Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 278: Ánh Bình Minh Trên Bến Đỗ Xa Lạ
Ánh đèn rực rỡ của thành phố Sài Gòn phồn hoa vẫn miệt mài thắp sáng màn đêm, biến những tòa nhà chọc trời thành những khối pha lê khổng lồ lấp lánh dưới bầu trời quang đãng. Từ căn penthouse xa hoa trên đỉnh một tòa tháp cao nhất nhì thành phố, Minh Khang đứng lặng lẽ bên khung cửa kính lớn từ sàn đến trần, ánh mắt vô hồn dõi theo dòng chảy ánh sáng vô tận. Trong căn hộ rộng lớn, thiết kế tối giản nhưng tinh xảo, từng món nội thất nhập khẩu đắt tiền đều chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng hắt từ bên ngoài và một vài điểm nhấn mờ ảo từ đèn hắt tường. Tiếng nhạc không lời cổ điển vẫn vương vấn đâu đó, hòa cùng tiếng gió nhẹ rít qua khe cửa kính, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và cô độc. Mùi hương gỗ quý của nội thất mới, lẫn với mùi nước hoa nam tính phảng phất trên lớp áo sơ mi anh chưa kịp thay, và dư vị của ly rượu vang đỏ đã cạn từ lâu, tất cả đều gợi lên một không gian sang trọng đến lạnh lẽo.
Tâm trí Minh Khang hỗn loạn như một mê cung không lối thoát. Những lời nói của Ngọc Trâm và Hoàng Nam từ bữa tối vẫn còn văng vẳng bên tai, từng câu từng chữ như những mũi kim sắc nhọn đâm vào trái tim anh. "Bến đỗ riêng," "bình yên," "người thực sự thấu hiểu và vững vàng." Anh rót thêm một ly nước lọc, cảm giác lạnh lẽo từ thành ly truyền qua lòng bàn tay, nhưng không thể xua đi ngọn lửa dằn vặt đang thiêu đốt bên trong. Anh đi lại trong căn phòng rộng lớn, bước chân nhẹ nhàng trên tấm thảm lông mềm mại, mỗi bước đi đều nặng trĩu.
"Bến đỗ mới... bình yên... liệu đó có phải là một người khác không? Hay chỉ là sự bình yên trong chính cô ấy?" Minh Khang độc thoại, giọng nói chỉ đủ cho chính anh nghe thấy, khẽ vỡ vụn trong không gian tĩnh mịch. "Mình đã bỏ lỡ điều gì?" Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu anh, không ngừng xoáy sâu vào những vết thương lòng cũ. Anh nhớ lại hình ảnh Yến Chi tươi cười ở quán cà phê "Dấu Chân Mưa", ánh mắt rạng rỡ và tràn đầy sức sống. Ngày hôm đó, anh đã cảm thấy lạc lõng, nhưng vẫn còn một tia hy vọng mong manh rằng sự bình yên ấy là do cô tự tìm thấy, một sự trưởng thành độc lập. Nhưng giờ đây, những lời nói của bạn bè đã vẽ ra một bức tranh khác, một bức tranh mà anh không hề muốn đối mặt.
"Ánh mắt rất bình yên," Ngọc Trâm đã nói vậy. Ánh mắt bình yên ấy, trong tâm trí Minh Khang, giờ đây không còn là biểu tượng của sự tự tại độc lập, mà là bằng chứng của một mối quan hệ sâu sắc, một sự kết nối mà anh đã không thể mang lại. Anh nhớ lại những lần gặp gỡ trước đây, những khoảnh khắc mà anh luôn tin rằng "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Anh đã miệt mài xây dựng sự nghiệp, từng bước từng bước leo lên những nấc thang thành công, để rồi giờ đây, khi anh đã có "sự ổn định", Yến Chi lại đã có "bến đỗ riêng". Sự trớ trêu của thời gian, của những "phiên bản" không trùng khớp, như một lời nguyền nghiệt ngã đeo bám lấy mối tình của họ.
Anh dừng lại bên kệ sách, ánh mắt dừng trên chiếc `Đồng hồ đeo tay` Thụy Sĩ sang trọng đang nằm yên trên mặt bàn đá cẩm thạch. Chiếc đồng hồ, biểu tượng của thời gian, của sự kiểm soát, giờ đây lại như một lời chế nhạo tàn khốc. Nó vẫn chạy, từng tiếng tích tắc nhỏ bé nhưng vang dội trong sự tĩnh lặng của đêm khuya, nhắc nhở anh về những năm tháng đã bỏ lỡ, về những cơ hội đã vụt mất. Anh đã từng tin rằng mình có thể kiểm soát thời gian, có thể sắp đặt mọi thứ theo ý mình. Anh đã từng tin rằng mình chỉ cần "ổn định" rồi sẽ có thể quay lại và nắm lấy tình yêu của Yến Chi. Nhưng giờ đây, thực tế phũ phàng đã dạy cho anh một bài học nghiệt ngã: thời gian không chờ đợi ai, và tình yêu cũng vậy.
Minh Khang đưa tay chạm nhẹ vào mặt đồng hồ lạnh lẽo. Cảm giác lạnh buốt lan tỏa, thấm vào từng tế bào, nhưng không thể làm tê liệt nỗi đau đang bùng cháy trong anh. Anh đã quá tin vào công thức thành công của riêng mình, quá tập trung vào việc kiến tạo một tương lai vững chắc, mà quên mất rằng tình yêu cần được vun đắp trong hiện tại. Anh đã đánh đổi những khoảnh khắc quý giá để đổi lấy "sự ổn định", và giờ đây, cái giá phải trả là sự bình yên của Yến Chi bên một người khác, một hạnh phúc mà anh không phải là người tạo ra.
Nỗi hối tiếc khôn tả dâng trào, nhấn chìm anh trong biển sâu của sự tuyệt vọng. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, trở về những ngày đầu tiên, khi Yến Chi đến quá sớm trong cuộc đời anh, và anh lại quá bận rộn với những tham vọng. Anh ước gì mình đã không chờ đợi, không đặt ra những điều kiện, mà chỉ đơn giản là nắm lấy tay cô, tin vào cảm xúc của hiện tại. Nhưng tất cả chỉ là "ước gì", những hối tiếc muộn màng.
Trời dần hửng sáng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua ô cửa kính, chiếu rọi vào căn phòng. Dù đã qua một đêm dài không ngủ, Minh Khang vẫn không cảm thấy mệt mỏi về thể xác, chỉ có sự kiệt quệ tinh thần. Anh đã đến đúng người, nhưng lại sai thời điểm một cách đau đớn. Phiên bản của Yến Chi mà anh khao khát giờ đây đã không còn chờ đợi anh nữa. Nhưng trong tận cùng của nỗi đau, một ý nghĩ lóe lên, không phải là hy vọng, mà là một sự quyết tâm tàn khốc. Anh cần phải biết. Anh cần phải biết người đàn ông ấy là ai, người đã lấp đầy khoảng trống mà anh đã bỏ lỡ. Anh cần phải đối mặt với sự thật một cách trọn vẹn nhất, dù cho điều đó có nghĩa là phải tự tay bóp nát chút hy vọng cuối cùng còn sót lại trong trái tim mình. Anh cần một lời kết thúc rõ ràng, một sự chấp nhận hoàn toàn.
***
Sáng hôm sau, văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' vẫn bận rộn như mọi ngày. Tòa nhà văn phòng kính hiện đại phản chiếu ánh nắng nhẹ của buổi sớm, tạo nên một khung cảnh chuyên nghiệp và đầy năng lượng. Bên trong, tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo vang nhẹ, tiếng trao đổi công việc thì thầm, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của sự hối hả. Mùi cà phê mới pha từ khu vực pantry lan tỏa khắp nơi, quyện với mùi giấy in và phảng phất mùi nước hoa cao cấp từ những đồng nghiệp đi ngang qua. Minh Khang ngồi trong văn phòng riêng của mình, bên chiếc bàn làm việc rộng rãi, cố gắng xem xét các bản vẽ dự án đang hiển thị trên màn hình máy tính lớn. Nhưng tâm trí anh cứ lơ lửng, không thể tập trung.
Anh mở trình duyệt, không phải để tìm kiếm thông tin thị trường như thường lệ, mà lướt qua các trang tin tức về nghệ thuật, các sự kiện triển lãm sắp diễn ra, các workshop về thiết kế nội thất hay gốm sứ. Anh cố gắng tìm kiếm một thông tin nào đó, dù là nhỏ nhất, liên quan đến Yến Chi hoặc Studio Sắc Màu của cô. Đôi mắt anh lướt qua từng dòng chữ, từng hình ảnh, như một người lạc lối cố tìm kiếm dấu vết dẫn đường. Khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường ngày, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại ẩn chứa sự sốt ruột và một nỗi lo lắng không thể che giấu. Anh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, mỗi tiếng gõ đều vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh của văn phòng riêng.
Cánh cửa khẽ mở, một cô gái trẻ trung, gương mặt sáng sủa với mái tóc cắt ngắn năng động bước vào. Đó là Mỹ Linh, đồng nghiệp mới của anh, một cô gái nhiệt huyết và luôn tỏ ra ham học hỏi. Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh cùng quần âu đen, trang phục công sở đơn giản nhưng thanh lịch, phù hợp với sự năng động của cô.
"Chào anh Khang," Mỹ Linh nói, giọng tự nhiên và tươi tắn. "Anh cần em hỗ trợ gì không ạ? Em thấy anh có vẻ căng thẳng."
Minh Khang khẽ giật mình, vội vàng khép lại cửa sổ trình duyệt đang hiển thị một bài báo về nghệ thuật gốm sứ, thay vào đó là một biểu đồ thị trường giả định. Anh quay sang nhìn Mỹ Linh, cố gắng nặn ra một nụ cười nhẹ. "Không có gì đâu, Mỹ Linh. Chỉ là anh đang tìm kiếm một vài thông tin thị trường thôi." Anh nói, giọng điệu điềm tĩnh như mọi khi, nhưng có một chút gì đó gượng gạo.
Mỹ Linh, với sự nhạy bén của tuổi trẻ, dường như nhận ra điều gì đó bất thường trong ánh mắt anh. Cô vẫn giữ vẻ mặt lễ phép nhưng đôi mắt lại ánh lên sự tò mò. "Dạ vâng. Em thấy anh có vẻ quan tâm đến mảng nghệ thuật và thiết kế nhiều hơn dạo gần đây. Có dự án nào đặc biệt ạ?"
Minh Khang hơi khựng lại. Đúng là anh đã cố tình tìm hiểu nhiều hơn về lĩnh vực này để có cớ tiếp cận Yến Chi. "Ừm... cũng không hẳn là một dự án cụ thể. Anh nghĩ việc mở rộng kiến thức về các lĩnh vực liên quan cũng là điều cần thiết. Thị trường kiến trúc giờ đây rất đa dạng, cần phải cập nhật liên tục các xu hướng mới, đặc biệt là sự kết hợp giữa kiến trúc và nghệ thuật." Anh giải thích, cố gắng làm cho câu chuyện trở nên hợp lý nhất có thể.
Mỹ Linh gật gù, ánh mắt ngưỡng mộ. "Đúng là em vẫn còn phải học hỏi nhiều từ anh Khang ạ. Anh luôn có tầm nhìn xa trông rộng." Cô dừng một chút, như chợt nhớ ra điều gì đó. "À, nói về nghệ thuật, em vừa đọc được tin trên một diễn đàn, hình như Studio Sắc Màu đang có một buổi workshop đặc biệt về kỹ thuật vẽ màu nước cổ điển vào cuối tháng này đó ạ. Em cũng đang phân vân có nên đăng ký không."
Trái tim Minh Khang chợt lỗi nhịp. Studio Sắc Màu. Buổi workshop. Thông tin đến bất ngờ, không cần anh phải tìm kiếm quá nhiều. Anh cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, nhưng trong lòng đã dậy sóng. "Ồ, vậy sao? Anh chưa nghe nói. Workshop đó ở đâu vậy?" Anh hỏi, giọng điệu tự nhiên nhất có thể, như thể chỉ đang hỏi về một sự kiện bình thường khác.
"Dạ, hình như là ở một không gian nghệ thuật mới ở Quận 2, gần khu Thảo Điền đó ạ. Em thấy họ quảng cáo khá rầm rộ trên mạng xã hội. Mà Studio Sắc Màu này nổi tiếng lắm anh Khang, các tác phẩm gốm sứ và tranh của họ đều rất độc đáo. Em cũng có theo dõi một thời gian rồi." Mỹ Linh hào hứng kể, không hề nhận ra sự căng thẳng đang ẩn hiện trong đôi mắt của vị sếp trẻ tuổi.
Minh Khang gật đầu, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết. "Cảm ơn em, Mỹ Linh. Thông tin này rất hữu ích. Anh sẽ xem xét." Anh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm pha lẫn sự tính toán. Có lẽ đây là cơ hội, một cơ hội để anh có thể "tình cờ" xuất hiện ở nơi Yến Chi có mặt. Nhưng liệu đây có phải là cách để anh tìm ra sự thật về "bến đỗ mới" của cô? Hay chỉ là một cách để tự làm đau chính mình? Anh không biết, nhưng anh cần phải làm điều gì đó. Sự thúc bách trong lòng anh đã lên đến đỉnh điểm.
Mỹ Linh ra khỏi văn phòng, để lại Minh Khang một mình với những suy nghĩ ngổn ngang. Anh quay lại màn hình máy tính, nhưng thay vì tiếp tục công việc, anh lại mở lại trang tin tức, tìm kiếm thông tin về buổi workshop của Studio Sắc Màu. Từng cú click chuột của anh đều mang theo sự sốt ruột và một nỗi lo lắng không ngừng. Anh biết mình đang đi trên một con đường đầy đau đớn, nhưng anh không thể dừng lại. Anh cần một lời giải đáp, dù cho lời giải đáp đó có nghiệt ngã đến đâu đi chăng nữa.
***
Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng dịu dần, nhuộm vàng cả không gian văn phòng. Áp lực trong Minh Khang ngày càng lớn, như một quả bóng bị bơm căng quá mức, chực chờ nổ tung. Anh không thể chịu đựng thêm nữa sự dằn vặt và những câu hỏi không lời đáp. Anh cần một sự xác nhận, dù là gián tiếp, để biết mình đang đối mặt với điều gì. Không chút do dự, anh nhấc điện thoại, tìm số của Hoàng Nam.
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy. "Alo, Khang hả? Tưởng cậu còn đang chìm đắm trong mớ giấy tờ với các con số khô khan chứ." Giọng Hoàng Nam vẫn pha chút trêu chọc thường thấy, nhưng cũng có một sự lo lắng ngầm.
Minh Khang cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể, nhưng anh cảm thấy cổ họng mình như nghẹn lại. "Này Nam... tối qua cậu nói chuyện phiếm... về Yến Chi ấy, cô ấy dạo này có vẻ ổn thật nhỉ? Có phải là... cô ấy đang hạnh phúc với ai đó không?" Câu hỏi cuối cùng thốt ra, mang theo một sự yếu ớt, một chút hy vọng mong manh rằng Hoàng Nam sẽ phủ nhận.
Hoàng Nam im lặng một lúc lâu ở đầu dây bên kia, như đang cân nhắc từng lời nói. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mà Minh Khang có thể cảm nhận được qua điện thoại. "Khang, tôi đã nói rồi mà. Yến Chi giờ đã khác, cô ấy xứng đáng có được hạnh phúc. Đừng có cố chấp nữa." Giọng Hoàng Nam trầm hẳn xuống, không còn vẻ trêu chọc ban nãy. Anh hiểu rõ sự dằn vặt của bạn mình, nhưng cũng biết rằng đôi khi sự thật, dù đau đớn, cũng là điều cần thiết.
"Đừng cố chấp?" Minh Khang lặp lại, giọng anh lạc đi. Anh nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. "Tức là... là có thật à?"
Hoàng Nam không trả lời trực tiếp, nhưng sự im lặng của anh đã là một câu trả lời đau đớn. "Nghe nói cô ấy đang rất vui vẻ, năng lượng lắm. Có vẻ như tìm được bến đỗ rồi." Anh nói, những từ ngữ ấy như xoáy sâu vào tâm can Minh Khang, làm vỡ tan những mảnh hy vọng cuối cùng. "Một bến đỗ thật sự bình yên, không phải là thứ mà cậu có thể xây dựng trong một sớm một chiều đâu, Khang. Nó là sự kết nối, sự thấu hiểu từ những điều nhỏ nhặt nhất."
Từng lời của Hoàng Nam như những nhát dao cứa vào trái tim anh. "Sự kết nối, sự thấu hiểu từ những điều nhỏ nhặt nhất." Anh đã từng quá bận rộn để nhận ra những điều ấy, quá mải mê với việc tạo dựng một tương lai "ổn định" mà quên mất hiện tại. Anh đã từng tin rằng mình sẽ có thể quay lại, khi mọi thứ đã "đâu vào đấy". Nhưng Yến Chi, cô gái sống theo cảm xúc, tin vào hiện tại, đã không chờ đợi điều kiện đủ đầy mà chỉ cần rung động. Và cô đã tìm thấy nó, không phải với anh.
Minh Khang cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng lan tỏa khắp cơ thể. Anh đã có được sự ổn định, có được thành công, nhưng lại đánh mất điều quan trọng nhất. "Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ." Câu nói ấy như một lời tiên tri, giờ đây đã trở thành hiện thực đau đớn. Anh đã muốn nắm lấy tay Yến Chi, nhưng cô đã tìm thấy một bàn tay khác để nắm, một "bến đỗ" mà anh không thể là một phần.
"Tôi hiểu rồi," Minh Khang thều thào, giọng nói như nghẹn lại trong cổ họng, chỉ còn là một tiếng thì thào yếu ớt. Anh ngắt điện thoại mà không đợi Hoàng Nam nói thêm điều gì. Anh ngồi bất động tại bàn làm việc, đôi mắt vô hồn nhìn xa xăm ra cửa sổ, nơi những tòa nhà chọc trời vẫn sừng sững dưới ánh chiều tà.
Sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh như một tấm màn đen dày đặc. Anh đã cố gắng, anh đã tìm cách, nhưng cuối cùng, tất cả những nỗ lực ấy đều trở nên vô nghĩa trước sự thật rằng Yến Chi đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc mà anh không thể là một phần trong đó. Những lời nói của Hoàng Nam và Ngọc Trâm về "bến đỗ riêng", về "người thực sự thấu hiểu và vững vàng", như những lời cảnh báo cuối cùng, buộc anh phải đối mặt với thực tế. Anh đã đến đúng người, nhưng lại sai thời điểm một cách đau đớn. Phiên bản của Yến Chi mà anh khao khát giờ đây đã không còn chờ đợi anh nữa.
Cảm giác lạnh lẽo từ chiếc điện thoại anh vẫn đang siết chặt lan tỏa khắp lòng bàn tay. Anh đã có được thông tin mình muốn, nhưng cái giá phải trả là sự tan vỡ của chút hy vọng cuối cùng. Nhưng trong sự tan vỡ ấy, một quyết tâm mới lại nhen nhóm. Anh sẽ tham gia buổi workshop của Studio Sắc Màu. Anh cần phải nhìn thấy, phải đối mặt với sự thật bằng chính đôi mắt mình. Anh cần phải biết "người ấy" là ai, người đã mang lại "bến đỗ bình yên" cho Yến Chi. Đây không phải là sự cố chấp mù quáng nữa, mà là một hành trình đi tìm lời giải đáp cuối cùng, một sự chấp nhận hoàn toàn cho một chương đã khép lại, và có lẽ, cũng là để tìm một lối thoát cho chính trái tim anh.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.