Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 285: Bến Đỗ Nào Cho Em?
Trời đã về khuya. Thành phố bên dưới căn penthouse của Minh Khang vẫn lấp lánh muôn vàn ánh đèn, trải dài như một tấm thảm dệt bằng pha lê và những giấc mơ không ngủ. Nhưng tấm thảm ấy, dù rực rỡ đến đâu, cũng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng đang cuộn trào trong lồng ngực anh. Minh Khang đứng lặng bên ô cửa kính lớn từ sàn đến trần, bàn tay siết nhẹ ly rượu vang đỏ sóng sánh, nhưng anh không uống. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng trong căn hộ sang trọng, hòa cùng chút dư vị rượu còn đọng lại trong không khí, tạo nên một sự tĩnh lặng đến nao lòng, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa kính mỏng manh, như một lời thì thầm của đêm.
Ánh đèn đô thị phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của Minh Khang, nhưng tâm trí anh lại đang quay cuồng với hình ảnh của Yến Chi. Cuộc gặp gỡ chóng vánh tại quán cà phê "Dấu Chân Mưa" cách đây vài giờ cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, rõ ràng đến từng chi tiết. Ly cà phê nguội ngắt, hương trà hoa cúc nhẹ nhàng, và nụ cười của Yến Chi. Nụ cười ấy vẫn đẹp, vẫn rạng rỡ, nhưng giờ đây nó mang một sắc thái hoàn toàn khác. Không còn vẻ bẽn lẽn, không còn đôi chút ưu tư, mà là sự tĩnh tại, tự tin và mãn nguyện. Nó bình yên đến mức khiến trái tim anh thắt lại.
Anh đã cố gắng tìm kiếm, trong từng ánh mắt, từng cử chỉ của cô, một chút gì đó của Yến Chi mà anh từng biết, từng nghĩ rằng mình hiểu rõ. Nhưng anh chỉ thấy sự xa cách. Một bức tường vô hình, được xây dựng bằng thời gian và những trải nghiệm riêng biệt mà anh không hề tham gia. Cô đã nói: "Mình nghĩ mình đã tìm được sự bình yên mà mình cần, Khang ạ. Cả trong công việc lẫn cuộc sống riêng." Câu nói ấy, nhẹ nhàng như gió thoảng, lại găm vào tâm hồn anh như một mũi kim châm, khiến anh giật mình nhận ra sự thật nghiệt ngã. Bình yên. Hai từ ấy vang vọng trong đầu anh, đay nghiến anh đến tận cùng. Hay đã có người mang bình yên đến cho cô ấy? Câu hỏi đó như một dòng điện chạy qua người anh, một dòng điện lạnh buốt, làm tan chảy mọi hy vọng mong manh anh đã từng ấp ủ.
Minh Khang đặt ly rượu xuống mặt bàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, tiếng chạm khẽ vang lên trong không gian yên ắng. Anh sải bước đến bàn làm việc, nơi chiếc laptop vẫn đang mở, màn hình đen như một tấm gương phản chiếu sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Anh ngồi xuống, nhưng không làm gì cả. Ngón tay anh lướt trên bàn phím lạnh lẽo, nhưng không thể gõ lấy một ký tự. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Yến Chi, nhưng vô vọng. Mọi thứ anh thấy, mọi thứ anh nghe, mọi thứ anh cảm nhận đều chỉ dẫn về cô. Về phiên bản Yến Chi trưởng thành, độc lập, và xa vời mà anh đang đối mặt.
"Phiên bản của nhau..." Anh thầm thì, giọng khàn đặc. "Đúng người, sai thời điểm." Anh đã từng tin vào câu nói đó như một lời nguyền, một định mệnh không thể tránh khỏi. Nhưng bây giờ, anh không còn muốn tin nữa. Anh muốn phá vỡ nó. Anh muốn biết điều gì đã xảy ra trong những năm tháng anh mải mê chạy theo sự nghiệp, chạy theo cái gọi là "ổn định" mà anh nghĩ sẽ khiến anh xứng đáng với tình yêu. Cái giá của sự ổn định mà anh đã phải trả, có lẽ chính là Yến Chi. Phiên bản của cô ấy, phiên bản đã từng chờ đợi anh, nay đã vụt khỏi tầm tay. Khi anh muốn nắm tay, cô lại đã học cách buông bỏ. Hay đúng hơn, cô đã tìm thấy một bàn tay khác để nắm giữ. Một bàn tay đã mang đến cho cô ấy sự bình yên.
Nỗi hối tiếc và cảm giác hụt hẫng dâng lên, lan tỏa khắp lồng ngực anh, lạnh lẽo hơn cả ly cà phê đã tan hết đá ở quán "Dấu Chân Mưa". Anh biết, dù anh có nói gì đi nữa, thì phiên bản của Yến Chi này đã không còn chờ đợi anh. Cô đã bước tiếp, và hạnh phúc của cô, sự bình yên của cô, không còn phụ thuộc vào anh nữa. Nhưng anh không thể chấp nhận sự thật đó một cách dễ dàng. Một sự giằng xé dữ dội diễn ra trong tâm trí anh. Buông bỏ ư? Anh đã từng buông bỏ một lần, và đã phải trả giá bằng năm năm dài đằng đẵng của sự cô độc và hoài niệm. Anh không muốn lặp lại sai lầm đó. Anh cần biết, cần hiểu rõ. Ai là người đã mang lại bình yên cho Yến Chi? Anh không thể cứ thế mà chấp nhận một câu trả lời mơ hồ.
Anh đứng dậy, bước trở lại ô cửa sổ. Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, nhưng giờ đây chúng không còn mang vẻ đẹp quyến rũ nữa, mà trở thành những đốm sáng mờ ảo, xa xăm, như chính niềm hy vọng của anh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đêm Sài Gòn, của không khí trong lành từ độ cao này. Trong khoảnh khắc đó, một quyết định bỗng nhen nhóm trong anh. Anh sẽ không bỏ cuộc. Không phải bây giờ, không phải khi anh đã nhận ra mình thực sự muốn gì. Anh cần biết. Anh cần tìm hiểu. Anh không thể để mọi thứ kết thúc trong sự mơ hồ này. Anh sẽ tìm ra bến đỗ của cô ấy, dù kết quả có nghiệt ngã đến đâu.
***
Đồng hồ đã điểm hai giờ sáng. Tiếng gió bên ngoài cửa kính vẫn rì rào, nhưng trong căn hộ, sự tĩnh lặng đã bị phá vỡ bởi tiếng bước chân của Minh Khang. Anh đi đi lại lại trong phòng khách rộng lớn, ánh đèn vàng dịu nhẹ từ đèn sàn chỉ đủ để soi rọi một góc căn phòng. Cả cơ thể anh căng thẳng, đầu óc quay cuồng với những suy nghĩ không ngừng nghỉ. Cuối cùng, anh không thể chịu đựng thêm được nữa. Anh cầm điện thoại lên, ngón tay do dự một lúc rồi lướt đến số của Hoàng Nam.
Tiếng chuông reo dài, rồi đầu dây bên kia có tiếng "Alo" ngái ngủ nhưng vẫn rất quen thuộc.
"Nam này..." Giọng Minh Khang khàn đặc, pha chút mệt mỏi. "Tao xin lỗi vì gọi mày giờ này."
Hoàng Nam bên kia đầu dây khẽ thở dài, nhưng không có vẻ khó chịu. "Không sao. Mày có vẻ không ổn. Có chuyện gì à?" Giọng cậu bạn trầm tĩnh, từ tốn như thường lệ, mang đến cho Minh Khang một chút bình tâm. Mùi hương gỗ quý trong phòng dường như cũng dịu lại một phần dưới sự trấn an của giọng nói đó.
Minh Khang dừng lại bên ô cửa sổ, nhìn xuống thành phố vẫn còn thức. "Tao vừa gặp Yến Chi..." Anh ngập ngừng, cố gắng tìm từ ngữ thích hợp để diễn tả cảm giác của mình. "Cô ấy... khác lắm."
"Khác như thế nào?" Hoàng Nam hỏi, giọng nói lộ rõ sự quan tâm. "Cô ấy không vui sao? Hay có vẻ gì đó... không ổn?"
"Không, ngược lại." Minh Khang lắc đầu, dù biết Hoàng Nam không thể nhìn thấy. "Cô ấy rất bình yên, rất tự tin. Có lẽ là phiên bản tuyệt vời nhất của Yến Chi mà tao từng thấy. Nhưng... có một bức tường vô hình. Một sự xa cách lịch sự, một ranh giới mà tao không thể nào vượt qua được. Như thể cô ấy đã không còn ở nơi tao từng biết nữa." Anh cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Ly rượu vang đỏ trên bàn, giờ đã nguội ngắt, cũng không thể làm dịu đi cơn khát trong lòng.
Hoàng Nam im lặng một lúc, rồi giọng cậu bạn lại vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Tao đã nói rồi mà, Khang. Thời gian không chờ đợi ai. Con người sẽ thay đổi. Cô ấy không thể cứ mãi là phiên bản mà mày đã biết, đã bỏ lỡ." Có chút trách móc nhẹ nhàng trong câu nói đó, nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. "Nhưng mày định làm gì? Bỏ cuộc sao?"
"Không." Minh Khang nói ngay lập tức, giọng anh chứa đựng một sự kiên quyết đến bất ngờ. "Tao không thể. Tao không thể cứ thế mà buông xuôi, không thể cứ thế mà chấp nhận cái 'bức tường vô hình' đó. Tao cần biết... bến đỗ nào cho cô ấy. Ai đã mang lại sự bình yên đó." Anh biết mình đang nói một cách đầy tuyệt vọng, nhưng anh không thể kìm nén được khao khát này. Anh muốn biết, muốn đối mặt với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu.
Hoàng Nam thở dài một hơi dài hơn. "Mày biết là mày đang hành động giống như một người sắp bị mất đi thứ gì đó rất quan trọng không? Mày không bao giờ chủ động như thế này, Khang. Mày luôn là người của lý trí, của những kế hoạch hoàn hảo."
"Thì ra lý trí của tao đã sai, Nam ạ." Minh Khang đáp, giọng nói trầm xuống, đầy chua chát. "Tao đã quá tin vào nó, vào cái gọi là 'thời điểm hoàn hảo' để rồi bỏ lỡ mất cơ hội. Giờ đây, tao không muốn sống trong sự hối tiếc nữa. Tao cần biết. Tao cần sự rõ ràng." Anh lại đi đi lại lại, bước chân nặng nề trên sàn gỗ. "Mày có nghĩ rằng... vẫn còn cơ hội không? Hay tao đã hoàn toàn hết hy vọng rồi?"
"Cơ hội thì lúc nào cũng có, Khang. Quan trọng là mày có dám nắm lấy nó không, và liệu cô ấy có muốn cho mày cơ hội đó không." Hoàng Nam nói. "Mày muốn biết 'bến đỗ' của cô ấy là ai? Mày chắc chắn là mày muốn đối mặt với sự thật đó, dù nó có là điều mày không mong muốn?"
"Chắc chắn." Minh Khang nghiến răng. "Tao cần biết. Tao không thể cứ mãi sống trong sự mơ hồ này. Tao phải biết ai đã mang lại bình yên cho Yến Chi. Ai đã làm được điều mà tao đã không làm được. Tao cần phải đối mặt với điều đó, để rồi sau đó, dù có là đau khổ hay chấp nhận buông bỏ, tao cũng sẽ không còn hối tiếc nữa." Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự quyết tâm chưa từng có. Đây không chỉ là việc tìm hiểu về Yến Chi nữa, mà là tìm hiểu về chính bản thân anh, về những gì anh đã đánh mất và những gì anh còn có thể làm để chuộc lỗi.
Hoàng Nam im lặng một lúc lâu. Tiếng gió bên ngoài cửa sổ dường như cũng ngừng lại để lắng nghe. "Vậy thì, mày biết phải làm gì rồi đấy." Cuối cùng, Hoàng Nam nói, giọng nói của cậu bạn vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự ủng hộ ngầm. "Đừng chấp nhận sự thật dễ dàng nếu mày chưa thực sự thử. Nhưng hãy chuẩn bị cho mọi khả năng, Khang. Bởi vì, sự bình yên của một người không phải lúc nào cũng cần đến sự can thiệp của người khác."
Minh Khang gật đầu, cảm giác như một gánh nặng vừa được trút bỏ, dù chỉ là tạm thời. "Cảm ơn mày, Nam." Anh nói, giọng nói đã bớt phần khàn đặc hơn. "Xin lỗi vì làm phiền mày giờ này."
"Bạn bè mà, có gì đâu." Hoàng Nam nói. "Chúc mày may mắn. Và... hãy cẩn thận. Đừng để mình trở thành một kẻ đeo bám."
"Tao biết." Minh Khang đáp, rồi cúp máy. Điện thoại nằm gọn trong lòng bàn tay anh, vẫn còn hơi ấm từ cuộc gọi. Anh nhìn ra bầu trời đêm. Tiếng gió lại rít lên, nhưng giờ đây, nó không còn mang vẻ cô độc nữa, mà như một lời thách thức, một sự thúc đẩy. Anh không thể cứ mãi đứng nhìn Yến Chi từ xa, không thể cứ mãi để cho "bức tường vô hình" ngăn cách họ. Anh cần hành động.
***
Bình minh Sài Gòn rạng rỡ bắt đầu len lỏi qua ô cửa kính lớn, đánh thức căn hộ penthouse khỏi giấc ngủ. Ánh nắng ban mai vàng óng tràn vào phòng, chiếu rọi lên những món nội thất sang trọng, làm nổi bật mùi hương gỗ quý và cà phê mới pha vừa được mang đến. Minh Khang đã ngồi trước máy tính từ rất sớm, không hề chợp mắt sau cuộc trò chuyện với Hoàng Nam. Cảm giác mệt mỏi thể xác là có thật, nhưng tinh thần anh lại tỉnh táo hơn bao giờ hết. Anh không còn vẻ bần thần, hụt hẫng như tối qua. Thay vào đó là một sự tập trung cao độ, một quyết tâm rõ ràng.
Anh không thể để mọi thứ kết thúc như vậy. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, đã chần chừ quá lâu. Giờ đây, anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt. Anh cần biết, cần hiểu rõ về cuộc sống hiện tại của Yến Chi. Không phải để phá hoại, mà để đối mặt với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Anh cần sự rõ ràng để có thể buông bỏ một cách thanh thản, hoặc để chiến đấu một lần cuối cùng.
Ngón tay Minh Khang lướt trên bàn phím một cách dứt khoát, không còn chút do dự nào. Anh mở trình duyệt web, gõ những từ khóa liên quan đến Yến Chi, đến Studio Sắc Màu của cô. Anh tìm kiếm thông tin trên mạng xã hội, không chỉ của cô mà còn của những người bạn chung, những đồng nghiệp mà anh biết cô có thể kết giao. Anh rà soát từng trang tin tức về nghệ thuật, về các sự kiện triển lãm, hội thảo mà Studio Sắc Màu có thể tham gia.
Anh nhớ lại lời Yến Chi nói về "vài dự án lớn" và "học hỏi được nhiều điều mới". Anh bắt đầu tìm kiếm thông tin về những đối tác, khách hàng tiềm năng của cô. Anh cố gắng ghép nối các mảnh ghép nhỏ bé về cuộc sống hiện tại của cô, về những niềm vui, những thành công mà anh đã không thể chia sẻ. Anh lướt qua những bức ảnh trên các trang mạng xã hội, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của "bến đỗ" mà cô đã tìm thấy.
Từng cú click chuột vang lên nhẹ nhàng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, nhưng mỗi cú click lại mang theo một sự căng thẳng tột độ trong lòng Minh Khang. Anh không phải là một kẻ đeo bám, anh tự nhủ. Anh chỉ đang cố gắng tìm kiếm sự thật, tìm kiếm một lời giải đáp cho những câu hỏi đã ám ảnh anh suốt bấy lâu nay. Ai là người đã mang lại nụ cười bình yên đó cho Yến Chi? Ai là người đã nắm lấy bàn tay cô khi anh còn mải mê chạy theo những mục tiêu xa vời?
Anh dừng lại ở một bài báo về một buổi triển lãm nghệ thuật đương đại lớn vừa diễn ra tại thành phố. Studio Sắc Màu của Yến Chi được nhắc đến như một trong những đơn vị đồng tổ chức, với những đóng góp đáng kể. Anh lướt xuống phần bình luận, rồi đến những bức ảnh được gắn thẻ. Anh phóng to từng bức, nhìn kỹ từng gương mặt, từng chi tiết nhỏ. Tim anh đập mạnh, dồn dập. Anh cảm thấy một tia hy vọng mong manh trộn lẫn với nỗi sợ hãi ngày càng lớn.
Sự bình yên của Yến Chi không phải là sự bình yên của một người cô độc tìm thấy an ủi trong công việc. Đó là sự bình yên của một người đã tìm thấy bến đỗ, đã có một điểm tựa vững chắc. Anh muốn nhìn thấy điểm tựa đó, muốn biết nó là gì, là ai. Chỉ khi đối mặt với nó, anh mới có thể thực sự hiểu được mình đã mất mát điều gì, và liệu có còn cơ hội nào cho anh nữa hay không.
Minh Khang tiếp tục tìm kiếm, ánh mắt không rời khỏi màn hình. Bình minh đã lên cao, nắng đã tràn ngập căn phòng, nhưng anh không hề hay biết. Anh chìm đắm trong thế giới ảo, nơi anh đang cố gắng tìm kiếm một mảnh ghép thực tế về Yến Chi, về cuộc sống mà anh đã không thể trở thành một phần của nó. Anh biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình tìm kiếm đầy đau đớn, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải biết bến đỗ của em, Yến Chi ạ. Anh phải biết. Và anh sẽ tìm ra, bằng mọi giá.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.