Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 281: Bức Chân Dung Của Kẻ Đến Sau
Minh Khang cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn. Anh không biết mình có thực sự ổn hay không, và anh cũng không biết mình sẽ nói gì với Hoàng Nam. Nhưng ít nhất, việc gọi cho bạn đã giúp anh cảm thấy bớt cô đơn hơn một chút. Anh nhìn ra cửa sổ một lần nữa, nơi ánh nắng vẫn rực rỡ. Dù đau đớn, dù tuyệt vọng, dù biết rằng mọi thứ đã quá muộn, nhưng sâu thẳm trong Minh Khang vẫn còn một tia quyết tâm. Anh không thể cứ thế buông xuôi. Anh cần phải đối mặt với sự thật, đối mặt với chính mình, và có lẽ, đối mặt với Yến Chi, dù cho kết quả có đau đớn đến đâu. Cái đồng hồ đeo tay vẫn nằm im lìm trên bàn, như một lời nhắc nhở về những gì đã mất, và về những gì anh có thể vẫn còn kịp để làm, dù là một hành động liều lĩnh cuối cùng.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rải những vệt vàng óng ả lên tấm thảm nhung màu xám tro trong căn hộ penthouse của Minh Khang. Không gian rộng lớn, sang trọng với thiết kế hiện đại, tối giản và những bức tường kính cường lực từ sàn đến trần thường mang đến cho anh cảm giác tự tại, quyền lực. Nhưng hôm nay, sự rộng rãi ấy chỉ làm nổi bật nỗi cô độc đang gặm nhấm anh. Tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa kính cao vút, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ hồ bơi vô cực nhỏ trên ban công, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng đến rợn người. Mùi hương gỗ quý từ những món nội thất nhập khẩu đắt tiền, thoang thoảng chút hương nước hoa nam tính còn vương lại từ đêm qua, và chút dư vị của ly rượu vang anh đã uống để cố tìm quên, tất cả quyện vào nhau, nặng trĩu.
Minh Khang thức dậy trên chiếc giường Kingsize, thân thể nặng trĩu sau một đêm gần như thức trắng. Vẻ mặt anh hốc hác, đôi mắt sâu hoắm ẩn hiện quầng thâm rõ rệt, là minh chứng cho trận chiến nội tâm không ngừng nghỉ. Anh ngồi dậy, nhìn ra khung cửa sổ lớn, nơi thành phố trải dài bên dưới như một tấm bản đồ khổng lồ. Hàng trăm, hàng nghìn tòa nhà, dòng xe cộ tấp nập, những con người bé nhỏ đang bắt đầu một ngày mới. Trước đây, cảnh tượng ấy luôn truyền cho anh cảm hứng, nhắc nhở anh về tham vọng và những mục tiêu cần chinh phục. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một bức tranh vô tri, không mang lại chút cảm giác an ủi nào. Nỗi đau đớn từ tối qua, khi anh chứng kiến Yến Chi hạnh phúc bên Thế Vinh, vẫn còn nguyên vẹn, như một vết cứa sâu hoắm trong lòng.
Anh đứng dậy, chậm rãi bước vào phòng tắm, soi mình trong gương. Phiên bản của Minh Khang trước mắt anh là một người đàn ông thành đạt, nhưng cũng đầy mệt mỏi và tổn thương. Khuôn mặt góc cạnh giờ đây càng gầy hơn, đôi mắt vốn đã sâu nay lại trĩu nặng suy tư. Anh đã luôn tin rằng sự nghiệp, sự ổn định tài chính sẽ là nền tảng vững chắc cho mọi thứ, kể cả tình yêu. Nhưng giờ đây, khi anh đã có trong tay tất cả những gì mình từng khao khát, thì điều quan trọng nhất lại vuột khỏi tầm tay. Yến Chi, người con gái mà anh đã để lỡ, đã tìm thấy hạnh phúc bên một người khác. Một người dường như có tất cả những gì anh đã từng bỏ quên.
Anh bước ra khỏi phòng tắm, pha một tách cà phê đen đặc. Mùi cà phê rang xay thoảng nhẹ trong không gian tĩnh lặng, nhưng anh chỉ nhấp môi một ngụm rồi đặt xuống, vị đắng chát không thể xoa dịu được vị đắng trong lòng. Anh ngồi xuống chiếc ghế da đắt tiền trước bàn làm việc, nơi chiếc laptop vẫn đang mở. Màn hình sáng lạnh lẽo phản chiếu khuôn mặt anh, càng làm nổi bật sự xanh xao, nhợt nhạt.
"Nếu muốn giành lại, trước hết phải hiểu rõ đối thủ," anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, đầy quyết tâm pha lẫn tuyệt vọng. Đây không phải là một quyết định dễ dàng, mà là kết quả của một đêm dài vật lộn với chính mình. Anh đã từng nghĩ đến việc buông xuôi, chấp nhận thực tại nghiệt ngã. Nhưng sâu thẳm trong anh, một tia lửa nhỏ vẫn còn cháy, một niềm tin mong manh rằng anh vẫn có thể làm được điều gì đó. Anh cần phải hiểu người đàn ông đã khiến Yến Chi cười rạng rỡ đến vậy, người đã cho cô thứ mà anh đã quá chậm trễ để trao. "Anh ta là ai mà có thể khiến Yến Chi cười hạnh phúc đến vậy?" Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một điệp khúc đau đáu.
Minh Khang bắt đầu hành trình "điều tra" của mình. Anh gõ tên Thế Vinh lên thanh tìm kiếm, đầu tiên là những trang tin tức, các diễn đàn kiến trúc, sau đó là mạng xã hội. Thông tin về Thế Vinh không khó tìm. Anh ta là một kiến trúc sư có tiếng, từng đoạt nhiều giải thưởng danh giá trong và ngoài nước. Tên tuổi của anh ta gắn liền với những dự án kiến trúc độc đáo, mang đậm dấu ấn cá nhân và tầm nhìn bền vững. Những bài báo phỏng vấn, những hình ảnh Thế Vinh đứng trước các công trình do chính anh ta thiết kế, toát lên vẻ điềm đạm, tự tin và một phong thái rất riêng. Minh Khang lướt qua những bức ảnh, thấy Thế Vinh trong chiếc áo da, quần jean, đôi mắt có hồn và nụ cười phóng khoáng, hoàn toàn khác với hình ảnh một doanh nhân luôn chỉn chu trong bộ suit của anh. Anh cảm thấy một sự đối lập rõ ràng, không chỉ về phong cách mà còn về cả phong thái sống.
Minh Khang dừng lại ở một bài phỏng vấn dài trên một tạp chí kiến trúc uy tín. Bài báo ca ngợi Thế Vinh không chỉ là một kiến trúc sư tài năng mà còn là một người đàn ông có trái tim nhân ái, với những đóng góp không ngừng cho cộng đồng thông qua quỹ từ thiện riêng của mình. Anh đọc từng câu chữ, cố gắng tìm kiếm một điểm yếu, một vết rạn nứt trong hình tượng hoàn hảo đó. Nhưng càng đọc, anh càng thấy Thế Vinh không chỉ là một đối thủ đáng gờm, mà còn là một hình mẫu mà anh chưa bao giờ nghĩ mình cần phải cạnh tranh. Anh ta không chỉ có tiền bạc, mà còn có cả sự từng trải, sự chín chắn, một chiều sâu tâm hồn mà Minh Khang cảm thấy mình đang thiếu.
Cảm giác nặng nề đè lên lồng ngực anh. Anh đã luôn tự hào về sự nghiệp của mình, về khối tài sản mình đã gây dựng, về vị thế xã hội mà anh đã đạt được. Anh tin rằng đó là những điều kiện tiên quyết để có được hạnh phúc. Nhưng Thế Vinh, người đàn ông này, lại chứng minh rằng có những giá trị khác còn quan trọng hơn, những giá trị mà Yến Chi luôn tìm kiếm. Minh Khang tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Hình ảnh Yến Chi cười rạng rỡ bên Thế Vinh lại hiện về, rõ nét hơn bao giờ hết. Nụ cười đó, ánh mắt đó, là sự bình yên mà anh chưa bao giờ có thể mang lại cho cô. Hoặc đúng hơn, là anh đã quá bận rộn để nhận ra rằng cô cần điều đó, và đã bỏ lỡ cơ hội để trao đi.
Anh mở mắt, cái đồng hồ đeo tay vẫn nằm im lìm trên bàn làm việc, như một lời nhắc nhở không ngừng về thời gian, về những phiên bản đã qua, và về sự muộn màng nghiệt ngã. Anh cảm thấy một sự bất lực trỗi dậy, một nỗi lạc lõng sâu sắc chưa từng có. Anh đã luôn là người nắm giữ, người kiểm soát. Nhưng giờ đây, anh đứng trước một bức tường vô hình, một đối thủ mà anh không thể dùng tiền bạc hay quyền lực để đánh bại. Anh chỉ có thể đối mặt với sự thật rằng Yến Chi đã tìm thấy một bến đỗ bình yên, và người đàn ông đó không phải là anh.
***
Giữa buổi sáng, Văn phòng kiến trúc ‘Khởi Nguyên’ vẫn nhộn nhịp trong guồng quay công việc quen thuộc. Ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ từ hệ thống chiếu sáng hiện đại, kết hợp với ánh sáng tự nhiên tràn vào qua những ô cửa kính lớn, làm nổi bật không gian tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo. Tiếng gõ bàn phím đều đặn như mưa rào trên mái tôn, tiếng điện thoại reo vang lên từng hồi, tiếng trao đổi công việc của các kiến trúc sư trẻ tuổi, và tiếng máy in hoạt động không ngừng nghỉ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và chuyên nghiệp. Thỉnh thoảng, tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng phát ra từ khu vực làm việc chung lại khẽ xoa dịu bầu không khí đôi khi căng thẳng nhưng luôn tràn đầy năng lượng sáng tạo. Mùi giấy in mới, mùi cà phê mới pha từ pantry, và đôi khi là mùi nước hoa cao cấp từ các đồng nghiệp, cùng với chút hương vật liệu xây dựng mới từ các mẫu trưng bày, tất cả quyện vào nhau, đặc trưng cho một môi trường làm việc hiện đại, năng động.
Minh Khang ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng đọc những bản vẽ kiến trúc phức tạp, nhưng tâm trí anh cứ lơ lửng ở một nơi khác. Chiếc áo sơ mi trắng tinh, cà vạt thắt gọn gàng vẫn không thể che giấu được vẻ mệt mỏi trong đôi mắt anh. Mỹ Linh, đồng nghiệp ngồi đối diện, vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn anh với vẻ lo lắng. Cô thấy rõ sự khác biệt giữa Minh Khang của những ngày trước và Minh Khang của hiện tại. Anh đã mất đi sự tập trung, sự quyết đoán thường thấy.
Anh mở một tab trình duyệt mới, và lại gõ tên Thế Vinh. Không chỉ dừng lại ở những thông tin công khai, Minh Khang còn dùng đến những mối quan hệ cũ, những thủ thuật "nghề nghiệp" mà anh tích lũy được trong nhiều năm để đào sâu hơn vào đời tư và sự nghiệp của người đàn ông này. Anh muốn biết tất cả, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào, dù là nhỏ nhất. Anh cần một lý do, một lời giải thích cho nỗi đau mà anh đang phải gánh chịu.
Anh lướt qua một loạt các dự án mà Thế Vinh đã thực hiện. Từ những công trình công cộng mang tính biểu tượng, đến những khu dân cư sinh thái, và cả những dự án bảo tồn di sản. Mỗi công trình đều thể hiện một sự tinh tế, một tầm nhìn vượt trội, không chỉ về mặt thẩm mỹ mà còn về cả giá trị bền vững, thân thiện với môi trường. Minh Khang, một kiến trúc sư chuyên về các dự án thương mại cao cấp, không khỏi thán phục. Anh đã luôn tập trung vào hiệu quả kinh tế, vào sự hoành tráng và đẳng cấp. Nhưng Thế Vinh lại theo đuổi một con đường khác, một con đường mà anh ta đã biến nó thành một triết lý sống.
Anh tìm thấy một đoạn video phỏng vấn Thế Vinh trong một buổi hội thảo về kiến trúc xanh. Trong video, Thế Vinh, với mái tóc bồng bềnh lãng tử và nụ cười phóng khoáng, nói về việc tạo ra những không gian sống hài hòa với thiên nhiên, nơi con người có thể tìm thấy sự bình yên và kết nối với chính mình. Giọng nói anh trầm ấm, điềm đạm, nhưng lại chứa đựng một sức thuyết phục lạ kỳ. Anh không chỉ nói về kỹ thuật, về vật liệu, mà còn nói về cảm xúc, về tâm hồn của những công trình.
"Kiến trúc không chỉ là những khối bê tông và thép," Thế Vinh nói, ánh mắt lấp lánh sự đam mê. "Nó là một sự đối thoại giữa con người và không gian. Nó phải lắng nghe, phải thấu hiểu những nhu cầu sâu xa nhất của người sử dụng. Một công trình đẹp không phải là một công trình đắt tiền, mà là một công trình mang lại sự bình yên, sự kết nối, sự đồng điệu trong tâm hồn."
Minh Khang nín thở lắng nghe. Những lời của Thế Vinh như một nhát dao cứa thẳng vào những quan niệm mà anh đã xây dựng bấy lâu nay. Anh đã luôn tin rằng sự ổn định tài chính, sự thành công vật chất là mục tiêu duy nhất. Anh đã lao vào công việc nh�� một con thiêu thân, bỏ qua những giá trị vô hình khác, những thứ mà Yến Chi đã luôn trân trọng. "Sự đồng điệu trong tâm hồn," "tầm quan trọng của việc lắng nghe"... những cụm từ này vang vọng trong tâm trí Minh Khang, dội lại những ký ức về những lần anh đã bỏ lỡ, những lần anh đã không lắng nghe Yến Chi, không thấu hiểu những rung động tinh tế của cô.
Anh lướt xuống, đọc một bài phỏng vấn khác, Thế Vinh chia sẻ về quỹ từ thiện mà anh thành lập, chuyên hỗ trợ các dự án xây dựng trường học, nhà ở cho trẻ em nghèo ở vùng sâu vùng xa. "Không chỉ là kiến tạo những công trình vật chất, mà còn là kiến tạo những giá trị nhân văn," anh nói. "Đó là cách tôi tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình."
Minh Khang cảm thấy một nỗi đau đớn không tên dâng trào. Anh đã luôn nghĩ rằng mình là người đàn ông hoàn hảo, người có thể mang lại cho Yến Chi một cuộc sống đầy đủ, một tương lai vững chắc. Nhưng Thế Vinh, người đàn ông này, lại là hiện thân của tất cả những gì anh đã từng bỏ qua: sự thấu hiểu, sự từng trải, lòng nhân ái, và một tầm nhìn sâu sắc về cuộc sống. Anh ta không chỉ là một kiến trúc sư tài năng, mà còn là một con người có chiều sâu, một linh hồn đồng điệu với những giá trị mà Yến Chi luôn tìm kiếm.
"Không chỉ là tiền bạc, anh ta còn có cả sự từng trải, sự chín chắn... một người đàn ông hoàn hảo theo đúng nghĩa," Minh Khang thầm nghĩ, giọng nói lạc đi trong tâm trí. Anh nhận ra rằng, Thế Vinh không phải là đối thủ mà anh có thể đánh bại bằng những gì anh đang có. Anh ta là một phiên bản hoàn chỉnh hơn, một phiên bản đã trưởng thành hơn, đã hiểu rõ hơn về ý nghĩa của cuộc sống và tình yêu. Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng đế chế của riêng mình, mà quên mất rằng tình yêu cần được vun đắp bằng sự thấu hiểu, bằng những rung động của tâm hồn, chứ không phải bằng những con số trên tài khoản ngân hàng.
Minh Khang cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng giữa những thành công rực rỡ của Thế Vinh. Những thành tựu của anh, những hợp đồng bạc tỷ, những dự án hoành tráng, bỗng chốc trở nên vô nghĩa. Anh đã cố gắng xây dựng một bức tường vững chắc để bảo vệ mình khỏi những bất ổn, nhưng chính bức tường đó lại ngăn anh tiếp cận với những giá trị thực sự của cuộc sống, và của tình yêu. Anh nhìn cái đồng hồ đeo tay vẫn nằm im lìm trên bàn, như một lời nhắc nhở về những khoảnh khắc đã trôi qua, về những cơ hội đã mất. Anh đã chậm trễ quá rồi.
***
Chiều tối, quán cà phê ‘Dấu Chân Mưa’ khoác lên mình vẻ đẹp lãng mạn, ấm cúng đặc trưng. Tọa lạc trong một căn nhà ống cổ được cải tạo, quán giữ lại nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ với những bức tường gạch trần, cửa sổ gỗ sơn xanh bạc màu thời gian. Nội thất bên trong chủ yếu làm từ gỗ, tông màu nâu trầm ấm áp, điểm xuyết bởi ánh đèn vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng treo cao. Nhiều tranh ảnh cũ, sách báo và các vật dụng trang trí vintage được sắp đặt tinh tế, tạo nên một không gian hoài niệm. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa nhỏ, tiếng ly tách khẽ va chạm từ quầy pha chế, và tiếng trò chuyện thì thầm của những cặp đôi hay nhóm bạn ngồi cạnh, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên bình, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của phố thị. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò từ bếp bánh nhỏ, và thoảng chút hương hoa nhài từ khu vườn nhỏ sau nhà, quyến rũ khứu giác, mời gọi sự thư thái.
Minh Khang ngồi đối diện với Hoàng Nam, vẻ mặt vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi từ buổi sáng. Anh đã thay một chiếc áo sơ mi màu xanh đậm, nhưng đôi mắt sâu hoắm và quầng thâm vẫn không giấu được. Hoàng Nam, như thường lệ, vẫn giữ vẻ ngoài thư sinh, đeo kính, ăn mặc lịch sự với chiếc áo polo màu be. Anh nhìn Minh Khang với ánh mắt quan tâm, lo lắng.
“Cậu đã tìm hiểu được gì?” Hoàng Nam hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn, đẩy ly cà phê sữa đá về phía Minh Khang.
Minh Khang cầm ly cà phê lên, cảm nhận hơi lạnh từ ly thủy tinh truyền vào lòng bàn tay. Anh nhấp một ngụm, vị đắng của cà phê và vị ngọt của sữa hòa quyện, nhưng không thể làm dịu đi vị đắng trong lòng. Anh đặt ly xuống, ánh mắt nhìn xa xăm ra cửa sổ, nơi những giọt mưa lất phất bắt đầu rơi, tạo nên những vệt dài trên ô kính.
“Anh ta… là một kiến trúc sư tài năng,” Minh Khang bắt đầu, giọng nói nặng trĩu. Anh kể cho Hoàng Nam nghe tất cả những gì mình đã tìm hiểu được về Thế Vinh, từ những dự án kiến trúc đoạt giải thưởng cho đến quỹ từ thiện mà anh ta thành lập. Anh không bỏ sót chi tiết nào, như thể việc thuật lại một cách tỉ mỉ sẽ giúp anh chấp nhận được thực tại.
Hoàng Nam lắng nghe, đôi khi gật gù, hiểu rõ nỗi lòng của bạn mình. Anh biết Minh Khang đang cố gắng phân tích, cố gắng tìm ra một lời giải thích hợp lý cho mọi chuyện, đó là cách anh đối phó với những cảm xúc phức tạp.
“Anh ta không chỉ có tiền bạc, Nam ạ,” Minh Khang tiếp tục, giọng nói trở nên nghẹn ngào hơn. “Anh ta còn có cả sự từng trải, sự chín chắn, một chiều sâu trong tâm hồn mà tôi… tôi đã quá bận rộn để nhận ra. Anh ta xây dựng những công trình không chỉ vì lợi nhuận, mà còn vì cộng đồng, vì những giá trị nhân văn. Anh ta nói về ‘sự đồng điệu trong tâm hồn’, về ‘tầm quan trọng của việc lắng nghe’… những thứ mà Yến Chi luôn tìm kiếm, mà tôi đã bỏ quên.”
Minh Khang cúi gằm mặt, dùng ngón tay miết nhẹ thành ly cà phê, như thể đang cố gắng xoa dịu một vết thương vô hình. “Anh ta… anh ta có tất cả những gì Yến Chi cần vào lúc này, Nam ạ. Sự ổn định, sự thấu hiểu, cả sự từng trải… những thứ mà tôi đã quá bận rộn để nhận ra, để trao cho cô ấy. Tôi đã luôn nghĩ rằng mình phải có một sự nghiệp vững chắc, một tương lai đảm bảo rồi mới xứng đáng yêu ai đó. Nhưng hóa ra, cái ‘ổn định’ của tôi lại là cái giá quá đắt, cái giá của việc đánh mất cô ấy.”
Hoàng Nam đặt tay lên vai Minh Khang, một cái chạm nhẹ nhưng đầy an ủi. Bàn tay anh ấm áp, khác hẳn với cảm giác lạnh lẽo từ ly cà phê Minh Khang đang cầm. “Có lẽ không phải cậu thiếu sót, Khang,” Hoàng Nam nói, giọng nói trầm ấm. “Mà là thời điểm… anh ta đến đúng lúc hơn. Yến Chi của bây giờ, không còn là Yến Chi của năm xưa nữa. Cô ấy đã trải qua nhiều điều, đã học được cách trân trọng những giá trị khác. Và Thế Vinh… anh ta xuất hiện đúng lúc cô ấy cần những giá trị đó.”
Minh Khang ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Hoàng Nam, đầy bất lực và tự ti. “Hay tôi… tôi đã quá nhỏ bé, quá nông nổi so với một người như anh ta? Tôi đã luôn nghĩ mình đủ lớn, đủ mạnh mẽ để che chở cho cô ấy. Nhưng giờ đây, khi nhìn vào Thế Vinh, tôi mới thấy mình chỉ là một đứa trẻ đang chạy theo những ảo ảnh, bỏ lỡ những giá trị thực sự.”
Nỗi lạc lõng, cảm giác mình thật nhỏ bé trước một đối thủ ‘hoàn hảo’ như Thế Vinh, gặm nhấm Minh Khang. Anh đã luôn tự hào về sự nghiệp, về khả năng của mình. Nhưng đứng trước Thế Vinh, anh cảm thấy mình như một con tàu lạc giữa biển khơi, không tìm thấy la bàn, không biết đâu là bến bờ. Anh đã dành cả tuổi trẻ để theo đuổi sự nghiệp, để xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng lại quên mất việc xây dựng chính bản thân mình thành một phiên bản hoàn thiện, đủ thấu hiểu và đủ sẵn sàng cho tình yêu.
“Thế Vinh không phải là đối thủ, Khang,” Hoàng Nam nói, như đọc được suy nghĩ của bạn. “Anh ta chỉ là một tấm gương phản chiếu, cho cậu thấy những điều mà cậu đã bỏ lỡ. Cậu không nhỏ bé, cậu chỉ là… chậm hơn một nhịp mà thôi. Yến Chi đã không chờ đợi điều kiện đủ đầy, cô ấy chỉ cần rung động. Và khi cậu đủ đầy, cô ấy đã tìm thấy rung động đó ở một người khác.”
Minh Khang không nói gì, chỉ cúi gằm mặt xuống. Lời của Hoàng Nam, dù cố gắng an ủi, lại càng xoáy sâu vào nỗi đau của anh. Đúng người, sai thời điểm. Phiên bản của nhau không trùng khớp. Anh đã mất quá nhiều thời gian để nhận ra điều đó, và giờ đây, cái giá phải trả là sự mất mát vĩnh viễn. Cái đồng hồ đeo tay vẫn nằm trong túi áo anh, lạnh ngắt, như nhắc nhở anh rằng thời gian vẫn cứ trôi, không chờ đợi ai, và những phiên bản đã qua sẽ không bao giờ quay trở lại. Anh cảm thấy một sự chấp nhận đang dần len lỏi vào tâm trí mình, một sự chấp nhận đau đớn rằng Yến Chi đã thực sự tìm thấy hạnh phúc, và đó không phải là do anh. Có lẽ, đây là lúc anh phải đối mặt với sự thật, dù trái tim anh có tan vỡ đến đâu.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.