Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 31: Ý Tưởng Đột Phá: Nấc Thang Của Khang

Dấu hiệu Yến Chi đặt ra, một cái gật đầu nhẹ và lời hứa “sẽ nghĩ về điều đó”, không hề báo hiệu cho bất cứ một sự thay đổi nào trong thế giới của Minh Khang. Cuộc sống của anh vẫn là một vòng xoáy không ngừng nghỉ của những con số, những bản vẽ, những cuộc họp và những dự án. Trong khi Yến Chi đang đấu tranh với nỗi sợ hãi để mở cửa trái tim mình, thì Minh Khang lại đang dồn toàn bộ tâm trí và năng lượng để mở ra một cánh cửa mới cho sự nghiệp. Hai con người, hai hành trình, hai thế giới vẫn đang quay theo những quỹ đạo riêng biệt, tưởng chừng không bao giờ giao nhau, hay chí ít là không thể giao nhau ở cùng một thời điểm.

**Cảnh 1:**

Ánh đèn văn phòng Thiên Phong còn chưa kịp bừng sáng hoàn toàn, nhưng một vệt sáng đã rọi qua ô cửa kính của căn phòng làm việc, nơi Minh Khang ngồi bất động trước màn hình máy tính. Đồng hồ trên tay anh chỉ vừa hơn sáu giờ sáng, nhưng anh đã ở đây, một mình, giữa không gian rộng lớn và tĩnh lặng đến lạ thường của một tòa nhà văn phòng hiện đại. Không gian kiến trúc 'Khởi Nguyên' vẫn còn chìm trong giấc ngủ, chỉ có tiếng điều hòa chạy đều đều, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của sự chuyên nghiệp và hiệu quả. Mùi cà phê rang xay nhè nhẹ lan tỏa từ chiếc máy pha tự động trong góc, hòa lẫn với mùi giấy in mới, mùi gỗ công nghiệp và một chút hương nước hoa nam tính còn vương lại từ đêm trước.

Minh Khang không hề cảm thấy cô đơn. Ngược lại, đây là những khoảnh khắc quý giá nhất trong ngày của anh, khi anh có thể hoàn toàn đắm chìm vào công việc mà không bị bất cứ sự xao nhãng nào. Đôi mắt anh, sâu và thường ẩn chứa sự suy tư, giờ đây lại sắc bén một cách lạ thường, lướt qua từng con số, từng biểu đồ, từng chi tiết nhỏ nhất trên bản thuyết trình. Anh đang hoàn thiện một ý tưởng đột phá, một dự án kiến trúc bền vững tích hợp công nghệ AI, thứ mà anh tin rằng sẽ định vị Thiên Phong lên một tầm cao mới. Từng slide được anh chỉnh sửa tỉ mỉ, từng câu chữ được chọn lọc kỹ càng, như thể mỗi từ ngữ đều mang trong mình sức nặng của một lời hứa, một cam kết. Anh không cho phép bất kỳ sai sót nào. Đây không chỉ là một dự án, mà còn là cơ hội để anh chứng minh năng lực thật sự, để khẳng định vị thế của mình trong một môi trường đầy cạnh tranh.

"Đây sẽ là cơ hội để chứng minh năng lực thật sự," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm tĩnh nhưng chất chứa đầy quyết tâm. Một sự tự tin ngầm chảy trong huyết quản, song hành với một áp lực vô hình mà anh tự đặt lên vai mình. Anh biết rõ, trong thế giới kinh doanh, chỉ có năng lực và thành quả mới là thước đo duy nhất. Anh không muốn ai nghi ngờ anh, không muốn ai đánh giá thấp anh. Mỗi lần gõ phím, mỗi lần click chuột, đều là một sự khẳng định cho con đường anh đã chọn. Bàn tay anh lướt trên bàn phím một cách điêu luyện, từng ngón tay thon dài, mạnh mẽ. Chiếc đồng hồ đeo tay sang trọng trên cổ tay trái phản chiếu ánh sáng từ màn hình, lấp lánh như một lời nhắc nhở về thời gian và giá trị của nó.

Khi ánh sáng bên ngoài bắt đầu rạng rỡ hơn, nhuộm vàng cả khung cửa kính khổng lồ, tiếng bước chân khẽ khàng phá vỡ sự tĩnh lặng. Đức Anh, chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết, xuất hiện ở cửa phòng, trên tay cầm hai ly cà phê nóng hổi. Anh ta luôn là một trong những người đến sớm nhất, và luôn là người sẵn lòng hỗ trợ Minh Khang bất cứ lúc nào.

"Chào anh Khang, chúc anh một ngày làm việc hiệu quả!" Đức Anh tươi cười, đặt một ly cà phê trước mặt Minh Khang. Hơi nóng từ ly cà phê bốc lên, mang theo mùi thơm đậm đà, dễ chịu. "Anh Khang, anh làm việc chăm chỉ thật. Cần em giúp gì không ạ?" Giọng nói của Đức Anh chứa đầy sự ngưỡng mộ, đôi mắt sáng rực nhìn vào màn hình đang hiển thị những biểu đồ phức tạp.

Minh Khang khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt có chút mệt mỏi nhưng vẫn tràn đầy năng lượng. Anh nhoẻn miệng cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. "Cảm ơn em, Đức Anh. Em thật chu đáo." Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ nhàng lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo hơn. "Em kiểm tra lại số liệu thị trường cho dự án Alpha một lần nữa nhé. Anh muốn đảm bảo mọi thứ đều hoàn hảo trước buổi họp."

Đức Anh gật đầu lia lịa, vẻ mặt hăng hái. "Vâng ạ! Anh cứ yên tâm, em sẽ kiểm tra thật kỹ." Sau đó, anh ta quay về bàn làm việc của mình, nằm không xa bàn của Minh Khang. Tiếng gõ bàn phím của Đức Anh vang lên đều đặn, hòa cùng với tiếng của Minh Khang, tạo nên một bản hòa âm của sự chuyên cần và cống hiến.

Minh Khang nhìn theo bóng lưng của Đức Anh, cảm thấy một chút hài lòng. Anh biết mình đang có một đội ngũ tốt, những người trẻ đầy nhiệt huyết và tài năng. Nhưng trên hết, anh biết, gánh nặng của dự án này, của cả tương lai của anh, nằm trọn trên đôi vai anh. Anh quay lại với màn hình, ánh mắt lại trở nên sắc bén, tiếp tục mài giũa những con số cuối cùng, những ý tưởng cuối cùng, để biến chúng thành một viên ngọc quý giá, đủ sức lay động ban lãnh đạo khó tính của Thiên Phong. Ngoài kia, mặt trời đã lên cao, nhuộm cả bầu trời thành một màu xanh trong veo, hứa hẹn một ngày mới đầy năng lượng và cơ hội.

**Cảnh 2:**

Giữa buổi sáng, phòng họp lớn của Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' tràn ngập không khí căng thẳng nhưng cũng đầy mong đợi. Không gian được thiết kế tối giản, với bàn họp dài bằng gỗ tối màu đặt giữa căn phòng, xung quanh là những chiếc ghế da sang trọng. Ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ từ trần nhà hắt xuống, làm nổi bật từng chi tiết trên màn hình chiếu khổng lồ. Mùi cà phê đã nhạt dần, thay vào đó là mùi mực in, mùi da ghế và một chút hương nước hoa cao cấp từ các thành viên ban lãnh đạo. Tiếng điều hòa vẫn chạy đều, tạo ra một không gian mát lạnh, dường như muốn làm dịu đi sự hồi hộp đang len lỏi trong từng góc phòng.

Minh Khang đứng trước màn hình, phong thái tự tin nhưng không hề kiêu ngạo. Anh vận một bộ vest màu than lịch lãm, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, toát lên vẻ chuyên nghiệp và sắc sảo. Đôi mắt anh lướt qua từng gương mặt trong phòng, dừng lại một chút ở Ông An, rồi khẽ chạm vào ánh mắt dò xét của Lâm Hải, trước khi tập trung vào nội dung thuyết trình.

"Kính thưa các vị lãnh đạo," giọng anh trầm ấm, rõ ràng, vang vọng khắp phòng, "hôm nay tôi xin được giới thiệu một ý tưởng mà tôi tin rằng không chỉ là bước đột phá về kiến trúc, mà còn là hướng đi chiến lược cho Thiên Phong trong thập kỷ tới: Dự án 'Thành phố Xanh Tương Lai'."

Anh bắt đầu trình bày, từng slide hiện lên một cách khoa học và ấn tượng. Minh Khang không chỉ nói về kiến trúc; anh nói về tầm nhìn, về sự bền vững, về công nghệ tích hợp trí tuệ nhân tạo để tối ưu hóa không gian sống và làm việc. Anh phân tích kỹ lưỡng các khía cạnh tài chính, từ chi phí đầu tư ban đầu đến tiềm năng lợi nhuận dài hạn, sử dụng những số liệu thống kê chặt chẽ và biểu đồ minh họa sống động. Anh cũng không quên đề cập đến khía cạnh kỹ thuật, những thách thức và giải pháp sáng tạo mà đội ngũ của anh đã nghiên cứu. Anh thao tác trên màn hình một cách điêu luyện, chỉ vào các biểu đồ và hình ảnh minh họa về các tòa nhà thông minh, những khu vườn trên cao, và hệ thống quản lý năng lượng tự động.

"...Ý tưởng này không chỉ mang lại lợi nhuận bền vững mà còn định vị Thiên Phong là người dẫn đầu trong xu hướng kiến trúc xanh, thông minh," Minh Khang kết luận, ánh mắt tự tin giao lưu với từng người.

Ông An, ngồi ở vị trí chủ tọa, vẫn giữ vẻ mặt cương nghị quen thuộc. Đôi mắt sắc sảo của ông theo dõi từng cử chỉ, từng lời nói của Minh Khang, như đang dò xét một viên kim cương thô. Ông lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại gật đầu nhẹ, một dấu hiệu cho thấy ông đang thực sự bị thuyết phục.

"Khang," Ông An lên tiếng, giọng trầm và điềm tĩnh, "cậu đã tính đến rủi ro về chi phí ban đầu và thời gian hoàn vốn chưa? Một dự án lớn như thế này, chúng ta cần phải hết sức thận trọng."

Minh Khang không chút nao núng. Anh đã lường trước câu hỏi này. "Thưa Sếp, chúng tôi đã thực hiện một phân tích rủi ro toàn diện. Với sự hỗ trợ của các đối tác công nghệ, chúng tôi có thể tối ưu hóa chi phí khởi điểm. Về thời gian hoàn vốn, dù có thể mất từ 5-7 năm, nhưng xét về giá trị thương hiệu và vị thế dẫn đầu thị trường mà dự án mang lại, đây là một khoản đầu tư xứng đáng. Hơn nữa, việc tích hợp AI sẽ giảm thiểu chi phí vận hành đáng kể về lâu dài."

Lâm Hải, ngồi đối diện với Minh Khang, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản. Anh ta khoanh tay trước ngực, đôi môi mím chặt. Ngoại hình điển trai của anh ta vẫn không che giấu được ánh mắt dò xét và có chút khó chịu. "Không thể nào... ý tưởng này có vẻ khả thi thật ư?" anh ta tự nhủ trong đầu, một cảm giác ghen tị và bất ngờ khó chịu dâng lên. Vừa mới đây anh ta còn cố gắng dùng những lời đồn thổi để hạ bệ Minh Khang, vậy mà giờ đây, Khang lại đứng đây, tỏa sáng rực rỡ với một ý tưởng đột phá. Lâm Hải thỉnh thoảng liếc nhìn Ông An, hy vọng tìm thấy một chút sự nghi ngờ nào đó trong ánh mắt của sếp, nhưng vô vọng. Ông An vẫn điềm tĩnh, lắng nghe và gật gù.

Một vài câu hỏi khó nữa được đưa ra từ các thành viên khác trong ban lãnh đạo, nhưng Minh Khang đều trả lời một cách mạch lạc, thuyết phục, thể hiện sự am hiểu sâu sắc về mọi khía cạnh của dự án. Anh không chỉ đơn thuần là người trình bày; anh là người chủ động, người kiểm soát cuộc thảo luận, dẫn dắt mọi người đi theo tầm nhìn của mình. Phòng họp dần trở nên nóng hơn, không phải vì nhiệt độ, mà vì năng lượng và sự hứng khởi đang dâng trào. Cuối cùng, khi Minh Khang kết thúc phần trình bày, một tràng pháo tay nhỏ nhưng nhiệt thành vang lên, phá vỡ sự trang nghiêm của phòng họp. Anh đã thành công.

**Cảnh 3:**

Khi tiếng vỗ tay đã dứt và các thành viên ban lãnh đạo bắt đầu rời đi, mang theo những trao đổi sôi nổi và ánh mắt đầy suy nghĩ, Ông An vẫn ngồi lại, nhìn Minh Khang. Căn phòng họp lớn dần trở nên trống trải, chỉ còn tiếng điều hòa chạy đều và hơi thở nhẹ nhàng của hai người đàn ông. Mùi hương của cuộc họp vẫn còn vương vấn trong không khí, giờ đây thêm chút tĩnh lặng và trọng đại.

Minh Khang cất gọn tập tài liệu, tim anh đập mạnh mẽ, một sự pha trộn giữa nhẹ nhõm và phấn khích. Anh biết mình đã làm tốt, nhưng kết quả cuối cùng vẫn là một ẩn số cho đến khi Ông An đưa ra quyết định.

"Khang, cậu ở lại một lát." Giọng Ông An trầm ấm nhưng đầy uy quyền.

Minh Khang đứng thẳng người, ánh mắt kiên định nhìn về phía sếp. Ông An đứng dậy, bước chậm rãi về phía anh. Vóc dáng cao ráo, gương mặt cương nghị của ông toát lên sự từng trải và quyết đoán. Ông dừng lại trước mặt Minh Khang, đặt tay lên vai anh, một cử chỉ hiếm hoi nhưng đầy sức nặng. Lòng bàn tay ông ấm áp, truyền đi một thông điệp không lời.

"Khang, cậu đã làm rất tốt." Ông An bắt đầu, ánh mắt sắc sảo nhưng giờ đây lộ rõ vẻ hài lòng. "Ý tưởng của cậu không chỉ táo bạo mà còn rất thực tế, rất phù hợp với định hướng phát triển của Thiên Phong trong tương lai. Tôi thật sự ấn tượng."

Minh Khang cảm thấy một làn sóng tự hào dâng trào trong lòng. Mọi công sức, mọi đêm thức trắng, mọi áp lực anh đã trải qua dường như tan biến trong lời khen ngợi này. "Em cảm ơn Sếp," anh nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng ánh mắt rạng rỡ hơn.

Ông An mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi làm gương mặt ông trở nên bớt nghiêm nghị. "Không cần cảm ơn tôi. Đây là thành quả xứng đáng cho năng lực và sự cống hiến của cậu. Và tôi tin tưởng vào năng lực đó." Ông siết nhẹ vai Minh Khang. "Dự án 'Thành phố Xanh Tương Lai' không chỉ là một ý tưởng; nó sẽ là dự án trọng điểm của Thiên Phong trong năm nay. Và tôi muốn giao trọng trách dẫn dắt dự án này cho cậu, Khang."

Lời nói của Ông An vang vọng trong căn phòng, như một bản án, nhưng là một bản án của niềm tin và cơ hội. Minh Khang cảm thấy một cú sốc nhẹ. Dẫn dắt toàn bộ dự án? Đây là một cơ hội lớn hơn rất nhiều so với những gì anh từng đảm nhiệm, một bước tiến vượt bậc trong sự nghiệp. Cảm giác tự hào xen lẫn với một áp lực khổng lồ đột ngột ập đến, như thể anh đang đứng trên đỉnh một ngọn núi cao, nhìn xuống vực sâu thẳm.

"Đây sẽ là cơ hội lớn để cậu thể hiện năng lực," Ông An tiếp tục, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn. "Nhưng cũng là áp lực rất lớn. Toàn bộ ban lãnh đạo, và có lẽ là cả thị trường, sẽ theo dõi sát sao từng bước đi của cậu. Cậu sẵn sàng chứ, Khang?"

Minh Khang hít thở sâu, lồng ngực anh căng phồng. Anh nhìn thẳng vào mắt Ông An, không chút do dự. "Chắc chắn rồi, thưa Sếp. Em sẽ không làm Sếp thất vọng." Anh nói, giọng nói dứt khoát, đầy quyết tâm. Không có chỗ cho sự yếu mềm hay e ngại. Anh đã lựa chọn con đường này, con đường của sự nghiệp và tham vọng, và anh sẽ đi đến cùng.

Ông An gật đầu hài lòng. "Tốt lắm. Tôi biết cậu sẽ không. Chúng ta sẽ có một cuộc họp chi tiết hơn vào tuần tới để thảo luận về kế hoạch triển khai. Giờ thì, cậu có thể về chuẩn bị. Và hãy nghỉ ngơi một chút. Cậu đã làm việc rất vất vả rồi."

Minh Khang cúi đầu chào Ông An, cảm ơn một lần nữa. Khi ông An bước ra khỏi phòng, để lại Minh Khang một mình giữa không gian rộng lớn, anh cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy tràn trong mình. Một nấc thang mới đã được mở ra. Và anh biết, con đường phía trước sẽ còn dài và đầy chông gai, nhưng anh đã sẵn sàng để đối mặt.

**Cảnh 4:**

Đêm đã về khuya, thành phố Sài Gòn rực rỡ ánh đèn, lấp lánh như một dải ngân hà trải dài vô tận bên dưới. Từ khung cửa kính cường lực từ sàn đến trần của căn penthouse sang trọng, Minh Khang nhìn xuống bức tranh đô thị sống động. Không gian bên trong căn hộ rộng rãi, tối giản nhưng tinh tế, mang một màu trầm ấm của gỗ quý, da và kim loại. Tiếng nhạc không lời cổ điển nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh, hòa cùng tiếng gió rì rào qua khe cửa kính, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng, đôi khi tĩnh lặng đến mức cô độc. Mùi hương gỗ quý hòa quyện với mùi nước hoa nam tính của anh, tạo nên một không khí riêng biệt, rất "Minh Khang".

Anh cầm trên tay một ly rượu vang đỏ, chất lỏng sánh mịn phản chiếu ánh đèn thành phố. Vị chát nhẹ của rượu lan tỏa trong vòm miệng, mang theo chút cay nồng, như chính dư vị của thành công anh vừa đạt được. Niềm vui, sự thỏa mãn, tự hào. Tất cả đều hiện hữu. Anh đã làm được. Anh đã chứng minh được giá trị của mình, không chỉ cho Thiên Phong, mà còn cho chính bản thân anh. Ông An đã đặt niềm tin vào anh, và anh sẽ không bao giờ để niềm tin đó bị lung lay.

Nhưng cùng với sự thỏa mãn đó, một gánh nặng vô hình cũng đè lên vai anh. Trọng trách của dự án mới, kỳ vọng từ ban lãnh đạo, và cả những ánh mắt dò xét, ghen tị từ những người như Lâm Hải. Thành công mang lại vinh quang, nhưng cũng là một cái giá phải trả. Nó đẩy anh vào một guồng quay công việc khốc liệt hơn nữa, đòi hỏi anh phải toàn tâm toàn ý, không được phép lơ là dù chỉ một khoảnh khắc. "Một nấc thang mới... Nhưng con đường còn dài lắm," anh thầm nghĩ, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Để thực sự đứng vững trên đỉnh cao, anh còn phải vượt qua rất nhiều thử thách.

Minh Khang đưa tay lên xoa thái dương, cảm giác mệt mỏi chợt ập đến, nhưng nhanh chóng bị ý chí sắt đá của anh đẩy lùi. Ngón tay anh khẽ chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay sang trọng, kim loại sáng bóng, mặt số rõ ràng. Một vật phẩm đắt giá, một biểu tượng của thời gian và thành công, nhưng đôi khi, nó cũng là một lời nhắc nhở về những gì anh đã hy sinh để có được nó.

Một thoáng, rất thoáng qua, hình ảnh đôi mắt bình yên của Yến Chi lại hiện lên trong tâm trí anh. Một nốt nhạc lạc nhịp giữa bản giao hưởng của tham vọng và áp lực. Anh nhớ đến lần cuối cùng họ gặp nhau, cái cách cô nhìn anh, bình thản nhưng cũng đầy sâu sắc. Anh không thể lý giải được cảm giác đó, nhưng nó luôn để lại một dư vị khó tả, một sự "thiếu vắng" mà anh không biết là gì, và liệu có cần phải lấp đầy hay không. Cô là một phiên bản hoàn toàn khác của sự bình yên, một sự bình yên mà anh chưa từng có, và có lẽ, chưa từng dám có.

Anh lắc đầu nhẹ, như thể muốn xua tan đi hình ảnh mong manh đó. "Chưa phải lúc," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên định. "Còn nhiều việc phải làm. Mình phải tập trung. Mọi thứ phải ổn định trước đã." Con đường anh đã chọn là con đường của sự nghiệp, của việc xây dựng một nền tảng vững chắc. Tình yêu, sự cân bằng cuộc sống, những thứ đó có thể chờ đợi. Anh tin rằng, chỉ khi anh thật sự ổn định, khi anh đã đạt được tất cả những mục tiêu lớn lao này, anh mới xứng đáng để yêu ai đó, mới xứng đáng để có một cuộc sống trọn vẹn. Nhưng liệu sự ổn định đó có thực sự là thứ anh cần, hay nó chỉ là một cái cớ để anh trì hoãn những cảm xúc khác, những khía cạnh khác của cuộc đời? Và liệu khi anh đã đạt được sự ổn định ấy, cô có còn ở đó để chờ đợi anh không? Hay anh đã bỏ lỡ những "phiên bản" đẹp nhất của mình và của cô?

Minh Khang thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, hòa vào tiếng gió đêm. Anh quay lưng lại với khung cảnh thành phố lấp lánh, bước về phía bàn làm việc. Nơi đó, dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, những hồ sơ dự án mới, những kế hoạch chi tiết đang chờ đợi anh. Anh phải dồn hết tâm trí vào đó, vào những con số, những bản vẽ, những cuộc họp sắp tới. Bởi vì, đối với Minh Khang lúc này, sự nghiệp không chỉ là mục tiêu, mà còn là lẽ sống, là điều duy nhất anh có thể nắm bắt và kiểm soát hoàn toàn. Mọi thứ khác, anh sẽ tạm gác lại. Ít nhất là cho đến khi anh đạt được sự ổn định mà anh hằng khao khát.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free