Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 282: Đối Mặt Với Sự Thật Nghiệt Ngã
Tiếng mưa lất phất trên ô cửa kính đã ngưng tự lúc nào, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng gió rít nhè nhẹ qua khe cửa sổ của căn penthouse chọc trời. Minh Khang ngồi bất động trên chiếc sofa da màu xám tro, ly rượu vang đỏ trong tay đã cạn khô từ lâu, nhưng anh vẫn siết chặt lấy nó, như thể nó là thứ duy nhất có thể giữ anh lại với thực tại mong manh. Xung quanh anh là bóng tối mịt mùng, chỉ có ánh sáng hắt ra từ màn hình điện thoại đã tắt ngúm trên bàn cà phê và những đốm sáng lập lòe từ thành phố bên dưới, tạo nên một khung cảnh vừa xa hoa, vừa lạnh lẽo đến tận cùng.
Tầm nhìn từ căn hộ này bao quát cả một dải ngân hà nhân tạo, nơi hàng triệu ánh đèn đang nhấp nháy, mỗi đốm sáng là một cuộc đời, một câu chuyện. Nhưng trong mắt Minh Khang lúc này, tất cả chỉ là một mớ hỗn độn vô nghĩa. Tâm trí anh bị chiếm lĩnh hoàn toàn bởi những hình ảnh, những lời nói mà anh đã thu thập được về Thế Vinh – người đàn ông đang ở bên cạnh Yến Chi. Không phải là những lời khen ngợi thông thường, mà là một bức chân dung gần như hoàn hảo, được vẽ nên từ chính những điều Yến Chi luôn tìm kiếm, mà anh đã quá bận rộn để nhận ra.
"Anh ta... anh ta có tất cả," Minh Khang thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian rộng lớn. "Sự điềm tĩnh, sự thấu hiểu, một chiều sâu trong tâm hồn... những thứ mà tôi đã bỏ quên." Mỗi chi tiết về Thế Vinh, từ những dự án kiến trúc đầy tính nhân văn, quỹ từ thiện anh ta thành lập, cho đến cách anh ta nói về "sự đồng điệu trong tâm hồn" hay "tầm quan trọng của việc lắng nghe", đều như những nhát dao cứa thẳng vào trái tim anh. Đó không chỉ là sự ghen tị thông thường, mà là nỗi đau của một người nhận ra mình đã đánh mất điều quý giá nhất vì những sai lầm của chính mình, vì những ưu tiên lệch lạc trong quá khứ.
Anh đứng dậy, từng bước chân nặng nề trên tấm thảm lông mềm mại. Căn phòng rộng lớn, sang trọng, đầy ắp những món đồ đắt tiền mà anh đã miệt mài kiếm được, giờ đây lại trở thành một cái lồng giam giữ sự cô độc của chính anh. Anh đi đến bên cửa sổ kính lớn, đặt tay lên mặt kính lạnh buốt. Hơi thở phả ra, làm mờ một mảng kính nhỏ, phản chiếu khuôn mặt hốc hác, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Anh đã luôn tự hào về sự nghiệp, về khả năng kiến tạo của mình, về việc xây dựng nên một đế chế vững chắc. Nhưng giờ đây, đứng trước hình ảnh của Thế Vinh – một kiến trúc sư thực thụ, một người xây dựng những giá trị, những công trình không chỉ vì lợi nhuận mà còn vì cộng đồng, vì những điều có ý nghĩa hơn – Minh Khang thấy mình thật nhỏ bé, thật phù phiếm.
"Tôi đã quá bận rộn để nhận ra," anh lại độc thoại, "quá bận rộn để trao cho cô ấy những gì cô ấy thực sự cần." Anh nhớ lại những lần Yến Chi mong muốn sự lắng nghe, sự thấu hiểu, những khoảnh khắc cô cần một bờ vai yên bình hơn là một lời hứa hẹn về tương lai xa vời. Anh đã trì hoãn, đã vin vào cái cớ "chưa ổn định," "chưa đến lúc," để rồi bây giờ, "sự ổn định" mà anh dày công xây dựng lại trở thành cái giá quá đắt của việc đánh mất Yến Chi. Cái giá của việc không thể trở thành phiên bản mà Yến Chi cần, đúng vào thời điểm cô ấy cần nhất.
Minh Khang quay lưng lại với khung cảnh thành phố lung linh, tiến đến chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun, nơi đặt chiếc *Đồng hồ đeo tay* của anh. Anh cầm nó lên, ngón cái miết nhẹ lên mặt kính lạnh lẽo. Từng giây trôi qua trên mặt đồng hồ dường như vô nghĩa, trêu ngươi anh. Anh đã từng nghĩ thời gian là đồng minh của mình, rằng nó sẽ chờ đợi anh hoàn thành mục tiêu. Nhưng không, thời gian là một dòng chảy tàn nhẫn, không ngừng trôi, mang theo tất cả những gì đã qua và không bao giờ quay trở lại. Cái đồng hồ này, từng là biểu tượng của sự kiên định, của việc làm chủ thời gian, giờ đây lại trở thành một lời nhắc nhở phũ phàng về sự muộn màng của anh. Những con số, những kim đồng hồ chỉ là vật vô tri, nhưng chúng gào thét trong tâm trí anh về những khoảnh khắc đã mất, về những "phiên bản" của anh và Yến Chi đã không thể trùng khớp.
Một cơn bực bội đột ngột trỗi dậy, không phải với Thế Vinh, không phải với Yến Chi, mà với chính bản thân anh, với sự cứng nhắc, sự trì hoãn đã ăn sâu vào con người anh. Anh ném mạnh chiếc gối tựa lưng xuống sofa, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Sự bất lực, sự đau đớn như bóp nghẹt lấy lồng ngực. Anh thở dốc, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm vào trái tim mình. Anh đã luôn là người kiểm soát mọi thứ, nhưng bây giờ, anh nhận ra mình đang mất kiểm soát hoàn toàn trước những cảm xúc hỗn loạn này. Nỗi hối tiếc bủa vây, khiến anh không thể thở được. Anh gục mặt xuống lòng bàn tay, cố gắng xua đi những hình ảnh của Yến Chi bên người đàn ông khác, hình ảnh nụ cười bình yên của cô ấy mà anh đã chứng kiến. Nụ cười ấy không phải của anh, và anh biết điều đó. Đó là một sự chấp nhận đau đớn, nhưng cũng là một sự thật không thể chối cãi.
***
Sáng hôm sau, bầu trời thành phố âm u, những hạt mưa li ti bắt đầu rơi, tạo nên một không khí ảm đạm, phù hợp đến kỳ lạ với tâm trạng của Minh Khang. Anh hẹn Hoàng Nam tại quán cà phê "Dấu Chân Mưa" – một nơi nhỏ bé, ấm cúng với kiến trúc Pháp cổ kính và nội thất gỗ trầm mặc. Không gian này, dù đối lập hoàn toàn với căn penthouse hiện đại của anh, lại mang một sự an ủi kỳ lạ, như một góc nhỏ nơi thời gian trôi chậm lại.
Minh Khang bước vào quán, dáng người cao ráo, cân đối của anh dường như gầy đi đôi chút sau đêm mất ngủ. Khuôn mặt góc cạnh của anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi u hoài khó tả. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh đậm, quần kaki lịch sự, nhưng bộ trang phục chỉn chu không thể che giấu được sự mệt mỏi đang vương vấn trên từng đường nét. Hoàng Nam đã ngồi chờ sẵn ở một góc khuất, bên cạnh cửa sổ nhìn ra con hẻm nhỏ. Anh bạn thân, với dáng người thư sinh và cặp kính trí thức, đang nhâm nhi một tách trà nóng, đôi mắt hiền lành nhìn Minh Khang với sự lo lắng rõ rệt.
"Chào cậu," Hoàng Nam khẽ nói, giọng trầm ấm. "Trông cậu không được khỏe."
Minh Khang chỉ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống đối diện Hoàng Nam. Anh gọi một ly cà phê đen nóng, không đường, không sữa. Khi chiếc *Ly cà phê sứ* màu trắng ngà được đặt xuống bàn, anh đưa tay chạm nhẹ vào thành ly, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua đầu ngón tay. Mùi cà phê rang xay đậm đà, quyện với hương gỗ cũ và chút mùi mưa từ ngoài cửa sổ, tạo nên một không gian lãng mạn nhưng đầy suy tư.
"Cậu đã tìm hiểu được gì rồi?" Hoàng Nam hỏi, không vòng vo, anh biết Minh Khang không thích sự rào đón.
Minh Khang nhìn chằm chằm vào ly cà phê, hơi nóng bốc lên làm mờ đi một phần tầm nhìn của anh. Anh bắt đầu kể, giọng nói đều đều, lạnh lùng một cách đáng sợ, như thể anh đang thuật lại một bản báo cáo tài chính khô khan chứ không phải là nỗi đau của chính mình. Anh kể về Thế Vinh, về những thành tựu trong sự nghiệp, về tầm nhìn và triết lý sống của anh ta, về cách anh ta đối xử với Yến Chi, về sự bình yên và thấu hiểu mà anh ta mang lại cho cô. Mỗi lời anh nói ra, dù cố gắng giữ vẻ khách quan, lại như một nhát dao tự đâm vào tim mình.
"Anh ta... đúng là một người đàn ông đáng nể," Minh Khang kết thúc câu chuyện, nhấp một ngụm cà phê đen đặc. Vị đắng lan tỏa trong khoang miệng, như vị của chính cuộc đời anh lúc này. "Tôi đã từng nghĩ mình không có đối thủ, Nam ạ. Nhưng anh ta, anh ta không phải là đối thủ, anh ta là một tiêu chuẩn mà tôi đã không thể đạt tới, một phiên bản mà tôi đã không thể trở thành, đúng thời điểm."
Hoàng Nam lặng lẽ lắng nghe. Anh thấy Minh Khang đang cố gắng che giấu nỗi đau tột cùng bằng cách phân tích, bằng cách biến cảm xúc thành logic. Đó là cách Minh Khang vẫn luôn đối phó với mọi thứ. "Cậu không thể sống mãi trong sự hối tiếc, Khang ạ," Hoàng Nam nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. "Đôi khi, buông tay lại là cách tốt nhất cho cả hai." Anh đặt tay lên mu bàn tay Minh Khang, một cái chạm nhẹ nhưng truyền đi sự ấm áp, sự thấu hiểu.
Minh Khang khẽ giật mình, nhưng không rút tay lại. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Hoàng Nam, lần đầu tiên trong buổi nói chuyện, sự che giấu trong anh vỡ vụn. "Làm sao có thể buông bỏ khi chưa bao giờ thực sự nắm giữ?" Giọng anh nghẹn lại, câu hỏi như một lời than trách, một sự thừa nhận đau đớn về những gì anh đã không dám làm. "Tôi... tôi đã luôn nghĩ mình sẽ có thời gian, rằng mình cần phải ổn định, phải hoàn hảo trước khi có thể yêu cô ấy một cách trọn vẹn. Nhưng hóa ra, cái 'ổn định' ấy chỉ là một lời biện hộ cho sự hèn nhát của tôi, cho sự trì hoãn của tôi. Tôi chưa từng nói, chưa từng bày tỏ, chưa từng cho cô ấy một cơ hội để lựa chọn. Làm sao tôi có thể buông bỏ một thứ mà tôi chưa từng một lần thực sự chiến đấu để có được?"
Hoàng Nam nhìn sâu vào mắt Minh Khang, thấy được sự dằn vặt và nỗi đau ẩn sâu. Anh biết, lời khuyên "buông bỏ" lúc này là vô nghĩa. Minh Khang cần một lời giải đáp, một sự đối mặt, không phải cho Yến Chi, mà cho chính anh. "Vậy cậu định làm gì?" Hoàng Nam hỏi, giọng nói vang lên như một tiếng chuông cảnh tỉnh trong tâm trí Minh Khang. Câu hỏi đó không chỉ là một sự tò mò, mà còn là một lời thách thức, một sự thúc đẩy.
Minh Khang siết chặt bàn tay đang nắm ly cà phê. Hơi nóng từ ly cà phê như truyền thêm chút sức mạnh vào anh. Anh không trả lời Hoàng Nam ngay lập tức. Trong đầu anh, một quyết định đang nhen nhóm, một ý định liều lĩnh nhưng cũng đầy dứt khoát. Anh biết, nó có thể không thay đổi được gì, có thể sẽ khiến anh đau đớn hơn. Nhưng anh không thể tiếp tục sống trong sự hối tiếc, trong sự dằn vặt này nữa. Anh cần một lời giải đáp, một sự đối mặt. Anh cần phải nói ra, dù cho kết quả có là gì đi chăng nữa. Anh uống cạn ly cà phê, vị đắng vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, nhưng trong lòng, một tia sáng yếu ớt của sự quyết tâm đã lóe lên. Anh đứng dậy, dáng người cao gầy vẫn còn chút run rẩy, nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ kiên định đến lạ.
***
Đêm đó, trở về căn penthouse quen thuộc, Minh Khang không còn chìm đắm trong bóng tối và sự tuyệt vọng như đêm trước. Căn phòng vẫn rộng lớn, vẫn sang trọng, nhưng giờ đây, nó không còn cảm giác cô độc đến lạnh lẽo nữa. Anh bật đèn, ánh sáng vàng dịu dàng lan tỏa khắp không gian, xua đi những góc khuất u ám.
Minh Khang đứng trước cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ. Những ánh đèn vẫn lấp lánh, nhưng giờ đây, anh nhìn chúng bằng một con mắt khác. Không còn là sự hỗn độn vô nghĩa, mà là một bức tranh sống động, nơi mỗi cá thể đều đang vận hành theo quỹ đạo riêng của mình. Anh nhận ra rằng, dù đau đớn đến mấy, dù sự thật có nghiệt ngã đến đâu, anh cũng không thể để mình mãi mắc kẹt trong vòng xoáy hối tiếc của quá khứ. Anh đã dành cả tuổi trẻ để theo đuổi sự nghiệp, để xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng lại quên mất việc xây dựng chính bản thân mình thành một phiên bản hoàn thiện, đủ thấu hiểu và đủ sẵn sàng cho tình yêu. Anh đã sai, và anh phải đối mặt với sai lầm đó.
Nỗi sợ hãi bị từ chối, nỗi lo lắng về việc sẽ thấy Yến Chi hạnh phúc bên người khác, tất cả vẫn còn đó, quẩn quanh trong tâm trí anh. Nhưng giờ đây, một khao khát lớn hơn đã trỗi dậy – khao khát được giải thoát khỏi sự dằn vặt dai dẳng này. Anh cần một lời giải đáp, một sự đối mặt rõ ràng, không phải để thay đổi hiện thực, mà để giải phóng chính mình. Anh sẽ không buông xuôi khi chưa từng một lần thực sự chiến đấu. Anh cần phải nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín suốt bao năm qua, tất cả những cảm xúc, những hối tiếc, những lời yêu thương đã không kịp nói.
Đây không phải là một cuộc chiến để giành lại Yến Chi. Anh biết, điều đó có lẽ đã quá muộn. Đây là một cuộc chiến với chính bản thân anh, với những ảo ảnh, với những sợi xích vô hình đã trói buộc anh suốt thời gian qua. Anh sẽ đối mặt với sự thật nghiệt ngã, và chấp nhận nó. Dù kết quả có là gì đi chăng nữa, anh cũng cần một lời từ biệt chân thành, một lời bày tỏ rõ ràng, để anh có thể tiếp tục bước đi mà không còn gánh nặng của sự hối tiếc.
Minh Khang chậm rãi bước đến chiếc bàn làm việc, nơi chiếc điện thoại của anh vẫn nằm im lìm. Anh cầm nó lên, ngón tay lướt trên màn hình cảm ứng, tìm kiếm tên Yến Chi trong danh bạ. Cái tên đó, đã bao lần anh nhìn thấy, bao lần anh muốn gọi, muốn nhắn tin, nhưng rồi lại chần chừ, lại gác lại. Nhưng đêm nay, sẽ khác. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn khí lạnh. Đôi mắt anh, dù vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng đã ánh lên một tia quyết tâm mãnh liệt.
Anh bắt đầu gõ một tin nhắn, những ngón tay di chuyển chậm rãi nhưng dứt khoát trên bàn phím ảo. Không phải là một lời tỏ tình vội vã, mà là một lời hẹn gặp đơn giản, mang theo trọng lượng của cả một hành trình dài và muộn màng. "Yến Chi, anh muốn gặp em. Có thể nói chuyện một lát không?" Chỉ vài từ ngắn gọn, nhưng chứa đựng tất cả sự dũng cảm, sự đau đớn và cả niềm hy vọng cuối cùng của anh.
Anh nhìn xuống chiếc *Đồng hồ đeo tay* đang nằm trên mặt bàn, kim giây vẫn tuần tự chuyển động, đều đặn và không ngừng nghỉ. Lần này, anh không còn cảm thấy sự trêu ngươi hay nỗi ám ảnh về thời gian nữa. Anh đã sẵn sàng đối mặt với nó, với quá khứ, hiện tại và cả tương lai, dù tương lai đó không có Yến Chi bên cạnh. Anh đã sẵn sàng chấp nhận mọi kết quả, miễn là anh được nói ra lòng mình, được giải phóng khỏi gánh nặng của những điều chưa nói.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.