Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 307: Tiếng Vọng Hạnh Phúc

Ánh nắng chói chang của buổi sáng Sài Gòn cuối tháng len lỏi qua tấm kính cường lực khổng lồ, đổ tràn vào căn penthouse sang trọng, hắt lên sàn đá cẩm thạch những vệt sáng lấp lánh. Minh Khang ngồi lặng lẽ trên chiếc sofa da đen, tựa lưng vào lớp đệm êm ái, nhưng dường như không cảm nhận được chút thư thái nào. Đêm dài không ngủ đã vắt kiệt sức lực của anh, để lại một khoảng trống rỗng tê tái trong lòng. Đôi mắt anh trũng sâu, quầng thâm hiện rõ, nhưng không còn vẻ mệt mỏi u uất như trước. Thay vào đó, một sự kiên định yếu ớt, vừa mới nhen nhóm, đang cố gắng chống chọi lại với sự kiệt quệ.

Mùi hương gỗ quý từ những món nội thất nhập khẩu đắt tiền vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với chút hương nước hoa nam tính còn sót lại trên cổ áo sơ mi anh đã mặc từ hôm qua. Tiếng gió rít khe khẽ qua ô cửa sổ, như một lời thì thầm của thành phố đang thức giấc. Dưới kia, dòng xe cộ đã bắt đầu lăn bánh, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, và tiếng còi xe, tiếng người lao xao vẳng lên từ xa, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị. Mọi thứ đều chuyển động, đều sống động, chỉ có anh là đang đứng yên, mắc kẹt trong vòng xoáy của những tiếc nuối và dằn vặt. Căn penthouse rộng lớn, vốn là biểu tượng của thành công và sự ổn định mà anh hằng theo đuổi, giờ đây lại trở thành một không gian mênh mông, lạnh lẽo, càng làm nổi bật sự cô độc của anh. Anh đã có mọi thứ, hay ít nhất là những thứ mà xã hội định nghĩa là thành công, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất: Yến Chi, và cả sự bình yên trong chính tâm hồn mình.

Anh nhớ lại lời thề nguyện cuối chương trước, lời hứa với chính mình rằng anh sẽ "làm điều gì đó", không phải để níu kéo cô, không phải để sửa chữa quá khứ, mà là để giải thoát bản thân, để anh có thể tiếp tục sống. Nhưng "làm điều gì đó" là làm gì? Anh không biết. Mọi suy nghĩ cứ lởn vởn trong đầu, không thành hình, không thành lời. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một vực sâu, nơi quá khứ và hiện tại giao thoa, nơi những "nếu như" cứ thay nhau hiện về, gặm nhấm tâm can. Anh đã từng tin rằng "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó", nhưng giờ đây, sự ổn định ấy lại là cái giá quá đắt. Nó đã cướp đi Yến Chi khỏi tầm tay anh, mãi mãi.

Minh Khang đưa tay day thái dương, cố xua đi những ý nghĩ nặng nề. Anh nhìn ra xa xăm, nơi đường chân trời giao với những đám mây trắng lững lờ trôi. Đã bao lâu rồi anh không nhìn ngắm thành phố một cách bình yên như thế này? Luôn là những cuộc họp, những dự án, những con số, những mục tiêu phải đạt được. Anh đã lao đầu vào công việc như một con thiêu thân, tin rằng đó là cách duy nhất để xây dựng một tương lai vững chắc. Nhưng tương lai ấy, khi không có Yến Chi, lại hóa ra vô vị đến lạ lùng. Anh đã từng nghĩ, khi anh có tất cả, anh sẽ có thể dễ dàng chinh phục được bất cứ ai anh muốn. Một suy nghĩ ngông cuồng, sai lầm, và giờ đây anh đang phải trả giá cho nó.

Anh với lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn trà. Màn hình sáng lên, hiện lên hình nền mặc định – một phong cảnh biển xanh ngắt mà anh chưa bao giờ có thời gian để đến. Anh lướt qua danh bạ, ngón tay do dự dừng lại ở cái tên "Hoàng Nam". Hoàng Nam, người bạn thân thiết nhất của anh, người duy nhất đã từng cố gắng kéo anh ra khỏi vòng xoáy công việc, người đã từng cảnh báo anh về cái giá của sự trì hoãn. "Mày cứ lao đầu vào công việc như thế, có khi nào ngoảnh lại thấy mọi thứ xung quanh đã đổi khác rồi không? Tình yêu đâu phải cứ muốn là có, đợi đến lúc mày ổn định rồi, liệu người ta có còn chờ mày không?" Lời nói ấy, giờ đây vang vọng trong tâm trí anh như một lời nguyền đã ứng nghiệm.

Anh thở dài một tiếng nặng nề, một hơi thở mang theo mùi cà phê nguội ngắt còn vương trên môi từ sáng sớm, và cả mùi của những nuối tiếc không thể gọi tên. Bấm số. Tiếng chuông điện thoại vang lên đều đặn, mỗi nhịp như một nhát dao cứa vào lòng anh. Anh không biết mình muốn nói gì, muốn Hoàng Nam giúp anh điều gì. Anh chỉ biết, anh cần một ai đó để nói ra, để chia sẻ cái gánh nặng đang đè nén trái tim anh. Dù anh biết, Hoàng Nam có lẽ cũng không thể hiểu hết, bởi Hoàng Nam đang có một cuộc sống mà anh hằng mơ ước: một gia đình nhỏ ấm cúng, một người vợ thấu hiểu, và một sự bình yên mà anh đã đánh mất.

Tiếng "Alo" trầm ấm của Hoàng Nam vang lên từ đầu dây bên kia, kéo Minh Khang về thực tại. Giọng anh khàn đặc, yếu ớt, như thể phải dùng hết sức lực còn lại để cất thành lời. "Nam... tao cần nói chuyện." Anh không nói thêm gì, chỉ giữ im lặng, chờ đợi. Anh cảm thấy mình thật yếu đuối, thật mong manh. Một Minh Khang của trước đây sẽ không bao giờ để lộ sự yếu đuối này. Nhưng giờ đây, lớp vỏ bọc kiên cường đã vỡ vụn, để lộ ra một tâm hồn tan nát. Hoàng Nam im lặng một lúc, có lẽ cảm nhận được sự bất ổn trong giọng điệu của bạn mình. "Được thôi, Khang. Mày đến nhà tao đi, tối nay nhé. Khánh Linh vừa mới nấu xong món cà ri mà mày thích đấy." Giọng Hoàng Nam vẫn vậy, điềm tĩnh và nhẹ nhàng, mang theo một sự quan tâm chân thành. Nhưng chính sự chân thành ấy, sự bình yên ấy, lại càng làm Minh Khang cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Anh gật đầu, dù biết Hoàng Nam không thể nhìn thấy, rồi cúp máy. Điện thoại trượt khỏi tay anh, rơi xuống tấm thảm lông dày. Anh nhìn chằm chằm vào nó, ánh mắt đầy mệt mỏi và quyết tâm. Một quyết tâm mong manh, nhưng đó là tất cả những gì anh có vào lúc này.

Buổi chiều tối hôm đó, Minh Khang lái xe đến căn hộ của Hoàng Nam. Khi anh bước vào hành lang chung cư, một mùi hương ấm áp, quen thuộc xộc vào mũi anh – mùi thức ăn đang nấu, mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng từ một căn hộ nào đó, và cả mùi của sự sống, của những gia đình đang quây quần bên nhau. Nó khác hẳn với sự tĩnh lặng đến mức cô độc trong căn penthouse của anh. Anh nhấn chuông. Tiếng cười nói nhỏ của trẻ con từ căn hộ kế bên vọng lại, xen lẫn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ radio trong nhà Hoàng Nam.

Khánh Linh mở cửa, nụ cười hiền lành, thanh tú thường trực trên môi cô. Mái tóc dài của cô buông xõa mềm mại qua vai, bộ đồ mặc ở nhà đơn giản nhưng toát lên vẻ dịu dàng, ấm áp. "Anh Khang đấy à? Vào đi anh, Nam đang đợi anh đấy." Giọng cô nhẹ nhàng, tự nhiên, như một cơn gió mát lành. Ánh mắt cô liếc nhìn anh một cách tinh tế, nhận ra sự tiều tụy hiện rõ trên gương mặt góc cạnh của anh, nhưng không nói gì. Cô chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy sự quan tâm và thấu hiểu. Minh Khang gật đầu, cố gắng đáp lại nụ cười của cô, nhưng cảm thấy cơ mặt mình cứng đờ.

Khi anh bước vào, không khí ấm cúng của căn hộ lập tức bao trùm lấy anh. Căn hộ không quá rộng lớn như penthouse của anh, nhưng lại tràn ngập ánh sáng tự nhiên, đồ đạc được sắp xếp gọn gàng, tinh tế, mỗi góc nhỏ đều toát lên vẻ an yên, thanh thản. Trên bàn ăn, một nồi cà ri tỏa hương thơm lừng, chén đĩa sạch sẽ được xếp ngay ngắn, và một bó hoa nhài nhỏ cắm trong lọ thủy tinh, tỏa hương thơm dịu nhẹ. Hoàng Nam đang ngồi ở bàn, ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. Dáng người thư sinh của Nam vẫn vậy, đeo kính, mặc chiếc áo polo đơn giản, nhưng toát lên vẻ điềm tĩnh và vững chãi.

"Khang, mày đến rồi." Hoàng Nam đứng dậy, vỗ vai anh. Sự ấm áp từ bàn tay bạn khiến Minh Khang cảm thấy một chút dễ chịu, nhưng đồng thời cũng làm anh nhận ra khoảng cách giữa hai người, một khoảng cách không phải về tình bạn, mà là về trạng thái tâm hồn. Hoàng Nam đang ở trong một bến đỗ bình yên, trong khi anh đang chới với giữa biển khơi. "Ngồi xuống đi, ăn cơm luôn. Khánh Linh vừa nấu xong, còn nóng hổi."

Ba người ngồi vào bàn. Khánh Linh nhanh nhẹn gắp cho Minh Khang một bát cơm đầy, thêm một muỗng cà ri thơm lừng. "Anh Khang cứ ăn đi, đừng suy nghĩ nhiều quá." Lời nói của cô đơn giản, nhưng lại chạm đến một góc khuất trong lòng anh. Anh nhìn bát cơm trên tay, cảm nhận hơi ấm từ nó, nhưng lại không tài nào nuốt nổi. Mùi thức ăn thơm ngon, hương hoa nhài thoang thoảng, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, tất cả đều tạo nên một bức tranh hoàn hảo về hạnh phúc gia đình. Một bức tranh mà anh đã từng có cơ hội để vẽ nên, nhưng đã bỏ lỡ.

Minh Khang cố gắng mở lời. Anh muốn kể cho Hoàng Nam nghe về những đêm không ngủ, về sự giày vò của những hồi ức, về nỗi hối tiếc đã không nắm giữ Yến Chi khi cô còn ở bên. Nhưng những lời anh nói ra dường như không thể lột tả hết chiều sâu của nỗi đau ấy. "Tao... tao không biết phải làm gì nữa, Nam ạ. Mọi thứ cứ như... một vòng luẩn quẩn. Tao hối hận quá." Giọng anh lạc đi, yếu ớt. Anh cúi gằm mặt, dùng thìa khuấy ly cà phê đá mà Khánh Linh vừa pha cho anh, không uống. Vị đắng của cà phê lan tỏa trong miệng, nhưng không đủ để xoa dịu vị đắng chát trong lòng.

Hoàng Nam lắng nghe một cách kiên nhẫn. Anh đặt tay lên vai Minh Khang, cố gắng an ủi. "Khang, tao hiểu mày đang rất khó khăn. Nhưng... mày phải học cách chấp nhận thôi. Yến Chi đã tìm được bến đỗ của mình rồi. Mày cũng cần phải tìm con đường riêng của mình." Lời khuyên của Hoàng Nam chân thành, đúng đắn, nhưng lại giống như một lưỡi dao vô hình cứa vào trái tim anh. Chấp nhận. Hai từ ấy nghe sao mà cay đắng. Anh biết chứ, anh biết anh phải chấp nhận. Nhưng chấp nhận như thế nào khi mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim đều vang lên tiếng gọi của sự hối tiếc?

"Tao biết... tao biết chứ." Minh Khang ngẩng đầu nhìn Hoàng Nam, ánh mắt đầy sự bất lực và cô đơn. "Nhưng... mày không hiểu đâu, Nam. Cái cảm giác này... nó cứ gặm nhấm tao từng chút một. Tao đã sai. Sai quá nhiều. Tao đã bỏ lỡ cô ấy. Chính tao đã đẩy cô ấy ra xa." Anh muốn nói thêm, muốn giải thích về cái "phiên bản" của anh và Yến Chi đã không thể gặp nhau ở "đúng thời điểm", muốn giải thích về sự "ổn định" mà anh đã coi trọng hơn tình yêu. Nhưng những lời ấy cứ nghẹn lại ở cổ họng, không thể thoát ra. Anh cảm thấy như mình đang nói bằng một ngôn ngữ mà chỉ có mình anh hiểu.

Khánh Linh ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn Minh Khang với ánh mắt đồng cảm, nhưng cô cũng không thể chen vào. Cô hiểu nỗi đau của một người đàn ông, nhưng cô không thể hoàn toàn thấu hiểu được sự dằn vặt của Minh Khang. Cô chỉ có thể lặng lẽ đặt thêm một lát bánh ngọt vào đĩa của anh, như một cử chỉ quan tâm. "Anh Khang cứ ăn đi, có sức khỏe thì mới suy nghĩ được chứ." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng Minh Khang chỉ cảm thấy mình càng thêm lạc lõng. Hạnh phúc của Hoàng Nam và Khánh Linh, sự bình yên và ấm áp trong căn hộ này, chỉ làm nổi bật thêm sự trống rỗng và lạnh lẽo trong thế giới của anh. Anh cảm thấy mình như một kẻ ngoại cuộc, đang chứng kiến một vở kịch hạnh phúc m�� anh không thể nào là một phần trong đó. Anh là một bóng ma lạc lõng giữa những ánh đèn rực rỡ của một gia đình trọn vẹn.

Cuộc nói chuyện kéo dài thêm một lúc, nhưng Minh Khang biết, anh không thể tìm thấy sự giải tỏa hoàn toàn ở đây. Hoàng Nam đã cố gắng hết sức, nhưng nỗi đau của anh quá sâu sắc, quá cá nhân để một người ngoài có thể hoàn toàn thấu hiểu. Anh cảm ơn Khánh Linh về bữa ăn, đứng dậy chào tạm biệt. Khi anh bước ra khỏi căn hộ ấm cúng ấy, anh cảm thấy một làn gió lạnh lẽo thổi qua, như nhắc nhở anh về thực tại nghiệt ngã.

Đêm khuya, Minh Khang trở về căn penthouse của mình. Sự ấm áp từ nhà Hoàng Nam tan biến, để lại một khoảng trống lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Căn hộ lại chìm trong sự tĩnh lặng quen thuộc, chỉ có tiếng gió rít qua ô cửa kính và tiếng nước chảy khe khẽ từ hồ bơi vô cực trên cao. Anh ngồi xuống ghế sofa, ngắm nhìn thành phố chìm trong ánh đèn. Hàng triệu ánh đèn lấp lánh, mỗi ánh đèn là một cuộc đời, một câu chuyện. Có lẽ, đâu đó trong những ánh đèn ấy, Yến Chi đang sống một cuộc đời hạnh phúc của riêng cô, bên người đàn ông của cô.

Cuộc nói chuyện với Hoàng Nam, thay vì mang lại sự giải tỏa, lại càng khiến anh cảm thấy cô độc. "Ngay cả Nam cũng không thể hiểu hết..." anh thì thầm, giọng nói lạc lõng trong không gian rộng lớn. Nỗi đau này, là của riêng mình. Không ai có thể gánh vác thay anh, không ai có thể thấu hiểu trọn vẹn. Hạnh phúc của bạn bè là một tấm gương phản chiếu nghiệt ngã cho sự mất mát của chính anh. Anh đã từng nghĩ, tìm đến Hoàng Nam là để tìm kiếm sự chia sẻ, sự thấu hiểu. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, hành trình chấp nhận và giải tỏa nội tâm này, anh phải tự mình vượt qua.

Minh Khang gục đầu vào hai bàn tay, siết chặt. Anh cảm thấy sự lạnh lẽo của không khí trong căn phòng, sự trống rỗng bao trùm lấy anh. Anh đã đến đúng người, đúng bạn bè, nhưng lại sai thời điểm để tìm kiếm sự an ủi hoàn toàn. Hoàng Nam đang sống phiên bản hạnh phúc nhất của cuộc đời mình, và điều đó vô tình khiến Minh Khang cảm thấy mình đang sống ở một phiên bản khác, một phiên bản đầy tiếc nuối và hối hận.

Anh ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt anh vẫn đầy đau khổ, nhưng giờ đây, có một tia kiên định mờ nhạt hơn, rõ ràng hơn. Cái "làm gì đó" mà anh đã nghĩ đến, không phải là tìm kiếm sự thấu hiểu từ người khác, mà là một hành động dứt khoát của riêng anh để giải thoát bản thân. Anh không thể tiếp tục chìm đắm trong vòng luẩn quẩn của sự tự trách và nỗi đau này. Anh không thể níu kéo Yến Chi, cũng không thể thay đổi quá khứ. Anh phải chấp nhận rằng Yến Chi đã có bến đỗ mới và không còn chờ đợi anh nữa. Nỗi đau này, anh sẽ phải đối mặt. Không phải để giành lại cô, mà là để tìm lại chính mình. Một Minh Khang mới, một Minh Khang đã học được bài học đắt giá nhất về thời điểm và tình yêu. Anh sẽ phải làm điều gì đó, không phải cho cô, mà cho chính anh. Và lần này, anh biết, anh sẽ phải làm điều đó một mình. Từ đống tro tàn của sự hối tiếc, một Minh Khang khác sẽ phải được tái sinh, dù chỉ là một bước nhỏ, nhưng là một bước đi vững vàng.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free