Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 30: Mở Lòng, Đừng Quên Nở Hoa

Khi Minh Khang rời khỏi phòng họp, vẻ mặt anh vẫn không cảm xúc, nhưng trong lòng anh có một sự hài lòng nhẹ nhõm, một cảm giác mãn nguyện khi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Tiếng gõ bàn phím, tiếng điện thoại reo, tiếng trao đổi công việc lại vọng lên đều đều trong khu vực làm việc chung, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của một công ty kiến trúc đang bận rộn. Mùi cà phê vẫn vương vấn, hòa cùng mùi nước hoa thoang thoảng của đồng nghiệp.

Anh bắt gặp ánh mắt đầy ngưỡng mộ của Đức Anh, người đang ngồi ở bàn làm việc gần đó. Đức Anh khẽ nói nhỏ, đủ để Minh Khang nghe thấy: "Anh Khang làm tốt quá ạ!" Minh Khang chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười rất nhạt, gần như không thấy. Anh hiểu rằng, sự im lặng và kết quả công việc đã tự nó nói lên tất cả.

Ánh mắt anh lướt qua Lâm Hải, người đang đứng cạnh máy photocopy, vẻ mặt cau có, ánh mắt đầy vẻ thất bại. Lâm Hải không nói gì, chỉ thoáng nhìn anh rồi quay đi, vờ như đang bận rộn với chồng tài liệu. Minh Khang không để tâm. Anh biết, đây chỉ là một trong rất nhiều thử thách mà anh sẽ phải đối mặt trên con đường sự nghiệp đầy cạnh tranh này. Anh không thù hằn, không tức giận, chỉ đơn thuần coi đây là một bài kiểm tra mà anh đã vượt qua.

Tiến về phía quầy lễ tân, Thảo, cô lễ tân dễ thương với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc dài và gương mặt tươi tắn, mỉm cười chuyên nghiệp chào anh: "Chào anh Khang, chúc anh một ngày làm việc hiệu quả!"

Minh Khang đáp lại bằng một nụ cười lịch sự. Anh tiếp tục đi về bàn làm việc của mình, cảm nhận sự lạnh của điều hòa vẫn bao trùm lấy không gian. Ánh mắt anh lướt qua cửa sổ kính lớn, nhìn ra thành phố nhộn nhịp bên dưới. Những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa nền trời xanh biếc, những dòng xe cộ hối hả như những con kiến nhỏ bé. Một khoảnh khắc, một thoáng hình ảnh Yến Chi lướt qua tâm trí anh. Cô gái với đôi mắt biết cười và vẻ bình yên lạ lùng. Anh nhớ lại lần gặp gỡ gần nhất, nhớ cách cô rạng rỡ kể về những trải nghiệm mới, về cách cô tìm thấy hạnh phúc trong những điều nhỏ bé, trong việc chăm sóc chính mình. Cô dường như đang sống một cuộc đời hoàn toàn khác, không vội vã, không áp lực như anh.

Minh Khang khẽ lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ đó. Anh tự nhủ, giờ chưa phải lúc. Anh còn cả một chặng đường dài phía trước, còn rất nhiều "sự ổn định" cần phải xây dựng. Tình yêu, sự cân bằng, những thứ đó sẽ đến sau, khi anh đã đạt được những mục tiêu lớn hơn. Anh không thể lơ là. Anh phải tập trung. Anh ngồi xuống bàn làm việc, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy in và mực mới đặc trưng, một mùi hương gắn liền với công việc, với tham vọng và với con đường anh đã chọn. Anh cầm lấy chồng tài liệu mới, bắt đầu đọc, từng chữ, từng dòng, như một người lính trở lại chiến trường sau một trận đánh.

Minh Khang biết rằng, sự điềm tĩnh và khả năng đối phó với khủng hoảng của anh sẽ giúp anh thăng tiến nhanh chóng, nhưng cũng có thể khiến anh trở nên quá lý trí và khó bộc lộ cảm xúc trong các mối quan hệ cá nhân. Ông An, với ánh mắt tinh tường, chắc chắn đã nhìn thấy điều đó. Và rất có thể, ông sẽ tiếp tục đặt niềm tin và giao phó những trọng trách lớn hơn cho anh, tạo ra áp lực và kỳ vọng cao hơn nữa. Anh không hề hay biết rằng, ngay cả trong khoảnh khắc anh tự nhủ phải gạt bỏ hình ảnh Yến Chi để tập trung vào công việc, thì hình ảnh cô đã bắt đầu in dấu trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở mơ hồ về một khía cạnh khác của cuộc sống mà anh đang tạm gác lại. Một ngày nào đó, có lẽ, anh sẽ khao khát cái "cuộc sống cân bằng" mà cô đang sống. Nhưng không phải bây giờ. Bây giờ, chỉ có công việc. Chỉ có sự nghiệp. Chỉ có anh và con đường cô độc mà anh đã chọn để đạt được cái gọi là "sự ổn định" ấy.

***

Trong khi một Minh Khang đầy tham vọng đang mải miết trên chiến trường sự nghiệp, thì ở một góc nhỏ khác của thành phố, Yến Chi lại đang đắm mình trong một chiều tối dịu mát, nơi tiếng gió xào xạc qua ban công, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng, hòa cùng mùi trà thảo mộc dịu nhẹ trong căn hộ của cô. Đó là một căn hộ chung cư cũ mang phong cách thập niên 90, với ban công nhỏ nhưng tràn ngập cây xanh và những chậu hoa nhỏ bé, cùng những ô cửa sổ lớn đón trọn ánh nắng ban ngày và ánh đèn đêm lấp lánh của thành phố. Nội thất bên trong được Yến Chi tự tay trang trí, mang hơi hướng tối giản nhưng không kém phần ấm cúng, với những món đồ vintage được sắp đặt khéo léo, một chiếc giá sách lớn chất đầy những cuốn sách cũ mới và một chiếc sofa êm ái đặt cạnh cửa sổ.

Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn lồng treo trên ban công và đèn cây góc phòng hắt xuống, bao trùm không gian bằng một vẻ ấm áp, yên bình đến lạ. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, chỉ đủ để tạo nên một âm thanh nền êm dịu, không hề phá vỡ sự tĩnh lặng. Đôi lúc, tiếng cười nói nho nhỏ của những người hàng xóm ở tầng dưới vọng lên, nhưng cũng nhanh chóng tan vào không khí. Yến Chi đang ngồi trên sofa, nhâm nhi tách trà hoa cúc ấm nóng, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay. Gương mặt cô thanh thoát, đôi mắt toát lên sự thông minh và linh hoạt, dù đôi lúc vẫn ẩn chứa chút ưu tư khó tả. Mái tóc dài được cô buộc gọn gàng, càng làm tôn lên vẻ đẹp tự nhiên, phóng khoáng.

Đối diện cô, Mai Thư, cô bạn thân xinh đẹp và năng động với mái tóc nhuộm highlight thời thượng, đang chuyên chú gọt hoa quả. Chiếc váy maxi bohemian nhẹ nhàng ôm lấy dáng người thon thả của cô, và mùi nước hoa nhẹ nhàng đặc trưng của Mai Thư lan tỏa khắp phòng. Mai Thư đặt đĩa trái cây tươi đầy màu sắc xuống chiếc bàn trà nhỏ giữa hai người, rồi quay sang nhìn Yến Chi bằng ánh mắt vừa lo lắng vừa yêu thương.

"Thấy mày dạo này vui vẻ, tích cực hơn hẳn, tao cũng mừng," Mai Thư mở lời, giọng nói nhanh và mạnh mẽ như thường lệ, nhưng lần này lại pha chút dịu dàng, quan sát từng cử chỉ nhỏ của cô bạn. "Nhưng mà... có phải vẫn còn giấu tao chuyện gì không?"

Yến Chi khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng của hoa cúc. Cô lắc đầu nhẹ, một nụ cười mỏng manh nở trên môi. "Giấu gì đâu, tao ổn thật mà. Chỉ là chưa muốn vội vàng chuyện tình cảm thôi." Giọng Yến Chi trong trẻo, mang theo một sự điềm tĩnh mà Mai Thư biết rằng cô bạn đã phải mất rất nhiều thời gian mới có thể tìm lại được. Nhưng đằng sau sự điềm tĩnh ấy, Mai Thư vẫn cảm nhận được một bức tường vô hình, một sự dè dặt mà Yến Chi vẫn chưa thể hoàn toàn gỡ bỏ.

Yến Chi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ lớn, nơi thành phố đã bắt đầu lên đèn. Hàng ngàn ánh đèn nhỏ li ti bắt đầu bừng sáng, tạo nên một tấm thảm lấp lánh trải dài đến tận chân trời. Cô thích ngắm nhìn cảnh vật này vào mỗi buổi tối, cảm giác như những ánh đèn kia đang kể những câu chuyện riêng của chúng, những câu chuyện về sự hối hả, về những mơ ước, và cả những nỗi cô đơn giữa lòng thành phố rộng lớn. Cô tự nhủ rằng mình đang ổn, thật sự ổn. Cuộc sống độc lập mang đến cho cô sự tự do, sự bình yên mà cô đã khao khát bấy lâu. Cô đã học cách yêu thương bản thân, chăm sóc cho tâm hồn mình bằng những cuốn sách, những buổi tập gym, những khóa học nghệ thuật. Cô không còn là Yến Chi của ngày xưa, người từng cuống cuồng tìm kiếm hạnh phúc từ người khác.

Nhưng Mai Thư thì khác. Mai Thư không dễ dàng bị đánh lừa bởi vẻ ngoài bình yên ấy. Cô hiểu Yến Chi hơn bất cứ ai. Cô thấy Yến Chi đã tiến bộ rất nhiều, đã rạng rỡ hơn, đã sống động hơn. Nhưng cô cũng thấy được một sự phòng thủ cố hữu trong ánh mắt, trong giọng nói của Yến Chi mỗi khi nhắc đến "chuyện tình cảm". Cô biết, Yến Chi đang cố gắng bảo vệ trái tim mình khỏi những vết thương mới, đến mức cô đang tự nhốt mình lại trong một chiếc lồng vàng do chính mình tạo ra.

Mai Thư thở dài, nhẹ nhàng đặt tay lên bàn trà. "Ổn là tốt, nhưng đừng vì sợ đau mà đóng cửa trái tim mãi chứ. Yến Chi à, mày xứng đáng được hạnh phúc, mày biết không?" Giọng Mai Thư trầm xuống, không còn vẻ nhanh nhẹn thường ngày, mà thay vào đó là sự chân thành và sâu sắc. Cô nhìn thẳng vào Yến Chi, cố gắng xuyên qua lớp vỏ bọc bình yên mà cô bạn đang khoác lên. Yến Chi lảng tránh ánh mắt ấy, đôi mắt vẫn dán vào khung cảnh thành phố đang lên đèn. Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm lay động những chiếc lá xanh trên ban công, mang theo mùi hương hoa nhài nồng nàn hơn một chút. Yến Chi cảm thấy một sự đấu tranh nội tâm. Cô biết Mai Thư nói đúng. Cô biết mình không thể sống mãi trong quá khứ, không thể để một mối tình đã qua định hình toàn bộ tương lai của mình. Nhưng nỗi sợ hãi đó, nó vẫn ở đó, dai dẳng như một cái bóng.

"Tao chỉ sợ... sợ lại lặp lại," Yến Chi khẽ thì thầm, giọng nói mang theo một chút run rẩy mà chính cô cũng không nhận ra. Cô đưa tay cầm lấy cuốn sổ phác thảo cũ kỹ đặt cạnh mình, ngón tay miết nhẹ theo đường nét trên bìa da sờn. Cuốn sổ này đã theo cô qua bao nhiêu thăng trầm, ghi lại bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu ý tưởng. Nó là một phần của hành trình chữa lành, một nơi an toàn để cô bộc lộ những điều không thể nói thành lời. "Sợ mở lòng rồi lại nhận về vết sẹo mới." Hình ảnh Quốc An thoáng qua trong tâm trí cô, không còn đau đớn dữ dội như trước, nhưng vẫn là một lời nhắc nhở về sự đổ vỡ, về niềm tin đã từng bị chà đạp. Cô không muốn trải qua cảm giác đó một lần nữa. Cô đã quá mệt mỏi với việc phải tự vá víu lấy trái tim mình.

Mai Thư hiểu nỗi sợ hãi đó sâu sắc hơn bất cứ ai. Cô đã chứng kiến Yến Chi gục ngã, đã ở bên cạnh cô bạn khi Yến Chi tưởng chừng không thể đứng dậy được nữa. Cô nhẹ nhàng đặt đĩa trái cây xuống bàn, ngồi đối diện Yến Chi, nhìn thẳng vào đôi mắt đang đong đầy suy tư của cô bạn. "Tao biết mày đã rất đau. Nhưng không phải ai cũng như Quốc An. Đừng để một người làm hỏng niềm tin của mày vào tất cả, Yến Chi à." Mai Thư nắm lấy bàn tay đang miết trên cuốn sổ của Yến Chi, truyền đi sự ấm áp và động viên. Bàn tay của Yến Chi lạnh ngắt, trái ngược hẳn với hơi ấm đang lan tỏa từ tách trà.

"Vết sẹo nào rồi cũng lành, nhưng nếu mày cứ đứng yên, mày sẽ bỏ lỡ biết bao điều đẹp đẽ." Mai Thư không buông tay Yến Chi, mà siết nhẹ hơn, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cô. "Mày đã tìm lại được bản thân, đã 'nở hoa' rồi, Yến Chi. Đừng giấu đóa hoa của mình trong phòng kín nữa." Lời nói của Mai Thư như một làn gió mát thổi vào tâm hồn đang co cụm của Yến Chi, mang theo cả sự thật thà và kiên quyết. "Mày đã dành cả một năm trời để chăm sóc cho mảnh vườn tâm hồn mình, để gieo hạt và tưới t���m. Giờ thì nó đã nở hoa rồi. Tại sao lại không để ai đó chiêm ngưỡng vẻ đẹp ấy, không để đóa hoa ấy tỏa hương?"

Yến Chi siết chặt cuốn sổ phác thảo cũ trong tay, như thể nó là điểm tựa duy nhất của cô trong lúc này. Những trang giấy đã ố vàng, những nét vẽ còn dang dở, những dòng chữ nguệch ngoạc ghi lại những cảm xúc hỗn độn của một thời đã qua. Cô biết Mai Thư đúng. Cô đã thay đổi rất nhiều. Cô đã trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình, một phiên bản mạnh mẽ hơn, độc lập hơn. Cô không còn chờ đợi một phép màu, một định mệnh nào đó đến để cứu rỗi cuộc đời mình. Cô tự mình tạo ra phép màu, tự mình định hình số phận. Cô đã học cách tận hưởng từng khoảnh khắc hiện tại, từng hơi thở, từng tia nắng.

Nhưng cái ý nghĩ "mở lòng" vẫn khiến cô chùn bước. Nó không phải là một sự từ chối tình yêu, mà là một sự thận trọng đến mức ám ảnh. Cô sợ rằng, khi cô đã quá quen với sự bình yên tự mình kiến tạo, việc đón nhận một ai đó vào cuộc đời mình sẽ lại là một rủi ro, một sự xáo trộn không cần thiết. Minh Khang, với những lần gặp gỡ tình cờ nhưng luôn để lại một dư vị khó tả, đôi khi lại hiện lên trong tâm trí cô như một hình ảnh mờ nhạt của một "phiên bản" hoàn toàn khác, một người đàn ông luôn hướng về phía trước, luôn bận rộn với sự nghiệp và những mục tiêu lớn lao. Cô cảm nhận được sự "thiếu vắng" trong ánh mắt của anh, dù anh rất thành đạt, một sự thiếu vắng mà cô không biết là gì, và liệu cô có thể lấp đầy nó hay không. Liệu cô có thể kết nối với một phiên bản của anh mà cô chưa từng thực sự chạm vào?

Yến Chi thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao suy nghĩ rối bời. Cô nhìn Mai Thư, đôi mắt đong đầy sự biết ơn và cả một chút bối rối. "Tao sẽ nghĩ về điều đó," cô nói, giọng nói vẫn còn chút dè dặt. Rồi, như một hành động vô thức, cô khẽ gật đầu. Đó không phải là một lời hứa, cũng không phải là một sự chấp nhận hoàn toàn. Nhưng đó là một dấu hiệu. Một dấu hiệu cho thấy cánh cửa trái tim cô, dù vẫn còn khép hờ, nhưng đã không còn khóa chặt nữa. Có lẽ, một ngày nào đó, đóa hoa mà cô đã dày công vun trồng sẽ thực sự dám vươn mình ra ánh sáng, dám tỏa hương giữa cuộc đời, không còn sợ hãi những cơn gió hay những giọt mưa bất chợt. Và cuốn sổ phác thảo cũ trong tay cô, có lẽ sẽ không chỉ ghi lại những vết sẹo đã lành, mà còn là khởi đầu cho những nét vẽ mới, những ý tưởng mới, cho một bức tranh mang tên "Khoảng Cách", nơi cô sẽ đối diện với những gì đã qua và những gì đang chờ đợi.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free