Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 32: Bình Yên Tìm Thấy: Lắng Nghe Tiếng Lòng
Ánh nắng ban mai rót đầy qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ ấm áp của căn hộ. Không gian nơi Yến Chi sinh sống mang một vẻ đẹp dung dị, pha trộn giữa nét hoài cổ của kiến trúc chung cư thập niên 90 và hơi thở hiện đại, tối giản mà cô đã khéo léo thổi vào. Từ ban công nhỏ vươn ra ngoài, những chậu cây xanh mướt tắm mình trong nắng, lá xum xuê đung đưa nhè nhẹ theo làn gió sớm, thoảng đưa vào phòng mùi hương thanh khiết của hoa nhài đang độ khoe sắc. Tiếng xe cộ từ xa vọng lên thành phố vẫn còn ngái ngủ, hòa cùng tiếng cười nói của vài người hàng xóm vừa thức giấc và tiếng chim chuyền cành lảnh lót, tạo nên một bản hòa tấu nhẹ nhàng, êm đềm, không hề xô bồ.
Yến Chi thức dậy khi bình minh còn chưa lên hẳn, nhưng cô không cảm thấy vội vã. Cô chậm rãi bước vào bếp, pha một ấm trà thảo mộc. Hương bạc hà và hoa cúc dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng, xua đi chút lạnh giá còn vương lại của đêm. Cô chọn một cuốn sách bìa cũ từ giá sách đồ sộ chiếm trọn một bức tường, rồi ngồi xuống chiếc ghế bành đặt cạnh cửa sổ, nơi ánh nắng sớm có thể ôm trọn lấy cô. Ly trà ấm áp trong tay, hương thơm thoang thoảng của sách cũ và mùi hoa nhài từ ban công hòa quyện, đưa cô vào một trạng thái bình yên đến lạ. Cô lật từng trang sách, không vội vàng tìm kiếm một cốt truyện hấp dẫn, mà chỉ đơn giản là để những con chữ dẫn dắt tâm hồn mình phiêu du. Mỗi câu văn, mỗi đoạn thơ như thấm sâu vào từng thớ thịt, xoa dịu những góc khuất từng chai sạn trong lòng.
Đọc được một lúc, khi ánh nắng đã gay gắt hơn một chút, Yến Chi khẽ đặt cuốn sách xuống, đưa tay lấy chiếc "sổ phác thảo cũ" vẫn luôn đặt gọn gàng trên bàn cà phê nhỏ. Bìa sổ đã sờn màu thời gian, những trang giấy bên trong đã chi chít những nét vẽ nguệch ngoạc, những ý tưởng chợt đến rồi vụt đi. Cô nâng niu cuốn sổ như một người bạn tri kỷ, vuốt ve lớp bìa cứng đã in hằn dấu vết của biết bao nhiêu cảm xúc. Với Yến Chi, cuốn sổ này không chỉ là nơi lưu giữ những bản phác thảo, mà còn là nhật ký của tâm hồn, là nơi cô tìm thấy sự tự do và độc lập. Mỗi nét chì, mỗi mảng màu được cô đưa vào trang giấy đều là một phần của chính cô, không bị ràng buộc bởi bất kỳ khuôn khổ hay kỳ vọng nào.
Cô chậm rãi lật mở trang giấy trắng tinh, cầm bút chì lướt nhẹ. Những đường nét trừu tượng dần hiện ra dưới ngón tay thon dài. Đó là những đường cong mềm mại, những góc cạnh sắc bén, những mảng màu đối lập nhau nhưng lại hòa quyện một cách kỳ lạ. Cô không biết mình đang vẽ gì, cũng không cố gắng để tạo ra một tác phẩm hoàn chỉnh. Cô chỉ đơn giản là lắng nghe tiếng lòng mình, để những cảm xúc tuôn chảy tự do trên giấy. Tâm trí cô tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, không còn những dằn vặt của quá khứ, không còn những lo toan cho tương lai. "Không còn vội vã, không còn thiếu thốn," cô thầm nhủ, giọng nói nội tâm nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng qua. "Sự bình yên này là do mình tự tạo ra."
Yến Chi ngả lưng vào thành ghế, đôi mắt nhìn xa xăm ra ban công, nơi những chậu cây xanh rì đang vươn mình đón nắng. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành tràn ngập lồng ngực. Cô mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, không còn chút gượng ép hay u buồn nào. Cô thực sự đang rất hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình. Sự đơn giản, tự chủ này đã mang lại cho cô một cảm giác an toàn và vững chãi mà trước đây cô chưa từng có. Cô không còn cảm thấy áp lực phải tìm kiếm một ai đó để lấp đầy khoảng trống trong lòng, không còn chạy theo những kỳ vọng của xã hội về một tình yêu đôi lứa. "Mỗi nét vẽ là một phần của mình, độc lập và tự do," cô lại tự nhủ. Cô cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với bản thân, với những đam mê nghệ thuật đang dần trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự độc lập này không phải là sự cô đơn, mà là một không gian riêng tư, nơi cô có thể tự do phát triển, tự do là chính mình. Cô đã học cách yêu thương bản thân, trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại, và không ngừng khám phá những điều mới mẻ. Cô đưa tay chạm nhẹ vào bìa cuốn sổ phác thảo cũ một lần nữa, ngón tay miết nhẹ trên những đường vân giấy, một nụ cười dịu dàng hơn hẳn, tựa như tia nắng ban mai đang mơn man trên gương mặt cô.
Buổi chiều, khi nắng vàng đã dịu đi, nhuộm một màu mật ong ngọt ngào lên những con đường, Yến Chi hẹn Mai Thư ở quán cà phê "Dấu Chân Mưa" quen thuộc. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, là một căn nhà ống cổ kính được cải tạo từ thời Pháp thuộc, giữ nguyên vẹn nét kiến trúc xưa cũ. Nội thất bên trong hầu hết làm từ gỗ sẫm màu, những chiếc bàn, chiếc ghế đã sờn bạc theo năm tháng, mang một vẻ đẹp trầm mặc và lãng mạn. Ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc chụp đèn kiểu cũ hắt xuống, làm không gian thêm phần ấm cúng. Những bức tranh cũ kỹ treo tường, những chồng sách báo đã ngả màu thời gian, cùng những vật dụng trang trí vintage được sắp đặt ngẫu nhiên nhưng lại vô cùng hài hòa, kể lại bao câu chuyện không lời. Phía sau quán là một khu vườn nhỏ, nơi hương hoa nhài và hoa sứ thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi cà phê rang xay và bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một bản giao hưởng của mùi hương đầy quyến rũ. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng chảy trôi trong không gian, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, trầm lắng, đôi khi phảng phất chút u buồn nhưng lại rất đỗi thi vị.
Mai Thư đã đến trước, cô ngồi ở bàn quen thuộc cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra khu vườn nhỏ. Cô mặc một chiếc váy màu xanh ngọc bích, mái tóc nhuộm highlight thời thượng được buộc cao, gương mặt xinh đẹp rạng rỡ, tràn đầy năng lượng. Khi Yến Chi bước vào, Mai Thư vẫy tay hồ hởi, nụ cười tươi rói như ánh nắng cuối chiều.
"Chi ơi!" Mai Thư reo lên, giọng nói nhanh và mạnh mẽ đặc trưng. "Tớ gọi cho cậu mãi mà không được. Cậu đến muộn hơn mọi khi đấy nhé!"
Yến Chi mỉm cười, bước đến ngồi đối diện Mai Thư. Cô nhẹ nhàng đặt chiếc túi xách xuống ghế, trong đó có chiếc "sổ phác thảo cũ" của mình. "Tớ vừa hoàn thành một vài nét phác thảo mới, nên hơi quên giờ một chút," cô giải thích, giọng nói trong trẻo, tự nhiên.
Mai Thư đưa mắt nhìn bạn, vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên rồi nở nụ cười mãn nguyện. "Cậu thật sự khác rồi đó, Chi. Trông cậu tràn đầy năng lượng và bình yên hơn nhiều," Mai Thư nói, ánh mắt lấp lánh sự vui mừng. "Không còn vẻ u buồn hay dè dặt như hồi mới chia tay nữa. Tớ cảm thấy cậu đang thực sự sống đúng với chính mình."
Yến Chi nhâm nhi ngụm trà đào đã được Duy, anh barista quen thuộc với mái tóc tạo kiểu và hình xăm nhỏ trên cổ tay, mang ra từ trước. "Cà phê của chị hôm nay vẫn như mọi khi chứ ạ?" Duy hỏi, nụ cười thân thiện, chuyên nghiệp. Yến Chi gật đầu mỉm cười, đáp lại bằng ánh mắt thân thiện.
"Tớ nhận ra hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Và tớ đang rất ổn với hành trình của mình," Yến Chi khẽ nói, ánh mắt hướng về phía khu vườn nhỏ. Cô không còn cảm thấy vội vã phải tìm kiếm một ai đó để chia sẻ cuộc sống, không còn cảm thấy thiếu thốn khi không có một mối quan hệ tình cảm nào. Cô đang tận hưởng từng khoảnh khắc của cuộc sống độc thân, tập trung vào công việc và đặc biệt là đam mê nghệ thuật của mình. Những đường nét trừu tượng trong cuốn sổ phác thảo đang dần định hình thành một ý tưởng rõ ràng hơn về "khoảng cách" và "thời điểm" – những điều cô cảm nhận được trong những lần gặp gỡ tình cờ, những khoảnh khắc lỡ nhịp mà cô chưa từng gọi tên.
Mai Thư gật gù lắng nghe, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Vậy là cậu đã 'mở lòng' theo cách của riêng cậu rồi nhỉ?" cô hỏi, giọng nói pha chút trêu chọc nhưng cũng đầy tình cảm. Cô nhớ lại những lời khuyên của mình về việc Yến Chi cần vượt qua nỗi sợ hãi, mở lòng đón nhận những điều mới mẻ. Và giờ đây, cô thấy Yến Chi đã làm được điều đó, theo cách của riêng cô, không phải là vồ vập tìm kiếm tình yêu, mà là mở lòng với chính bản thân mình trước tiên.
Yến Chi mỉm cười, đưa tay vuốt nhẹ trang bìa cuốn sổ phác thảo. "Có lẽ vậy," cô đáp. "Mở lòng với chính mình trước đã." Cô biết rằng, để yêu một ai đó một cách trọn vẹn, cô phải thực sự yêu và hiểu bản thân mình trước. Cô không còn muốn đặt hạnh phúc của mình vào tay người khác, không còn muốn để cảm xúc của mình bị chi phối bởi những kỳ vọng hay nỗi sợ hãi. Sự bình yên mà cô đang có được là kết quả của một quá trình dài tự tìm kiếm, tự chữa lành, và tự chấp nhận.
Mai Thư đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay Yến Chi, ánh mắt trìu mến. "Thôi thì, cứ sống như cậu muốn. Cậu xứng đáng được hạnh phúc." Cô thực sự cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều khi thấy Yến Chi đã tìm thấy được sự cân bằng trong cuộc sống. Không còn là cô gái yếu đuối, dễ tổn thương như trước, Yến Chi giờ đây tỏa ra một khí chất độc lập, tự tin và bình thản đến lạ. Cô không còn dè dặt khi nói về tương lai, không còn né tránh những câu hỏi về tình yêu. Thay vào đó, cô tập trung vào hiện tại, vào những gì cô có thể làm để nuôi dưỡng tâm hồn mình.
Yến Chi khẽ gật đầu, nhấp thêm một ngụm trà. Cô cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay đến tận trái tim. Bên ngoài cửa sổ, nắng vàng vẫn vương vấn trên những tán cây, những chiếc lá xào xạc trong gió chiều. Cô lật dở cuốn sổ phác thảo, đưa cây bút chì lên, phác thêm vài nét chấm phá lên một trang giấy trắng. Ý tưởng về một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn, đang dần hình thành trong tâm trí cô. Một tác phẩm sẽ phản ánh những "khoảng cách" vô hình, những "thời điểm" trôi qua, những "phiên bản" của con người và tình yêu mà cô đã từng chứng kiến, đã từng trải qua. Cô biết, đó sẽ là một hành trình dài, nhưng cô đã sẵn sàng. Cô đã sẵn sàng để sống, để yêu, nhưng không phải là vồ vập hay chạy theo một ai đó. Cô sẽ để mọi thứ diễn ra tự nhiên, như cách những nét vẽ tự do trên trang giấy, như cách hạnh phúc tự tìm đến với những ai biết trân trọng chính mình.
Cô không hề hay biết, ở một nơi khác trong thành phố rộng lớn này, Minh Khang đang đối mặt với những áp lực và tham vọng sự nghiệp không ngừng. Anh đang xây dựng "nền tảng vững chắc" mà anh tin rằng sẽ là điều kiện tiên quyết cho hạnh phúc sau này. Nhưng Yến Chi, cô đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, không cần bất cứ điều kiện tiên quyết nào. Sự bình yên và hài lòng của cô trong cuộc sống độc thân, không còn vội vã hay thiếu thốn tình cảm, sẽ tạo ra một sự "lệch pha" lớn hơn nữa khi Minh Khang cuối cùng nhận ra rằng anh đã s���n sàng cho tình yêu. Khi một người đang miệt mài xây dựng tương lai, người kia lại đang an nhiên tận hưởng hiện tại. Có lẽ, những phiên bản của họ, vẫn đang trôi về hai phía đối lập, chờ đợi một khoảnh khắc nào đó, liệu có trùng khớp? Cô vẫn sẽ lắng nghe tiếng lòng mình, và chỉ khi nó thực sự rung động, cô mới mở cánh cửa. Nhưng liệu cánh cửa đó có còn mở ra cho cùng một người?
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.