Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 275: Vô Tình Cố Ý
Minh Khang đứng lặng bên khung cửa sổ rộng lớn của penthouse, tầm nhìn bao quát cả thành phố đang cựa mình thức giấc sau một đêm dài. Ánh sáng đầu ngày len lỏi qua từng kẽ mây, trải một lớp vàng nhạt lên những khối bê tông vô tri, biến chúng thành một bức tranh diễm lệ nhưng cũng đầy xa cách. Không khí trong căn hộ vẫn còn vương vấn hơi lạnh từ máy điều hòa, quẩn quanh mùi gỗ quý đặc trưng của nội thất và chút hương nước hoa nam tính phảng phất từ đêm qua. Anh đưa tay chạm nhẹ vào mặt kính mát lạnh, cảm nhận sự cô độc đang bao trùm lấy mình giữa không gian rộng lớn đến vô cùng này. Tiếng gió rít khẽ qua các khe hở, nghe như một lời thở dài vô tận, hòa cùng tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ hồ bơi vô cực nhỏ phía ban công, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của buổi sớm.
Nỗi đau từ đêm triển lãm vẫn còn nguyên vẹn, một vết cắt sâu hoắm trong lồng ngực, nhói lên mỗi khi anh hít thở. Nó không dữ dội như một cơn bão, mà âm ỉ, dai dẳng như một dòng sông ngầm, bào mòn từng chút hy vọng cuối cùng. Anh đã thấy Yến Chi, thấy nụ cười rạng rỡ, thấy ánh mắt mãn nguyện và bình yên đến lạ thường. Anh đã nghe những lời nói về "Vinh", về một mối quan hệ mà cô không cần phải che giấu, không cần phải đắn đo. Sự mơ hồ đã tan biến, nhưng thay vào đó là một sự thật phũ phàng, rõ ràng đến mức anh không thể trốn tránh.
Thế nhưng, sâu thẳm bên trong Minh Khang, một ngọn lửa nhỏ vẫn nhen nhóm. Nó không phải là ngọn lửa của hy vọng mù quáng, mà là ngọn lửa của sự bất lực và khao khát được xác nhận lần cuối cùng, được tận mắt chứng kiến, được tự tay gỡ bỏ những sợi dây ràng buộc cuối cùng. Anh không thể chấp nhận sự thật mà không cố gắng thêm một lần nữa, dù anh biết, một cách lý trí, rằng mọi nỗ lực đều vô nghĩa. Lý trí anh đã từng sắt đá, từng là kim chỉ nam cho mọi quyết định, giờ đây lại bị cảm xúc bóp méo, biến thành một thứ gì đó mềm yếu, dễ tổn thương đến không ngờ.
“Phải làm gì đó… dù chỉ là để tự xác nhận một lần nữa.” Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, lạc lõng giữa căn phòng quá rộng. Đây không còn là Minh Khang của những năm trước, người luôn tính toán mọi đường đi nước bước, đặt sự nghiệp và ổn định lên hàng đầu. Đây là một Minh Khang đang tuyệt vọng, một Minh Khang sẵn sàng đánh đổi sự kiêu hãnh của mình để tìm kiếm một câu trả lời dù biết nó sẽ chỉ làm anh đau hơn. Anh muốn thấy cô, muốn biết cô đang sống thế nào, muốn chạm vào dù chỉ là một mảnh ký ức còn sót lại.
Anh rời cửa sổ, ngồi xuống chiếc sofa da tối màu, mở laptop. Màn hình máy tính phản chiếu khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu hoắm vì thiếu ngủ. Những ngón tay dài, quen thuộc với những bản hợp đồng triệu đô, giờ đây lại lướt trên bàn phím một cách dè dặt, tìm kiếm thông tin về một người phụ nữ. Anh bắt đầu lướt qua các trang mạng xã hội của những người bạn chung, những đồng nghiệp cũ từng có mối liên hệ với Yến Chi, không phải Hoàng Nam, vì anh không muốn Hoàng Nam phải chứng kiến thêm sự yếu lòng của mình. Anh không hỏi trực tiếp, chỉ tìm kiếm những bức ảnh, những dòng trạng thái, những "check-in" vô tình có thể hé lộ về cuộc sống của cô.
Anh phát hiện ra Yến Chi vẫn thường xuyên ghé quán cà phê "Dấu Chân Mưa" – nơi cô từng tìm thấy cảm hứng cho những bản phác thảo đầu tiên. Cô vẫn giữ thói quen đến phòng tập yoga vào mỗi sáng thứ Ba và thứ Năm. Và Studio Sắc Màu, nơi cô đã dành cả tâm huyết để xây dựng, vẫn là ngôi nhà thứ hai của cô. Những thông tin này không khó tìm, nhưng cách anh tìm kiếm chúng lại chất chứa đầy sự bất an và nỗi sợ hãi. Anh gom góp từng mảnh ghép nhỏ, từng dấu vết cô để lại trong thế giới ảo, như một thám tử đang giải mã một vụ án phức tạp, nhưng nạn nhân lại chính là trái tim anh.
Anh dừng lại ở một bức ảnh Mai Thư đăng tải, chụp Yến Chi đang cười rạng rỡ bên một ly cà phê sứ quen thuộc. Dưới bức ảnh là dòng chú thích: "Thứ Sáu an lành bên cô bạn 'nghệ sĩ' của tôi. Lúc nào cũng tràn đầy năng lượng tích cực." Thứ Sáu. Quán "Dấu Chân Mưa". Minh Khang ghi nhớ. Anh không biết mình đang mong đợi điều gì. Một cuộc gặp gỡ tình cờ? Một ánh mắt giao nhau? Hay chỉ đơn giản là được nhìn thấy cô, một lần nữa, để nỗi đau được khắc sâu thêm, để anh có thể buộc mình phải chấp nhận. Sự "ổn định" mà anh đã từng theo đuổi, từng đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân và tình yêu, giờ đây trở thành một cái lồng giam, trói buộc anh trong những hối tiếc và day dứt. Anh đã từng tin rằng, chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó. Nhưng cái giá của sự ổn định đó lại là mất đi người mà anh muốn yêu nhất. Anh đã làm tất cả những gì có thể, đã cố gắng vươn lên, đã xây dựng một đế chế vững chắc, nhưng cuối cùng, anh lại lạc lõng giữa chính đế chế của mình. Anh đứng dậy, ánh mắt kiên quyết hơn, nhưng trong sâu thẳm vẫn là một nỗi buồn mênh mang. Anh sẽ tìm cô. Không phải để giành lại, mà để buông bỏ, một cách đúng đắn nhất, đau đớn nhất.
***
Đúng giữa trưa ngày thứ Sáu, Minh Khang đậu chiếc xe đen bóng của mình cách quán cà phê "Dấu Chân Mưa" vài con phố, chọn một chỗ khuất tầm nhìn nhưng đủ gần để anh có thể dễ dàng đi bộ đến. Anh bước vào quán, không khí ấm cúng của không gian cổ kính như bao trùm lấy anh. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, cùng chút mùi gỗ cũ từ những chiếc bàn ghế nhuốm màu thời gian. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ loa phát ra, len lỏi qua từng tiếng ly tách va chạm lanh canh và tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách. Quán được thiết kế như một nhà ống cổ được cải tạo, giữ lại nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ, với những bức tranh ảnh cũ kỹ treo tường, những kệ sách đầy ắp và đèn vàng ấm áp tạo nên một bầu không khí lãng mạn, yên tĩnh, đôi khi có chút u buồn.
Minh Khang chọn một chiếc bàn ở góc khuất nhất, lưng quay ra phía cửa chính, mặt hướng vào trong quán. Anh mở laptop, giả vờ làm việc, nhưng thực chất, mọi giác quan của anh đều đang căng ra để chờ đợi. Tim anh đập nhanh một cách khó hiểu, một cảm giác lo lắng xen lẫn háo hức, như một thiếu niên đang chờ đợi buổi hẹn hò đầu tiên. Anh tự chế giễu bản thân. Hóa ra, sau bao năm tháng, anh vẫn là một chàng trai trẻ với trái tim nông nổi khi đứng trước Yến Chi.
Khoảng mười lăm phút sau, cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ mở, và một làn gió nhẹ mang theo hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau quán lướt qua. Minh Khang không cần nhìn, anh đã cảm nhận được sự hiện diện của cô. Anh ngước mắt lên, và rồi, tim anh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Yến Chi và Mai Thư bước vào.
Yến Chi vẫn vậy, hay đúng hơn là đã trở nên rạng rỡ hơn rất nhiều. Cô mặc một chiếc váy họa tiết hoa nhí nhẹ nhàng, mái tóc dài buông xõa bồng bềnh, tôn lên vẻ thanh thoát, tự do. Nụ cười của cô vẫn là nụ cười mà anh đã khắc sâu vào ký ức, nhưng giờ đây nó không còn chút ưu tư hay nét buồn vương vấn nào. Nó là một nụ cười bình yên, mãn nguyện, tỏa ra một thứ năng lượng tích cực đến lạ thường. Ánh mắt cô long lanh khi cô kể chuyện gì đó cho Mai Thư, tay cô đưa lên che miệng cười khúc khích.
Mai Thư, như thường lệ, năng động và rạng rỡ. Cô bạn tóc highlight thời thượng của Yến Chi vẫn luôn biết cách làm cho không khí trở nên sống động. Hai người chọn một chiếc bàn gần cửa sổ, nơi ánh nắng nhẹ nhàng từ bên ngoài hắt vào, làm sáng bừng không gian. Minh Khang cúi mặt xuống laptop, giả vờ tập trung vào công việc, nhưng đôi mắt anh vẫn không rời khỏi hai cô gái.
Duy, nhân viên quán cà phê với mái tóc tạo kiểu và hình xăm nhỏ trên cổ tay, nhanh chóng đến bàn của họ. "Cà phê của chị hôm nay vẫn như mọi khi chứ ạ?" anh hỏi Yến Chi với nụ cười thân thiện.
Yến Chi gật đầu, "Vâng, Duy. Như mọi khi nhé." Cô cầm lấy ly cà phê sứ quen thuộc, có lẽ là ly mà cô thường dùng mỗi khi đến đây. Minh Khang nhớ rõ chiếc ly đó, nhớ những lần cô cầm nó, đôi mắt mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, chìm đắm trong suy tư. Nhưng giờ đây, đôi mắt ấy tràn ngập sự hứng khởi.
Minh Khang cố gắng đọc khẩu hình, nghe lỏm những đoạn hội thoại của họ. Yến Chi đang kể về một dự án mới, về những ý tưởng sáng tạo mà cô đang ấp ủ. Mai Thư chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa ra những bình luận dí dỏm. Minh Khang thấy Yến Chi lấy ra một cuốn sổ phác thảo cũ, lật giở những trang giấy đã ngả màu, rồi dùng bút chì phác họa nhanh một vài đường nét. Mỗi cử chỉ của cô đều toát lên sự say mê, sự tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn.
"Anh ấy chiều cậu quá rồi còn gì, cứ mãi lo lắng cho cậu." Mai Thư bỗng nói, giọng cô ấy hơi cao hơn một chút, thu hút sự chú ý của Minh Khang.
Yến Chi mỉm cười nhẹ, không phủ nhận, chỉ khẽ lắc đầu. "Cậu lại nói quá rồi." Cô lại chăm chú vào cuốn sổ phác thảo, ánh mắt vẫn lấp lánh niềm vui. Minh Khang nghe rõ từng chữ, trái tim anh thắt lại. "Anh ấy". Mặc dù Mai Thư không nói rõ tên, nhưng Minh Khang biết, đó chắc chắn là "Vinh" mà anh đã nghe được ở triển lãm. Cái "anh ấy" đó không phải là anh. Cái sự chiều chuộng, sự lo lắng đó không phải dành cho anh.
Minh Khang cảm thấy một cơn đau âm ỉ lan khắp lồng ngực. Cô ấy thật sự đã khác. Nụ cười đó... không còn nét ưu tư như trước. Nụ cười đó là của một người phụ nữ đang hạnh phúc, được yêu thương và trân trọng. Anh đã từng nghĩ, sự ổn định của anh, sự thành công của anh sẽ là thứ cô cần. Nhưng có lẽ, điều cô cần chỉ là một người ở bên, quan tâm và chiều chuộng cô ở đúng thời điểm. Anh đã bỏ lỡ điều đó.
Anh ghi nhớ từng cử chỉ, từng biểu cảm trên gương mặt cô. Cách cô mân mê chiếc ly cà phê sứ, cách cô chăm chú vào cuốn sổ phác thảo, cách cô cười với Mai Thư. Tất cả đều là những hình ảnh anh đã từng mơ ước được thấy, được chia sẻ. Nhưng giờ đây, anh chỉ là một người ngoài cuộc, một bóng hình ẩn nấp trong góc tối, dõi theo hạnh phúc không thuộc về mình. Anh cúi mặt thấp hơn, giả vờ gõ phím nhanh hơn khi Yến Chi và Mai Thư đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Anh không muốn cô nhìn thấy anh, không muốn cô biết rằng anh đã ở đó, đã chứng kiến tất cả. Anh không muốn phá vỡ sự bình yên mà cô đang có, dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ nhoi.
Khi cánh cửa quán cà phê khép lại sau lưng họ, Minh Khang mới dám ngẩng đầu lên. Không khí trong quán bỗng trở nên lạnh lẽo hơn, dù hơi ấm từ ly cà phê của anh vẫn còn vương vấn. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho trái tim đang đập loạn xạ trở lại nhịp bình thường. Sự xác nhận thứ hai đã đến. Rõ ràng, đau đớn và không thể chối cãi.
***
Chiều muộn, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên những tòa nhà cao tầng của thành phố. Minh Khang đậu xe cách Studio Sắc Màu một quãng, chọn một vị trí có thể quan sát rõ ràng cửa kính lớn của studio. Không khí xung quanh đã bắt đầu se lạnh, mang theo chút mùi của khói bụi và hương hoa sữa thoang thoảng từ một góc phố nào đó.
Studio Sắc Màu vẫn rực rỡ ánh đèn. Minh Khang nhìn vào bên trong, trái tim anh lại một lần nữa thắt lại. Yến Chi đang đứng giữa những giá vẽ, say sưa hướng dẫn các học viên. Cô mặc một chiếc áo blouse trắng đơn giản, nhưng trên đó vương những vết màu nước, như những huy chương của sự sáng tạo và đam mê. Đôi mắt cô rạng ngời, đầy nhiệt huyết khi cô cúi xuống chỉ cho một học viên cách pha màu, hay chỉnh sửa một nét cọ.
Minh Khang có thể thấy rõ nụ cười thật tươi của cô khi một học viên hoàn thành tác phẩm của mình, đôi mắt cô lấp lánh niềm tự hào. Cô vỗ nhẹ lên vai học viên, nói điều gì đó khuyến khích. Sự bình yên và hạnh phúc toát ra từ cô là thật, không phải một vỏ bọc. Nó là thứ hạnh phúc chân thật, đến từ sâu thẳm tâm hồn, từ việc cô được sống với đam mê của mình, được chia sẻ nó với những người khác.
Anh nhớ lại lời Hoàng Nam đã từng nói, rằng Yến Chi có thể đã tìm thấy một mối quan hệ mới, sâu sắc hơn. Lúc đó, anh đã nghĩ đến một người đàn ông. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy cô, anh tự hỏi liệu "mối quan hệ sâu sắc hơn" đó có phải là chính cuộc sống, là chính sự nghiệp mà cô đang theo đuổi hay không. Có thể, cô đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, không phải là một người đàn ông, mà là một cuộc sống mà cô tự tạo ra, một cuộc sống đầy màu sắc, đầy ý nghĩa, nơi cô có thể tự do sáng tạo và cống hiến.
Ánh đèn từ studio hắt ra đường, tạo thành một vầng sáng ấm áp giữa màn đêm đang dần buông xuống. Minh Khang nhìn đồng hồ đeo tay, kim phút vẫn đều đặn trôi, nhắc nhở anh về thời gian không ngừng nghỉ. Anh đã đứng đây hơn một tiếng đồng hồ, chỉ để nhìn ngắm cô từ xa. Từng khoảnh khắc cô cười, từng cử chỉ cô hướng dẫn, từng ánh mắt cô trao cho học viên, tất cả đều khắc sâu vào tâm trí anh, trở thành những nhát dao vô hình cứa vào vết thương lòng.
Anh cảm thấy một nỗi chua xót dâng trào. Anh đã từng nghĩ, sự nghiệp của cô là một phần của anh, là điều anh có thể hỗ trợ, có thể cùng cô xây dựng. Nhưng cô đã tự xây dựng nó một cách độc lập, vững vàng và rạng rỡ như thế. Sự hạnh phúc này, nó không có sự góp mặt của anh. Anh đã quá bận rộn với "sự ổn định" của mình, quá bận rộn với việc xây dựng một tương lai mà anh nghĩ cô sẽ cần, đến nỗi anh đã bỏ lỡ hiện tại của cô.
Đèn trong studio dần tắt, từng chiếc một. Minh Khang thấy Yến Chi cùng Mai Thư khóa cửa, trò chuyện rôm rả rồi chia tay ở vỉa hè. Yến Chi bước đi một mình, bóng dáng cô nhỏ dần trong ánh đèn đường. Anh không dám tiếp cận, không thể tiến lại gần. Sự bình yên và mãn nguyện của cô, thay vì là một lời mời gọi, lại trở thành một rào cản vô hình, vững chắc hơn bất kỳ bức tường nào. Anh đã có câu trả lời. Yến Chi của bây giờ đã có hạnh phúc riêng, một hạnh phúc không có anh. Cô đã không còn chờ đợi anh nữa.
Minh Khang khởi động xe, rời đi trong màn đêm tĩnh mịch. Hơi ấm từ ghế da, mùi da thuộc trong xe, tất cả đều quá quen thuộc, quá vô vị. Anh đã làm tất cả những gì có thể. Anh đã tìm kiếm, đã quan sát, đã xác nhận. Nỗi đau không hề vơi đi, nhưng sự mơ hồ thì đã tan biến. Giờ đây, anh biết rõ. Anh đã đánh mất cô. Vĩnh viễn. Và trong cái mất mát ấy, anh bắt đầu nung nấu ý định về một cuộc gặp gỡ trực tiếp và chính thức hơn, không còn là "tình cờ" nữa, dù anh biết nó có thể là vô vọng. Những mảnh ghép về sự bình yên và hạnh phúc của Yến Chi mà anh đã quan sát được, sẽ sớm dẫn anh đến một sự thật không thể chối cãi khác, về người đàn ông đã thật sự bước vào cuộc đời cô.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.