Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 308: Cảnh Tượng Đau Lòng

Đêm dài trằn trọc đã qua đi, nhưng những gì nó để lại cho Minh Khang không chỉ là quầng thâm dưới mắt hay cơ thể rã rời. Nó là một sự giày vò dai dẳng, một bản án lương tâm không thể thoát ly. Anh thức dậy trong căn penthouse quen thuộc, ánh nắng sớm đã len lỏi qua những tấm kính lớn, rọi thẳng vào phòng ngủ, nhưng không thể xua đi cái bóng tối ám ảnh trong lòng anh. Đầu óc anh nặng trĩu, từng thớ thịt trên cơ thể dường như đều đang biểu tình vì thiếu ngủ và căng thẳng tột độ. Anh với tay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, nhìn giờ. Mới hơn sáu giờ sáng.

Anh uể oải bước vào phòng tắm, đứng trước tấm gương lớn. Hình ảnh phản chiếu của mình khiến anh giật mình. Một người đàn ông với gương mặt hốc hác, đôi mắt sâu hoắm, ánh nhìn mệt mỏi nhưng lại chứa đựng một sự hỗn loạn lạ thường. Đã bao lâu rồi anh không nhìn mình kỹ đến vậy? Sự tiều tụy hiện rõ trên từng đường nét, từng nếp nhăn vừa chớm xuất hiện ở khóe mắt. Anh đưa tay chạm vào gương, cảm giác lạnh lẽo từ mặt kính truyền qua đầu ngón tay, như thể nó đang phản ánh chính cái lạnh lẽo trong tâm hồn anh.

Đêm qua, lời khuyên của Hoàng Nam, sự ấm áp của gia đình Nam và Khánh Linh, tất cả đều trở thành một gánh nặng, một lời nhắc nhở nghiệt ngã về những gì anh đã đánh mất. Anh đã từng nghĩ, tìm đến bạn bè là để tìm một lối thoát, một sự chia sẻ. Nhưng khi đối diện với hạnh phúc viên mãn của họ, anh lại càng nhận ra sự cô độc của chính mình. Anh là một kẻ lạc loài, một hồn ma không thể chạm vào ánh sáng.

"Mình không thể tiếp tục như thế này nữa," Minh Khang thì thầm, giọng nói khàn đặc. Lời nói của anh vang vọng trong không gian tĩnh lặng của phòng tắm, như một lời thề với chính mình. Sự dằn vặt này đã kéo dài quá lâu, nuốt chửng anh từng chút một. Anh không thể sống mãi trong quá khứ, trong những hồi ức đứt đoạn và những "nếu như" không hồi kết. Anh cần một điểm dừng, một dấu chấm hết cho sự mơ hồ này.

Ý nghĩ về "làm gì đó" bắt đầu rõ ràng hơn bao giờ hết. Không phải để níu kéo, không phải để giành lại. Anh biết, Yến Chi đã không còn chờ đợi anh. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình. Anh cần phải nhìn thấy điều đó, phải xác nhận điều đó bằng chính đôi mắt mình, để trái tim anh có thể chấp nhận một cách trọn vẹn nhất. Chỉ khi tận mắt chứng kiến, anh mới có thể thực sự buông bỏ, để bản thân được giải thoát khỏi gông cùm của sự hối tiếc. Đó là một hành động ích kỷ của riêng anh, một liều thuốc đắng để chữa lành vết thương lòng.

Anh mở vòi nước lạnh, tạt lên mặt. Cảm giác buốt giá tức thì giúp anh tỉnh táo hơn. Anh nhìn lại mình trong gương. Vẫn là gương mặt tiều tụy ấy, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm giờ đây không còn là sự tuyệt vọng hoàn toàn. Thay vào đó, một tia kiên định mờ nhạt, một ánh lửa nhỏ vừa được nhen nhóm trong đống tro tàn của những cảm xúc hỗn độn. Anh đã quyết định. Anh sẽ đi tìm cô. Không phải để cố gắng sửa chữa những lỗi lầm đã qua, không phải để ngỏ lời yêu khi mọi thứ đã quá muộn màng. Mà là để đối diện với sự thật, để khép lại một chương đau đớn trong cuộc đời mình, và để bắt đầu một Minh Khang mới.

Anh bước ra khỏi phòng tắm, đi đến tủ quần áo. Thay vì những bộ suit công sở cứng nhắc hay áo sơ mi lịch lãm thường ngày, anh chọn một chiếc áo phông đơn giản màu xám đậm và quần jeans sẫm màu. Anh muốn mình thật bình thường, thật hòa lẫn vào đám đông. Anh không muốn bất cứ ai nhận ra anh, đặc biệt là Yến Chi. Anh xịt một chút nước hoa nam tính quen thuộc, mùi hương gỗ trầm ấm lan tỏa nhẹ nhàng. Sau đó, anh cầm lấy chìa khóa xe, chiếc ví và điện thoại. Trước khi rời đi, anh dừng lại ở cửa, nhìn quanh căn hộ rộng lớn, lạnh lẽo. Ánh nắng ban mai đang chiếu rọi khắp nơi, nhưng không gian vẫn mang một vẻ cô độc đến đáng sợ. Anh cần phải thay đổi tất cả những điều này, bắt đầu từ hôm nay. Anh hít một hơi thật sâu, rồi dứt khoát mở cửa, bước ra ngoài. Tiếng cửa đóng lại vang lên khô khốc, như một lời đoạn tuyệt với phiên bản Minh Khang của những đêm dài dằn vặt.

***

Buổi chiều hôm đó, Minh Khang lái xe đến Phòng Triển Lãm Nghệ Thuật Đương Đại, nơi anh biết Yến Chi thường ghé thăm mỗi khi có những tác phẩm mới được trưng bày. Cô có một niềm đam mê đặc biệt với nghệ thuật, một điều mà anh đã từng bỏ qua trong những năm tháng mải mê chạy theo sự "ổn định". Anh đỗ xe ở bãi đỗ ngầm, cố gắng giữ cho trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực mình được bình tĩnh. Anh hít thở sâu, cố gắng xua đi cái cảm giác hồi hộp xen lẫn sợ hãi đang bao trùm lấy anh. Sợ hãi vì những gì anh sắp phải đối mặt, hồi hộp vì viễn cảnh được nhìn thấy cô một lần nữa, dù chỉ là từ xa.

Anh bước vào không gian triển lãm. Kiến trúc công nghiệp hiện đại với những bức tường trắng tinh, trần nhà cao vút và sàn bê tông sáng màu tạo nên một bầu không khí thanh bình, tĩnh lặng. Ánh sáng tự nhiên từ giếng trời trên cao và hệ thống chiếu sáng chuyên nghiệp làm nổi bật từng tác phẩm nghệ thuật. Mùi sơn mới của những bức tranh chưa khô hẳn, mùi gỗ của khung tranh và mùi giấy từ những cuốn catalogue hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng của một không gian nghệ thuật. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người tham quan, tiếng xì xào bình luận khe khẽ và đôi khi là tiếng nhạc ambient nhẹ nhàng phát ra từ đâu đó, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn đang diễn ra trong lòng Minh Khang.

Anh cố gắng hòa mình vào đám đông, giữ vẻ ngoài bình thản nhất có thể. Ánh mắt anh không ngừng quét qua từng gương mặt, từng góc phòng, tìm kiếm một hình bóng quen thuộc. Mỗi khi nhìn thấy một mái tóc dài, một dáng người mảnh mai, trái tim anh lại thắt lại, rồi lại giãn ra trong thất vọng. Anh đi chậm rãi giữa các khu vực trưng bày, dừng lại trước những bức tranh trừu tượng, những tác phẩm điêu khắc độc đáo, nhưng tâm trí anh không thể tập trung vào bất cứ thứ gì. Mọi giác quan của anh đều hướng về một mục tiêu duy nhất: Yến Chi.

Anh nhìn xuống cổ tay, vô thức chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay. Đã hơn ba giờ chiều. Liệu cô có đến không? Hay anh đã sai lầm khi nghĩ rằng cô sẽ ở đây vào buổi chiều thứ Bảy này? Nỗi lo lắng bắt đầu len lỏi. Anh đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với sự thật phũ phàng, nhưng cái cảm giác "có thể không tìm thấy" lại còn đáng sợ hơn. Nó giống như việc bạn tìm kiếm một cuốn sách để đọc chương cuối, nhưng lại phát hiện ra rằng cuốn sách đó đã không còn ở trên kệ. Mọi thứ sẽ lại rơi vào vô định.

Minh Khang tiếp tục đi sâu vào bên trong triển lãm, qua một hành lang dài dẫn đến một khu vực ít người qua lại hơn. Anh nghe thấy tiếng cười nhẹ nhàng từ phía trước, một âm thanh quen thuộc đến nao lòng. Tim anh đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh nín thở, bước chân chậm lại, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Cảm giác sợ hãi và khao khát lúc này hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn bão cảm xúc trong anh. Anh biết, anh sắp phải đối mặt với điều anh đã tìm kiếm, điều mà anh vừa mong chờ vừa vô cùng sợ hãi. Cơ thể anh căng cứng, mọi cơ bắp đều co thắt lại. Đây rồi, thời khắc của sự thật.

***

Minh Khang khẽ lách mình qua một tác phẩm điêu khắc lớn, nín thở nhìn về phía phát ra tiếng cười. Và rồi, anh thấy cô.

Yến Chi.

Cô đứng ở một góc khuất của phòng triển lãm, nơi ánh sáng dịu nhẹ từ một khung cửa sổ lớn hắt vào, như một vầng hào quang bao quanh cô. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhạt, mái tóc dài được buộc hờ hững phía sau gáy, để lộ những đường nét thanh thoát trên khuôn mặt. Cô rạng rỡ, một vẻ đẹp bình yên và mãn nguyện mà anh chưa từng thấy rõ ràng đến vậy. Ánh mắt cô long lanh, đôi môi khẽ nở nụ cười.

Và bên cạnh cô là Thế Vinh.

Anh ta đứng cạnh Yến Chi, dáng người hơi nghiêng về phía cô, bàn tay khẽ đặt lên eo cô một cách tự nhiên và đầy ân cần. Áo khoác da, quần jeans bụi bặm, vẻ ngoài phong trần nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự dịu dàng không thể che giấu khi nhìn Yến Chi. Họ đang cùng nhau ngắm một bức tranh trừu tượng với những gam màu nóng. Thế Vinh khẽ nghiêng đầu, thì thầm điều gì đó vào tai Yến Chi, giọng nói trầm ấm của anh ta mang theo chút hài hước. Yến Chi bật cười khúc khích, một tiếng cười trong trẻo, ngân vang trong không gian tĩnh lặng, nụ cười mà Minh Khang đã từng khao khát được nhìn thấy, được là lý do của nó. Một nụ cười hoàn toàn tự do, không chút ưu tư, không chút đắn đo.

Minh Khang đứng lặng người. Trái tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, từng nhịp đập trở nên nặng nề và đau đớn. Anh cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể. Anh nhìn thấy sự ân cần của Thế Vinh, cách anh ta nhẹ nhàng đặt tay lên eo Yến Chi, một cử chỉ thân mật và quen thuộc đến mức khiến anh muốn gục ngã. Anh nhìn cách Yến Chi tự nhiên tựa đầu vào vai Thế Vinh, ánh mắt họ giao nhau đầy tình ý. Đó là sự mãn nguyện, sự bình yên, sự thuộc về mà anh chưa bao giờ có thể mang lại cho cô. Tất cả những gì anh từng nghĩ là quan trọng – sự nghiệp, danh vọng, tiền bạc, sự ổn định – bỗng trở nên vô nghĩa trước cảnh tượng này.

Anh nghe loáng thoáng tiếng Yến Chi nói về bức tranh, giọng cô vẫn trong trẻo và đầy cảm xúc: "Em thích cách những mảng màu này hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự hỗn loạn có trật tự, giống như cuộc sống vậy." Thế Vinh đáp lại bằng một nụ cười nhẹ nhàng, "Em luôn nhìn thấy những điều sâu sắc từ những thứ tưởng chừng đơn giản nhất." Anh ta khẽ siết nhẹ bàn tay trên eo cô, như một lời khẳng định, một sự đồng điệu không cần lời nói. Mùi nước hoa thoảng qua từ Thế Vinh, mùi của một người đàn ông trưởng thành, phong trần, nhưng lại ẩn chứa sự dịu dàng, quan tâm.

Minh Khang cảm thấy mình như một kẻ đột nhập, một người đứng ngoài đang chứng kiến một vở kịch hạnh phúc mà anh không thể nào là một phần trong đó. Anh đã đến quá muộn. Thật sự quá muộn. Không phải chỉ là muộn một năm, hai năm, mà là muộn cả một đời. Phiên bản của anh, phiên bản của cô, những con đường của họ đã rẽ sang hai hướng khác nhau, và giờ đây, cô đã tìm thấy một người cùng bước trên con đường của mình.

Anh lùi lại, giấu mình sau một bức tường lớn, thân thể run rẩy. Tay anh nắm chặt, móng tay hằn sâu vào da thịt, cảm giác đau rát nhưng anh không hề hay biết. Cảm giác trống rỗng bao trùm lấy anh, nhưng không còn là sự trống rỗng của nỗi sợ hãi hay mơ hồ. Nó là sự trống rỗng của một sự chấp nhận đau đớn. Không còn hy vọng nào nữa. Không còn sự "có thể" nào nữa. Yến Chi đã có b���n đỗ của riêng mình, một bến đỗ vững chắc và hạnh phúc. Và anh, anh chỉ có thể đứng đây, nhìn từ xa, như một bóng ma của quá khứ. Cảnh tượng này, nó không chỉ là một lời xác nhận, mà còn là một đòn giáng cuối cùng, dập tắt mọi tia hy vọng còn sót lại trong tâm hồn anh.

***

Minh Khang rời khỏi triển lãm như một cái bóng, không còn nhận thức được những gì xung quanh. Anh lái xe đi trong vô định, không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng anh cần phải rời xa nơi đó, rời xa hình ảnh hạnh phúc của họ. Ánh nắng chiều đã dần tắt, nhường chỗ cho hoàng hôn rực rỡ nhưng cũng đầy u hoài. Cuối cùng, chiếc xe của anh dừng lại ở Cầu Ánh Sao, nơi ánh đèn lung linh bắt đầu thắp sáng, phản chiếu xuống mặt nước sông lấp lánh.

Anh ngồi trong xe, tựa đầu vào vô lăng, nhìn ra ngoài cửa kính. Cảnh thành phố về đêm tráng lệ, hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Tiếng nước chảy nhẹ dưới sông, tiếng gió luồn qua những tán cây, tiếng người đi dạo trên cầu, tất cả đều tạo nên một bản nhạc nền êm ái, nhưng không thể xoa dịu được nỗi đau đang cào xé trong lòng anh.

Hình ảnh Yến Chi rạng rỡ bên Thế Vinh cứ tua đi tua lại trong tâm trí anh, rõ nét đến từng chi tiết nhỏ nhất: nụ cười của cô, ánh mắt của anh ta, cử chỉ ân cần đặt tay lên eo, cái tựa đầu thân mật. Sự thật đã quá rõ ràng, quá đỗi phũ phàng. Anh đã mất cô mãi mãi. Không phải là một sự mất mát mơ hồ, mà là một sự mất mát hiện hữu, không thể chối cãi.

Trong khoảnh khắc đó, Minh Khang cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, đi kèm với nỗi đau tột cùng. Anh đã biết. Anh đã thấy. Anh đã chấp nhận. Cái "làm gì đó" mà anh đã quyết tâm thực hiện sáng nay, nó đã đạt được mục đích của nó. Anh đã tìm thấy sự thật, dù sự thật đó có nghiệt ngã đến mấy. Không còn là sự níu kéo, không còn là hy vọng mong manh. Chỉ còn lại sự chấp nhận. Sự chấp nhận rằng cô đã tìm thấy hạnh phúc, và hạnh phúc đó không có anh.

Nước mắt anh khẽ lăn dài trên má, nhưng không phải là những giọt nước mắt tuyệt vọng hay hối tiếc. Đó là những giọt nước mắt của sự buông bỏ, của một gánh nặng vừa được trút xuống, dù đi kèm với nó là một nỗi đau không gì sánh được. Anh đã học được một bài học đắt giá về thời điểm và tình yêu. Anh đã chọn sự ổn định, và cái giá của nó là mất đi người anh yêu.

Minh Khang ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ánh đèn thành phố. Ánh mắt anh vẫn còn đong đầy nỗi buồn, nhưng giờ đây, có một tia kiên định rõ ràng hơn bao giờ hết. Một sự quyết tâm mãnh liệt. Anh không thể tiếp tục sống trong bóng tối của quá khứ. Anh phải tìm lại chính mình, một Minh Khang mới, đã trải qua đau khổ, đã học được bài học, và sẵn sàng đối mặt với tương lai. Anh sẽ phải làm điều gì đó, không phải cho Yến Chi, mà cho chính anh. Để giải thoát bản thân khỏi xiềng xích của sự hối tiếc, để tìm lại ý nghĩa cho cuộc đời mình. Và lần này, anh biết, anh sẽ phải làm điều đó một mình, nhưng với một mục đích rõ ràng hơn, một con đường vững vàng hơn. Từ đống tro tàn của tình yêu đã mất, một Minh Khang khác sẽ phải được tái sinh, dù chỉ là một bước nhỏ, nhưng là một bước đi vững vàng hướng về phía trước, mang theo nỗi đau đã được chấp nhận và một lời thề sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm của "sai thời điểm" nữa.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free