Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 288: Những Lần Gặp Gỡ Né Tránh
Anh dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, tựa lưng vào thân cây sần sùi. Hít một hơi thật sâu, anh cố gắng nuốt xuống vị đắng trong cổ họng. Anh đã từng nghĩ, dù cho Yến Chi có mối quan hệ mới, anh vẫn có thể chiến đấu, vẫn có thể giành lại cô. Nhưng khi tận mắt chứng kiến sự bình yên, mãn nguyện và hạnh phúc rạng ngời của cô bên người đàn ông kia, mọi hy vọng mong manh trong anh đều tan vỡ. Đó không phải là một mối quan hệ thoáng qua. Đó là một tình yêu đích thực, một sự kết nối sâu sắc.
Minh Khang nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao bắt đầu lấp lánh, nhưng chúng không thể xua đi bóng tối trong tâm hồn anh. Anh đã đến muộn, và anh phải đối mặt với sự thật nghiệt ngã này. Câu hỏi "anh phải làm gì tiếp theo?" vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó mang một sắc thái hoàn toàn khác. Không còn là sự quyết tâm tìm kiếm, mà là sự chấp nhận một kết cục đau đớn. Anh đã thất bại. Và cái giá phải trả cho sự chậm trễ của anh là chính hạnh phúc của mình, là Yến Chi đã không còn chờ đợi anh nữa.
Màn đêm buông xuống sâu thẳm hơn, và những ánh đèn neon của thành phố bắt đầu nhảy múa, vẽ nên một bức tranh rực rỡ nhưng xa lạ. Minh Khang vẫn đứng đó, như một bức tượng giữa dòng đời xuôi ngược. Anh không cảm nhận được cái lạnh của đêm, không nghe thấy tiếng còi xe inh ỏi, không thấy những gương mặt lướt qua. Tất cả chỉ là một khoảng trống vô định trong tâm trí anh, được lấp đầy bởi hình ảnh Yến Chi đang cười, đang nói chuyện, đang sống một cuộc đời trọn vẹn mà không có anh. Nỗi đau ấy không phải là một vết cắt sắc lẹm, mà là một sự bào mòn âm ỉ, từ từ rút cạn sinh lực và niềm tin trong anh. Anh đã xây dựng một đế chế, một sự nghiệp vững chắc, một tương lai mà anh tin là đủ xứng đáng để bảo bọc bất cứ ai. Nhưng giờ đây, tất cả những thành quả ấy trở nên vô nghĩa khi người anh muốn chia sẻ lại đã tìm thấy bến đỗ khác. Anh đã đặt cược quá nhiều vào tương lai, mà bỏ quên hiện tại, bỏ quên những rung động chớm nở, những khoảnh khắc cần được nắm giữ.
"Sự ổn định... và cái giá của nó." Anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong gió đêm. Cái giá ấy, giờ đây anh mới thấy rõ, là sự cô đơn tột cùng, là nỗi tiếc nuối không thể nào bù đắp. Anh đã từng tin rằng, chỉ khi đủ vững vàng, anh mới có thể yêu. Nhưng Yến Chi đã chứng minh cho anh thấy, tình yêu không phải là một món đồ xa xỉ chỉ dành cho những người đã có tất cả. Tình yêu là một hạt mầm cần được gieo trồng và chăm sóc đúng lúc, không phải là một cái cây cổ thụ có thể nhổ lên và trồng lại bất cứ khi nào ta muốn. Những cụm từ như "đúng người, sai thời điểm" hay "phiên bản của nhau" chưa bao giờ hiện hữu rõ ràng và đau đớn đến thế trong tâm trí anh. Anh đã là "đúng người" của Yến Chi ở một phiên bản quá khứ, khi cô còn đang tìm kiếm và chờ đợi. Nhưng anh đã cố chấp không nhận ra. Và giờ đây, khi anh đã trưởng thành hơn, ổn định hơn, thì Yến Chi cũng đã là một "phiên bản" hoàn toàn khác, một phiên bản đã tìm thấy sự bình yên ở nơi khác, không còn cần đến sự "ổn định" mà anh mất bao năm để xây dựng.
Anh vẫn chưa thể về nhà. Căn hộ penthouse rộng lớn, sang trọng của anh, giờ đây không khác gì một cái lồng mạ vàng, chứa đựng sự cô độc và trống rỗng. Anh sợ đối diện với nó, sợ đối diện với chính mình trong không gian tĩnh mịch ấy. Anh sợ hãi khi phải thừa nhận rằng mình đã sai, đã mất tất cả. Anh đã luôn là người kiểm soát, người lên kế hoạch cho mọi thứ, nhưng tình yêu lại là một biến số mà anh không thể nào nắm bắt. Giống như một kiến trúc sư tài ba có thể xây dựng những tòa nhà chọc trời, nhưng lại bất lực trước việc xây đắp một mái ấm cho chính mình. Anh đã cố gắng tìm kiếm một lý do, một lời giải thích hợp lý cho sự việc này, nhưng chỉ có một sự thật hiển hiện: anh đã chậm trễ, và cô ấy đã đi tiếp. Ánh mắt anh vô hồn nhìn về phía những ngọn đèn rực rỡ của thành phố, chúng như những đốm lửa nhỏ đang chế giễu ngọn lửa hy vọng vừa vụt tắt trong lòng anh.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng chói chang từ cửa kính cao vút của căn hộ penthouse không thể xua đi bóng tối trong tâm hồn Minh Khang. Anh tỉnh dậy trên chiếc giường Kingsize rộng lớn, nhưng cảm giác nặng nề vẫn đeo bám, nặng hơn cả khi anh chìm vào giấc ngủ muộn màng. Đêm qua, anh đã vật lộn với những hình ảnh và suy nghĩ, đầu óc quay cuồng với nụ cười rạng rỡ của Yến Chi bên người đàn ông khác. Anh cố gắng lý giải, tự nhủ đó chỉ là một người bạn, một đồng nghiệp, hoặc bất cứ điều gì đó không phải là "người yêu". Nhưng mỗi lần cố gắng thuyết phục bản thân, nỗi sợ hãi và cảm giác mất mát lại xâm chiếm mạnh mẽ hơn. Anh biết, sâu thẳm trong lòng, anh đã nhận ra sự thật đau đớn.
Anh đứng dậy, bước chân trần trên sàn gỗ lạnh lẽo. Thiết kế hiện đại, tối giản của căn hộ, với những đường nét sắc sảo và tông màu trầm, vốn mang lại cảm giác sang trọng và tĩnh tại, giờ đây lại càng làm nổi bật sự cô độc của anh. Kính cường lực từ sàn đến trần trải dài khắp không gian, phơi bày toàn cảnh thành phố đang thức giấc dưới ánh nắng ban mai. Tiếng nhạc không lời cổ điển, bản giao hưởng số 5 của Beethoven, vang vọng nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh, nhưng nó không làm dịu đi sự hỗn loạn trong đầu anh. Thay vào đó, mỗi nốt nhạc lại như một nhát dao cứa vào vết thương lòng, gợi nhắc về những điều đã mất. Tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa sổ cao vút, cùng tiếng nước chảy róc rách từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, tạo nên một bản giao hưởng cô độc của riêng anh.
Mùi hương gỗ quý của nội thất nhập khẩu, quyện với chút hương nước hoa nam tính còn vương lại từ tối qua, và không khí trong lành từ độ cao, tất cả đều trở nên vô vị. Anh bước đến ban công, tay siết chặt ly cà phê đã nguội ngắt từ bao giờ. Hơi lạnh từ thành ly truyền vào lòng bàn tay anh, nhưng cảm giác lạnh lẽo trong tim anh còn sâu hơn thế. Anh nhìn chằm chằm ra cửa sổ, nơi thành phố đang bắt đầu một ngày mới với bao hối hả và nhộn nhịp, nhưng thế giới của anh dường như đã sụp đổ.
"Không thể nào... đó chỉ là một người bạn... phải không?" Anh thì thầm, giọng nói khản đặc vì mất ngủ. Anh muốn tin điều đó, khao khát được tin điều đó. Nhưng ánh mắt ấy, nụ cười ấy, sự thân mật ấy... Chúng không thể là của những người bạn đơn thuần. "Hay mình đã thật sự bỏ lỡ tất cả rồi?" Câu hỏi ấy cứ vang vọng trong đầu anh, không ngừng gặm nhấm. Anh đưa tay lên cổ tay, chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền, biểu tượng cho sự kiểm soát thời gian của anh, cho những kế hoạch được tính toán tỉ mỉ. Nhưng giờ đây, nó chỉ nhắc nhở anh về thời gian đã trôi qua một cách vô ích, về những năm tháng anh đã dành để xây dựng một tương lai mà không có cô. Anh đã lãng phí quá nhiều thời gian quý giá, và giờ đây, thời gian đã quay lưng lại với anh.
"Cô ấy đã hạnh phúc như vậy... thứ hạnh phúc mà mình đã từng nghĩ rằng mình sẽ mang lại cho cô ấy." Một sự chua xót dâng lên trong cổ họng. Anh đã mường tượng ra viễn cảnh mình sẽ là người mang lại nụ cười ấy cho Yến Chi, là người khiến cô bình yên và trọn vẹn đến thế. Anh đã tin rằng sự nghiệp, tiền bạc, địa vị sẽ là chìa khóa để mở ra cánh cửa hạnh phúc đó. Nhưng anh đã sai. Hạnh phúc không thể mua bằng tiền, không thể chờ đợi bằng thời gian. Hạnh phúc là một dòng chảy, nó cần được đón nhận ngay tại thời điểm nó đến, chứ không phải một đích đến cuối con đường.
Anh nhớ lại những lần gặp gỡ trước đây, những ánh mắt trao nhau, những lời nói lấp lửng. Mỗi lần, anh đều thấy Yến Chi mang một phiên bản khác, và anh cũng vậy. Nhưng họ chưa bao giờ thực sự đồng điệu. Khi anh lao đầu vào sự nghiệp, cô lại tìm kiếm sự an ủi sau đổ vỡ. Khi anh bắt đầu mệt mỏi và khao khát tình yêu, cô lại đang yên ổn với cuộc sống độc thân. Và giờ đây, khi anh đã sẵn sàng, đã đủ "ổn định" như anh hằng khao khát, thì cô đã không còn chờ đợi. Đôi mắt anh nhắm nghiền lại, cố gắng xua đi hình ảnh hạnh phúc của họ, nhưng vô ích. Chúng cứ hiện lên rõ mồn một, sắc nét đến tàn nhẫn, như một thước phim quay chậm đang chiếu đi chiếu lại trong tâm trí anh. Cảm giác bất lực dâng trào, anh không thể làm gì để thay đổi quá khứ, cũng không thể nắm giữ hiện tại.
***
Chiều cùng ngày, văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' vẫn bận rộn như thường lệ. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo vang, tiếng trao đổi công việc rộn ràng, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng máy in chạy ro ro. Không khí chuyên nghiệp, tràn đầy năng lượng sáng tạo, với mùi cà phê mới pha, mùi giấy in và chút hương nước hoa cao cấp từ các đồng nghiệp. Ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ cùng hệ thống điều hòa mát lạnh luôn duy trì sự tỉnh táo cho mọi người. Nhưng tất cả những yếu tố đó đều không thể lay chuyển tâm trạng u ám của Minh Khang. Anh cố gắng vùi đầu vào màn hình máy tính, xem xét bản vẽ thiết kế mới nhất cho dự án lớn sắp tới, nhưng những con số, đường nét và phối cảnh đều trở nên mờ nhạt, vô nghĩa. Tâm trí anh trôi dạt về quán cà phê 'Dấu Chân Mưa' hôm qua, về nụ cười của Yến Chi, về ánh mắt của người đàn ông lạ mặt.
Hoàng Nam, với vóc dáng thư sinh và cặp kính trí thức, bước đến bàn làm việc của Minh Khang. Anh đã nhận ra sự khác lạ rõ rệt trên gương mặt tiều tụy của bạn mình từ sáng sớm. Đôi mắt Minh Khang quầng thâm, và vẻ mặt anh mang một sự trống rỗng, vô hồn mà Hoàng Nam chưa từng thấy.
"Cậu sao vậy, Khang? Trông cậu cứ như người mất hồn từ sáng đến giờ," Hoàng Nam hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy lo lắng. Anh kéo một chiếc ghế phụ đến gần, ngồi xuống đối diện Minh Khang.
Minh Khang ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi nhìn Hoàng Nam. Anh thở dài, một hơi thở nặng trĩu. "Tớ... tớ thấy Yến Chi. Ở quán cà phê 'Dấu Chân Mưa'." Anh ngập ngừng, lưỡng lự không biết có nên kể hết hay không. "Cô ấy... có vẻ rất hạnh phúc."
Hoàng Nam nhướng mày, ánh mắt dò xét. Anh biết Minh Khang đang tránh né phần quan trọng nhất của câu chuyện. "Hạnh phúc thì tốt chứ sao? Cậu mong muốn điều đó mà." Anh nói, cố gắng giữ vẻ khách quan nhưng trong lòng đầy băn khoăn.
Minh Khang gục đầu xuống bàn, tay ôm chặt thái dương. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi và kiệt quệ không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. "Nhưng... không phải với tớ. Cô ấy... cô ấy đi cùng một người đàn ông khác, Nam ạ. Họ trông... rất thân mật." Giọng anh nghẹn lại, đầy chua xót và đau đớn. Anh không cần phải nói thêm chi tiết, bởi vì từ cái cách anh kể, Hoàng Nam đã hiểu rõ mọi chuyện.
Hoàng Nam lắng nghe, ánh mắt đầy thông cảm. Anh đặt tay lên vai bạn, truy��n đi sự an ủi không lời. Bàn tay anh ấm áp, nhưng không thể xoa dịu được nỗi lạnh giá trong lòng Minh Khang. "Khang," Hoàng Nam nói, giọng điệu trầm tĩnh và có suy nghĩ. Anh đã luôn là người bạn tỉnh táo, thực tế, luôn nhìn nhận mọi việc một cách khách quan. "Cậu phải chuẩn bị tâm lý cho điều đó. Thời gian... đâu có chờ đợi ai. Cô ấy cũng có cuộc sống của riêng mình, và cô ấy xứng đáng được hạnh phúc." Lời khuyên của Hoàng Nam không phải là một lời an ủi sáo rỗng, mà là một sự thật nghiệt ngã mà Minh Khang cần phải đối mặt. Nó là sự xác nhận cho nỗi sợ hãi lớn nhất của anh.
Minh Khang ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Hoàng Nam, tìm kiếm một tia hy vọng mong manh. Nhưng anh chỉ thấy sự kiên định, sự chấp nhận. "Tớ biết chứ... nhưng tớ không thể... không thể chấp nhận được." Anh nói, giọng run run. "Tớ đã cố gắng rất nhiều, đã làm tất cả để... để xứng đáng với cô ấy. Tớ đã nghĩ mình có đủ thời gian."
"Cậu có đủ thời gian, Khang, nhưng tình yêu không phải là một deadline để cậu hoàn thành. Nó là một khoảnh khắc, một cảm xúc cần được nắm bắt." Hoàng Nam nhẹ nhàng nói, gỡ tay khỏi vai bạn. "Cậu đã chọn xây dựng nền móng trước, và đó là lựa chọn của cậu. Yến Chi cũng có lựa chọn của riêng mình, là sống với cảm xúc hiện tại, không chờ đợi một tương lai xa vời." Anh dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào Minh Khang. "Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Cậu đã gặp Yến Chi đúng người, nhưng ở những phiên bản không trùng khớp với nhau."
Hoàng Nam đã luôn là người hiểu Minh Khang nhất. Anh biết Minh Khang đã đặt cược tất cả vào sự nghiệp, vào cái gọi là "sự ổn định" để rồi mới dám nghĩ đến tình yêu. Nhưng anh cũng biết, đối với một cô gái như Yến Chi, người sống theo cảm xúc và tin vào hiện tại, thì sự chờ đợi là một điều xa xỉ. "Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ," Hoàng Nam khẽ thở dài, nhắc lại câu nói mà anh từng nghe Minh Khang nhắc đến. "Và giờ, khi cậu đã sẵn sàng nắm lấy, có lẽ cô ấy đã tìm thấy một bàn tay khác rồi."
Minh Khang không nói gì, chỉ gục đầu xuống lần nữa, những lời của Hoàng Nam như những nhát búa đóng sập cánh cửa hy vọng cuối cùng trong lòng anh. Anh cảm thấy một nỗi đau xé lòng, một sự hối tiếc sâu sắc đến tận cùng. Anh đã quá chậm trễ. Quá tự tin vào kế hoạch của mình, quá mù quáng bởi tham vọng. Anh đã để vụt mất cô, và giờ đây, cô đã không còn thuộc về anh nữa.
Hoàng Nam nhìn bạn, lòng trĩu nặng. Anh không thể làm gì hơn ngoài việc ở bên cạnh Minh Khang lúc này. "Cậu cần thời gian để chấp nhận, Khang. Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi." Anh nói, biết rằng lời nói đó giờ đây không có nhiều ý nghĩa, nhưng vẫn là điều duy nhất anh có thể làm. Văn phòng vẫn ồn ào, bận rộn, nhưng trong góc làm việc của Minh Khang, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như một tâm bão giữa lòng thành phố.
***
Vài ngày sau, không thể chịu đựng được sự mơ hồ và nỗi đau gặm nhấm, Minh Khang quyết định phải làm gì đó. Anh không thể cứ mãi chìm đắm trong sự tuyệt vọng. Dù biết có thể sẽ không thay đổi được gì, nhưng anh cần một câu trả lời trực tiếp, một sự đối diện. Anh cần nhìn thấy Yến Chi, cần nói chuyện với cô, dù chỉ là để xác nhận sự thật.
Chiều tối hôm đó, anh lái xe đến Studio Sắc Màu của Yến Chi, viện cớ tìm hiểu về một dự án thiết kế nội thất cho căn hộ mới của mình. Anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng một kịch bản trong đầu, một lý do đủ chính đáng để xuất hiện ở đây, đủ tự nhiên để không bị nghi ngờ. Studio Sắc Màu vẫn rực rỡ và sống động như mọi khi, với ánh sáng vàng dịu ấm áp hắt ra từ bên trong, những bức tranh đa sắc màu treo trên tường và mùi sơn dầu, giấy mới thoang thoảng trong không khí. Tiếng nhạc ambient nhẹ nhàng vang lên, tạo một bầu không khí sáng tạo và thư thái.
Minh Khang bước vào, trái tim đập thình thịch. Anh nhìn quanh, rồi ánh mắt dừng lại ở Yến Chi. Cô đang đứng nói chuyện với một nhân viên, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, chiếc váy màu be tôn lên dáng người thanh thoát. Cô vẫn thanh thoát, vẫn rạng rỡ, nhưng có gì đó khác biệt, một sự bình yên sâu sắc hơn, một vẻ tự tại mà trước đây anh ít khi thấy.
Minh Khang hít một hơi thật sâu, tiến lại gần. "Chào Yến Chi. Không ngờ lại gặp em ở đây." Anh cố gắng tỏ ra tự nhiên và chuyên nghiệp nhất có thể, nhưng giọng nói anh vẫn không giấu được một chút căng thẳng. "Anh... có việc muốn hỏi về một dự án thiết kế nội thất. Nghe nói studio của em có nhiều ý tưởng độc đáo."
Yến Chi quay lại, đôi mắt toát lên sự thông minh và linh hoạt của cô thoáng chút bất ngờ, rồi nhanh chóng trở lại vẻ bình tĩnh. Cô mỉm cười, một nụ cười lịch sự, nhưng không có vẻ bất ngờ hay vui mừng như anh mong đợi. Đó là nụ cười của một người chuyên nghiệp, một nụ cười giữ khoảng cách. "Chào anh Khang. Rất vui được gặp anh." Giọng cô trong trẻo, có sức thuyết phục, nhưng lại thiếu đi sự ấm áp mà anh từng nhớ. "Về dự án thì anh có thể trao đổi với bạn Phương ở đây, bạn ấy sẽ hỗ trợ anh rất tốt. Bạn Phương là trưởng phòng thiết kế nội thất của studio em." Cô quay sang giới thiệu một cô gái trẻ bên cạnh, sau đó ánh mắt cô lại quay về phía anh, nhưng lại thoáng né tránh, không nhìn thẳng vào anh. "Em có một cuộc hẹn quan trọng ngay bây giờ, nên không tiện nói chuyện lâu. Mong anh thông cảm." Giọng điệu của cô dứt khoát, chuyên nghiệp đến lạnh lùng.
Minh Khang cảm thấy hụt hẫng. Anh đã hy vọng một cuộc trò chuyện, một sự gần gũi hơn. Anh đã mong cô sẽ hỏi han anh vài câu, hoặc ít nhất là thể hiện một chút ngạc nhiên khi anh xuất hiện. Nhưng không, cô ấy chỉ lịch sự, và xa cách. "Vậy sao... Được thôi. Em cứ đi đi." Anh nói, cố gắng nuốt xuống vị đắng trong cổ họng. Ánh mắt anh níu kéo Yến Chi, muốn nói thêm điều gì đó, muốn giữ cô lại. Nhưng cô đã quay đi.
"Rất vui được hợp tác với anh, Khang." Yến Chi nói thêm một câu xã giao cuối cùng, rồi nhanh chóng bước về phía cửa ra vào. Cô rời đi với một sự duyên dáng và tự tin, để lại Minh Khang đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô. Anh cảm giác như mình đang bị đẩy ra xa, một cách lịch sự nhưng không thể chối cãi. Đó không phải là sự bận rộn ngẫu nhiên, mà là một bức tường vô hình cô đang dựng lên. Một bức tường được xây bằng sự bình yên, sự trưởng thành và một hạnh phúc mới mà anh không thuộc về.
Cảm giác bất an, hoang mang và hối tiếc dâng trào trong lòng Minh Khang. Cô ấy đang né tránh anh, một cách rõ ràng. Sự thật ấy, dù đã được Hoàng Nam cảnh báo, dù anh đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi đối diện trực tiếp, nó vẫn đau đớn đến tận cùng. Anh đã mất tất cả cơ hội, tất cả những khoảnh khắc. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi tuyệt vọng. Minh Khang đứng bất động giữa studio tràn ngập sắc màu, nhưng tâm hồn anh lại chìm trong một màu xám xịt, lạnh lẽo. Anh biết, anh không thể tiếp tục "tạo cơ hội" ngẫu nhiên nữa. Anh sẽ phải đối mặt với Yến Chi một cách trực diện hơn, có thể là một lời tỏ tình tuyệt vọng, dù biết trước kết quả.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.