Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 265: Lời Khẳng Định Đau Đớn

Căn penthouse chìm trong ánh sáng lờ mờ của bình minh vừa hé. Không còn là cái mờ ảo hắt vào từ bên ngoài như đêm qua, mà là một thứ ánh sáng xanh xám nhạt, lạnh lẽo, len lỏi qua những tấm kính cường lực từ sàn đến trần, phủ lên nội thất tối giản, sang trọng một vẻ ảm đạm lạ thường. Mùi hương gỗ quý vẫn vương vấn, quyện với hơi rượu vang còn sót lại từ ly rượu anh đã uống đêm qua, và chút hương nước hoa nam tính phảng phất từ chính bản thân anh. Chúng không tạo nên sự ấm cúng, mà chỉ càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến cô độc của không gian rộng lớn này. Tiếng gió rít qua ô cửa kính, một âm thanh thường ngày mà anh ít khi để ý, giờ đây nghe như một lời thì thầm bi ai, vọng từ phía chân trời xa xăm.

Minh Khang trở mình trên chiếc giường King-size, tấm chăn lụa mềm mại vương vãi một cách hờ hững. Đôi mắt anh mở ra, không hề có vẻ ngạc nhiên hay bừng tỉnh, mà dường như đã thức trắng cả đêm, chỉ là giờ đây anh mới cho phép bản thân đối mặt với ngày mới. Anh nhìn trần nhà trắng toát, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin vụn vặt mà Hoàng Nam đã cung cấp. Thế Vinh. Một cái tên, một hình ảnh phác họa qua lời kể của bạn, đã đủ để khiến tâm trí anh hỗn loạn. Anh đã quen với việc kiểm soát mọi thứ, từ dự án bạc tỷ đến lịch trình làm việc sát sao, nhưng lúc này, trước một thứ cảm xúc mang tên ghen tuông và hối tiếc, anh hoàn toàn bất lực.

Anh nhấc mình dậy, bước chân trần trên sàn gỗ lạnh lẽo. Cảm giác buốt giá từ mặt sàn truyền lên, xuyên qua da thịt, nhưng dường như không thấm vào đâu so với cái lạnh lẽo đang lan tỏa trong lòng anh. Anh đi lại quanh căn hộ, mỗi bước chân đều vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như thể anh đang đi trong một mê cung vô định của chính tâm hồn mình. Anh tiến đến bên cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố đang dần tỉnh giấc. Những tòa nhà cao tầng chọc trời, những con đường bắt đầu hối hả với dòng xe cộ thưa thớt, tất cả đều là thành quả của sự nỗ lực không ngừng nghỉ của anh. Đây là vương quốc anh đã xây dựng, là biểu tượng của sự ổn định mà anh tin rằng mình cần phải có trước khi xứng đáng yêu ai đó. Nhưng giờ đây, cái vương quốc ấy lại trở thành một nhà tù mạ vàng, nhốt anh trong nỗi cô đơn và sự hoài nghi.

Anh cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn cạnh cửa sổ, màn hình vẫn sáng lờ mờ với ứng dụng mạng xã hội. Anh vô thức lướt qua những bài đăng, những bức ảnh mà anh đã "điều tra" đêm qua. Lại là những nụ cười của Yến Chi, những khoảnh khắc cô rạng rỡ bên bạn bè. Và rồi, anh lại thấy bóng dáng ấy, Thế Vinh. Anh không cố ý tìm kiếm, nhưng dường như đôi mắt anh bị hút chặt vào những chi tiết nhỏ bé, những manh mối dù mơ hồ nhưng lại đủ để nhen nhóm một ngọn lửa ghen tuông âm ỉ. Một bức ảnh chụp từ xa, Thế Vinh đang trò chuyện với một nhóm người, Yến Chi đứng gần đó, cười rất tự nhiên. Một bình luận ẩn ý từ Mai Thư, bạn thân của Yến Chi, dưới một bài đăng chung: "Cặp đôi này hợp nhau quá đi mất!" Dù không trực tiếp nhắc đến ai, nhưng Minh Khang cảm thấy một cú đấm vô hình giáng mạnh vào lồng ngực.

Anh tự hỏi, liệu có phải anh đang tự huyễn hoặc bản thân? Liệu những gì anh đang thấy chỉ là sự phóng đại của nỗi sợ hãi bên trong? Nhưng lý trí anh, thứ luôn sắc bén và thực tế, lại không ngừng thì thầm rằng những dấu hiệu này không phải là ngẫu nhiên. Chúng quá rõ ràng, quá nhất quán. Yến Chi đã tìm thấy một người. Một người có thể mang lại cho cô sự bình yên, sự quan tâm mà anh đã từng nghĩ mình sẽ dành cho cô, nhưng lại không bao giờ thực hiện được.

Minh Khang nhắm mắt lại, một hình ảnh mơ hồ hiện lên trong tâm trí anh: Yến Chi và Thế Vinh sánh bước bên nhau, nụ cười rạng rỡ trên môi cô, ánh mắt ấm áp của anh ta dành cho cô. Anh cố gắng xua tan hình ảnh ấy, nhưng nó cứ bám riết lấy anh, như một lời khẳng định đau đớn về sự thật mà anh đang cố gắng né tránh. Anh nhớ lại những cuộc trò chuyện với Hoàng Nam, những lời khuyên chân thành của bạn về việc "đừng để quá muộn". Anh đã bỏ ngoài tai tất cả, tin rằng mình có đủ thời gian, rằng sự nghiệp là ưu tiên hàng đầu, rằng một khi anh ổn định, Yến Chi sẽ vẫn ở đó chờ đợi. Nhưng cuộc đời không phải là một cuốn sách được viết sẵn. Mọi thứ thay đổi, con người thay đổi, và thời gian thì không chờ đợi bất cứ ai.

Anh đưa tay lên nhìn chiếc đồng hồ đeo tay. Ánh sáng bình minh yếu ớt phản chiếu lên mặt kính sapphire, làm nổi bật những con số La Mã tinh xảo. Chiếc đồng hồ, một món đồ xa xỉ mà anh tự thưởng cho mình sau một dự án lớn, từng là biểu tượng của sự thành công và quyền năng kiểm soát thời gian của anh. Giờ đây, nó chỉ còn là một vật nhắc nhở nghiệt ngã về những khoảnh khắc đã trôi qua, những cơ hội đã mất. Kim giây vẫn tích tắc không ngừng, nhưng mỗi nhịp đập lại như một tiếng chuông báo hiệu sự kết thúc của một điều gì đó, một điều mà anh đã từng coi là hiển nhiên, là của riêng mình. Cảm giác lạnh lẽo từ kim loại truyền vào da thịt, xuyên thấu đến tận xương tủy, như một lời khẳng định cho sự thật phũ phàng: anh đã muộn.

Nỗi bất an lớn dần, biến thành một nỗi sợ hãi hữu hình. Anh sợ mất Yến Chi, không phải theo cách anh đã từng nghĩ, mà là mất cô vào tay một người đàn ông khác, một người đàn ông đã đến đúng thời điểm, đã mang đến cho cô điều mà anh đã từng hứa hẹn nhưng lại không thể thực hiện. Anh đã xây dựng một đế chế, nhưng lại đánh mất một trái tim. Anh đã ổn định, nhưng Yến Chi thì không chờ đợi. "Đúng người, sai thời điểm." Cụm từ ấy vang vọng trong đầu anh, đầy chua xót. Anh đã từng cười khẩy khi nghe những câu chuyện tình cảm lâm ly bi đát về định mệnh và thời điểm. Giờ đây, anh đang sống trong chính cái bi kịch mà anh từng cho là viển vông ấy. Anh biết mình không thể cứ mãi sống trong sự mơ hồ, trong những hình ảnh gián tiếp trên mạng xã hội. Anh cần một lời khẳng định. Một sự thật, dù đau đớn đến đâu, cũng tốt hơn là sự dằn vặt triền miên này. Anh cần phải nhìn thấy bằng chính đôi mắt mình.

Buổi chiều tại Văn phòng Kiến trúc 'Khởi Nguyên' luôn tấp nập và tràn đầy năng lượng. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch hòa lẫn với tiếng điện thoại reo vang, tiếng trao đổi công việc hối hả giữa các kiến trúc sư. Mùi cà phê mới pha từ khu pantry quyện với mùi giấy in và chút hương nước hoa cao cấp từ những đồng nghiệp bận rộn. Minh Khang ngồi trong văn phòng riêng, cố gắng tập trung vào bản thiết kế của dự án resort ven biển mới. Những đường nét kiến trúc hiện đại, sang trọng, hài hòa với thiên nhiên hiện lên trên màn hình lớn. Anh là một người đàn ông của công việc, và anh tin rằng công việc là liều thuốc hữu hiệu nhất để xua tan mọi ưu phiền. Nhưng hôm nay, tâm trí anh không thể yên tĩnh. Những hình ảnh về Yến Chi và Thế Vinh cứ lảng vảng, che khuất những ý tưởng sáng tạo, làm mờ đi những đường phác thảo sắc nét.

Anh đưa tay day thái dương, cố gắng xua đi sự mệt mỏi. Cửa văn phòng anh khẽ mở, Đức Anh, cậu nhân viên cấp dưới trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết, bước vào với một chồng tài liệu trên tay. Ngoại hình trẻ trung, đôi mắt sáng và đầy nhiệt huyết của Đức Anh luôn khiến Minh Khang nhớ về một phiên bản của chính mình những năm về trước, khi anh cũng tràn đầy khát vọng và tin tưởng vào tương lai.

"Sếp Minh Khang, đây là bản báo cáo tiến độ dự án X, anh xem qua giúp em ạ," Đức Anh đặt tập tài liệu gọn gàng trên bàn, giọng nói hăng hái.

Minh Khang gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười chuyên nghiệp. "Cảm ơn em, Đức Anh. Cứ để đấy lát nữa anh xem."

Đức Anh vẫn đứng đó, có vẻ như muốn nói thêm điều gì đó. Cậu ta nhìn quanh văn phòng, rồi nói với vẻ hào hứng: "À, sếp ơi, em nghe nói triển lãm nghệ thuật 'Dòng Chảy Đô Thị' sắp tới hoành tráng lắm đó ạ. Mấy anh chị bên thiết kế nội thất đang rôm rả bàn tán. Hình như có rất nhiều studio lớn tham gia, cả những tên tuổi mới nổi nữa."

Minh Khang chỉ ừ hử, tai anh căng thẳng lắng nghe. Anh biết, Yến Chi cũng làm việc trong ngành nghệ thuật, và cô ấy từng có một studio nhỏ.

"Đặc biệt là có Studio Sắc Màu của chị Yến Chi tham gia nữa đó sếp!" Đức Anh tiếp tục, không hề hay biết rằng mỗi từ của cậu ta như một nhát dao cứa vào lòng vị sếp trẻ. "Em thấy trên banner quảng cáo, tác phẩm của họ được xếp ở vị trí rất nổi bật luôn. Hình như còn có một buổi tọa đàm về không gian nghệ thuật đô thị do chính chị Yến Chi chủ trì nữa."

"Studio Sắc Màu..." Minh Khang lẩm bẩm, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể. Tim anh thắt lại. "Cô ấy sẽ ở đó." Nỗi bất an từ sáng nay bỗng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một cơn sóng dữ dội xô vào bờ cát đã mục ruỗng. Anh đã từng nghe Yến Chi nhắc đến ước mơ về một studio riêng, một không gian để cô tự do sáng tạo. Cô đã thực hiện được, và giờ đây, cô đang tỏa sáng.

"Đúng rồi ạ!" Đức Anh phấn khích. "Em còn nghe nói, buổi khai mạc sẽ có sự góp mặt của rất nhiều nhân vật quan trọng trong giới đầu tư và nghệ thuật. Hình như có cả nhà tài trợ lớn là tập đoàn đầu tư BZ Group nữa. Sếp có muốn đi không ạ? Em nghĩ là cơ hội tốt để mình mở rộng mối quan hệ đó."

"BZ Group..." Minh Khang nhíu mày. Tập đoàn này không xa lạ gì với anh, họ là một trong những đối tác tiềm năng mà anh đang nhắm đến. Nhưng điều đó không phải là thứ anh quan tâm lúc này. Điều anh quan tâm là những gì Đức Anh vừa nói về "nhà tài trợ lớn" và "nhân vật quan trọng".

"Sếp có vẻ không hứng thú lắm ạ?" Đức Anh hỏi, thấy sếp mình trầm ngâm.

"Không, anh chỉ đang suy nghĩ về một vài ý tưởng thôi," Minh Khang trả lời qua loa, cố gắng tập trung vào màn hình máy tính. Anh vờ như đang đọc tài liệu, nhưng tay anh đã âm thầm mở trình duyệt web, gõ tìm kiếm "Triển lãm nghệ thuật Dòng Chảy Đô Thị".

Trang web chính thức của triển lãm hiện ra. Anh lướt nhanh qua các thông tin về địa điểm, thời gian, danh sách các studio tham gia. Quả nhiên, Studio Sắc Màu của Yến Chi nằm trong số những cái tên nổi bật. Anh dừng lại ở phần "Ban Tổ Chức & Nhà Tài Trợ". Danh sách dài những cái tên, những chức danh. Anh dò tìm. "Đức Anh nói có nhà tài trợ lớn..."

Và rồi, anh thấy. Cái tên ấy, rõ ràng và sắc nét, như một lời khẳng định không thể chối cãi. "Ông Thế Vinh – Giám đốc Điều hành BZ Group, Nhà Tài Trợ Kim Cương."

Cú sốc quá lớn khiến Minh Khang suýt nữa đánh rơi chuột. Tim anh đập mạnh như trống trận, máu dồn lên não, tai ù đi. Thế Vinh. Cái tên mà Hoàng Nam đã nhắc đến, người đàn ông đã xuất hiện trong những bức ảnh của Yến Chi. Giờ đây, anh ta không chỉ là một "người mới", mà là một nhân vật có tầm ảnh hư���ng, một người đã "đến đúng thời điểm" không chỉ với Yến Chi, mà còn với chính sự nghiệp của cô.

Kèm theo tên Thế Vinh là một bức ảnh nhỏ. Minh Khang phóng to bức ảnh. Đó là Thế Vinh, với vẻ ngoài chững chạc, phong trần, đang trò chuyện với một nhóm người trong một sự kiện nào đó. Và bên cạnh anh ta, cười tươi tắn, không ai khác chính là Yến Chi. Dù bức ảnh hơi mờ và góc chụp không quá rõ ràng, nhưng anh có thể nhận ra mái tóc dài bồng bềnh và dáng người thanh thoát của cô. Ánh mắt cô hướng về phía Thế Vinh với vẻ ngưỡng mộ và thoải mái, một ánh mắt mà Minh Khang chưa bao giờ nhận được, hoặc đã bỏ lỡ mất.

"Studio Sắc Màu... Cô ấy sẽ ở đó. Và... Vinh?" Minh Khang lẩm bẩm trong đầu, những câu từ của Đức Anh vang vọng như một lời nguyền. Sự thật đã hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Thế Vinh không chỉ là một người đàn ông thành đạt, từng trải. Anh ta còn là người đã hỗ trợ Yến Chi trong sự nghiệp, là người đã đứng cạnh cô ở những khoảnh khắc quan trọng. Anh ta đã cung cấp cho cô sự ổn định, sự hỗ trợ mà Minh Khang đã từng nghĩ chỉ có mình mới có thể làm được, nhưng lại trì hoãn quá lâu.

Đức Anh vẫn đang thao thao bất tuyệt về những điều khác, nhưng Minh Khang không còn nghe thấy gì nữa. Toàn bộ thế giới xung quanh anh dường như biến mất, chỉ còn lại anh và hình ảnh đau đớn trên màn hình. Mùi cà phê bỗng trở nên đắng ngắt, tiếng gõ bàn phím trở thành tiếng đập đầu của chính anh vào bức tường vô hình. Anh cảm thấy một sự cay đắng dâng trào nơi cổ họng. Tất cả những gì anh đã cố gắng để đạt được, tất cả những cái giá anh đã phải trả cho sự nghiệp, giờ đây dường như trở nên vô nghĩa. Yến Chi đã tìm thấy bến đỗ, không phải là anh, mà là một người đàn ông khác, một người đàn ông đã đến đúng thời điểm, đã mang đến cho cô tất cả những gì cô cần.

Anh nhanh chóng thu nhỏ cửa sổ trình duyệt, chuyển về bản thiết kế resort, giả vờ như đang chăm chú xem xét. "Cảm ơn em, Đức Anh. Em có thể ra ngoài được rồi," anh nói, giọng khô khốc.

Đức Anh không để ý sự thay đổi trong giọng điệu của sếp, vẫn hăng hái chào rồi bước ra khỏi phòng. Khi cánh cửa khép lại, Minh Khang gục đầu xuống bàn, hai tay ôm lấy khuôn mặt. Sự thật phũ phàng đã được bày ra trước mắt anh, không còn là những suy đoán, những nỗi sợ hãi mơ hồ. Nó là một bức ảnh, một cái tên, một sự kiện. Một lời khẳng định đau đớn về việc anh đã thực sự muộn.

Tối muộn, căn penthouse một lần nữa chìm vào bóng tối tĩnh mịch. Ánh sáng duy nhất phát ra từ màn hình máy tính của Minh Khang, hắt lên khuôn mặt anh một vẻ mệt mỏi, khắc khổ. Anh ngồi trên chiếc ghế da xoay, không bật đèn, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ thành phố bên ngoài và từ màn hình máy tính chiếu rọi căn phòng. Mùi gỗ quý và cà phê nguội vương vấn, tạo nên một không gian u ám, nặng trĩu. Tiếng gió rít qua ô cửa kính vẫn tiếp tục, nhưng giờ đây nó không còn là lời thì thầm bi ai nữa, mà là tiếng gào thét của nỗi tuyệt vọng trong lòng anh.

Những thông tin anh thu thập được trong ngày, từ lời kể của Hoàng Nam đến những gì anh vô tình nghe được từ Đức Anh, rồi đến bức ảnh và cái tên Thế Vinh trên trang web triển lãm, tất cả như những nhát dao cứa vào trái tim anh. Mỗi mảnh ghép đều hoàn chỉnh một phần của bức tranh về một thực tại phũ phàng: Yến Chi đã có một cuộc sống mới, một hạnh phúc mới, và một người đàn ông mới.

Anh mường tượng ra Yến Chi, rạng rỡ và hạnh phúc, sánh bước cùng Thế Vinh tại sự kiện đó. Nụ cười của cô, ánh mắt của anh ta. Anh có thể hình dung rõ ràng khung cảnh ấy, từng chi tiết nhỏ nhất, như thể anh đang đứng đó, nhìn thấy tất cả. Yến Chi trong một bộ váy thanh lịch, mái tóc dài buông xõa hoặc búi cao duyên dáng, trò chuyện say sưa với những người xung quanh, ánh mắt lấp lánh sự tự tin và bình yên. Và Thế Vinh, đứng bên cạnh cô, mỉm cười ấm áp, lắng nghe cô với sự quan tâm mà anh đã từng nghĩ mình sẽ dành cho cô, nhưng lại không bao giờ có cơ hội.

Nỗi đau và sự hối tiếc dâng trào, nhấn chìm anh trong một cơn lốc cảm xúc. Anh nhớ lại những lời khuyên của Hoàng Nam, "đừng để quá muộn", "hãy sống thật với cảm xúc của mình". Anh nhớ lại Yến Chi của những năm về trước, cô gái với đôi mắt buồn vừa trải qua đổ vỡ, người đã từng nói với anh rằng cô chỉ cần một sự rung động, một tình yêu hiện tại, không cần chờ đợi điều kiện đủ đầy. Anh đã bỏ lỡ tất cả. Anh đã đặt sự nghiệp, sự ổn định lên trên tình cảm, tin rằng đó là con đường đúng đắn. Nhưng cái giá của sự ổn định ấy lại là Yến Chi, là hạnh phúc mà anh đã từng nghĩ mình sẽ có.

"Mình đã quá chậm trễ..." Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc đi trong không gian rộng lớn. "Cô ấy đã tìm thấy người mà mình đáng lẽ phải là." Anh đã từng tin rằng mình là phiên bản tốt nhất cho Yến Chi. Nhưng hóa ra, phiên bản tốt nhất ấy lại đến quá muộn. Phiên bản của anh, phiên bản của Yến Chi, không bao giờ trùng khớp vào cùng một thời điểm. Khi anh lao vào sự nghiệp, cô lại cần một bờ vai. Khi anh bắt đầu mệt mỏi và khao khát tình yêu, cô lại đang yên ổn với cuộc sống độc thân. Và giờ đây, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng, đã có thể nói "anh yêu em" mà không chút do dự, thì cô lại không còn chờ đợi anh nữa. Cô đã tìm thấy một bến đỗ, một bến đỗ vững chắc hơn, ấm áp hơn những gì anh đã từng nghĩ có thể cho cô ấy.

Cảm giác bất lực và tuyệt vọng bao trùm lấy Minh Khang. Anh đã chiến đấu để có được mọi thứ trong cuộc sống, nhưng anh không thể chiến đấu với thời gian, không thể chiến đấu với những gì đã thuộc về quá khứ. Anh không thể quay ngược kim đồng hồ, không thể sửa chữa những sai lầm của chính mình. Anh là một kẻ thua cuộc trong cuộc đua với thời gian, một kẻ đã đánh mất tình yêu vì quá tin vào lý trí và những chuẩn mực do chính mình đặt ra.

Minh Khang đứng dậy, đi về phía cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn. Những ánh đèn ấy, từng là biểu tượng của sự phồn hoa, của những giấc mơ anh đã theo đuổi, giờ đây chỉ còn là những đốm sáng vô nghĩa trong màn đêm u tối của tâm hồn anh. Anh nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn vật lý giúp anh phần nào xoa dịu nỗi đau tinh thần đang giằng xé.

Anh không thể cứ mãi sống trong sự mơ hồ này. Anh không thể để những hình ảnh, những suy đoán này tiếp tục dằn vặt anh. Anh cần một lời kết, một sự thật rõ ràng. Anh cần phải đối mặt. Đối mặt với Yến Chi, đối mặt với Thế Vinh, và quan trọng nhất, đối mặt với chính mình, với sự thật phũ phàng rằng anh đã muộn.

"Mình phải đến đó." Anh thì thầm, giọng nói kiên quyết, pha lẫn chút cay đắng. "Phải nhìn thấy."

Quyết định này không phải là một sự bồng bột. Đó là một quyết định lạnh lùng, được đưa ra từ tận cùng của nỗi đau và sự tuyệt vọng, nhưng cũng là một tia sáng yếu ớt giữa màn đêm. Anh cần phải chứng kiến tận mắt, để biết rằng mình đã thực sự mất cô, và để có thể, cuối cùng, tìm thấy sự bình yên cho chính mình. Dù sự thật đó có xé nát trái tim anh thành ngàn mảnh, anh cũng chấp nhận.

Anh lấy điện thoại, tìm kiếm thông tin đăng ký tham dự triển lãm. Lời mời đã được gửi đến công ty anh từ trước, nhưng anh đã bỏ qua. Giờ đây, nó trở thành tấm vé duy nhất để anh có thể bước vào thế giới của Yến Chi một lần nữa, không phải để níu kéo, mà để chứng kiến, để chấp nhận. Chiếc đồng hồ trên cổ tay anh vẫn tích tắc, nhưng lần này, nó không đếm ngược thời gian cho một cuộc hẹn kinh doanh, mà cho một cuộc gặp gỡ định mệnh khác, một cuộc gặp gỡ sẽ thay đổi tất cả, dù theo cách nào đi chăng nữa. Anh đã sẵn sàng đối mặt với phiên bản thực tại, dù nó có đau đớn đến đâu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free