Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 277: Lời Khuyên Muộn Màng
Minh Khang rời khỏi Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa', bước chân anh nặng trĩu, mỗi nhịp dường như đều kéo lê một gánh nặng vô hình trên con đường đầy nắng. Mùi cà phê rang xay, hương bánh ngọt, tất cả những dư vị ấm áp của quán giờ đây chỉ còn là nỗi ám ảnh, một lời nhắc nhở phũ phàng về một thế giới mà anh đã từng có thể là một phần, nhưng giờ đây đã hoàn toàn khép lại. Anh không còn cảm thấy sự lạnh lẽo của không gian máy lạnh, chỉ còn sự lạnh buốt từ sâu thẳm trái tim. Hình ảnh Yến Chi rạng rỡ, nụ cười chân thành, ánh mắt bình yên, cùng những lời nói bâng quơ của Mai Thư về "tình yêu đúng người đúng thời điểm" cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như những mũi dao nhỏ cứa vào lớp da thịt mỏng manh của hy vọng.
Anh lái xe trong vô thức, thành phố lướt qua ngoài cửa kính như một thước phim quay chậm, không màu sắc, không âm thanh. Những tòa nhà cao tầng chọc trời, những dòng xe cộ hối hả, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Tâm trí anh chỉ còn vương vấn một câu hỏi duy nhất: *Thật sự là đã quá muộn rồi sao?* Anh đã cố gắng, đã tìm cách, đã tự lừa dối bản thân bằng những cuộc "gặp gỡ tình cờ", nhưng thực tại phũ phàng đã tát anh một cái đau điếng. Yến Chi đã "rất ổn", và cái "rất ổn" ấy không hề có anh trong đó. Sự bình yên mà cô có được không phải là thứ anh đã từng hy vọng sẽ mang lại cho cô, mà là một hạnh phúc tự thân, được vun đắp bởi chính cô và có lẽ, bởi một người khác. Anh cảm thấy mình như một kẻ đứng ngoài, lạc lõng giữa dòng chảy cuộc đời của người con gái mà anh đã từng nghĩ là định mệnh.
Màn đêm buông xuống, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng dài trên mặt đường ướt sũng hơi sương. Minh Khang nhận ra mình đang hướng về "Nhà Hàng Bữa Tối Của Ký Ức", nơi anh đã đặt bàn với Hoàng Nam và Ngọc Trâm từ trước. Anh cần một cuộc nói chuyện, cần giải tỏa những dằn vặt đang bóp nghẹt lồng ngực. Anh cần một lời khuyên, hay ít nhất là một sự xác nhận, để anh có thể chấp nhận sự thật đau đớn này.
Nhà hàng hiện ra trước mắt anh với vẻ kiến trúc tân cổ điển pha trộn hiện đại, những đường nét mạnh mẽ nhưng vẫn giữ được sự mềm mại, tinh tế. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ những ô cửa kính lớn, tạo nên một không gian lãng mạn và đầy hoài niệm. Anh bước vào, cảm nhận ngay sự sang trọng, thanh lịch toát ra từ nội thất gỗ tối màu, những chiếc khăn trải bàn trắng tinh khôi, những lọ hoa tươi điểm xuyết trên mỗi bàn ăn. Tiếng nhạc không lời du dương, nhẹ nhàng chảy trong không gian, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhẹ, tiếng thì thầm trò chuyện, tiếng dao dĩa lách cách, tạo nên một bản giao hưởng êm ái, riêng tư. Mùi thức ăn cao cấp hòa quyện với hương rượu vang thoang thoảng, cùng với mùi hoa ly hay hoa hồng dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, dễ chịu.
Minh Khang tìm đến bàn của mình ở một góc khuất, nơi có thể quan sát được phần nào không gian xung quanh mà vẫn giữ được sự riêng tư. Hoàng Nam và Ngọc Trâm đã ngồi đợi. Khánh Linh, bạn gái của Hoàng Nam, vừa đứng dậy, khẽ vuốt mái tóc dài, nở nụ cười dịu dàng với Minh Khang. "Em về trước nhé Khang, Nam ở lại với anh. Nhớ giữ gìn sức khỏe đó anh!" Cô nói, giọng nói trong trẻo, ánh mắt lấp lánh sự quan tâm. "Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, mọi chuyện sẽ ổn thôi." Câu nói nhẹ nhàng ấy, cùng nụ cười hạnh phúc của cô khi nắm tay Hoàng Nam rời đi, như một tia sáng ấm áp, nhưng cũng đồng thời là một sự tương phản nghiệt ngã với sự trống rỗng đang ngự trị trong lòng anh. Họ có sự ổn định, có bến đỗ, có tình yêu đúng thời điểm. Còn anh?
Minh Khang ngồi xuống, đối diện với Hoàng Nam và Ngọc Trâm. Anh cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi mắt sâu thẳm, ẩn chứa sự suy tư và mệt mỏi, đã tố cáo anh. Vóc dáng anh vẫn cao ráo, cân đối, nhưng dường như có phần gầy đi, khuôn mặt góc cạnh giờ đây càng thêm hằn lên vẻ lo âu. Anh mặc một chiếc sơ mi xanh đậm, được là phẳng phiu, nhưng dường như cũng không thể che giấu được sự rệu rã bên trong.
"Mày đến rồi à, Khang," Hoàng Nam nói, giọng trầm ấm, ánh mắt lo lắng nhìn bạn. Hoàng Nam, với dáng người thư sinh và cặp kính tri thức, luôn là người bạn lắng nghe và đưa ra lời khuyên khách quan nhất cho Minh Khang.
"Chào anh hai," Ngọc Trâm cũng lên tiếng, giọng lanh lảnh nhưng cũng có chút e dè khi nhìn thấy vẻ mặt anh trai. Cô em gái trẻ trung, năng động, với mái tóc ngắn nhuộm màu thời trang, luôn là người tinh ý nhận ra những thay đổi nhỏ nhất trong tâm trạng của anh mình.
Minh Khang khẽ gật đầu, khuấy nhẹ ly nước lọc mà nhân viên vừa đặt xuống. Cảm giác lạnh của ly nước lan ra lòng bàn tay, nhưng không thể làm dịu đi ngọn lửa day dứt đang cháy âm ỉ trong lòng. Anh tránh ánh mắt của hai người bạn, nhìn ra cửa sổ nơi những ánh đèn lung linh của thành phố bắt đầu trải dài.
"Dạo này tao thấy mình cứ... chơi vơi thế nào ấy," anh bắt đầu, giọng nói khàn đặc, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang muốn vỡ òa. Anh không thể nói thẳng rằng mình vừa chứng kiến hạnh phúc của Yến Chi mà không có mình, rằng anh vừa bị thực tại tát cho một cái đau điếng. Anh chỉ có thể nói về cảm giác trống rỗng bao trùm. "Công việc vẫn vậy, vẫn bận rộn như thường lệ. Hợp đồng mới, dự án mới... nhưng chẳng hiểu sao lại trống rỗng. Cứ như... mình đang chạy theo một cái gì đó mà không biết đích đến là gì." Anh thở dài, một hơi thở nặng nhọc mang theo cả gánh nặng của những năm tháng đã qua, những lựa chọn đã đánh đổi. Anh đã đạt được mọi thứ anh từng khao khát: sự nghiệp vững chắc, tài chính ổn định, một vị trí đáng mơ ước trong giới kinh doanh. Nhưng cái giá của nó là gì? Là sự cô độc, là những đêm dài tự vấn, là nỗi hối tiếc gặm nhấm.
Hoàng Nam khẽ cau mày, nhìn Minh Khang với ánh mắt thấu hiểu. "Mày lại nghĩ nhiều rồi, Khang. Hay là cần nghỉ ngơi một chút? Mấy năm nay mày đã làm việc quần quật như thế nào, tao biết mà." Giọng Nam nhẹ nhàng, chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Anh biết Minh Khang là người tham vọng, luôn đặt sự nghiệp lên hàng đầu, nhưng đôi khi, chính sự tham vọng ấy lại khiến bạn mình quên mất những giá trị khác của cuộc sống.
Ngọc Trâm nghiêng đầu, đôi mắt tinh anh nhìn thẳng vào anh trai. "Anh hai, anh có chuyện gì trong lòng đúng không? Em cảm thấy anh khác lắm. Không phải là mệt mỏi vì công việc đâu, mà là một nỗi buồn nào đó... sâu hơn." Cô em gái luôn có trực giác nhạy bén, những lời nói của cô như chạm đúng vào nơi đau nhói nhất trong lòng Minh Khang. Anh khẽ giật mình, cố gắng mỉm cười trấn an, nhưng chỉ làm nụ cười thêm phần gượng gạo.
"Không có gì đâu, chỉ là... đôi lúc thấy hơi chênh vênh thôi," Minh Khang lảng tránh, ánh mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa bụi li ti bắt đầu rơi, đọng lại trên mặt kính như những hạt pha lê. Anh biết, anh không thể giấu mãi được, nhưng nói ra điều này thật khó. Nó giống như phải thừa nhận một thất bại cá nhân, một sự yếu đuối mà anh luôn cố gắng che giấu dưới vỏ bọc của một người đàn ông thành đạt, mạnh mẽ. Hoàng Nam và Ngọc Trâm trao đổi ánh mắt lo lắng, họ hiểu rằng Minh Khang đang che giấu một điều gì đó, và nó không hề đơn giản. Họ quyết định không ép hỏi, mà chờ đợi anh tự mở lòng. Bầu không khí trở nên trầm lắng hơn, tiếng nhạc vẫn du dương nhưng không thể xua đi sự nặng nề trong không gian nhỏ bé ấy. Minh Khang hít thở một hơi sâu, cảm giác lạnh lẽo từ ly nước truyền đến tận xương tủy, nhưng không thể làm nguôi ngoai ngọn lửa day dứt trong lòng anh.
Sau một hồi im lặng, khi những món khai vị được dọn ra, Minh Khang vẫn gần như không động đũa. Hương vị của món salad tôm tươi, của súp kem nấm truffe lướt qua khứu giác anh mà không đọng lại chút ấn tượng nào. Anh nhìn Hoàng Nam và Ngọc Trâm đang trò chuyện về những chuyện phiếm, rồi hắng giọng, cố gắng tạo ra một sự chuyển đề tài thật tự nhiên.
"À mà..." anh bắt đầu, giọng nói cố gắng giữ vẻ thờ ơ nhất có thể, nhưng trong lòng lại là một sự căng thẳng tột độ. "Dạo này anh có thấy Yến Chi không, Trâm? Thấy em với Mai Thư hay đi chơi với nhau." Anh biết Ngọc Trâm không quá thân với Mai Thư, nhưng đây là cách anh có thể khéo léo dò la thông tin mà không lộ liễu quá mức. Một tia hy vọng mong manh vẫn còn le lói, rằng có thể những gì anh chứng kiến chỉ là một sự hiểu lầm nào đó, một khoảnh khắc nhất thời. "Nghe nói studio của cô ấy cũng khá bận rộn dạo này." Anh thêm vào, cố gắng tạo thêm lý do cho câu hỏi của mình.
Ngọc Trâm ngẩng đầu lên, hơi ngạc nhiên vì câu hỏi bất ngờ, nhưng nhanh chóng trả lời với vẻ hồn nhiên. "À, em ít gặp trực tiếp chị Yến Chi lắm anh ạ. Em với Mai Thư thì vẫn đi cà phê, trà sữa đều đặn. Mai Thư có kể về chị Yến Chi. Chị ấy dạo này vui vẻ lắm anh ạ, rạng rỡ hẳn lên. Studio của chị ấy cũng đang phát triển tốt, nghe nói là có nhiều dự án mới mẻ, đột phá lắm." Giọng Ngọc Trâm lanh lảnh, tươi tắn, cô thực sự vui mừng cho Yến Chi. Cô không hề biết rằng mỗi từ cô nói ra đều như một mũi kim châm vào trái tim Minh Khang. Cái "rạng rỡ hẳn lên", cái "vui vẻ lắm" ấy, nó chính là những điều Minh Khang đã chứng kiến, và nó càng khắc sâu thêm nỗi đau trong lòng anh. Anh cố gắng nuốt khan, cảm giác khô khốc nơi cổ họng.
Hoàng Nam, từ tốn hơn, nhìn Minh Khang với ánh mắt đầy suy tư. "Anh cũng có nghe nói Yến Chi đang rất ổn định, không còn vẻ suy tư như trước nữa." Anh nói, giọng điềm tĩnh, như đang xác nhận một sự thật hiển nhiên mà ai cũng biết. "Nghe đồn là cô ấy đã tìm thấy được sự bình yên thật sự trong cuộc sống của mình." Hoàng Nam không trực tiếp nói về một mối quan hệ, nhưng cái cách anh dùng từ "ổn định", "bình yên thật sự", nó gợi lên một sự trọn vẹn mà Minh Khang cảm thấy mình không thể nào chen chân vào được nữa.
Minh Khang lắng nghe từng lời, từng chữ, cố gắng phân tích từng sắc thái trong giọng nói của họ. Anh siết chặt ly nước trong tay, cảm giác lạnh buốt của thủy tinh dường như thấm vào tận xương tủy. Tâm trí anh quay cuồng, những mảnh ghép rời rạc từ triển lãm, từ quán cà phê, từ studio Sắc Màu, giờ đây như được nối lại, tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh nhưng đầy chua xót. Yến Chi thực sự hạnh phúc, thực sự bình yên. Và điều đó, thật trớ trêu, lại là điều đau đớn nhất đối với anh. Anh đã từng muốn mang lại cho cô sự ổn định, sự bình yên đó, nhưng anh đã chọn sai thời điểm, đã ưu tiên sai thứ. Giờ đây, khi anh đã có tất cả những gì mình từng mơ ước về sự nghiệp, thì cô lại đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc không có anh.
Một sự im lặng nặng nề bao trùm bàn ăn. Tiếng nhạc du dương bỗng trở nên lạc lõng, tiếng ly tách va chạm nghe chói tai một cách lạ thường. Minh Khang cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, khó thở. Anh muốn hỏi thêm, muốn đào sâu hơn, nhưng một nỗi sợ hãi vô hình níu giữ anh lại. Sợ hãi phải đối mặt với một sự thật còn phũ phàng hơn, sợ hãi phải nghe thêm những lời xác nhận rằng anh đã hoàn toàn mất đi cơ hội. Cái cảm giác "muộn màng" giờ đây không còn là một nỗi lo sợ mơ hồ, mà là một bức tường vững chắc, sừng sững chắn ngang con đường của anh. Anh cúi gằm mặt, nhìn chằm chằm vào những vân gỗ trên mặt bàn, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang trào dâng. Anh cảm thấy mình thật lạc lõng, thật cô độc giữa không gian ấm cúng, lãng mạn này. Anh là người ngoài cuộc, một khán giả bất đắc dĩ của hạnh phúc mà anh đã từng nghĩ là của mình.
Ngọc Trâm, với sự nhạy cảm đặc trưng của phái nữ và có lẽ cũng vì thấy anh trai quá trầm mặc, không kìm được mà nói thêm, với một chút bâng quơ, như thể đang kể một câu chuyện thú vị mà cô vừa nghe được. "Thật ra, Mai Thư có nói là chị Yến Chi dạo này rất hạnh phúc, có vẻ như đã tìm được một người thực sự thấu hiểu và vững vàng rồi. Em thấy chị ấy nói về người đó với ánh mắt rất bình yên." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng những lời nói ấy lại vang vọng trong tai Minh Khang như tiếng sấm sét giữa trời quang. "Một người thực sự thấu hiểu và vững vàng." Những từ ngữ ấy như xoáy sâu vào tâm can anh, trực tiếp đối chọi với hình ảnh của anh trong quá khứ – một người đàn ông luôn đặt công việc lên trên hết, luôn tìm kiếm sự "ổn định" mà quên mất đi sự "thấu hiểu" và "vững vàng" trong tình cảm. "Ánh mắt rất bình yên," cô nói, và hình ảnh Yến Chi tươi cười ở quán cà phê lại hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, giờ đây đã được gán cho một ý nghĩa mới, một sự thật đau đớn hơn.
Hoàng Nam khẽ thở dài, nhìn Minh Khang với ánh mắt đầy thông cảm, như muốn chuẩn bị tâm lý cho bạn mình. "Đúng vậy, anh cũng có cảm giác đó. Yến Chi giờ đã có bến đỗ riêng rồi, Khang ạ." Hoàng Nam nói, nhấn mạnh cụm từ "bến đỗ riêng". Cụm từ ấy, tuy nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân, đè nén lên lồng ngực Minh Khang. "Bến đỗ riêng." Nó không chỉ là một người yêu, một mối quan hệ, mà là một sự ổn định, một sự an toàn mà anh đã từng hứa hẹn sẽ mang lại cho cô, nhưng lại đã chậm trễ. Nó là tất cả những gì anh đã từng tin rằng mình phải có được trước khi "xứng đáng yêu ai đó". Nhưng giờ đây, cô đã tìm thấy nó, không phải với anh.
"Bến đỗ... sao?" Minh Khang thốt lên, giọng nói như nghẹn lại trong cổ họng, chỉ còn là một tiếng thì thào yếu ớt, lạc lõng giữa tiếng nhạc du dương của nhà hàng. Cả thế giới dường như quay cuồng, rồi đột ngột đứng yên. Anh chết lặng, mọi giác quan như bị tê liệt, chỉ còn cảm nhận được nỗi đau buốt giá đang lan tỏa khắp cơ thể. Anh cúi gằm mặt, đôi mắt vô hồn nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay mình. Chiếc đồng hồ Thụy Sĩ sang trọng, được làm bằng thép không gỉ và mặt kính sapphire, một biểu tượng của thành công mà anh đã dày công xây dựng. Nó vẫn đang chạy, những kim giây lướt qua đều đặn, vô tình. Thời gian vẫn trôi, nhưng đối với anh, khoảnh khắc ấy dường như ngừng lại, kéo dài vô tận.
Từng tiếng tích tắc của kim đồng hồ như những nhát dao cứa vào tâm can anh, nhắc nhở anh về những năm tháng đã bỏ lỡ, về những cơ hội đã vụt mất. Anh đã từng tin rằng mình có thể kiểm soát thời gian, có thể sắp đặt mọi thứ theo ý mình. Anh đã từng tin rằng mình chỉ cần "ổn định" rồi sẽ có thể quay lại và nắm lấy tình yêu của Yến Chi. Nhưng giờ đây, thực tế phũ phàng đã dạy cho anh một bài học nghiệt ngã: thời gian không chờ đợi ai, và tình yêu cũng vậy.
Minh Khang cảm thấy một nỗi hối tiếc khôn tả dâng trào, nhấn chìm anh trong biển sâu của sự tuyệt vọng. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, trở về những ngày đầu tiên, khi Yến Chi đến quá sớm trong cuộc đời anh, và anh lại quá bận rộn với những tham vọng. Anh ước gì mình đã không chờ đợi, không đặt ra những điều kiện, mà chỉ đơn giản là nắm lấy tay cô, tin vào cảm xúc của hiện tại. Nhưng tất cả chỉ là "ước gì", những hối tiếc muộn màng.
Cảm giác bất lực và đau đớn tràn ngập tâm trí anh. Anh đã cố gắng, anh đã tìm cách, nhưng cuối cùng, tất cả những nỗ lực ấy đều trở nên vô nghĩa trước sự thật rằng Yến Chi đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc mà anh không thể là một phần trong đó. Những lời nói của Hoàng Nam và Ngọc Trâm về "bến đỗ riêng", về "người thực sự thấu hiểu và vững vàng", như những lời cảnh báo cuối cùng, buộc anh phải đối mặt với thực tế. Anh đã đến đúng người, nhưng lại sai thời điểm một cách đau đớn. Phiên bản của Yến Chi mà anh khao khát giờ đây đã không còn chờ đợi anh nữa.
Anh siết chặt chiếc đồng hồ trên cổ tay, cảm giác lạnh lẽo từ kim loại lan tỏa. Trong tận cùng của nỗi đau, một ý nghĩ lóe lên, không phải là hy vọng, mà là một sự quyết tâm tàn khốc. Anh cần phải biết. Anh cần phải biết người đàn ông ấy là ai, người đã lấp đầy khoảng trống mà anh đã bỏ lỡ. Anh cần phải đối mặt với sự thật một cách trọn vẹn nhất, dù cho điều đó có nghĩa là phải tự tay bóp nát chút hy vọng cuối cùng còn sót lại trong trái tim mình. Anh cần một lời kết thúc rõ ràng, một sự chấp nhận hoàn toàn.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.