Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 280: Nụ Cười Bình Yên Của Kẻ Đến Sau

Anh dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, hít thở từng hơi khó khăn, cố gắng dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong lồng ngực. Mùi sơn mới của những bức tranh vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi gỗ thoang thoảng từ những tác phẩm điêu khắc, nhưng tất cả đều trở nên vô vị, nhạt nhòa. Chỉ còn lại một thoáng hương thơm quen thuộc, rất đỗi dịu nhẹ của Yến Chi, còn vương vấn đâu đây, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về những gì anh đã đánh mất, về những gì anh không thể có được nữa. Nó bám riết lấy anh, xuyên qua từng tế bào, găm sâu vào tim, khiến nỗi đau càng trở nên rõ ràng và sắc nét.

Minh Khang nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi hình ảnh Yến Chi và Thế Vinh sánh bước bên nhau, nụ cười rạng rỡ của cô ấy, ánh mắt đầy sự quan tâm mà anh ta dành cho cô. Nhưng những hình ảnh ấy cứ thế ám ảnh, khắc sâu vào tâm trí anh, tái hiện như một thước phim quay chậm, từng khung hình một. Anh đã đến đây để tìm kiếm câu trả lời, và anh đã tìm thấy nó. Nhưng cái giá phải trả cho câu trả lời ấy là sự tan vỡ của tất cả những hy vọng, là sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã, rằng tình yêu có thể tồn tại, nhưng thời điểm để nó thăng hoa thì không bao giờ trùng khớp. Anh đã yêu cô, nhưng lại yêu phiên bản của cô không trùng thời điểm. Và giờ đây, khi anh đã sẵn sàng để yêu, thì cô đã không còn chờ đợi anh nữa. Nỗi đau này, anh biết, sẽ còn ám ảnh anh rất lâu về sau, là cái giá anh phải trả cho sự chậm trễ của chính mình.

Từng bước chân của Minh Khang nặng nề, lê lết trên sàn bê tông bóng loáng của phòng triển lãm. Anh không còn dám nhìn lại, không dám quay đầu, sợ rằng một ánh mắt vô tình cũng đủ để kéo anh trở lại vực sâu của sự tuyệt vọng. Anh bước đi như một cái bóng, lẩn vào giữa những hàng người đang lướt qua các tác phẩm nghệ thuật với vẻ trầm ngâm. Những bức tranh, những tác phẩm điêu khắc từng mang vẻ đẹp đầy suy tư, giờ đây trong mắt anh chỉ là những khối màu vô nghĩa, những hình thù xa lạ. Tiếng xì xào bình luận của những người xung quanh, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn nhà, tiếng nhạc ambient du dương, tất cả đều hòa vào nhau thành một thứ âm thanh hỗn độn, đinh tai nhức óc, như đang chế giễu sự cô độc của anh.

Anh cố gắng hòa mình vào bóng tối, vào sự vô hình, tránh xa khỏi những ánh đèn spotlight đang chiếu rọi lấp lánh, làm nổi bật từng đường nét của các tác phẩm. Cảm giác hèn nhát dâng lên, nhưng anh không thể làm gì khác. Anh không thể đối mặt với ánh mắt hạnh phúc của cô, không thể đối mặt với sự thật rằng anh đã đánh mất cô mãi mãi. Anh không muốn cô nhìn thấy anh lúc này, trong tình cảnh yếu đuối và tan nát này. Vẻ ngoài lạnh lùng, điềm tĩnh mà anh đã xây dựng bấy lâu nay đã sụp đổ hoàn toàn. Cảm xúc đang trào dâng, như một con sóng dữ chực chờ nhấn chìm anh.

Minh Khang luồn lách qua một nhóm người đang say sưa phân tích một bức tranh trừu tượng. Anh cảm thấy như mình là một kẻ lạc loài trong một thế giới mà anh không thuộc về. Cái không khí nghệ thuật thanh bình, tĩnh lặng, mang tính chiêm nghiệm này, giờ đây lại giống như một nhà tù giam hãm linh hồn anh. Từng nhịp đập của trái tim anh như một tiếng trống trận dữ dội, vang vọng trong lồng ngực, báo hiệu một sự tan vỡ không thể cứu vãn. Anh rời khỏi khu vực triển lãm chính, tìm đến một hành lang vắng người hơn, nơi ánh sáng yếu ớt của đèn tường chỉ đủ để soi rõ những mảng tường trắng tinh khôi.

Anh dừng lại trước một ô cửa kính lớn, nhìn ra khoảng sân trong của tòa nhà triển lãm, nơi những cây trúc mảnh mai lay động trong gió đêm. Gió mát thổi qua, nhưng không thể xoa dịu được ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong lòng anh. Anh đưa tay lên chạm vào lồng ngực, cảm nhận nhịp đập hỗn loạn của trái tim. Nó đau, một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng, không ngừng nghỉ. Anh hối hận. Hối hận vì đã quá chú tâm vào cái gọi là "sự ổn định", hối hận vì đã luôn tin rằng tình yêu có thể chờ đợi. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội, đã để thời gian trôi qua một cách lãng phí, và giờ đây, anh phải trả cái giá quá đắt.

"Phiên bản của nhau..." Anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong gió. Phiên bản của anh, một Minh Khang đầy tham vọng, lao vào sự nghiệp, đã không thể đồng điệu với phiên bản của Yến Chi, người khao khát được yêu thương và thấu hiểu ngay trong hiện tại. Khi anh bắt đầu nhận ra giá trị của tình yêu, khi anh đã mệt mỏi với cuộc đua sự nghiệp và muốn tìm một bến đỗ, thì Yến Chi đã không còn ở đó để chờ đợi anh nữa. Cô đã tìm thấy phiên bản của chính mình, một phiên bản hạnh phúc, bình yên bên một người khác. Điều đó làm anh đau đớn hơn bất cứ thứ gì. Anh không thể trách cô. Cô đã sống cuộc đời của mình, đã tìm kiếm hạnh phúc của riêng mình, và đó là điều hoàn toàn đúng đắn. Chỉ là, anh đã không phải là một phần của nó.

Anh bước ra khỏi cửa chính của phòng triển lãm, hòa mình vào dòng người đông đúc trên phố. Ánh đèn neon rực rỡ của thành phố lớn chói chang, nhưng không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn anh. Anh đi bộ không mục đích, cứ thế bước đi, cho đến khi những con phố trở nên vắng vẻ hơn, và những tòa nhà cao tầng bắt đầu hiện ra sừng sững, lạnh lẽo. Gió đêm thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá khô, lướt qua vai áo anh. Anh cảm thấy lạnh. Lạnh từ bên ngoài, và lạnh hơn nữa từ bên trong. Nỗi cô đơn và sự trống rỗng dâng lên, nuốt chửng anh. Anh ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như đang chế giễu sự nhỏ bé của anh giữa vũ trụ rộng lớn này. Anh, một người đàn ông thành công trong sự nghiệp, có tất cả mọi thứ, nhưng lại đánh mất điều quan trọng nhất: tình yêu và hạnh phúc.

Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh, vẫn đều đặn điểm từng giây, từng phút. Nó nhắc nhở anh về thời gian, về những năm tháng đã trôi qua, về những khoảnh khắc mà anh đã bỏ lỡ. Chiếc đồng hồ, vật chứng của sự đúng giờ, của sự kiểm soát, giờ đây lại trở thành biểu tượng của sự chậm trễ, của sự lỡ hẹn. Anh đã quá tin vào nó, vào cái gọi là "thời điểm vàng" để yêu, để ổn định, để hạnh phúc. Nhưng cuộc đời đã chứng minh điều ngược lại. Tình yêu không chờ đợi. Hạnh phúc không thể được lên kế hoạch một cách rập khuôn. Nó đến và đi theo những cách bất ngờ nhất, và nếu không biết nắm bắt, nó sẽ mãi mãi vụt mất.

Minh Khang tiếp tục bước đi, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng anh cần phải thoát khỏi nơi này, thoát khỏi những hình ảnh ám ảnh, thoát khỏi chính mình. Anh cảm thấy một sự trống rỗng cùng cực, như thể một phần linh hồn anh đã bị xé toạc. Những gì anh chứng kiến hôm nay không chỉ là việc Yến Chi đã có người yêu, mà là một sự khẳng định đau đớn rằng anh đã hoàn toàn bị loại khỏi cuộc đời cô, khỏi cái hạnh phúc mà anh đã từng mơ ước được xây đắp cùng cô. Mùi hương của Yến Chi, dù đã phai nhạt, vẫn bám lấy anh, như một lời nguyền, một lời nhắc nhở không ngừng về sai lầm của anh.

Anh không nghĩ về công việc, về những dự án đang dang dở, về những con số khô khan. Tâm trí anh chỉ là một mớ hỗn độn của sự tiếc nuối, hối hận và tuyệt vọng. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, trở lại cái ngày đầu tiên gặp cô, hay cái ngày cô nói "Em chỉ cần rung động", để anh có thể lựa chọn khác đi. Nhưng điều đó là không thể. Thời gian là một dòng chảy không ngừng nghỉ, và anh đã để nó cuốn trôi đi tất cả.

Đến khi nhận ra mình đã đi bộ quá lâu, đôi chân đã mỏi nhừ, anh mới miễn cưỡng bắt một chiếc taxi. Anh ngồi vào ghế sau, dựa lưng vào thành ghế, nhìn ra ngoài cửa kính. Thành phố về đêm vẫn lung linh huyền ảo, nhưng trong mắt anh, tất cả chỉ là một màu xám xịt. Anh cảm thấy như mình đang chết dần từ bên trong.

***

Cánh cửa penthouse nặng nề khẽ đóng lại phía sau, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh lặng, rộng lớn. Sự xa hoa, hiện đại của căn hộ giờ đây chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng trong lòng Minh Khang. Ánh đèn neon của thành phố, xuyên qua lớp kính cường lực từ sàn đến trần, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ tối màu, nhưng không thể chiếu rọi vào góc khuất tâm hồn anh.

Minh Khang tháo chiếc đồng hồ đeo tay ra, đặt nó xuống bàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Tiếng kim loại chạm vào mặt đá nghe thật rõ ràng trong đêm khuya. Anh nhìn chằm chằm vào nó, như thể nó là vật đã phản bội anh, vật chứng cho thời gian đã vô tình trôi đi, mang theo Yến Chi. Nó là biểu tượng của sự kiểm soát, của kế hoạch, của "thời điểm phải ổn định" mà anh đã từng tin tưởng tuyệt đối. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một lời nhắc nhở đau đớn về sự chậm trễ. Nếu anh không quá bận tâm đến việc kiểm soát mọi thứ, nếu anh đã lắng nghe trái tim mình sớm hơn, liệu mọi chuyện có khác?

Anh bước đến quầy bar mini, rót một ly rượu mạnh, tiếng đá chạm vào thành ly kêu lách cách giữa sự im lặng đến ngột ngạt. Mùi rượu nồng đậm lan tỏa, xộc thẳng vào khứu giác, nóng rát. Anh nâng ly rượu lên, nhìn chất lỏng sóng sánh màu hổ phách dưới ánh đèn mờ. Uống cạn. Cảm giác cay nồng lan tỏa khắp khoang miệng, rồi xuống đến tận dạ dày, xoa dịu phần nào cơn đau đang cào xé. Nhưng chỉ là tạm thời. Cơn đau vẫn ở đó, ẩn sâu, chờ đợi để bùng lên.

Anh ngồi xuống chiếc ghế bành da sang trọng, đối diện với cửa sổ kính lớn, nhìn ra tầm nhìn bao quát thành phố. Hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, tạo nên một bức tranh huyền ảo nhưng xa cách. Đây là đế chế của anh, là thành quả của bao năm tháng nỗ lực không ngừng nghỉ. Cái penthouse rộng lớn, tiện nghi, sang trọng này, lẽ ra phải là nơi anh tìm thấy sự bình yên, hạnh phúc sau những ngày dài làm việc mệt mỏi. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một cái lồng vàng cô đơn, giam hãm trái tim rỉ máu của anh. Tiếng gió rít khe khẽ qua ô cửa kính, như một tiếng thở dài của chính anh.

"Đáng lẽ ra... mình nên làm khác đi." Anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thào, lạc đi trong không gian rộng lớn. "Đáng lẽ ra mình nên nghe lời Hoàng Nam, nên lắng nghe trái tim mình sớm hơn." Anh đã từng quá lý trí, quá tin vào những con số, những kế hoạch, vào cái gọi là "thời điểm chín muồi". Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu là một thứ có thể xếp vào một góc, chờ đợi cho đến khi mọi thứ khác đã ổn thỏa. Nhưng Yến Chi đã dạy cho anh một bài học đắt giá, rằng tình yêu không phải là một phép tính, mà là một cảm xúc, một sự rung động của hiện tại.

"Nếu như... nếu như mình đã không bỏ lỡ những lần gặp gỡ đó, không quá bận rộn với công việc. Nếu như mình đã dũng cảm hơn, đã nói ra những điều mình nghĩ sớm hơn." Hàng loạt ch�� "nếu như" cứ thế dội về, như những nhát dao vô hình cứa sâu vào tâm can anh. Anh nhớ lại ánh mắt của Yến Chi trong lần gặp đầu tiên, sự bối rối của cô khi anh quá tập trung vào công việc. Anh nhớ lại vẻ buồn bã của cô trong lần thứ hai, khi anh vẫn còn mải mê xây dựng sự nghiệp mà quên mất rằng cô cũng đang cần một bờ vai. Anh nhớ lại sự bình yên, độc lập của cô trong lần thứ ba, khi anh bắt đầu nhận ra mình đã sai lầm. Và giờ đây, trong lần thứ tư, cô đã tìm thấy hạnh phúc bên một người khác. Cái vòng luẩn quẩn của "đúng người, sai thời điểm" cứ thế xoáy sâu vào tâm trí anh.

Anh cầm điện thoại lên, ngón tay lướt trên màn hình. Hoàng Nam. Anh muốn gọi cho người bạn thân nhất của mình, muốn trút hết nỗi lòng, muốn tìm kiếm một lời khuyên, một sự an ủi. Nhưng rồi anh lại ngần ngại. Anh có thể nói gì đây? Rằng anh đã thấy Yến Chi hạnh phúc bên người đàn ông khác? Rằng trái tim anh đang vỡ vụn? Rằng anh đã quá muộn? Những lời nói đó nghe thật yếu đuối, thật đáng thương. Minh Khang, người đàn ông luôn mạnh mẽ, lý trí, chưa bao giờ để cảm xúc lấn át, giờ đây lại hoàn toàn bất lực.

Anh đặt điện thoại xuống, lại rót thêm một ly rượu. Lần này, anh nhấp từng ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát đắng lan tỏa trong miệng. Mùi gỗ quý từ nội thất, mùi nước hoa nam tính còn vương lại trên áo sơ mi, tất cả đều tạo nên một cảm giác xa hoa nhưng cô độc. Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ, đặt tay lên mặt kính lạnh lẽo. Thành phố về đêm như một tấm chăn dệt bằng ánh sáng, trải dài đến vô tận. Nhưng trong cái vô tận ấy, anh cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật lạc lõng.

"Yến Chi... em đã tìm thấy bến đỗ của mình rồi." Anh thì thầm, như nói với chính mình, như nói với hình bóng vô hình của cô trong không khí. "Anh đã từng hứa sẽ mang lại sự ổn định cho em, nhưng anh lại quên mất rằng điều em cần không phải là sự chờ đợi, mà là sự hiện diện." Cái giá của sự ổn định, anh đã trả bằng chính tình yêu của mình. Anh đã đánh đổi những khoảnh khắc hiện tại, những rung động chân thật, để chạy theo một mục tiêu xa vời. Và giờ đây, khi anh đã có được tất cả những gì mình muốn về vật chất, thì điều quan trọng nhất lại vuột mất.

Sự im lặng trong căn phòng càng trở nên ngột ngạt. Tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ hồ bơi vô cực bên ngoài ban công, tiếng gió rít nhẹ, tất cả đều chỉ làm nổi bật thêm sự cô đơn của anh. Anh nhớ lại nụ cười rạng rỡ của Yến Chi khi cô ở bên Thế Vinh, ánh mắt bình yên của cô, sự mãn nguyện mà anh đã từng bỏ lỡ. Đó là nụ cười mà anh đã từng mơ ước được thấy mỗi ngày, là ánh mắt mà anh đã từng muốn được là người duy nhất chạm tới. Nhưng giờ đây, nó thuộc về một người khác.

Minh Khang lại ngồi xuống, đầu vùi vào hai bàn tay. Anh cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi đến tận cùng. Cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ. Đêm dài dằng dặc, và anh biết, sẽ là một đêm không ngủ. Anh không biết mình sẽ phải đối mặt với ngày mai như thế nào, với sự thật đau đớn này. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt mệt mỏi, vẫn còn ẩn chứa một tia sáng yếu ớt, một tia quyết tâm. Anh đã đánh mất cô một lần, liệu anh có chấp nhận mất cô mãi mãi? Hay anh sẽ làm một điều gì đó, một hành động liều lĩnh, dù biết là vô vọng, để ít nhất không phải hối tiếc thêm một lần nào nữa? Chiếc đồng hồ đeo tay trên bàn vẫn im lìm, nhưng thời gian thì vẫn cứ trôi.

***

Sáng hôm sau, Văn Phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' vẫn bận rộn như mọi ngày. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo vang, tiếng trao đổi công việc rộn ràng, tất cả đều tạo nên một không khí chuyên nghiệp và tràn đầy năng lượng. Mùi cà phê mới pha lan tỏa khắp văn phòng, xen lẫn mùi giấy in và chút hương nước hoa cao cấp từ các đồng nghiệp. Ánh nắng ban mai chói chang chiếu qua ô cửa kính lớn, rọi thẳng vào khu vực làm việc mở.

Minh Khang ngồi trước máy tính, nhưng ánh mắt anh vô hồn, lướt qua các bản vẽ kiến trúc mà không nắm bắt được nội dung. Anh cố gắng tập trung, nhưng tâm trí anh cứ như một con tàu lạc lối, không tìm thấy bến bờ. Khuôn mặt anh tiều tụy thấy rõ, đôi mắt sâu hoắm, quầng thâm hiện rõ sau một đêm không ngủ. Vài sợi tóc rũ xuống trán, tạo thêm vẻ mệt mỏi. Anh đã cố gắng ăn mặc chỉn chu nhất có thể, chiếc áo sơ mi trắng tinh, cà vạt thắt gọn gàng, nhưng vẻ ngoài của anh không thể che giấu được sự suy sụp bên trong.

Mỹ Linh, đồng nghiệp của anh, ngồi ở bàn đối diện, khẽ liếc nhìn anh với vẻ tò mò pha chút lo lắng. Cô là một cô gái trẻ trung, năng nổ, gương mặt sáng sủa và luôn ăn mặc thời trang công sở. Cô đã chứng kiến sự thay đổi của Minh Khang trong suốt vài năm làm việc cùng. Từ một người đàn ông luôn tràn đầy năng lượng, quyết đoán và luôn giữ được vẻ ngoài hoàn hảo, Minh Khang giờ đây trông thật mệt mỏi và xa cách.

"Anh Khang có vẻ không được khỏe ạ?" Mỹ Linh khẽ hỏi, giọng nói tự nhiên nhưng đầy quan tâm. Cô đặt tách cà phê xuống bàn, ánh mắt dò xét. "Anh nên nghỉ ngơi một chút, anh làm việc liên tục mấy ngày nay rồi."

Minh Khang khẽ giật mình, ngẩng đầu lên, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo. Giọng nói anh khàn đặc, khô khốc, như thể đã lâu không nói chuyện. "Không sao, chỉ là hơi mệt chút thôi." Anh cố gắng quay lại với màn hình máy tính, nhưng những con chữ, những đường nét kiến trúc cứ thế nhòe đi trước mắt anh. Anh xóa đi những dòng email đã soạn dở, không thể tập trung vào bất cứ điều gì.

Mỹ Linh không nói gì thêm, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi anh. Cô cảm nhận được một điều gì đó bất ổn đang diễn ra với Minh Khang, một sự u ám mà cô chưa từng thấy ở anh. Anh luôn là biểu tượng của sự chuyên nghiệp và lạnh lùng, nhưng giờ đây, có một vết nứt lớn đã xuất hiện trên lớp vỏ bọc hoàn hảo đó.

Đúng lúc đó, điện thoại của Minh Khang khẽ rung lên. Là một tin nhắn từ Hoàng Nam. Anh mở tin nhắn, đọc từng chữ: *Tối qua mày sao rồi? Gặp tao đi, có chuyện gì thì cứ nói.*

Hoàng Nam. Người bạn thân thiết, người luôn ở đó để lắng nghe anh, dù anh có cứng đầu đến mấy. Minh Khang cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng là sự xấu hổ. Anh đã luôn tự cho mình là người mạnh mẽ, không cần ai giúp đỡ, nhưng giờ đây, anh lại yếu đuối đến thế. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chói chang chiếu vào, nhưng trong lòng anh chỉ còn là một màu xám xịt.

Anh đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm vào nó một lúc lâu. Có nên gọi cho Hoàng Nam không? Có nên trút hết những gì mình đang phải chịu đựng không? Hay anh nên giữ lại tất cả cho riêng mình, như vẫn thường làm? Sự giằng xé nội tâm lại bắt đầu. Cuối cùng, sau vài phút do dự, anh cầm điện thoại lên, nhấn nút gọi cho Hoàng Nam. Nhưng khi đầu dây bên kia bắt máy, anh lại không thể nói nên lời. Họng anh nghẹn lại, giọng nói anh lạc đi. Anh chỉ có thể để lại một tin nhắn thoại ngắn gọn, giọng nói nặng trĩu.

"Hoàng Nam... tao... tao ổn. Đừng lo." Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Có lẽ... có lẽ tối nay tao sẽ ghé qua. Có vài chuyện... cần nói với mày."

Anh cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn. Anh không biết mình có thực sự ổn hay không, và anh cũng không biết mình sẽ nói gì với Hoàng Nam. Nhưng ít nhất, việc gọi cho bạn đã giúp anh cảm thấy bớt cô đơn hơn một chút. Anh nhìn ra cửa sổ một lần nữa, nơi ánh nắng vẫn rực rỡ. Dù đau đớn, dù tuyệt vọng, dù biết rằng mọi thứ đã quá muộn, nhưng sâu thẳm trong Minh Khang vẫn còn một tia quyết tâm. Anh không thể cứ thế buông xuôi. Anh cần phải đối mặt với sự thật, đối mặt với chính mình, và có lẽ, đối mặt với Yến Chi, dù cho kết quả có đau đớn đến đâu. Cái đồng hồ đeo tay vẫn nằm im lìm trên bàn, như một lời nhắc nhở về những gì đã mất, và về những gì anh có thể vẫn còn kịp để làm, dù là một hành động liều lĩnh cuối cùng.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free