vã đến mức chưa kịp chỉnh trang.

“Anh Khang, anh Khang!” Đức Anh gọi nhỏ, giọng nói gấp gáp và có phần thì thầm, như sợ ai đó sẽ nghe thấy. Cậu kéo tay Minh Khang, dẫn anh ra một góc khuất hơn, gần cửa sổ kính nơi có thể nhìn thấy dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Mùi giấy in, cà phê và chút hương nồng của vật liệu xây dựng mới từ khu trưng bày mô hình vẫn phảng phất, nhưng không làm dịu đi sự căng thẳng đang bao trùm.

Minh Khang nhìn vẻ mặt tái nhợt của Đức Anh, sự bình tĩnh thường ngày của anh bị phá vỡ một chút bởi sự lo lắng hiện rõ trong đôi mắt người cấp dưới. “Có chuyện gì vậy, Đức Anh? Trông em có vẻ không khỏe?”

Đức Anh hít một hơi thật sâu, như thể đang lấy hết can đảm. “Anh Khang, có chuyện này… em không biết có nên nói không… nhưng dạo này có mấy lời xì xầm về anh, về cách anh làm việc… Em nghe nói là từ phía anh Lâm Hải.” Giọng cậu cuối cùng cũng bật ra, đầy vẻ bối rối và lo ngại.

Tim Minh Khang thắt lại một nhịp. Anh giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng đã dậy sóng. Những lời xì xầm? Lâm Hải? Anh đã đoán được, nhưng nghe trực tiếp từ Đức Anh vẫn khiến anh cảm thấy một sự tức giận ngầm dâng lên. Sự thâm hiểm của Lâm Hải không nằm ngoài dự đoán của anh, nhưng việc gã lại chọn cách này để hạ bệ anh, lan truyền những tin đồn thất thiệt, lại khiến Minh Khang cảm thấy ghê tởm. Anh luôn tin vào năng lực và kết quả, không phải những trò bẩn thỉu sau lưng.

Minh Khang khẽ cau mày, một nếp nhăn nhỏ xuất hiện giữa hai lông mày. Anh liếc nhìn về phía khu làm việc của Lâm Hải, nơi Lâm Hải đang ngồi trước màn hình máy tính, ra vẻ tập trung nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười khó hiểu. Ánh sáng đèn trắng hắt lên khuôn mặt điển trai, chỉn chu của Lâm Hải, làm nổi bật lên vẻ tự mãn ẩn giấu. Minh Khang siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh cảm nhận được cái lạnh từ điều hòa văn phòng thấm vào da thịt, nhưng sự lạnh lẽo trong lòng anh còn lớn hơn nhiều. Đây không chỉ là một cuộc cạnh tranh bình thường, đây là một cuộc chiến. Và Minh Khang, dù bất ngờ, vẫn quyết tâm không để mình bị đánh bại một cách hèn hạ. Anh sẽ không để bất kỳ điều gì, bất kỳ ai, làm lung lay con đường mà anh đã kiên định lựa chọn. Con đường của sự ổn định, của thành công và của giá trị bản thân tự tạo ra.

***

Buổi chiều cùng ngày, một cuộc họp nhỏ được triệu tập gấp rút trong phòng họp kính của Tập đoàn Thiên Phong, nơi thường diễn ra những buổi thảo luận về tiến độ dự án. Không gian phòng họp vẫn giữ nguyên vẻ hiện đại, tối giản, nhưng bầu không khí thì đặc quánh sự căng thẳng. Tiếng gõ bàn phím từ bên ngoài vọng vào rất nhỏ, bị ngăn bởi lớp kính dày, nhưng sự im lặng bên trong phòng họp lại nặng nề hơn bao giờ hết. Mùi cà phê mới pha từ bình giữ nhiệt đặt giữa bàn lan tỏa, cố gắng xoa dịu đôi chút sự căng thẳng đang treo lơ lửng.

Minh Khang ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía chiếc màn hình lớn đang hiển thị biểu đồ tiến độ dự án. Anh mặc chiếc áo sơ mi xanh đậm, nổi bật giữa gam màu trung tính của phòng họp. Vóc dáng cao ráo của anh dường như càng thêm cương nghị trong tình thế này. Bên cạnh anh là Đức Anh, cậu nhân viên vẫn còn vẻ mặt lo lắng, thỉnh thoảng liếc nhìn Minh Khang như muốn tìm kiếm sự trấn an. Đối diện là Lâm Hải, người đàn ông điển trai với phong thái tự tin và có phần phô trương. Lâm Hải mặc một chiếc vest lịch sự, mùi nước hoa nam tính của gã phảng phất trong không khí, trộn lẫn với mùi giấy và mực in. Gã nhếch mép, ánh mắt lướt qua Minh Khang với vẻ thách thức.

Ông An, vị sếp đáng kính của phòng, ngồi ở cuối bàn, dáng người cao ráo và gương mặt cương nghị. Ông mặc một bộ vest xám than lịch sự, ánh mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa sự từng trải. Ông không nói nhiều, chỉ lướt nhìn từng người, rồi ghi chú vào cuốn sổ da màu đen của mình. Sự hiện diện của ông khiến cho mọi lời nói, mọi cử chỉ trong phòng đều được cân nhắc kỹ lưỡng.

Cuộc họp bắt đầu với phần trình bày của Minh Khang về dự án X, một trong những dự án trọng điểm của phòng. Anh trình bày một cách rành mạch, chuyên nghiệp, với những con số và dữ liệu cụ thể, không để bất kỳ cảm xúc nào chi phối giọng điệu điềm tĩnh của mình. Anh biết rằng lúc này, mọi lời nói, mọi hành động của anh đều sẽ bị soi xét.

Sau khi Minh Khang kết thúc phần trình bày, Lâm Hải lên tiếng, giọng điệu nghe có vẻ khách quan nhưng ẩn chứa đầy lời nói móc mỉa. “Cảm ơn phần báo cáo rất chi tiết của Minh Khang. Tôi thấy có vẻ dạo này một số người nên xem lại cách làm việc của mình, đừng để những vấn đề cá nhân làm ảnh hưởng đến uy tín chung của phòng ban và cả tập đoàn. Đặc biệt là những vấn đề liên quan đến đạo đức nghề nghiệp và khả năng lãnh đạo.” Lâm Hải buông lời, ánh mắt sắc lạnh liếc nhìn Minh Khang, như muốn đâm thẳng vào anh. Một nụ cười khẩy hiện trên môi gã, đầy vẻ tự mãn và tính toán.

Không khí trong phòng họp dường như đông cứng lại. Đức Anh nuốt khan, ánh mắt đầy lo lắng nhìn Minh Khang. Các đồng nghiệp khác cúi gằm mặt, tránh nhìn vào hai người. Tiếng điều hòa vẫn đều đặn thổi ra hơi lạnh, nhưng Minh Khang cảm thấy một luồng khí nóng bốc lên trong lồng ngực. Sự tức giận ngầm lại dâng lên, nhưng anh đã rèn luyện mình để biến nó thành một bức tường thép vững chắc. Anh biết, đây là chiêu trò của Lâm Hải, muốn kích động anh, muốn anh mất bình tĩnh mà mắc sai lầm. Nhưng Minh Khang sẽ không mắc bẫy.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí lấp đầy phổi, giúp anh giữ được sự tỉnh táo. Anh nhìn thẳng vào mắt Lâm Hải, ánh mắt sâu thẳm không chút dao động. “Cảm ơn Lâm Hải đã quan tâm đến ‘uy tín chung của phòng ban’.” Anh nhấn mạnh hai từ đó, như muốn trả lại mũi tên cho kẻ đã bắn nó. “Tôi nghĩ điều quan trọng nhất ở đây là hiệu suất và kết quả thực tế. Dự án X của tôi đang vượt tiến độ 5%, và tất cả các chỉ số chất lượng đều đạt và vượt mục tiêu đề ra. Tôi tin rằng đó là câu trả lời tốt nhất cho mọi sự hoài nghi về ‘đạo đức nghề nghiệp’ hay ‘khả năng lãnh đạo’.”

Minh Khang không dừng lại ở đó. Anh tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng, “Trong môi trường cạnh tranh như Thiên Phong, tôi tin rằng chỉ có những con số và những thành quả cụ thể mới nói lên tất cả. Mọi ý kiến khác, tôi coi đó là những yếu tố nhiễu loạn không đáng để bận tâm. Mục tiêu của t��i, và tôi tin rằng cũng là mục tiêu chung của chúng ta, là mang lại giá trị cao nhất cho tập đoàn.” Anh kết thúc bằng một cái nhìn sắc bén, không hề khoan nhượng. Anh không nói thẳng đến tin đồn, nhưng mỗi lời anh nói đều là một mũi tên nhắm thẳng vào sự thiếu chuyên nghiệp và thủ đoạn của Lâm Hải.

Lâm Hải nghe xong, nụ cười trên môi gã tắt lịm, thay vào đó là một vẻ mặt khó chịu. Gã định nói thêm điều gì đó, nhưng Ông An, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng lên tiếng.

“Rất tốt, Minh Khang.” Ông An gật đầu nhẹ, ánh mắt ông lướt qua Lâm Hải một cách nhanh chóng, rồi dừng lại ở Minh Khang. “Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng. Nhưng trên hết, kết quả mới là thước đo chính xác nhất. Tôi đánh giá cao sự tập trung và hiệu suất của cậu. Hãy tiếp tục phát huy.” Ông An không nói thêm lời nào với Lâm Hải, nhưng sự im lặng và ánh mắt của ông đã nói lên tất cả. Ông tiếp tục ghi chú vào sổ, như muốn kết thúc cuộc thảo luận không cần thiết này.

Minh Khang cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng sự tức giận ngầm vẫn âm ỉ. Anh biết, đây chỉ là một vòng đấu nhỏ, và cuộc chiến còn dài. Lâm Hải, với bản tính tự mãn và thách thức, sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Tuy nhiên, anh cũng cảm nhận được sự công bằng từ Ông An, và điều đó tiếp thêm sức mạnh cho anh. Anh sẽ không để những tin đồn vớ vẩn này làm anh chệch hướng khỏi mục tiêu đã định. Anh siết chặt nắm tay dưới gầm bàn, cảm nhận sự cứng nhắc của các khớp ngón tay. Anh phải mạnh mẽ, phải kiên định hơn bao giờ hết. Sự ổn định mà anh theo đuổi không chỉ là tài chính, mà còn là sự vững vàng trong bản lĩnh, sự vững chắc trong vị thế.

***

Tối muộn, khi thành phố Sài Gòn đã lên đèn, biến thành một tấm thảm lấp lánh rực rỡ, Minh Khang đứng bên cửa sổ kính lớn của căn penthouse của mình. Đây là nơi duy nhất anh có thể tìm thấy sự tĩnh lặng tuyệt đối, tránh xa mọi ồn ào và thị phi của thế giới bên ngoài. Căn hộ được thiết kế hiện đại, tối giản, với những món nội thất nhập khẩu đắt tiền, tông màu trầm tạo cảm giác sang trọng nhưng cũng ẩn chứa một sự cô độc lạ thường. Ánh sáng đô thị rực rỡ từ bên ngoài hắt vào, chiếu lên sàn gỗ bóng loáng, phản chiếu những cột bê tông trần và vách tường tối màu.

Tiếng nhạc không lời cổ điển, nhẹ nhàng của Erik Satie, chảy chậm rãi trong không gian rộng lớn, như một dòng suối cố gắng xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của anh. Thỉnh thoảng, tiếng gió rít qua ô cửa kính cường lực từ sàn đến trần, nhắc nhở anh về độ cao và sự tách biệt của mình. Mùi hương gỗ quý từ đồ nội thất hòa quyện cùng mùi nước hoa nam tính phảng phất trên áo sơ mi của anh, tạo nên một không khí tĩnh mịch và có chút u hoài.

Những lời của Lâm Hải, ánh mắt dò xét của đồng nghiệp, và sự bối rối của Đức Anh vẫn văng vẳng trong tâm trí Minh Khang. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành từ độ cao, nhưng nó không thể xua tan hết sự bức bối trong lồng ngực. Anh đã cố gắng giữ bình tĩnh, đã đáp trả một cách chuyên nghiệp, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa tức giận vẫn đang cháy âm ỉ. Anh tức giận vì sự hèn hạ của Lâm Hải, tức giận vì những nỗ lực của anh bị bôi nhọ, tức giận vì anh phải dành thời gian và năng lượng để đối phó với những trò bẩn thỉu này.

Minh Khang đưa tay lên xoa thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi đang xâm chiếm. Anh đã làm việc không ngừng nghỉ, dồn hết tâm huyết vào sự nghiệp, hy sinh cả thời gian cá nhân và những mối quan hệ xã hội để đạt được vị trí ngày hôm nay. Anh tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó," và anh đang trên con đường kiến tạo sự ổn định đó. Anh đã tin rằng một khi anh đạt được thành công, mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng hơn, minh bạch hơn. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn nhiều. Thành công không chỉ mang lại sự ngưỡng mộ, mà còn kéo theo sự đố kỵ và những cuộc chiến ngầm.

Anh siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Sự tức giận lạnh lùng đó không làm anh mất kiểm soát, mà ngược lại, nó trở thành một nguồn năng lượng, một động lực mạnh mẽ. Anh tự nhủ rằng đây chỉ là một thử thách nữa trên con đường anh đã chọn. Một thử thách để anh chứng minh bản lĩnh của mình, chứng minh rằng anh không chỉ giỏi về chuyên môn, mà còn đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi sóng gió. Lâm Hải và những tin đồn vặt vãnh kia, chẳng qua chỉ là những hạt bụi trên con đường dẫn đến mục tiêu của anh.

“Tin đồn vặt vãnh. Chẳng qua là ghen tị.” Minh Khang lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc trong không gian tĩnh lặng. Anh nhìn xuống thành phố, nơi hàng triệu ánh đèn đang nhấp nháy như những vì sao trên mặt đất. “Hạnh phúc và thành công chỉ đến với người đủ mạnh mẽ để giữ vững lập trường, đủ kiên định để đạt được mục tiêu.” Anh đã từng nghĩ, sự ổn định sẽ mang lại bình yên. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, con đường đến sự ổn định cũng đầy chông gai và thử thách. Tuy nhiên, điều đó không làm anh nản lòng. Ngược lại, nó càng củng cố thêm niềm tin của anh vào con đường mình đang đi.

Anh không muốn bị phân tâm bởi những thứ phù phiếm. Anh sẽ không để Lâm Hải thành công trong việc kéo anh vào một cuộc chiến vô bổ. Cách duy nhất để đáp trả là bằng kết quả, bằng năng lực, bằng sự vượt trội không thể phủ nhận. Đây là một cuộc chiến mà anh phải tự mình vượt qua, không cần sự giúp đỡ hay an ủi từ bất kỳ ai. Anh tin vào bản thân, vào khả năng của mình, và vào những nỗ lực không ngừng nghỉ mà anh đã bỏ ra. Anh sẽ không để bất kỳ ai làm lung lay niềm tin đó.

Minh Khang quay người lại, bước đến bàn làm việc được bày trí gọn gàng. Chiếc laptop vẫn mở, màn hình hiển thị những bản vẽ kiến trúc phức tạp. Anh ngồi xuống, bật đèn bàn, ánh sáng vàng dịu hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm. Anh đặt tay lên bàn phím, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Mặc dù đã mệt mỏi, nhưng trong đầu anh vẫn đầy ắp những ý tưởng và kế hoạch. Anh mở một tài liệu mới, bắt đầu nghiên cứu sâu hơn về dự án sắp tới. Tiếng gõ bàn phím bắt đầu vang lên đều đặn trong căn phòng tĩnh mịch, như một nhịp điệu của sự quyết tâm. Minh Khang sẽ làm việc đến khuya, như mọi khi. Bởi vì anh biết, chỉ có lao động, chỉ có thành quả, mới là câu trả lời mạnh mẽ nhất cho mọi sự hoài nghi và đố kỵ.

Trong khoảnh khắc đó, Minh Khang hoàn toàn cô độc trong cuộc chiến này. Anh chọn cách im lặng và dồn sức vào công việc để đối phó với tin đồn, điều này không chỉ củng cố hơn nữa niềm tin của anh vào sự nghiệp là trên hết, mà còn vô tình đẩy anh xa hơn khỏi khả năng mở lòng và tìm kiếm sự cân bằng trong cuộc sống. Ông An đã quan sát, và cách anh xử lý tình huống này chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến vị trí tương lai của anh. Nhưng điều Minh Khang chưa nhận ra, là sự cô độc trong cuộc chiến này, khi anh chỉ tin vào bản thân và khả năng của mình, sẽ là một điểm yếu sau này khi anh khao khát một mối quan hệ sâu sắc, một sự chia sẻ thật sự, một "phiên bản" khác của tình yêu mà anh chưa bao giờ cho phép mình theo đuổi.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free