Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 269: Bằng Chứng Của Sự Muộn Màng

Minh Khang đứng lặng giữa dòng người, cảm giác trống rỗng từ cú sốc ban đầu dần chuyển thành một khao khát điên cuồng muốn xác nhận. Dù đã lùi lại, đã cố gắng thoát ly khỏi tầm mắt, nhưng một lực vô hình nào đó vẫn ghìm chân anh lại. Mọi tế bào trong cơ thể anh gào thét đòi một sự rõ ràng, dù biết rằng sự rõ ràng ấy sẽ chỉ mang thêm đau đớn. Anh lướt qua những tác phẩm nghệ thuật trừu tượng trên tường, màu sắc rực rỡ nhưng lại chẳng đọng lại chút gì trong tâm trí rối bời. Ánh mắt anh không ngừng quét khắp không gian rộng lớn, tìm kiếm hai bóng hình vừa ám ảnh anh.

Phòng triển lãm, với kiến trúc công nghiệp hiện đại, tường trắng tinh khôi và trần cao vút, giờ đây như một cái bẫy mạ vàng. Hệ thống chiếu sáng chuyên nghiệp làm nổi bật từng đường nét của những bức phù điêu, những khối điêu khắc tinh xảo, nhưng với Minh Khang, tất cả chỉ là những hình thù vô nghĩa, những cái nền mờ ảo cho nỗi sợ hãi đang lớn dần trong anh. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của khách tham quan, tiếng xì xào bình luận khe khẽ, đôi khi là tiếng nhạc ambient du dương – tất cả hòa vào nhau tạo thành một bản giao hưởng xa lạ, nhấn chìm anh trong sự cô độc của chính mình. Mùi sơn mới, mùi gỗ nhàn nhạt, và cả mùi cà phê thoảng qua từ quầy bar nhỏ ở góc phòng, tất cả đều trở nên ngột ngạt, bóp nghẹt lồng ngực anh.

"Không thể nào... Chắc mình nhìn nhầm rồi..." Anh tự nói với lòng mình, giọng khẽ đến mức chính anh cũng khó nghe rõ. Một sự phủ nhận bản năng, một nỗ lực cuối cùng để bám víu vào chút hy vọng mỏng manh. "Có thể chỉ là một người bạn... một đối tác kinh doanh nào đó thôi." Anh cố gắng lý trí hóa, dùng cái đầu lạnh mà anh vẫn thường dùng để phân tích những vấn đề phức tạp trong công việc. Nhưng trái tim anh, thứ mà anh đã cố gắng chôn vùi dưới lớp vỏ bọc "ổn định" bấy lâu nay, lại mách bảo điều hoàn toàn khác. Nó đập liên hồi, những nhịp đập nặng nề như tiếng chuông báo động, vang vọng trong lồng ngực anh.

Anh lách qua đám đông một cách vô định, không thực sự nhìn vào bất kỳ tác phẩm nào, chỉ đi theo một bản năng thôi thúc. Anh dừng lại trước một bức tranh trừu tượng lớn, nhưng tâm trí anh không thể tập trung vào những mảng màu hỗn độn hay những nét cọ mạnh mẽ. Thay vào đó, hình ảnh Yến Chi rạng rỡ, hình ảnh người đàn ông lạ mặt cúi đầu lắng nghe cô, cứ tua đi tua lại trong đầu anh như một đoạn phim kinh hoàng. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán, một cảm giác choáng váng nhẹ lại ập đến. Anh đưa tay lên day thái dương, cố gắng xua đi những hình ảnh đó, xua đi sự thật mà anh không muốn đối mặt.

"Mình đã chờ đợi quá lâu rồi sao?" Câu hỏi này không phải là lần đầu tiên xuất hiện, nhưng giờ đây nó mang một sức nặng khủng khiếp, như một tảng đá đè nặng lên tâm trí anh. Anh đã từng tin rằng "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Đó là kim chỉ nam cho cuộc đời anh, là động lực để anh làm việc không ngừng nghỉ, để anh đạt được những thành công như ngày hôm nay. Nhưng cái giá của sự ổn định, quả thực, là quá đắt. Anh đã đánh đổi tình yêu, hạnh phúc, và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự lựa chọn ấy. Yến Chi đã không chờ đợi anh. Cô đã tự mình đứng dậy, tự mình chữa lành, và tự mình kiến tạo nên một cuộc sống hạnh phúc mà không hề có sự góp mặt của anh. Đó là một sự thật nghiệt ngã, một lẽ đời mà anh chưa từng lường trước.

Anh tiếp tục di chuyển, đôi chân như không thuộc về mình, từng bước chân nặng trĩu. Ánh mắt anh vẫn không ngừng tìm kiếm. Sự tò mò, xen lẫn nỗi sợ hãi, thúc đẩy anh phải nhìn thấy rõ hơn, phải có bằng chứng không thể chối cãi. Anh muốn phủ nhận, nhưng lại muốn xác nhận. Một mâu thuẫn giày vò trong tâm hồn anh. Anh đi qua một khu vực trưng bày gốm sứ, những tác phẩm được sắp đặt tinh xảo dưới ánh đèn vàng ấm áp, tạo cảm giác thanh bình. Nhưng sự thanh bình ấy hoàn toàn tương phản với bão tố đang gào thét trong lòng Minh Khang.

Anh cảm thấy bàn tay mình run rẩy, bất giác đưa tay lên sờ chiếc đồng hồ đeo tay. Kim đồng hồ vẫn đều đặn trôi, từng giây, từng phút cứ thế lướt qua, vô tình và tàn nhẫn. Thời gian. Cái thứ mà anh đã từng nghĩ mình có thể kiểm soát, có thể chờ đợi. Nhưng nó lại là thứ đã đẩy anh vào hoàn cảnh này. Anh đã để thời gian trôi đi, để Yến Chi trưởng thành, thay đổi, và tìm thấy một "phiên bản" hạnh phúc khác mà không có anh.

Cuối cùng, sau vài phút di chuyển vô định giữa dòng người và những tác phẩm nghệ thuật, Minh Khang cũng lại tìm thấy Yến Chi. Cô và người đàn ông lạ mặt, Thế Vinh, đang đứng gần một tác phẩm điêu khắc lớn bằng kim loại, hình dáng uốn lượn mềm mại như dòng nước, nhưng lại cứng cáp và vững chãi. Lần này, Minh Khang đủ gần để quan sát rõ ràng, gần đến mức anh có thể nghe thấy tiếng nhạc ambient rõ hơn, tiếng cười khẽ của Yến Chi vẳng đến tai anh. Anh ẩn mình sau một nhóm người đang chăm chú vào một bức tranh phong cảnh, cố gắng điều chỉnh hơi thở để không gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Thế Vinh đang nhẹ nhàng đặt tay lên eo Yến Chi khi cô quay sang giải thích điều gì đó về tác phẩm điêu khắc. Cử chỉ ấy không phải là một cái chạm hời hợt, mà là một sự kết nối tự nhiên, quen thuộc, như thể họ đã làm điều đó hàng trăm lần. Ánh mắt của Yến Chi khi nhìn Thế Vinh là một ánh mắt rạng rỡ, chân thành, tựa như ánh mặt trời rực rỡ chiếu sáng cả căn phòng, hoàn toàn khác với những nụ cười lịch sự, khách sáo cô dành cho những người khác. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, chứa đựng sự bình yên, mãn nguyện và hạnh phúc mà Minh Khang chưa từng được thấy ở cô, hay ít nhất là chưa từng dành cho anh.

Thế Vinh cúi xuống nghe cô nói, mái tóc hơi dài của anh ta lướt nhẹ qua vành tai cô. Ánh mắt anh ta đầy sự thấu hiểu và ngưỡng mộ, không hề có chút phán xét hay nghi ngờ nào. Họ trò chuyện một cách tự nhiên, thoải mái, như thể không có ai khác trong căn phòng này, như thể thế giới xung quanh họ đã hoàn toàn biến mất. Giữa không gian ồn ã của triển lãm, họ tạo nên một ốc đảo riêng, một thế giới chỉ có hai người. Minh Khang nghe loáng thoáng vài từ ngữ lọt vào tai, đủ để cảm nhận sự gắn kết sâu sắc giữa họ.

"…tâm hồn đồng điệu, anh thấy không?" Yến Chi khẽ nói, ngón tay cô lướt nhẹ trên bề mặt kim loại lạnh lẽo của tác phẩm điêu khắc, nhưng giọng nói lại ấm áp vô cùng.

Thế Vinh mỉm cười nhẹ nhàng, bàn tay trên eo cô siết nhẹ hơn một chút, đủ để truyền đi sự trấn an và tình cảm. "Anh hiểu mà, Yến Chi. Anh luôn hiểu em cảm thấy thế nào khi đứng trước những thứ đẹp đẽ như vậy."

Câu nói ấy, tưởng chừng đơn giản, lại là một cú đánh mạnh vào lồng ngực Minh Khang. "Anh hiểu mà." Anh hiểu. Một sự thấu hiểu mà Minh Khang đã từng nghĩ rằng chỉ mình anh mới có thể dành cho Yến Chi. Anh đã từng nghĩ mình là người duy nhất có thể nhìn thấy tâm hồn nghệ sĩ ẩn sâu bên trong cô, nhìn thấy những rung cảm tinh tế của cô. Nhưng giờ đây, một người đàn ông khác đã đến, và anh ta không chỉ nhìn thấy, mà còn "hiểu" cô.

Minh Khang nín thở, ẩn mình sâu hơn nữa sau nhóm người xem. Đôi mắt anh dán chặt vào Yến Chi và Thế Vinh, ghi nhớ từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất. Anh thấy Thế Vinh vuốt nhẹ mái tóc Yến Chi khi cô cười phá lên vì một câu nói đùa nào đó của anh ta. Rồi trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Yến Chi đã tựa đầu vào vai Thế Vinh, một hành động vô thức, đầy tin tưởng và thân mật. Khoảnh khắc ấy chỉ diễn ra trong tích tắc, nhưng nó đủ để khắc sâu vào tâm trí Minh Khang, xé toạc mọi lớp vỏ bọc hy vọng cuối cùng của anh.

Anh cảm nhận rõ ràng "khoảng cách" vô hình nhưng không thể vượt qua giữa anh và họ. Đó không chỉ là khoảng cách vật lý vài mét, mà là khoảng cách của thời gian, của những lựa chọn, của những "phiên bản" đã không trùng khớp. Anh là một người ngoài cuộc, đứng nhìn qua một tấm kính vô hình, chứng kiến một bức tranh hạnh phúc hoàn hảo mà anh không thể nào chạm tới. Minh Khang cảm thấy một cơn đau nhói nơi lồng ngực, như thể trái tim anh đang bị bóp nghẹt. Làn không khí lạnh từ hệ thống điều hòa thổi qua, nhưng anh lại cảm thấy nóng ran, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Cái nhìn rõ ràng này như một cú đấm mạnh vào lồng ngực Minh Khang. Không còn là nghi ngờ, không còn là những hy vọng mong manh. Đó là sự thật. Yến Chi đã tìm thấy hạnh phúc, một bến đỗ vững chắc mà anh đã từng từ chối cô. Nỗi hối tiếc xé nát tâm can anh, một nỗi hối tiếc sâu thẳm mà anh chưa từng trải qua. Anh nhận ra rằng anh đã đến quá muộn, muộn đến mức không còn một chút cơ hội nào để chen chân vào thế giới bình yên của cô nữa. Anh là kẻ ngoài cuộc, chứng kiến một câu chuyện tình yêu hoàn hảo mà không có mình.

Anh nhớ lại những lời Hoàng Nam đã nói cách đây vài năm, về việc Yến Chi là một cô gái tốt, về việc anh không nên bỏ lỡ. "Mày có biết là khó tìm được người con gái như Yến Chi không, Khang? Đừng để đến lúc mất rồi mới hối hận." Những lời đó, giờ đây, vang vọng trong đầu anh như một lời nguyền rủa, một sự chế giễu cay đắng. Anh đã từng nghĩ mình khôn ngoan, đã từng nghĩ mình đang xây dựng một nền tảng vững chắc cho tương lai. Nhưng anh đã tự tay bỏ lỡ điều quý giá nhất, đã đánh đổi một tình yêu chân thành lấy cái gọi là "ổn định" mà giờ đây trở nên vô nghĩa. Anh cảm thấy bản thân thật ngu ngốc, thật mù quáng.

Minh Khang lùi lại vài bước, như thể bị một lực vô hình đẩy ra khỏi không gian của họ. Anh siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào da thịt, cảm giác đau rát ấy cũng không thể sánh bằng nỗi đau đang gặm nhấm tâm hồn anh. Đôi mắt anh mờ đi vì cảm xúc dâng trào, một lớp nước mỏng che phủ tầm nhìn, khiến những hình ảnh trước mặt anh trở nên nhòe nhoẹt. Anh quay lưng lại, không thể chịu đựng thêm cảnh tượng đó nữa. Anh muốn chạy trốn, muốn biến mất khỏi nơi này, khỏi khoảnh khắc đau đớn này.

Nhưng bước chân anh lại nặng trĩu, không thể rời đi. Anh như bị đóng đinh tại chỗ, giữa một bên là sự thật phũ phàng và một bên là khao khát được biến mất. Cảm giác bất lực dâng lên tột độ. Anh đã từng là một người đàn ông mạnh mẽ, quyết đoán trong công việc, có thể giải quyết mọi vấn đề, nhưng trước tình yêu, anh lại trở nên yếu đuối và bất lực đến lạ. Anh đã từng nghĩ rằng mình có thể kiểm soát mọi thứ, có thể sắp đặt cuộc đời mình theo những kế hoạch hoàn hảo. Nhưng tình yêu, và đặc biệt là thời điểm, lại là những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của anh.

Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ. Và giờ đây, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng để nắm lấy, cô lại đã tìm thấy một bàn tay khác, một bến đỗ khác. Không phải cô không đúng, cũng không phải anh không đúng. Chỉ là họ đã đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Sai thời điểm. Cái khoảnh khắc định mệnh ấy, Minh Khang hiểu, đã là dấu chấm hết cho mọi hy vọng. Yến Chi đã không còn chờ đợi anh, và cô đã hoàn toàn đúng khi làm điều đó. Cô xứng đáng với hạnh phúc, xứng đáng với một người đàn ông biết trân trọng cô ở đúng thời điểm, một người đàn ông thấu hiểu và ở bên cô khi cô cần.

Nỗi đau không chỉ là sự tiếc nuối về một tình yêu đã mất, mà còn là sự dằn vặt về những gì anh đã không làm, những lời anh đã không nói, những cơ hội anh đã tự tay bỏ lỡ. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Nhưng mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng của hối tiếc. Anh ngước nhìn lên trần nhà cao vút, ánh đèn chuyên nghiệp chiếu rọi khắp không gian, nhưng không thể xua đi bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn anh. Tiếng nhạc ambient vẫn du dương, tiếng xì xào của đám đông vẫn vang vọng, nhưng tất cả đều trở nên xa lạ, như thể anh đang ở trong một thế giới khác, một thế giới mà anh không thuộc về.

Thế Vinh vẫn là "người đàn ông lạ mặt" đối với Minh Khang, nhưng sự hiện diện và tương tác của anh ta với Yến Chi đã đủ để Minh Khang hiểu rằng mọi thứ đã thay đổi không thể vãn hồi. Anh biết rằng, sớm hay muộn, anh sẽ phải đối mặt với người đàn ông này, đối mặt với sự thật rằng Yến Chi đã tìm thấy hạnh phúc của mình bên một người khác. Nhưng giờ đây, anh chỉ còn lại cảm giác tuyệt vọng. Anh đứng đó, giữa dòng người qua lại, một bức tượng sống động của sự tiếc nuối, của những gì đã mất đi vĩnh viễn. Cái giá của sự ổn định, quả thực, là quá đắt. Anh đã phải trả bằng chính tình yêu của mình. Nỗi đau ấy là một cái kết nghiệt ngã, một lời khẳng định tàn nhẫn cho một chương đã khép lại của cuộc đời anh.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free