Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 29: Bản Lĩnh Giữa Bão Giông: Đòn Phản Công Thầm Lặng
Đêm dần buông xuống, mang theo hơi sương lành lạnh len lỏi qua từng con phố rực rỡ ánh đèn. Nếu ở một góc nhỏ nào đó của thành phố, Yến Chi đang mỉm cười mãn nguyện với phiên bản độc lập, tự chủ của mình, thì cách đó không xa, trong lòng một tòa nhà chọc trời vẫn còn sáng đèn, Minh Khang lại đang chìm đắm trong một cuộc chiến khác, nơi sự ổn định không phải là điểm đến, mà là một con đường gập ghềnh anh buộc phải vượt qua.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan màn sương mờ ảo trên những nóc nhà cao tầng, Minh Khang đã có mặt tại văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên'. Tòa nhà kính hiện đại vẫn còn chìm trong sự tĩnh lặng của buổi sớm, chỉ có vài ba nhân viên bảo vệ và dọn dẹp đang làm việc. Không gian bên trong tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, phảng phất mùi giấy in mới, mùi cà phê phảng phất từ máy pha tự động và đôi khi là mùi vật liệu xây dựng mẫu từ khu trưng bày. Tiếng điều hòa vù vù hoạt động hết công suất, tạo nên một không khí lạnh lẽo, tĩnh mịch đến lạ. Minh Khang bước đến bàn làm việc của mình, chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm cùng quần tây lịch sự khiến anh trông như một bức tượng sống động giữa không gian tĩnh lặng ấy.
Anh ngồi xuống, ánh sáng xanh từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt góc cạnh, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự suy tư và một chút mệt mỏi chưa tan của đêm qua. Anh không vội vàng bật tất cả đèn, chỉ để lại ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ và ánh sáng dịu nhẹ từ màn hình. Tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng vang lên đều đặn trong không gian vắng lặng, như một nhịp điệu của sự tập trung cao độ. Từng con số, từng chi tiết của bản kế hoạch dự án 'Thành Phố Xanh' được anh kiểm tra kỹ lưỡng, không bỏ sót một dấu phẩy, một con chữ. Anh lật qua những trang tài liệu dày cộp, vuốt nhẹ lên bề mặt giấy mịn màng, cảm nhận từng chi tiết đồ họa, từng đường nét kiến trúc mà mình và đội ngũ đã dày công xây dựng. Mùi giấy in và mực mới đặc trưng lan tỏa nhẹ nhàng, cùng với mùi cà phê đen vừa được anh pha nóng, tạo nên một sự kết hợp quen thuộc, gần gũi đến mức đã trở thành một phần không thể thiếu trong những buổi sáng sớm làm việc của anh.
Minh Khang siết nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên cổ tay. Thời gian, đối với anh, không phải là thứ để lãng phí. Anh là người tin vào sự chuẩn bị kỹ lưỡng, vào việc kiểm soát mọi yếu tố có thể. Những tin đồn thất thiệt mà Lâm Hải tung ra, những lời xì xào bàn tán về năng lực và đạo đức của anh, anh đều biết. Nhưng anh chọn cách im lặng. Im lặng không phải vì không có gì để nói, mà vì anh tin rằng kết quả công việc sẽ là câu trả lời đanh thép nhất, là minh chứng rõ ràng nhất cho giá trị của mình. Anh hít một hơi thật sâu, tiếng hít thở nhẹ nhàng gần như không nghe thấy trong sự tĩnh mịch của văn phòng. Anh không cho phép bản thân bị phân tâm bởi những thứ phù phiếm, bởi những trò cạnh tranh thấp kém. Mục tiêu của anh là dự án này, là khẳng định vị thế của mình, là chứng minh rằng "sự ổn định" không chỉ là một lời hứa suông mà là một quá trình lao động miệt mài, không ngừng nghỉ.
Một lúc sau, tiếng bước chân khẽ khàng phá vỡ sự yên tĩnh. Minh Khang ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt rụt rè của Đức Anh, người nhân viên cấp dưới trẻ tuổi đầy nhiệt huyết. Đức Anh có vẻ ngoài trẻ trung, năng động, đôi mắt sáng và luôn tràn đầy sự ngưỡng mộ dành cho Minh Khang. Anh chàng thường mặc áo sơ mi và quần tây chỉnh tề, nhưng hôm nay có vẻ hơi nhăn nhó, cho thấy một đêm mất ngủ hoặc một buổi sáng vội vã.
"Chào anh Khang," Đức Anh nói nhỏ, giọng hơi ngập ngừng, "Anh đến sớm quá ạ."
Minh Khang khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhạt. "Có chút việc cần hoàn thành. Em cũng đến sớm?"
"Dạ vâng... Em muốn hỏi anh một chút về phần tính toán vật liệu cho khu cảnh quan ạ," Đức Anh đưa tay gãi đầu, ánh mắt thoáng lộ vẻ lo lắng. "Em nghe mọi người nói... về những tin đồn đó, anh Khang. Anh có sao không ạ?"
Minh Khang nhìn thẳng vào đôi mắt lo lắng của Đức Anh. Anh hiểu ý tốt của cậu, nhưng không muốn sa đà vào những chuyện không đâu. "Không có gì đáng lo đâu, Đức Anh. Công việc của chúng ta vẫn phải tiếp tục. Về phần vật liệu, em cứ theo đúng bản vẽ kỹ thuật và bảng định mức anh đã duyệt. Đặc biệt chú ý đến chất lượng của loại đá ốp lát ngoài trời. Đảm bảo nó đáp ứng được tiêu chuẩn về độ bền và chống trơn trượt. Anh đã có một vài điều chỉnh nhỏ trong file tổng hợp, em xem lại nhé."
Anh đưa tay chỉ vào màn hình, hiển thị một biểu đồ phức tạp về các loại vật liệu và chi phí dự kiến. Giọng anh điềm tĩnh, rõ ràng, không một chút dao động, khiến Đức Anh cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều. Minh Khang luôn như vậy, trong bất kỳ tình huống nào, anh cũng giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, tập trung vào giải quyết vấn đề thay vì than vãn hay đổ lỗi.
"Dạ vâng, em hiểu rồi ạ!" Đức Anh đáp lời, dường như đã lấy lại được tinh thần. Ánh mắt ngưỡng mộ trong mắt cậu càng trở nên rõ nét hơn. "Anh Khang luôn có cách giải quyết mọi thứ thật sáng suốt. Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!"
Minh Khang chỉ khẽ mỉm cười, không bình luận thêm. Anh biết, những lời nói như vậy không phải để anh tự mãn, mà là để nhắc nhở anh về trách nhiệm và vị trí của mình. Anh chỉ đưa ra chỉ dẫn ngắn gọn cho Đức Anh về một vài điểm cần lưu ý thêm, sau đó quay lại màn hình máy tính, tiếp tục chỉnh sửa từng slide thuyết trình, từng con số, từng biểu đồ. Anh sắp xếp lại tài liệu trên bàn một cách gọn gàng, ngăn nắp. Mọi thứ đều phải hoàn hảo, không một kẽ hở, không một điểm yếu nào có thể bị khai thác. Cảm giác lạnh của điều hòa thấm qua lớp áo sơ mi, nhưng anh không để tâm. Sự tập trung của anh lúc này là tuyệt đối, như một mũi tên đã được giương cung, chỉ chờ đợi khoảnh khắc được bắn đi.
***
Khoảng giữa buổi sáng, không khí trong văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' bỗng trở nên căng thẳng hơn thường lệ. Tiếng gõ bàn phím thưa thớt dần, những cuộc trao đổi công việc cũng nhỏ giọng hơn. Mùi cà phê vẫn vương vấn nhưng giờ đây hòa lẫn với một mùi hương nhàn nhạt của sự lo lắng. Trong phòng họp chính, một căn phòng được thiết kế hiện đại với bàn họp dài bằng gỗ sáng màu, những chiếc ghế xoay bọc da đen sang trọng và màn hình chiếu lớn chiếm trọn một bức tường, cuộc họp nội bộ về dự án 'Thành Phố Xanh' đang diễn ra. Bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng điều hòa vù vù và thỉnh thoảng là tiếng vang nhẹ khi một ai đó di chuyển.
Minh Khang ngồi đối diện với Ông An, người sếp cao cấp với dáng người cao ráo, gương mặt cương nghị và ánh mắt sắc sảo đầy từng trải. Ông An luôn mặc vest lịch sự, toát lên vẻ uy nghiêm. Ngay cạnh Ông An là Lâm Hải, đối thủ cạnh tranh trực tiếp của Minh Khang, người đã tung ra những tin đồn thất thiệt. Lâm Hải, với ngoại hình điển trai và phong thái tự tin thường ngày, hôm nay lại có vẻ hơi căng thẳng, thỉnh thoảng liếc nhìn Minh Khang với vẻ khó chịu.
Minh Khang bắt đầu trình bày. Giọng anh trầm, điềm tĩnh và rõ ràng, không một chút run rẩy hay cảm xúc cá nhân. Anh không nói về những tin đồn, không đề cập đến những lời cáo buộc. Thay vào đó, anh tập trung hoàn toàn vào dự án, vào những con số, những phân tích sâu sắc mà anh đã dành hàng đêm để nghiên cứu. Anh sử dụng máy chiếu một cách điêu luyện, chỉ vào các biểu đồ phức tạp, các bảng số liệu chi tiết về tiến độ, ngân sách, và kế hoạch triển khai. Mỗi lời anh nói ra đều có cơ sở, mỗi dữ liệu anh đưa ra đều được kiểm chứng.
"Như quý vị có thể thấy trên biểu đồ này," Minh Khang nói, chỉ vào một slide hiển thị chi phí vật liệu, "chúng tôi đã dự trù một khoản ngân sách linh hoạt cho việc kiểm soát chất lượng nguyên vật liệu đầu vào, đặc biệt là các loại vật liệu nhập khẩu có biến động giá lớn trên thị trường quốc tế. Điều này nhằm đảm bảo rằng, dù có bất kỳ dao động nào, chúng ta vẫn có thể duy trì chất lượng sản phẩm cuối cùng ở mức cao nhất, đồng thời tránh được những rủi ro về chi phí phát sinh không đáng có."
Anh tiếp tục, giải thích về quy trình kiểm tra chất lượng nghiêm ngặt, về việc hợp tác với các đối tác cung ứng uy tín. Từng lời anh nói, tưởng chừng như chỉ là những thông tin chuyên môn đơn thuần, nhưng lại khéo léo lồng ghép những nhận định về "sự thiếu sót trong khâu kiểm soát chất lượng nguyên vật liệu" hoặc "thông tin sai lệch về chi phí ban đầu" – những điểm mà tin đồn của Lâm Hải đã nhắm vào anh. Anh không trực tiếp phản bác, mà dùng chính sự chuyên nghiệp, sự chuẩn bị kỹ lưỡng của mình để làm rõ mọi nghi vấn. Anh cho thấy, việc nắm vững thông tin, dự trù rủi ro là điều cần thiết, và anh đã làm điều đó một cách cẩn trọng. Mùi gỗ và không khí lạnh trong phòng họp càng làm tăng thêm sự trang nghiêm của buổi họp.
Ông An ngồi ở ghế chủ tọa, ánh mắt sắc sảo dõi theo từng cử chỉ của Minh Khang. Thỉnh thoảng, ông lại khẽ gật đầu tán thành, đôi lúc lại đưa ra một câu hỏi gợi mở, giúp Minh Khang có cơ hội đi sâu hơn vào vấn đề, chứng minh sự am hiểu và làm chủ tình hình của mình. Ông không nói nhiều, chỉ quan sát. Nhưng cái cách ông nhìn Minh Khang, rồi chuyển sang Lâm Hải, đã nói lên rất nhiều điều.
Lâm Hải ngồi đối diện, vẻ mặt từ bất ngờ dần chuyển sang khó chịu. Anh ta cố gắng ngắt lời vài lần, định đưa ra câu hỏi mang tính công kích: "Anh Khang có chắc là những con số này đã được kiểm tra kỹ lưỡng không? Tôi nghe nói có vài sự sai lệch trong báo cáo sơ bộ..."
Nhưng Minh Khang không cho anh ta cơ hội. Anh điềm tĩnh đáp lại, không hề nhìn Lâm Hải: "Tất cả số liệu đều đã được kiểm tra chéo bởi bộ phận tài chính và bộ phận kỹ thuật, thưa Ông An. Chúng tôi có đầy đủ hồ sơ và chứng từ để đối chiếu."
Ông An cũng lên tiếng, giọng nói trầm và cương nghị: "Để Minh Khang trình bày hết. Nếu có thắc mắc, chúng ta sẽ thảo luận sau." Lời nói của Ông An như một đòn chặn đứng, khiến Lâm Hải phải im lặng, siết chặt tay dưới bàn. Vẻ tự mãn thường ngày của anh ta đã biến mất, thay vào đó là sự lúng túng, bực bội. Minh Khang tiếp tục phần trình bày của mình một cách hoàn hảo, không một sai sót, không một kẽ hở. Anh kết thúc bằng một tầm nhìn đầy tham vọng nhưng hoàn toàn khả thi cho 'Thành Phố Xanh', cho thấy không chỉ năng lực chuyên môn mà còn là khả năng lãnh đạo, tư duy chiến lược của mình.
Minh Khang cảm thấy một sự căng thẳng nhẹ ở vai, nhưng đó là sự căng thẳng của sự tập trung, không phải lo sợ. Anh biết mình đang làm đúng, và anh sẽ không để bất cứ ai cản trở con đường anh đã chọn. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nhàn nhạt còn sót lại trong không khí, pha lẫn với mùi giấy và mực, một mùi hương quen thuộc của những chiến thắng nhỏ nhặt trong cuộc đời.
***
Khi Minh Khang rời khỏi phòng họp, vẻ mặt anh vẫn không cảm xúc, nhưng trong lòng anh có một sự hài lòng nhẹ nhõm, một cảm giác mãn nguyện khi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Tiếng gõ bàn phím, tiếng điện thoại reo, tiếng trao đổi công việc lại vọng lên đều đều trong khu vực làm việc chung, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của một công ty kiến trúc đang bận rộn. Mùi cà phê vẫn vương vấn, hòa cùng mùi nước hoa thoang thoảng của đồng nghiệp.
Anh bắt gặp ánh mắt đầy ngưỡng mộ của Đức Anh, người đang ngồi ở bàn làm việc gần đó. Đức Anh khẽ nói nhỏ, đủ để Minh Khang nghe thấy: "Anh Khang làm tốt quá ạ!" Minh Khang chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười rất nhạt, gần như không thấy. Anh hiểu rằng, sự im lặng và kết quả công việc đã tự nó nói lên tất cả.
Ánh mắt anh lướt qua Lâm Hải, người đang đứng cạnh máy photocopy, vẻ mặt cau có, ánh mắt đầy vẻ thất bại. Lâm Hải không nói gì, chỉ thoáng nhìn anh rồi quay đi, vờ như đang bận rộn với chồng tài liệu. Minh Khang không để tâm. Anh biết, đây chỉ là một trong rất nhiều thử thách mà anh sẽ phải đối mặt trên con đường sự nghiệp đầy cạnh tranh này. Anh không thù hằn, không tức giận, chỉ đơn thuần coi đây là một bài kiểm tra mà anh đã vượt qua.
Tiến về phía quầy lễ tân, Thảo, cô lễ tân dễ thương với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc dài và gương mặt tươi tắn, mỉm cười chuyên nghiệp chào anh: "Chào anh Khang, chúc anh một ngày làm việc hiệu quả!"
Minh Khang đáp lại bằng một nụ cười lịch sự. Anh tiếp tục đi về bàn làm việc của mình, cảm nhận sự lạnh của điều hòa vẫn bao trùm lấy không gian. Ánh mắt anh lướt qua cửa sổ kính lớn, nhìn ra thành phố nhộn nhịp bên dưới. Những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa nền trời xanh biếc, những dòng xe cộ hối hả như những con kiến nhỏ bé. Một khoảnh khắc, một thoáng hình ảnh Yến Chi lướt qua tâm trí anh. Cô gái với đôi mắt biết cười và vẻ bình yên lạ lùng. Anh nhớ lại lần gặp gỡ gần nhất, nhớ cách cô rạng rỡ kể về những trải nghiệm mới, về cách cô tìm thấy hạnh phúc trong những điều nhỏ bé, trong việc chăm sóc chính mình. Cô dường như đang sống một cuộc đời hoàn toàn khác, không vội vã, không áp lực như anh.
Minh Khang khẽ lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ đó. Anh tự nhủ, giờ chưa phải lúc. Anh còn cả một chặng đường dài phía trước, còn rất nhiều "sự ổn định" cần phải xây dựng. Tình yêu, sự cân bằng, những thứ đó sẽ đến sau, khi anh đã đạt được những mục tiêu lớn hơn. Anh không thể lơ là. Anh phải tập trung. Anh ngồi xuống bàn làm việc, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy in và mực mới đặc trưng, một mùi hương gắn liền với công việc, với tham vọng và với con đường anh đã chọn. Anh cầm lấy chồng tài liệu mới, bắt đầu đọc, từng chữ, từng dòng, như một người lính trở lại chiến trường sau một trận đánh.
Minh Khang biết rằng, sự điềm tĩnh và khả năng đối phó với khủng hoảng của anh sẽ giúp anh thăng tiến nhanh chóng, nhưng cũng có thể khiến anh trở nên quá lý trí và khó bộc lộ cảm xúc trong các mối quan hệ cá nhân. Ông An, với ánh mắt tinh tường, chắc chắn đã nhìn thấy điều đó. Và rất có thể, ông sẽ tiếp tục đặt niềm tin và giao phó những trọng trách lớn hơn cho anh, tạo ra áp lực và kỳ vọng cao hơn nữa. Anh không hề hay biết rằng, ngay cả trong khoảnh khắc anh tự nhủ phải gạt bỏ hình ảnh Yến Chi để tập trung vào công việc, thì hình ảnh cô đã bắt đầu in dấu trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở mơ hồ về một khía cạnh khác của cuộc sống mà anh đang tạm gác lại. Một ngày nào đó, có lẽ, anh sẽ khao khát cái "cuộc sống cân bằng" mà cô đang sống. Nhưng không phải bây giờ. Bây giờ, chỉ có công việc. Chỉ có sự nghiệp. Chỉ có anh và con đường cô độc mà anh đã chọn để đạt được cái gọi là "sự ổn định" ấy.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.