Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 286: Dấu Hiệu Không Lời

Bình minh Sài Gòn rạng rỡ bắt đầu len lỏi qua ô cửa kính lớn, đánh thức căn hộ penthouse khỏi giấc ngủ. Ánh nắng ban mai vàng óng tràn vào phòng, chiếu rọi lên những món nội thất sang trọng, làm nổi bật mùi hương gỗ quý và cà phê mới pha vừa được mang đến. Minh Khang đã ngồi trước máy tính từ rất sớm, không hề chợp mắt sau cuộc trò chuyện với Hoàng Nam. Cảm giác mệt mỏi thể xác là có thật, nhưng tinh thần anh lại tỉnh táo hơn bao giờ hết. Anh không còn vẻ bần thần, hụt hẫng như tối qua. Thay vào đó là một sự tập trung cao độ, một quyết tâm rõ ràng.

Anh không thể để mọi thứ kết thúc như vậy. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, đã chần chừ quá lâu. Giờ đây, anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt. Anh cần biết, cần hiểu rõ về cuộc sống hiện tại của Yến Chi. Không phải để phá hoại, mà để đối mặt với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Anh cần sự rõ ràng để có thể buông bỏ một cách thanh thản, hoặc để chiến đấu một lần cuối cùng.

Ngón tay Minh Khang lướt trên bàn phím một cách dứt khoát, không còn chút do dự nào. Anh mở trình duyệt web, gõ những từ khóa liên quan đến Yến Chi, đến Studio Sắc Màu của cô. Anh tìm kiếm thông tin trên mạng xã hội, không chỉ của cô mà còn của những người bạn chung, những đồng nghiệp mà anh biết cô có thể kết giao. Anh rà soát từng trang tin tức về nghệ thuật, về các sự kiện triển lãm, hội thảo mà Studio Sắc Màu có thể tham gia.

Anh nhớ lại lời Yến Chi nói về "vài dự án lớn" và "học hỏi được nhiều điều mới". Anh bắt đầu tìm kiếm thông tin về những đối tác, khách hàng tiềm năng của cô. Anh cố gắng ghép nối các mảnh ghép nhỏ bé về cuộc sống hiện tại của cô, về những niềm vui, những thành công mà anh đã không thể chia sẻ. Anh lướt qua những bức ảnh trên các trang mạng xã hội, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của "bến đỗ" mà cô đã tìm thấy.

Từng cú click chuột vang lên nhẹ nhàng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, nhưng mỗi cú click lại mang theo một sự căng thẳng tột độ trong lòng Minh Khang. Anh không phải là một kẻ đeo bám, anh tự nhủ. Anh chỉ đang cố gắng tìm kiếm sự thật, tìm kiếm một lời giải đáp cho những câu hỏi đã ám ảnh anh suốt bấy lâu nay. Ai là người đã mang lại nụ cười bình yên đó cho Yến Chi? Ai là người đã nắm lấy bàn tay cô khi anh còn mải mê chạy theo những mục tiêu xa vời?

Anh dừng lại ở một bài báo về một buổi triển lãm nghệ thuật đương đại lớn vừa diễn ra tại thành phố. Studio Sắc Màu của Yến Chi được nhắc đến như một trong những đơn vị đồng tổ chức, với những đóng góp đáng kể. Anh lướt xuống phần bình luận, rồi đến những bức ảnh được gắn thẻ. Anh phóng to từng bức, nhìn kỹ từng gương mặt, từng chi tiết nhỏ. Tim anh đập mạnh, dồn dập. Anh cảm thấy một tia hy vọng mong manh trộn lẫn với nỗi sợ hãi ngày càng lớn.

Sự bình yên của Yến Chi không phải là sự bình yên của một người cô độc tìm thấy an ủi trong công việc. Đó là sự bình yên của một người đã tìm thấy bến đỗ, đã có một điểm tựa vững chắc. Anh muốn nhìn thấy điểm tựa đó, muốn biết nó là gì, là ai. Chỉ khi đối mặt với nó, anh mới có thể thực sự hiểu được mình đã mất mát điều gì, và liệu có còn cơ hội nào cho anh nữa hay không.

Minh Khang tiếp tục tìm kiếm, ánh mắt không rời khỏi màn hình. Bình minh đã lên cao, nắng đã tràn ngập căn phòng, nhưng anh không hề hay biết. Anh chìm đắm trong thế giới ảo, nơi anh đang cố gắng tìm kiếm một mảnh ghép thực tế về Yến Chi, về cuộc sống mà anh đã không thể trở thành một phần của nó. Anh biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình tìm kiếm đầy đau đớn, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải biết bến đỗ của em, Yến Chi ạ. Anh phải biết. Và anh sẽ tìm ra, bằng mọi giá.

***

Đêm Sài Gòn trải dài vô tận dưới chân Minh Khang. Từ ô cửa kính cường lực từ sàn đến trần của căn penthouse, anh có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn, một bức tranh tĩnh lặng nhưng ẩn chứa hàng ngàn câu chuyện và số phận. Tiếng nhạc không lời cổ điển du dương phát ra từ hệ thống âm thanh vòm, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa, tạo nên một bản giao hưởng vừa sang trọng vừa cô độc. Mùi hương gỗ quý từ những món nội thất đắt tiền và mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ trầm mặc cho không gian rộng lớn này.

Hoàng Nam ngồi đối diện anh, trên chiếc sofa da màu ghi, tay cầm ly rượu vang đỏ sóng sánh. Ánh mắt anh ta vẫn điềm tĩnh như mọi khi, ẩn sau cặp kính gọng thanh mảnh. Trên bàn trà giữa họ là vài tài liệu công việc, nhưng rõ ràng, chủ đề chính của cuộc trò chuyện không phải là những con số và dự án. Minh Khang trông có vẻ mệt mỏi, gương mặt góc cạnh hằn rõ sự suy tư, đôi mắt sâu thẳm xa xăm nhìn ra khoảng không vô định ngoài kia. Cả ngày hôm nay, anh đã vùi đầu vào những tìm kiếm vô vọng.

"Em ấy... thật sự đã khác." Giọng Minh Khang trầm đục, như thì thầm với chính mình, pha chút cay đắng. Anh chậm rãi nhấp một ngụm rượu, cảm nhận vị chát lan tỏa trong khoang miệng. "Không phải lạnh nhạt, mà là một sự bình yên quá mức, như thể đã tìm thấy mọi thứ rồi."

Hoàng Nam đặt ly rượu xuống, khẽ thở dài. "Anh đã nói rồi mà Khang. Tình cảm không phải là một dự án, không thể cứ theo đúng kế hoạch mà xây dựng. Đến đúng thời điểm, đúng người, mọi thứ sẽ tự khắc đến. Anh đã tìm hiểu được gì rồi?"

Minh Khang lắc đầu, ánh mắt đầy thất vọng. "Không nhiều. Chỉ là những tin tức về Studio Sắc Màu, về những dự án nghệ thuật của em ấy. Em ấy đang rất thành công, đó là điều chắc chắn. Nhưng về cuộc sống cá nhân... chẳng có dấu vết nào cả. Các trang mạng xã hội thì kín đáo, những bài báo cũng chỉ tập trung vào công việc." Anh day day thái dương, cảm thấy cơn đau nhức bắt đầu kéo đến. "Anh không thể cứ mãi tìm kiếm trong vô vọng như thế này. Nó giống như đang đi mò kim đáy bể vậy."

"Vậy giờ anh tính sao?" Hoàng Nam hỏi, giọng vẫn từ tốn nhưng ẩn chứa một sự thúc giục. "Bỏ cuộc?"

Minh Khang ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lóe lên tia kiên định. "Không. Không thể bỏ cuộc như thế được." Anh nhìn thẳng vào Hoàng Nam. "Anh muốn biết. Anh muốn biết điều gì đã mang lại sự bình yên đó cho em ấy. Ai... đã làm được điều mà anh đã bỏ lỡ." Anh ngừng lại một chút, rồi nói tiếp, như một lời thú tội. "Anh cần sự rõ ràng, Nam ạ. Dù kết quả có là gì, anh cũng cần biết để có thể đối mặt. Anh không thể cứ mãi sống với những câu hỏi ám ảnh như thế này."

Hoàng Nam gật đầu, hiểu được tâm trạng của bạn. "Nếu đã vậy, anh cần một cách tiếp cận khác. Mạng xã hội hay báo chí chỉ cho anh thấy bề nổi. Anh cần một góc nhìn từ bên trong, từ những người thân cận với Yến Chi." Anh ta đưa ra một gợi ý. "Mai Thư thì sao? Em ấy là bạn thân của Yến Chi, lại là đối tác tiềm năng của chúng ta trong vài dự án sắp tới. Anh có thể lấy cớ công việc để gặp gỡ, rồi khéo léo dò hỏi. Dù sao thì, chúng ta cũng có mối quan hệ làm ăn với bên agency của em ấy."

Minh Khang suy nghĩ. Mai Thư... đúng là một lựa chọn không tồi. Cô ấy là người năng động, cởi mở, lại rất thân với Yến Chi. Nếu có ai biết rõ về cuộc sống của Yến Chi, thì chắc chắn đó là Mai Thư. "Có lẽ anh nên làm vậy." Anh nhấp thêm một ngụm rượu, cảm thấy vị cay đắng trong lòng dịu đi một chút. "Dù sao thì, cũng đã lâu rồi anh chưa gặp cô ấy." Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố bỗng chốc trở nên mờ ảo hơn, như phản chiếu sự bối rối trong tâm hồn anh. Tiếng nhạc cổ điển vẫn réo rắt, nhưng giờ đây nó không còn cô độc nữa, mà như một lời động viên, một sự thôi thúc anh hành động. Anh sẽ tìm kiếm sự thật, dù nó có đau lòng đến đâu.

***

Vài ngày sau, dưới ánh đèn vàng dịu của Nhà Hàng "Bữa Tối Của Ký Ức", không khí dường như ấm cúng và thanh lịch hơn hẳn sự lạnh lẽo của căn penthouse. Kiến trúc tân cổ điển pha trộn hiện đại của nhà hàng, với nội thất gỗ tối màu, những tấm khăn trải bàn trắng tinh tươm, và những bình hoa ly trắng muốt đặt trên mỗi bàn, tạo nên một vẻ đẹp lãng mạn, yên tĩnh. Tiếng nhạc không lời du dương của một cây đàn piano điện được chơi khẽ khàng ở góc phòng, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhẹ và những lời thì thầm trò chuyện từ các bàn ăn xung quanh, tạo nên một bức tranh âm thanh êm ái, dễ chịu. Mùi hương thức ăn cao cấp, rượu vang đỏ nồng nàn và hương hoa ly thanh khiết quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Minh Khang và Hoàng Nam ngồi đối diện Mai Thư trong một phòng VIP nhỏ, đủ riêng tư để trò chuyện mà không bị làm phiền. Mai Thư hôm nay vẫn xinh đẹp và năng động như mọi khi, mái tóc nhuộm highlight thời thượng được uốn xoăn nhẹ nhàng, tôn lên gương mặt rạng rỡ. Cô mặc một chiếc đầm đen thanh lịch nhưng vẫn khoe được vóc dáng cân đối, tự tin. Phong thái của cô luôn toát lên sự mạnh mẽ, hiện đại.

Ban đầu, cuộc trò chuyện xoay quanh công việc. Minh Khang và Hoàng Nam trình bày về một dự án mới mà công ty đang ấp ủ, muốn hợp tác với agency của Mai Thư. Mai Thư lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng đưa ra những câu hỏi sắc bén, thể hiện sự chuyên nghiệp và nhạy bén. Cô ấy còn là một đối tác tiềm năng thực sự, chứ không chỉ là một cái cớ. Minh Khang cảm thấy lòng mình có chút yên tâm hơn, ít nhất thì mục đích công việc của buổi gặp mặt này là có thật.

Sau khi những vấn đề chính đã được bàn bạc sơ bộ, không khí trở nên thoải mái hơn. Hoàng Nam là người mở lời trước, chuyển hướng câu chuyện sang những chủ đề cá nhân hơn một chút, một cách tự nhiên.

"Dạo này công việc của em có vẻ thuận lợi, Mai Thư nhỉ? Thấy em liên tục cập nhật những tin tức mới trên mạng xã hội." Hoàng Nam mỉm cười thân thiện.

Mai Thư cười rạng rỡ. "Vâng, cũng may mắn anh ạ. Em với Yến Chi đang có vài dự án lớn, lại vừa giành được một hợp đồng quan trọng. Vất vả thì có vất vả, nhưng mà vui lắm."

Tên Yến Chi vừa được nhắc đến, trái tim Minh Khang khẽ thắt lại. Anh cố gắng tỏ vẻ tự nhiên nhất có thể, nhấp một ngụm rượu vang đỏ, rồi khẽ đặt ly xuống. "À mà sẵn tiện, lâu rồi không gặp Yến Chi. Em ấy dạo này thế nào, Mai Thư?" Giọng anh cố gắng giữ sự bình thản, nhưng nội tâm lại dậy sóng. Anh quan sát từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt Mai Thư.

Mai Thư hơi khựng lại một chút, nụ cười trên môi cô vẫn giữ nguyên, nhưng ánh mắt dường như có một thoáng bối rối rất nhẹ, rồi lại nhanh chóng biến mất. "À, Yến Chi hả?" Cô lặp lại, như để câu giờ, rồi lại tiếp tục với vẻ nhiệt tình thường thấy. "Em ấy vẫn vậy, năng động, đam mê với 'Sắc Màu' lắm. Dạo này còn có vẻ hạnh phúc hơn nữa chứ." Cô nói, giọng điệu đầy tự hào, như thể đang kể về một thành viên trong gia đình m��nh.

Cái từ "hạnh phúc hơn" như một nhát dao khứa vào lòng Minh Khang. Anh cảm thấy một sự đau nhói, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản. "Hạnh phúc hơn? Có vẻ mọi thứ đang rất tốt với em ấy nhỉ?" Anh cố gắng nhấn mạnh, muốn dò hỏi sâu hơn.

Mai Thư gật đầu lia lịa, nụ cười vẫn rạng rỡ, nhưng anh lại bắt gặp ánh mắt cô thoáng liếc về phía Hoàng Nam, như thể tìm kiếm một sự đồng tình hay một lời nhắc nhở. "Đúng vậy! Em ấy tìm được sự cân bằng rồi." Cô nói, giọng điệu có phần nhấn nhá. "Chị luôn nói mà, quan trọng là mình phải biết mình muốn gì và không chờ đợi điều gì nữa. Yến Chi giờ khác lắm, bình yên và tự tại hơn bao giờ hết."

Những lời của Mai Thư như một gáo nước lạnh tạt vào Minh Khang, nhưng đồng thời cũng là một ngọn lửa đốt cháy sự tò mò và khao khát trong anh. Bình yên và tự tại... những từ ngữ này ám ảnh anh từ lần gặp trước. "Không chờ đợi điều gì nữa." Câu nói đó vang vọng trong đầu anh. Phải chăng, Yến Chi đã không còn chờ đợi anh? Hay là cô đã tìm thấy một người khác, một "bến đỗ" vững chắc hơn, khiến cô không còn phải chờ đợi bất kỳ điều gì từ một mối quan hệ thiếu rõ ràng?

Minh Khang cố gắng nhìn sâu vào mắt Mai Thư, muốn tìm kiếm một lời giải đáp cụ thể hơn, một dấu hiệu rõ ràng hơn. Nhưng ánh mắt Mai Thư, dù vẫn thân thiện và rạng rỡ, lại có vẻ tránh né khi anh cố gắng đi sâu vào. Có một bức tường vô hình, không phải của sự lạnh nhạt hay thù địch, mà là của sự kín đáo, của sự bảo vệ. Mai Thư đang bảo vệ Yến Chi, bảo vệ hạnh phúc riêng tư của bạn mình. Điều đó càng khiến Minh Khang cảm thấy bất an.

"Nghe vậy anh cũng mừng cho Yến Chi." Minh Khang nói, cố gắng che giấu sự thất vọng và bối rối đang dâng trào trong lòng. Anh đưa ly rượu lên nhấp một ngụm lớn, vị chát của rượu không thể xoa dịu được vị cay đắng trong tâm hồn anh.

Hoàng Nam nhận ra sự căng thẳng trong không khí, liền khéo léo chuyển chủ đề sang một dự án công việc khác, giúp Minh Khang và Mai Thư thoát khỏi tình huống khó xử. Minh Khang tham gia vào cuộc trò chuyện, nhưng tâm trí anh vẫn quanh quẩn với những lời nói của Mai Thư. "Bình yên và tự tại," "không còn chờ đợi điều gì nữa." Đó không phải là lời của một người vừa thoát khỏi một mối tình buồn, hay đang tìm kiếm một tình yêu mới. Đó là lời của một người đã tìm thấy hạnh phúc, đã an phận với sự lựa chọn của mình.

Minh Khang cảm thấy một nỗi hụt hẫng sâu sắc. Anh đã đến muộn, anh biết. Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng sự muộn màng của anh lại đến mức Yến Chi đã hoàn toàn đóng lại cánh cửa, không còn chút mong đợi nào dành cho anh. Những dấu hiệu không lời từ Mai Thư, dù không trực tiếp nói ra, nhưng lại rõ ràng hơn bất kỳ lời xác nhận nào. Yến Chi đã có một cuộc sống mới, một tình yêu mới, và anh... anh hoàn toàn bị bỏ lại phía sau. Anh rời nhà hàng với một cảm giác nặng trĩu, những câu hỏi vẫn còn đó, nhưng giờ đây, chúng mang một sắc thái khác, đau đớn và tuyệt vọng hơn. Anh phải làm gì tiếp theo? Làm thế nào để đối mặt với sự thật này? Câu trả lời vẫn còn mờ mịt, nhưng anh biết, anh không thể bỏ cuộc. Anh vẫn phải tìm ra.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free