Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 264: Chân Dung Kẻ Đến Sau

Minh Khang choàng tỉnh, không phải bởi tiếng chuông báo thức quen thuộc hay ánh nắng chói chang thường ngày, mà bởi một thứ cảm giác nặng trĩu, dai dẳng đeo bám từ trong giấc mơ hỗn độn. Mắt anh mở ra, đối diện là trần nhà cao vút của căn penthouse, ánh sáng ban mai yếu ớt len lỏi qua tấm rèm cửa tự động, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ tối màu. Anh đưa tay lên che mắt, cố gắng xua đi cái cảm giác mệt mỏi rã rời, nhưng dường như nó đã ăn sâu vào từng tế bào. Đêm qua, anh đã trằn trọc không ngủ, từng hình ảnh Yến Chi tươi cười bên một người đàn ông xa lạ cứ ám ảnh, dằn vặt anh không ngừng. Căn hộ sang trọng, hiện đại đến mức lạnh lẽo này, với kính cường lực từ sàn đến trần phô bày toàn cảnh thành phố đang bừng tỉnh, nội thất nhập khẩu đắt tiền, tông màu trầm tĩnh lặng, giờ đây lại càng khiến anh cảm thấy cô độc đến tận cùng. Tiếng gió rít khe khẽ qua ô cửa kính, hòa cùng âm thanh rì rầm của dòng nước từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, tạo nên một bản giao hưởng của sự trống rỗng.

Anh nằm yên trên giường một lúc lâu, hít sâu mùi hương gỗ quý thoang thoảng trong không khí, cùng chút mùi nước hoa nam tính còn vương lại trên gối. Mùi hương ấy, thường ngày mang lại cảm giác dễ chịu, tự tin, thì nay lại như một lời nhắc nhở về sự xa hoa vô nghĩa khi tâm hồn anh đang vụn vỡ. Sự bồn chồn, nỗi lo lắng từ đêm qua không những không tan biến, mà còn tích tụ lại, biến thành một ngọn lửa âm ỉ trong lồng ngực. Anh biết, mình không thể tiếp tục như thế này được nữa. Cái chiến lược "tình cờ" mà anh đã cố gắng thực hiện trong vô vọng, chỉ để lại những dấu vết mờ nhạt của Yến Chi mà không bao giờ thực sự chạm tới cô, đã thất bại thảm hại. Nó chỉ mang lại cho anh thêm sự dằn vặt và nỗi đau khi nhận ra rằng, trong lúc anh còn đang miệt mài theo đuổi những thứ anh gọi là "ổn định", Yến Chi đã không ngừng sống, không ngừng tìm kiếm hạnh phúc của riêng mình. Và có vẻ như, cô đã tìm thấy nó.

"Đúng người, sai thời điểm," câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh như một lời nguyền. Anh đã luôn tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó," nhưng giờ đây, anh lại phải trả một cái giá quá đắt cho niềm tin ấy. Cái giá là sự mất mát, là nỗi ân hận không nguôi khi nhìn thấy "phiên bản" của Yến Chi, phiên bản mà anh đã từng nghĩ mình có thể nắm giữ, giờ đây lại đang rạng rỡ bên một "phiên bản" khác, một người dường như đã đến đúng lúc, đúng thời điểm mà anh đã lỡ. Yến Chi, cô gái tin vào cảm xúc và hiện tại, đã không chờ đợi anh. Cô đã bước tiếp, và có vẻ như, cô đã tìm thấy một bến đỗ vững vàng hơn, ấm áp hơn những gì anh có thể hình dung.

Minh Khang ngồi dậy, bước xuống giường. Sàn nhà lạnh lẽo dưới chân không thể sánh bằng cái lạnh đang bao trùm trái tim anh. Anh tiến đến bên cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố đang bừng tỉnh. Hàng ngàn tòa nhà cao tầng vươn mình trong nắng sớm, những con đường đã bắt đầu đông đúc, nhộn nhịp. Một thành phố không ngủ, và một trái tim không yên. Anh biết, đã đến lúc phải đối mặt với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Anh không thể cứ mãi chìm đắm trong những phỏng đoán và nỗi đau vô hình trên mạng xã hội. Anh cần sự thật, rõ ràng và cụ thể, để anh có thể chấp nhận, hoặc ít nhất là biết mình phải buông bỏ như thế nào.

Anh cầm điện thoại lên, ngón tay do dự lướt qua danh bạ. Hoàng Nam. Người bạn thân thiết, người duy nhất anh có thể chia sẻ những điều sâu kín nhất trong lòng mà không sợ bị phán xét. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại sự hỗn loạn trong giọng nói. Anh không muốn Hoàng Nam lo lắng quá nhiều, dù anh biết, Hoàng Nam đã nhìn thấu anh từ lâu.

Tiếng chuông điện thoại vang lên vài hồi, và rồi giọng Hoàng Nam xuất hiện, không còn vẻ ngái ngủ như đêm qua, nhưng vẫn đầy vẻ quan tâm. "Alo? Khang à? Sáng nay lại có chuyện gì rồi?"

Minh Khang nắm chặt điện thoại trong tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay. Anh nhìn ra khung cảnh thành phố đang bừng tỉnh, ánh mắt sâu thẳm của anh ánh lên sự suy tư nhưng cũng ẩn chứa một tia quyết đoán. "Nam," anh bắt đầu, giọng anh khàn khàn, như thể anh đã không nói chuyện trong nhiều ngày, "cậu có rảnh không? Tớ muốn nhờ cậu một việc. Chuyện này... liên quan đến Yến Chi." Anh dừng lại, nuốt khan. "Cô ấy dạo này có vẻ quen một người mới, tớ muốn tìm hiểu thêm về người đó." Anh cố gắng giữ giọng điệu của mình bình thản nhất có thể, nhưng sự run rẩy nhẹ trong từng âm tiết đã tố cáo tất cả. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên một vách đá, và đây là bước nhảy cuối cùng, không biết sẽ là vực sâu hay một con đường mới. "Cậu có thể giúp tớ không?"

Hoàng Nam im lặng một lúc, có lẽ anh đang cân nhắc, hoặc có lẽ anh đã hiểu. "Có chuyện gì vậy? Cậu cần tớ giúp gì?" Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ lo lắng. "Tớ biết là cậu đang rất bận tâm. Cậu không cần phải giả vờ đâu, Khang. Tớ ở đây để nghe."

Những lời ấy của Hoàng Nam như chạm vào một sợi dây căng thẳng trong lòng Minh Khang, khiến anh cảm thấy có chút nhẹ nhõm, nhưng cũng đau nhói hơn. Anh không thể giấu được gì Hoàng Nam. "Tớ... tớ cần biết thêm về người đàn ông đó, Nam," anh nói, giọng anh gần như cầu xin. "Những gì tớ thấy trên mạng xã hội... nó quá mơ hồ. Tớ cần một sự thật rõ ràng. Tớ cần biết anh ta là ai, anh ta làm gì, và... anh ta đã đến với Yến Chi như thế nào." Anh nhắm mắt lại, từng câu chữ thốt ra đều là một gánh nặng. Nỗi đau ấy, sự hối tiếc ấy, giờ đây đã biến thành một động lực mạnh mẽ, một sự thôi thúc không thể cưỡng lại để anh phải đối mặt với sự thật. Anh không muốn là người đứng bên lề, mãi mãi nhìn về phía Yến Chi qua những khung hình nhỏ bé trên màn hình điện thoại. Anh cần phải bước vào, dù chỉ là để nhận lấy một lời kết, một sự thật cuối cùng.

***

Nhà hàng "Bữa Tối Của Ký Ức" đúng như tên gọi của nó, mang một vẻ đẹp hoài niệm nhưng không kém phần sang trọng. Kiến trúc tân cổ điển pha trộn hiện đại, với những bức tường màu kem ấm áp, nội thất gỗ tối màu được chạm khắc tinh xảo, và ánh đèn vàng dịu nhẹ tỏa ra từ những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh. Khăn trải bàn trắng tinh tươm, những bình hoa ly trắng muốt tươi tắn đặt trên mỗi bàn, cùng những cây nến nhỏ lung linh, tạo nên một không gian lãng mạn, yên tĩnh và riêng tư. Tiếng nhạc không lời du dương của một bản piano cổ điển vang vọng khắp căn phòng, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhẹ, tiếng thì thầm trò chuyện của những cặp đôi, những doanh nhân đang dùng bữa trưa. Mùi thức ăn cao cấp của món Âu, mùi rượu vang nồng nàn, và hương hoa ly thanh khiết quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thật dễ chịu. Nhưng tất cả những điều đó đều không thể xoa dịu được sự căng thẳng đang bao trùm lấy Minh Khang.

Anh và Hoàng Nam ngồi ở một góc khuất, khuất sau một hàng cây cảnh xanh tươi, như thể muốn tách mình ra khỏi thế giới xung quanh. Minh Khang mặc một chiếc áo sơ mi màu xám tro, trông vẫn lịch lãm nhưng đôi mắt anh hằn lên vẻ mệt mỏi, và khuôn mặt góc cạnh của anh lộ rõ sự khắc khổ. Hoàng Nam, như mọi khi, vẫn giữ vẻ ngoài thư sinh, nhã nhặn với chiếc áo polo màu xanh navy, nhưng ánh mắt anh không ngừng dõi theo Minh Khang với vẻ lo lắng sâu sắc.

"Tớ đã hỏi vài người, và cũng dùng mối quan hệ của mình để tìm hiểu thêm rồi," Hoàng Nam nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, cố gắng giữ cho Minh Khang không quá kích động. Anh đẩy nhẹ ly nước lọc về phía Minh Khang, như muốn nhắc nhở bạn mình hãy bình tĩnh. "Thông tin không quá khó để tìm, bởi vì người này cũng khá nổi tiếng trong giới."

Minh Khang gật đầu, không nói gì, chỉ chăm chú lắng nghe. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi lời Hoàng Nam sắp nói ra đều có thể là một nhát dao khác cứa vào vết thương lòng anh. Anh siết chặt ly nước trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch, cố gắng giữ cho mình không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Anh hít một hơi sâu, mùi hương thức ăn dù hấp dẫn đến mấy cũng không thể lấn át được mùi vị đắng chát trong miệng anh.

"Người này tên là Thế Vinh," Hoàng Nam tiếp tục, chậm rãi từng chữ, "Hơn Yến Chi vài tuổi, hình như là khoảng 35, 36. Anh ta là chủ một chuỗi phòng trưng bày nghệ thuật lớn, có tiếng tăm không chỉ ở thành phố này mà còn vươn ra cả nước. Tớ nghe nói anh ta có một gu thẩm mỹ rất tinh tế, và khả năng điều hành kinh doanh cũng rất tài tình." Hoàng Nam dừng lại, nhìn Minh Khang. "Nói chung, là một người đàn ông thành đạt, có vị thế xã hội."

Minh Khang nhắm mắt lại, những lời ấy vang vọng trong đầu anh. Thành đạt. Có vị thế xã hội. Những điều anh đã miệt mài theo đuổi, những thứ anh nghĩ rằng sẽ khiến anh "xứng đáng" với Yến Chi. Nhưng giờ đây, một người khác đã có tất cả những điều đó, và quan trọng hơn, họ đã có được nó *đúng lúc*.

"Và không chỉ vậy," Hoàng Nam nói tiếp, phá vỡ sự im lặng nặng nề, "điều tớ nghe được từ những người bạn của Yến Chi, đặc biệt là Mai Thư, là anh ta... rất từng trải, và có vẻ rất tinh tế, quan tâm đến Yến Chi."

Minh Khang mở mắt ra, đôi mắt sâu thẳm của anh cố định vào Hoàng Nam. "Quan tâm... tinh tế..." Anh lẩm bẩm, như thể đang nếm thử những từ ngữ ấy trên đầu lưỡi, từng từ một đều mang theo một vị đắng khó tả. Đó là những phẩm chất mà anh đã từng nghĩ mình chưa thể có, hoặc đã quá bận rộn để thể hiện. Anh đã từng tin rằng sự ổn định tài chính và sự nghiệp vững chắc mới là điều kiện tiên quyết cho tình yêu, mà quên mất rằng một người như Yến Chi, một người sống bằng cảm xúc, lại cần sự quan tâm, sự thấu hiểu và sự tinh tế trong từng khoảnh khắc.

"Mọi người đều nói họ rất đẹp đôi," Hoàng Nam nói, giọng anh có chút ngập ngừng, như biết rằng điều này sẽ làm đau Minh Khang. "Họ thường xuyên xuất hiện cùng nhau trong các sự kiện nghệ thuật, những buổi khai trương triển lãm, những buổi gặp mặt bạn bè thân thiết. Yến Chi trông rất hạnh phúc, rạng rỡ khi ở bên anh ta. Cô ấy... cô ấy dường như đã tìm thấy một bến đỗ vững chắc, một người có thể hiểu và trân trọng con người cô ấy mà không cần cô ấy phải chờ đợi hay thay đổi gì cả."

Mỗi câu nói của Hoàng Nam như một viên đá tảng đè nặng lên trái tim Minh Khang. Yến Chi hạnh phúc. Rạng rỡ. Tìm thấy bến đỗ. Một người hiểu và trân trọng mà không cần chờ đợi. Đó là tất cả những gì anh đã từng muốn cho cô, nhưng lại là điều anh đã không thể mang lại vào đúng thời điểm. Anh đã nhìn thấy điều đó trên mạng xã hội, nhưng nghe trực tiếp từ Hoàng Nam, từ một người bạn thân thiết, lại khiến sự thật trở nên nghiệt ngã hơn gấp bội. Thế Vinh không chỉ là một đối thủ vô hình, anh ta là một chân dung hoàn hảo của người đàn ông mà Yến Chi cần, và anh ta đã đến đúng lúc.

Minh Khang buông ly nước xuống, tiếng va chạm nhẹ vào mặt bàn khô khốc. Anh đưa tay lên xoa thái dương, cảm nhận cơn đau nhức nhối đang bùng lên. "Vậy ra... cô ấy thực sự đã tìm thấy hạnh phúc rồi." Giọng anh trầm khàn, mang theo một nỗi chua xót không thể che giấu. Anh cảm thấy như có một bức tường vô hình vừa sụp đổ trong lòng, để lại một khoảng trống hoác, lạnh lẽo. Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng đế chế của mình, quá mải mê với việc chạy đua với thời gian để đạt được "ổn định", mà quên mất rằng thời gian không chờ đợi ai, đặc biệt là trong tình yêu.

Hoàng Nam nhìn Minh Khang với ánh mắt đầy lo lắng và thương cảm. Anh biết, Minh Khang đang phải trải qua một nỗi đau không gì sánh được. "Khang à," Hoàng Nam nói, giọng anh đầy chia sẻ, "tớ biết là cậu rất khó chấp nhận. Nhưng có lẽ, đây là điều tốt nhất cho Yến Chi. Cô ấy đã từng nói với Mai Thư rằng, cô ấy không còn muốn chờ đợi nữa. Cô ấy muốn một tình yêu hiện hữu, một người có thể ở bên cô ấy ngay lúc này, chứ không phải một lời hứa hẹn về tương lai xa xôi."

Lời của Hoàng Nam như một lời khẳng định cuối cùng cho sự "muộn màng" của Minh Khang. Anh đã đến đúng người, nhưng lại sai phiên bản của cô, và sai cả thời điểm. Khi anh muốn nắm tay, cô lại đang học cách buông bỏ. Và giờ đây, khi anh đã sẵn sàng nắm chặt, cô đã tìm thấy một bàn tay khác. Cái giá của sự ổn định mà anh đã theo đuổi, giờ đây rõ ràng hơn bao giờ hết, là chính Yến Chi. Anh đứng dậy, không thèm động đến bữa ăn đã được dọn ra.

"Cảm ơn cậu, Nam," Minh Khang nói, giọng anh khô khốc, nhưng ánh mắt anh đã mang một tia kiên quyết đến lạ. "Tớ đã hiểu rồi." Anh biết, những gì anh vừa nghe được không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một cuộc đối mặt không thể tránh khỏi. Một cuộc đối mặt mà anh cần, để chấm dứt sự dằn vặt này, và để có thể, dù đau đớn, buông bỏ.

***

Đêm Sài Gòn tĩnh mịch, nhưng không tĩnh lặng. Từ căn penthouse xa hoa trên tầng cao nhất, Minh Khang có thể nghe thấy tiếng còi xe vọng lên từ xa xăm, tiếng nhạc xập xình từ một quán bar nào đó, và cả tiếng gió rít qua ô cửa kính cường lực. Ánh đèn đô thị lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, trải dài đến vô tận. Nhưng tất cả những ánh sáng và âm thanh ấy không thể xua tan được bóng tối và sự yên lặng đến đáng sợ đang bao trùm lấy căn hộ. Minh Khang trở về sau bữa trưa định mệnh, và anh đã chìm sâu vào bóng tối của chính mình. Anh không bật đèn, để mặc căn phòng chìm trong ánh sáng mờ ảo hắt vào từ bên ngoài. Mùi hương gỗ quý, mùi nước hoa nam tính và mùi rượu vang vẫn vương vấn trong không khí, nhưng chúng chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô độc.

Anh đứng lặng bên cửa sổ lớn, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả bên dưới. Những thông tin về Thế Vinh, người đàn ông ấy, cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh như một đoạn băng hỏng. "Thành đạt, từng trải, tinh tế, quan tâm..." Mỗi từ như một mũi kim châm vào trái tim anh. Anh tự hỏi, liệu Thế Vinh có phải là tất cả những gì anh đã cố gắng trở thành, nhưng lại đến quá muộn? Anh đã dành năm năm để xây dựng sự nghiệp, để đạt được cái gọi là "ổn định", nhưng trong khi đó, Thế Vinh đã xuất hiện, và mang đến cho Yến Chi tất cả những gì cô cần, vào đúng khoảnh khắc cô cần nhất.

"Tất cả những gì mình đáng lẽ phải là, hoặc đã có thể là," Minh Khang thầm nhủ, giọng anh lạc đi trong sự trống rỗng của căn phòng. Anh đã từng nghĩ, một khi anh có tất cả, anh sẽ quay lại và nắm lấy tay Yến Chi, để bù đắp cho những tháng ngày cô đơn của cô. Nhưng cuộc đời không chờ đợi những lời hứa hẹn. Yến Chi đã tìm thấy bến đỗ, một bến đỗ vững chắc hơn, ấm áp hơn những gì anh đã từng nghĩ có thể cho cô ấy. Anh đã đến quá muộn, thật sự quá muộn rồi sao? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng dằn vặt.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung ra Yến Chi và Thế Vinh. Cô ấy cười. Anh ta lắng nghe. Cô ấy chia sẻ. Anh ta thấu hiểu. Những hình ảnh ấy, dù chỉ là tưởng tượng, cũng đủ để xé nát tâm can anh. Anh đã bao nhiêu lần bỏ lỡ những khoảnh khắc ấy? Bao nhiêu lần anh đã đặt công việc lên trên cảm xúc của cô? Bao nhiêu lần anh đã viện cớ "chưa đến lúc" để trì hoãn việc bày tỏ lòng mình? Giờ đây, mỗi lý do anh từng đưa ra đều trở thành một gánh nặng, một tội lỗi đè nặng lên lương tâm.

Cảm giác lạnh lẽo từ tấm kính truyền vào lòng bàn tay anh. Căn penthouse sang trọng, từng là biểu tượng cho sự thành công và ổn định của anh, giờ đây lại giống như một cái lồng mạ vàng, giam cầm anh trong sự cô độc và hối tiếc. Sự xa hoa bên ngoài chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng bên trong. Anh đã đạt được mọi thứ mình muốn về mặt vật chất, nhưng lại đánh mất điều quý giá nhất: Yến Chi, và cơ hội được yêu cô vào đúng thời điểm.

Minh Khang đưa tay lên nhìn chiếc đồng hồ đeo tay. Ánh sáng mờ ảo từ thành phố phản chiếu lên mặt kính, làm nổi bật những con số La Mã tinh xảo. Chiếc đồng hồ, vật phẩm luôn nhắc nhở anh về giá trị của thời gian, về sự cần thiết phải kiểm soát nó, giờ đây lại trở thành một lời chế giễu nghiệt ngã. Nó không phải để kiểm soát thời gian, mà để cảm nhận sự trôi chảy không ngừng của nó, thứ đã đẩy anh và Yến Chi đi xa nhau, đến hai đầu của một đường thẳng song song. Cảm giác lạnh lẽo từ kim loại truyền vào da thịt, xuyên thấu đến tận xương tủy.

Anh đã tự hỏi, liệu có đáng để tiếp tục cố gắng không? Liệu có còn cơ hội nào cho anh không? Nhưng rồi, một suy nghĩ khác lại nhen nhóm trong đầu anh, một quyết định dù đau đớn nhưng lại mang đến một tia sáng yếu ớt giữa màn đêm tuyệt vọng. Anh không thể tiếp tục sống trong sự không chắc chắn này. Anh không thể cứ mãi là một kẻ dõi theo từ xa, đau đớn trước những "bóng hình trên mạng xã hội." Anh cần một lời kết, một sự thật rõ ràng, để anh có thể chấp nhận hoặc buông bỏ.

Nỗi đau ấy, sự tiếc nuối ấy, giờ đây không còn là sự tê liệt. Nó đã biến thành một động lực, một ngọn lửa bùng lên trong lòng anh. Anh cần phải đối mặt. Đối mặt với Yến Chi, đối mặt với Thế Vinh, và quan trọng nhất, đối mặt với chính mình, với sự thật phũ phàng rằng anh đã muộn. Không còn là những cuộc lỡ làng nữa, mà là một cuộc chạm trán trực diện, dù nó có kết thúc bằng việc trái tim anh tan vỡ thành ngàn mảnh. Anh cần phải chứng kiến tận mắt, để biết rằng mình đã thực sự mất cô, và để có thể, cuối cùng, tìm thấy sự bình yên cho chính mình. Chiếc đồng hồ trên cổ tay anh vẫn tích tắc, nhưng lần này, nó không đếm ngược thời gian cho một cuộc hẹn kinh doanh, mà cho một cuộc gặp gỡ định mệnh khác, một cuộc gặp gỡ sẽ thay đổi tất cả, dù theo cách nào đi chăng nữa.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free