Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 310: Thành Công, Nỗi Đau Và Khoảng Trống

Ánh bình minh đã chiếu rọi khắp căn phòng, mang theo một năng lượng mới. Anh vẫn còn nỗi buồn, vẫn còn nỗi đau, nhưng trong ánh mắt anh, giờ đây đã có một sự kiên định, một sự trưởng thành mới. Anh đã mất Yến Chi, nhưng anh không thể mất chính mình. Anh sẽ phải đối diện với tương lai, một mình, nhưng với một tâm thế khác, một phiên bản Minh Khang đã học được bài học lớn nhất của cuộc đời: Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và anh, anh sẽ không bao giờ để điều đó lặp lại một lần nữa.

***

Vài ngày sau sự kiện ở Phòng Triển Lãm Nghệ Thuật Đương Đại, khi những hình ảnh về Yến Chi và Thế Vinh vẫn còn như một vết xước sâu trong tâm trí, Minh Khang lao mình vào công việc với một quyết tâm gần như nghiệt ngã. Văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên', nằm sừng sững giữa lòng thành phố, với những ô cửa kính phản chiếu bầu trời Sài Gòn xanh ngắt, trở thành pháo đài của anh. Từ rất sớm, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua tầng mây mù của buổi sớm, Minh Khang đã có mặt.

Tiếng thang máy lướt nhẹ lên tầng cao nhất, nơi văn phòng của giám đốc điều hành, mở ra một không gian tràn ngập ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ. Mùi cà phê mới pha từ khu pantry hòa cùng mùi giấy in, mùi nước hoa cao cấp phảng phất từ những nhân viên đầu tiên đến văn phòng, và đâu đó là chút mùi vật liệu xây dựng mới từ các mẫu thiết kế vừa được đưa về. Tất cả tạo nên một thứ bầu không khí chuyên nghiệp, bận rộn đến nghẹt thở. Minh Khang ngồi bất động trước màn hình máy tính lớn, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu hoắm lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng lại ánh lên sự tập trung cao độ. Bàn làm việc của anh chất đầy tài liệu, bản vẽ kỹ thuật chồng chất như một ngọn núi nhỏ, và những tách cà phê đen đã nguội lạnh từ đêm qua vẫn còn đó, như những chứng nhân câm lặng cho một đêm không ngủ.

Anh cố gắng dùng công việc để lấp đầy mọi khoảng trống trong tâm trí, để chôn vùi những hình ảnh, những suy nghĩ về Yến Chi mà anh đã cố gắng giải mã và chấp nhận. "Chỉ có công việc mới không phản bội mình. Chỉ có những con số, những dự án này mới mang lại cảm giác kiểm soát," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm khô khốc. Mỗi con số, mỗi đường nét trên bản vẽ, mỗi chi tiết kỹ thuật đều là một viên gạch anh dùng để xây nên bức tường ngăn cách giữa mình và nỗi đau. Anh không cho phép bản thân được chệch hướng, dù chỉ một giây. Tiếng gõ bàn phím của anh dồn dập, nhanh và dứt khoát, như thể mỗi phím nhấn là một quyết định được đưa ra, một vấn đề được giải quyết.

Đức Anh, cậu thực tập sinh trẻ tuổi với đôi mắt sáng và đầy nhiệt huyết, bước vào phòng, cầm theo một tập tài liệu. Cậu luôn ngưỡng mộ Minh Khang, xem anh như một thần tượng, một mục tiêu để phấn đấu. Khuôn mặt cậu rạng rỡ, tràn đầy năng lượng của tuổi trẻ, một sự tương phản rõ nét với vẻ trầm tĩnh, có phần u ám của Minh Khang. "Anh Khang, dự án này đúng là một thử thách lớn, nhưng em tin chúng ta sẽ làm được!" Đức Anh nói, giọng đầy hào hứng, đặt tập tài liệu xuống bàn anh.

Minh Khang không ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình, ngón tay lướt nhanh trên chuột. Anh chỉ khẽ nhíu mày, giọng nói trầm, điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự lạnh lùng rõ rệt. "Tập trung vào chi tiết đi, Đức Anh. Đừng để cảm xúc chi phối." Lời nói của anh như một gáo nước lạnh tạt vào sự nhiệt tình của cậu trai trẻ, nhưng Đức Anh dường như không để tâm, chỉ gật đầu răm rắp và rút lui. Cậu không nhận ra rằng, chính lời khuyên đó, Minh Khang đang tự nói với chính mình. Anh đang cố gắng đẩy lùi mọi cảm xúc, mọi suy tư cá nhân ra khỏi không gian làm việc này.

Minh Khang tiếp tục duyệt các bản vẽ, đưa ra những chỉ đạo nhanh gọn, không một lời thừa thãi. Anh bỏ qua bữa trưa, chỉ nhấm nháp vội vàng một chiếc bánh mì kẹp và uống thêm cà phê đen. Anh gần như không giao tiếp xã hội, chỉ trao đổi những thông tin cần thiết nhất cho công việc. Khuôn mặt anh luôn giữ vẻ nghiêm nghị, không một nụ cười, không một ánh mắt dừng lại quá lâu ở bất kỳ ai. Anh là một cỗ máy làm việc hoàn hảo, nhưng lại thiếu đi linh hồn. Đồng hồ đeo tay đắt tiền trên cổ tay anh, biểu tượng cho sự thành công mà anh đã dày công xây đắp, dường như cũng trở nên lạnh lẽo và vô tri, chỉ đếm từng khoảnh khắc thời gian trôi đi, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào. Mỗi giây phút trôi qua là một giây phút anh cố gắng quên đi, cố gắng chôn vùi, cố gắng chứng minh cho bản thân rằng anh vẫn có thể 'ổn định', ngay cả khi 'ổn định' đó trống rỗng đến cùng cực.

***

Chiều muộn cùng ngày, bầu không khí tĩnh lặng thường thấy trong văn phòng bỗng chốc vỡ òa bởi những tiếng reo hò và chúc mừng. Tin tức về việc công ty Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' đã giành được một dự án trọng điểm, một hợp đồng trị giá hàng trăm tỷ đồng, lan truyền nhanh chóng như một làn sóng. Đây là một thành công vang dội, một cột mốc quan trọng, khẳng định vị thế dẫn đầu của công ty trong ngành. Đồng nghiệp nhanh chóng tổ chức một buổi ăn mừng nhỏ ngay tại khu vực làm việc chung, những chai champagne được khui, tiếng ly chạm vào nhau vang lên giòn giã, hòa cùng tiếng nói cười rộn ràng.

Minh Khang, với vai trò là người đứng đầu dự án và là kiến trúc sư trưởng, là tâm điểm của mọi lời chúc tụng. Anh đứng giữa vòng vây của những gương mặt rạng rỡ, những lời khen ngợi không ngớt. Mùi champagne ngọt ngào hòa lẫn mùi nước hoa của mọi người, tạo thành một không khí hân hoan. Anh cao ráo, vóc dáng cân đối, vẫn giữ vẻ chỉn chu trong bộ vest công sở. Nhưng ánh mắt anh lại xa xăm, khóe môi chỉ gượng gạo mỉm cười. Nụ cười ấy không chạm đến đáy mắt, không có sự hân hoan thực sự, chỉ là một cử chỉ lịch sự, một vỏ bọc hoàn hảo cho nội tâm đang hỗn loạn.

"Chúc mừng anh Khang! Lại một dự án lớn nữa dưới tay anh! Chắc chắn sẽ là một thành công vang dội!" Một đồng nghiệp hào hứng nói, giơ ly rượu lên.

Minh Khang khẽ gật đầu, giọng nói trầm tĩnh, không một chút biểu lộ cảm xúc quá mức. "Cảm ơn mọi người. Chúng ta sẽ còn nhiều việc phải làm." Anh nói, như thể đây chỉ là một bước đệm nhỏ trên con đường dài vô tận, chứ không phải một chiến thắng đáng để ăn mừng.

Đức Anh, với khuôn mặt rạng rỡ, ánh mắt sáng ngời, tiến đến gần Minh Khang, sự ngưỡng mộ hiện rõ trong từng cử chỉ. "Anh Khang, em thật sự ngưỡng mộ anh. Anh luôn biết cách biến mọi thứ thành hiện thực. Em ước một ngày nào đó em cũng được như anh!" Cậu nói, giọng tràn đầy niềm tin và hy vọng, như thể đang nhìn thấy hình bóng tương lai của mình qua Minh Khang.

Lời nói của Đức Anh như một tấm gương phản chiếu, Minh Khang nhìn thấy hình ảnh của chính mình của nhiều năm về trước. Một Minh Khang trẻ tuổi, đầy tham vọng, tin rằng thành công sẽ mang lại tất cả. Nhưng giờ đây, khi đã chạm đến đỉnh cao của sự nghiệp, anh lại cảm thấy trống rỗng đến lạ lùng. Anh đã có tất cả những gì anh từng mơ ước: địa vị, tiền bạc, sự ngưỡng mộ từ đồng nghiệp. Nhưng tất cả đều mang một vị đắng khó tả. Nó thiếu đi một điều gì đó, một điều rất quan trọng mà anh đã nhận ra quá muộn. Thiếu đi một ánh mắt sẻ chia, một nụ cười động viên, một bàn tay nắm chặt giữa những áp lực. Thiếu đi Yến Chi.

Anh khéo léo từ chối uống mừng, viện cớ còn nhiều công việc cần giải quyết trước khi ra về. Anh nhanh chóng rời khỏi đám đông, để lại sự hân hoan của đồng nghiệp phía sau. Tiếng cười nói, tiếng chạm ly vẫn vang vọng, nhưng chúng không chạm tới được anh. Anh cảm thấy mình lạc lõng trong chính thành công của mình, như một kẻ đứng bên lề cuộc vui mà anh đã tự tay tạo ra. Bước chân anh nặng nề, mỗi bước đi đều kéo theo một nỗi cô độc không tên. Sự hân hoan ấy không thuộc về anh, không phải là niềm vui mà anh thực sự khao khát. Anh chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi những ánh mắt ngưỡng mộ và những lời chúc mừng vô vị, để đối diện với chính mình trong sự tĩnh lặng của căn penthouse quen thuộc.

***

Tối muộn, ánh đèn đô thị Sài Gòn bắt đầu rực rỡ, lung linh như một dải ngân hà nhân tạo, trải dài dưới chân căn penthouse sang trọng của Minh Khang. Căn hộ được thiết kế hiện đại, tối giản với tông màu trầm chủ đạo, những bức tường kính cường lực từ sàn đến trần phô bày toàn cảnh thành phố về đêm. Bên trong, tiếng nhạc không lời cổ điển nhẹ nhàng vang lên, hòa cùng tiếng gió khẽ rít qua ô cửa kính, và tiếng nước chảy rì rầm từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng. Không khí tĩnh lặng đến mức cô độc, chỉ có mùi hương gỗ quý từ nội thất và mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không gian rộng lớn.

Minh Khang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, tay cầm một ly rượu vang đỏ sóng sánh nhưng không uống. Anh đã thay bộ vest công sở bằng một chiếc áo thun đơn giản và quần tây, nhưng vẻ mệt mỏi và u sầu vẫn không hề vơi bớt. Hoàng Nam, bạn thân của anh, vừa đến. Nam gầy đi trông thấy, đôi mắt sâu trũng, quần áo hơi nhăn nhúm sau một ngày dài làm việc. Hoàng Nam, với vóc dáng thư sinh và cặp kính cận, nhìn bạn mình với ánh mắt lo lắng. Anh chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện, đặt ly nước của mình xuống bàn kính.

"Cậu cứ vùi đầu vào công việc thế này thì làm sao mà khá được? Nhìn cậu xem, gầy đi trông thấy." Hoàng Nam mở lời, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ quan tâm. Anh đã quá quen với việc Minh Khang lao đầu vào công việc mỗi khi gặp chuyện buồn, nhưng lần này, mức độ dường như nghiêm trọng hơn.

Minh Khang khẽ thở dài, hơi men từ ly rượu dường như không đủ để xua tan đi sự nặng nề trong lòng anh. "Tớ chỉ muốn quên đi thôi, Nam ạ. Nhưng càng làm, càng thành công, tớ lại càng thấy trống rỗng." Anh đặt ly rượu xuống bàn, đôi mắt mệt mỏi nhìn ra xa xăm, nơi những ánh đèn đường và đèn tòa nhà nhấp nháy không ngừng. Sự trống rỗng trong anh không phải là sự thiếu thốn vật chất, mà là một khoảng trống mênh mông trong tâm hồn, một nơi lẽ ra phải được lấp đầy bằng những cảm xúc, những sẻ chia.

Anh quay đầu lại nhìn Hoàng Nam, ánh mắt đầy vẻ chua chát. "Mọi thứ tớ từng mơ ước, tớ đã có được. Vị trí, tiền bạc, sự ngưỡng mộ. Nhưng sao giờ đây, tất cả đều mang một vị đắng? Vì không có ai để sẻ chia nữa." Giọng anh khàn đặc, mỗi lời nói như một vết cắt sâu vào chính mình. Cái giá của sự ổn định mà anh đã theo đuổi, giờ đây lại hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết: đó là sự cô độc trên đỉnh vinh quang.

Hoàng Nam lặng im lắng nghe, anh đã chứng kiến toàn bộ hành trình của Minh Khang, từ một chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết đến một người đàn ông thành đạt nhưng chất chứa nhiều nỗi niềm. Anh hiểu, Minh Khang không chỉ nói về Yến Chi, mà còn nói về cả một phần tu���i trẻ, một phần tâm hồn đã bị đánh đổi. "Cậu đã có sự nghiệp, có tiền bạc, nhưng cậu đã đánh đổi điều gì? Cậu đã chọn con đường đó, Khang. Giờ thì Yến Chi đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, cậu phải chấp nhận thôi." Lời nói của Hoàng Nam thẳng thắn, không chút che đậy, như một nhát dao nữa cứa vào vết thương lòng của Minh Khang, nhưng cũng là một lời nhắc nhở cần thiết.

Minh Khang gật đầu một cách nặng nề, đôi mắt anh vẫn nhìn ra khung cảnh thành phố lung linh nhưng vô cảm. Anh thừa nhận mình đã hiểu rõ mọi thứ, đã chấp nhận sự thật tàn khốc rằng anh và Yến Chi đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau, hai thời điểm không bao giờ trùng khớp. Anh đã hiểu rằng, có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Anh đã chọn sự nghiệp, chọn sự ổn định, và cái giá phải trả là quá lớn. Nhưng hiểu không có nghĩa là hết đau. Nỗi đau vẫn âm ỉ, như một ngọn lửa cháy chậm, thiêu đốt anh từ bên trong.

"Tớ biết, Nam. Tớ biết tất cả." Minh Khang nói khẽ, giọng anh đứt quãng. "Tớ đã thấy, đã hiểu. Nhưng không có nghĩa là tớ biết cách để nguôi ngoai." Anh vùi mặt vào lòng bàn tay, cảm nhận sự mệt mỏi và trống rỗng đang xâm chiếm từng tế bào. Sự chấp nhận 'vị đắng' của thành công và nỗi trống rỗng này sẽ là động lực thúc đẩy anh tìm kiếm một cách khác để giải tỏa, một hành động dứt khoát mang tính biểu tượng để buông bỏ hoàn toàn. Lời khuyên của Hoàng Nam về việc chấp nhận thực tế Yến Chi đã có bến đỗ mới sẽ là kim chỉ nam cho Minh Khang chuẩn bị cho một cuộc đối thoại cuối cùng, không phải để níu kéo, mà để nói ra tất cả và chính thức để cô đi. Anh vẫn còn đau đớn, nhưng trong sâu thẳm, một sự rõ ràng nhất định đã hình thành về con đường phải đi, chỉ là anh vẫn chưa tìm được cách để thực hiện nó một cách trọn vẹn, để giải thoát chính mình khỏi gánh nặng của sự hối tiếc.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free