Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 311: Lời Khuyên Từ Một Người Bạn: Buông Bỏ Hay Chấp Nhận

Minh Khang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, tay cầm một ly rượu vang đỏ sóng sánh nhưng không uống. Anh đã thay bộ vest công sở bằng một chiếc áo thun đơn giản và quần tây, nhưng vẻ mệt mỏi và u sầu vẫn không hề vơi bớt. Hoàng Nam, bạn thân của anh, vừa đến. Nam gầy đi trông thấy, đôi mắt sâu trũng, quần áo hơi nhăn nhúm sau một ngày dài làm việc. Hoàng Nam, với vóc dáng thư sinh và cặp kính cận, nhìn bạn mình với ánh mắt lo lắng. Anh chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện, đặt ly nước của mình xuống bàn kính.

"Cậu cứ vùi đầu vào công việc thế này thì làm sao mà khá được? Nhìn cậu xem, gầy đi trông thấy." Hoàng Nam mở lời, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ quan tâm. Anh đã quá quen với việc Minh Khang lao đầu vào công việc mỗi khi gặp chuyện buồn, nhưng lần này, mức độ dường như nghiêm trọng hơn.

Minh Khang khẽ thở dài, hơi men từ ly rượu dường như không đủ để xua tan đi sự nặng nề trong lòng anh. "Tớ chỉ muốn quên đi thôi, Nam ạ. Nhưng càng làm, càng thành công, tớ lại càng thấy trống rỗng." Anh đặt ly rượu xuống bàn, đôi mắt mệt mỏi nhìn ra xa xăm, nơi những ánh đèn đường và đèn tòa nhà nhấp nháy không ngừng. Sự trống rỗng trong anh không phải là sự thiếu thốn vật chất, mà là một khoảng trống mênh mông trong tâm hồn, một nơi lẽ ra phải được lấp đầy bằng những cảm xúc, những sẻ chia.

Anh quay đầu lại nhìn Hoàng Nam, ánh mắt đầy vẻ chua chát. "Mọi thứ tớ từng mơ ước, tớ đã có được. Vị trí, tiền bạc, sự ngưỡng mộ. Nhưng sao giờ đây, tất cả đều mang một vị đắng? Vì không có ai để sẻ chia nữa." Giọng anh khàn đặc, mỗi lời nói như một vết cắt sâu vào chính mình. Cái giá của sự ổn định mà anh đã theo đuổi, giờ đây lại hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết: đó là sự cô độc trên đỉnh vinh quang.

Hoàng Nam lặng im lắng nghe, anh đã chứng kiến toàn bộ hành trình của Minh Khang, từ một chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết đến một người đàn ông thành đạt nhưng chất chứa nhiều nỗi niềm. Anh hiểu, Minh Khang không chỉ nói về Yến Chi, mà còn nói về cả một phần tuổi trẻ, một phần tâm hồn đã bị đánh đổi. "Cậu đã có sự nghiệp, có tiền bạc, nhưng cậu đã đánh đổi điều gì? Cậu đã chọn con đường đó, Khang. Giờ thì Yến Chi đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, cậu phải chấp nhận thôi." Lời nói của Hoàng Nam thẳng thắn, không chút che đậy, như một nhát dao nữa cứa vào vết thương lòng của Minh Khang, nhưng cũng là một lời nhắc nhở cần thiết.

Minh Khang gật đầu một cách nặng nề, đôi mắt anh vẫn nhìn ra khung cảnh thành phố lung linh nhưng vô cảm. Anh thừa nhận mình đã hiểu rõ mọi thứ, đã chấp nhận sự thật tàn khốc rằng anh và Yến Chi đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau, hai thời điểm không bao giờ trùng khớp. Anh đã hiểu rằng, có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Anh đã chọn sự nghiệp, chọn sự ổn định, và cái giá phải trả là quá lớn. Nhưng hiểu không có nghĩa là hết đau. Nỗi đau vẫn âm ỉ, như một ngọn lửa cháy chậm, thiêu đốt anh từ bên trong.

"Tớ biết, Nam. Tớ biết tất cả." Minh Khang nói khẽ, giọng anh đứt quãng. "Tớ đã thấy, đã hiểu. Nhưng không có nghĩa là tớ biết cách để nguôi ngoai." Anh vùi mặt vào lòng bàn tay, cảm nhận sự mệt mỏi và trống rỗng đang xâm chiếm từng tế bào. Sự chấp nhận 'vị đắng' của thành công và nỗi trống rỗng này sẽ là động lực thúc đẩy anh tìm kiếm một cách khác để giải tỏa, một hành động dứt khoát mang tính biểu tượng để buông bỏ hoàn toàn. Lời khuyên của Hoàng Nam về việc chấp nhận thực tế Yến Chi đã có bến đỗ mới sẽ là kim chỉ nam cho Minh Khang chuẩn bị cho một cuộc đối thoại cuối cùng, không phải để níu kéo, mà để nói ra tất cả và chính thức để cô đi. Anh vẫn còn đau đớn, nhưng trong sâu thẳm, một sự rõ ràng nhất định đã hình thành về con đường phải đi, chỉ là anh vẫn chưa tìm được cách để thực hiện nó một cách trọn vẹn, để giải thoát chính mình khỏi gánh nặng của sự hối tiếc.

***

Đêm đã về khuya, nhưng Minh Khang vẫn không thể ngủ được. Căn penthouse rộng lớn càng làm nổi bật sự cô độc của anh. Mùi gỗ quý sang trọng và mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không gian lạnh lẽo, trộn lẫn với chút hơi men còn sót lại từ ly rượu. Anh cảm thấy bức bối và quyết định lái xe ra ngoài, tìm kiếm một điều gì đó mà chính anh cũng không rõ là gì, có lẽ là một sự xoa dịu, hay chỉ đơn giản là thay đổi không khí ngột ngạt đang bủa vây mình. Chiếc xe lướt êm trên những con phố vắng, cuối cùng dừng lại trước Nhà Hàng 'Bữa Tối Của Ký Ức'. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ những ô cửa kính, mời gọi một sự yên bình mà anh đang thiếu.

Bước vào bên trong, Minh Khang chọn một bàn ăn khuất trong góc, cạnh cửa sổ lớn nhìn ra con phố đã dần chìm vào tĩnh lặng. Nhà hàng được thiết kế theo kiến trúc tân cổ điển pha lẫn hiện đại, với những chi tiết gỗ tối màu chạm khắc tinh xảo, những chiếc đèn chùm pha lê rủ xuống lấp lánh và những bức tranh trừu tượng treo trên tường. Mùi thức ăn cao cấp, rượu vang và hương hoa ly, hoa hồng từ những bình hoa tươi đặt trên mỗi bàn hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thanh lịch, lãng mạn và yên tĩnh. Tiếng nhạc không lời du dương của một bản piano cổ điển vang lên khe khẽ, đủ để làm nền cho những cuộc trò chuyện thì thầm nhưng không đủ để phá vỡ sự riêng tư. Tiếng ly tách chạm nhẹ, tiếng dao dĩa lách cách xa xa là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch.

Minh Khang gọi một phần ăn nhẹ, nhưng anh chỉ gắp thức ăn một cách vô thức. Tâm trí anh trôi dạt về những ký ức, những lời nói của Hoàng Nam, và cả hình ảnh Yến Chi hạnh phúc bên người khác. Mỗi miếng ăn dường như đều mang một vị nhạt nhẽo, vô vị, không thể xua đi cái vị đắng chát trong lòng anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường và đèn từ các tòa nhà cao tầng vẫn lấp lánh như những vì sao xa vời, nhưng chúng không thể xua đi sự cô độc đang bao trùm anh. Vẻ ngoài cao ráo, cân đối của anh giờ đây có phần gầy guộc hơn, đôi mắt sâu hoắm hiện rõ sự mệt mỏi và suy tư. Anh cố gắng giấu đi sự tiều tụy đó sau vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng nỗi buồn vẫn hằn sâu trên khuôn mặt góc cạnh.

Đúng lúc đó, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở lối vào nhà hàng. Ngọc Trâm, với mái tóc ngắn nhuộm màu thời trang và bộ trang phục cá tính, trẻ trung, bước vào. Cô đảo mắt quanh một lượt, dường như đang tìm kiếm ai đó, rồi ánh mắt cô dừng lại ở góc bàn của Minh Khang. Cô khẽ nhíu mày, rồi nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi khi cô nhận ra anh.

"Chào Minh Khang, thật tình cờ gặp anh ở đây," Ngọc Trâm cất tiếng, giọng nói tuy không còn lanh lảnh như mọi khi mà đã dịu lại, nhỏ nhẹ hơn, phù hợp với không gian sang trọng này. Cô bước từng bước thanh thoát, tiến lại gần bàn anh.

Minh Khang giật mình, ngẩng đầu lên. Anh cố gắng nở một nụ cười nhạt, một nụ cười mà anh cảm thấy gượng gạo và giả tạo. "Chào Ngọc Trâm... Có vẻ tôi không phải là người duy nhất thích sự yên tĩnh ở đây." Anh cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt anh vẫn lộ rõ sự mệt mỏi. Anh không nghĩ mình sẽ gặp cô ở đây, vào giờ này.

Ngọc Trâm đứng cạnh bàn anh, ánh mắt cô dò xét. Cô nhìn kỹ Minh Khang, nhận ra những quầng thâm dưới mắt anh, sự xanh xao trên khuôn mặt. Mặc dù anh vẫn cố gắng giữ phong thái lịch thiệp, nhưng vẻ tiều tụy không thể che giấu được. "Anh Khang... trông anh có vẻ không được khỏe lắm," cô nói, giọng điệu đầy vẻ quan tâm, khác hẳn với sự nhanh nhảu thường ngày của cô. Cô hiểu, đây không phải là lúc để đùa cợt hay nói những lời bông đùa.

"Chỉ là công việc hơi bận rộn thôi," Minh Khang trả lời, cố gắng đánh lạc hướng. Anh gắp một miếng cá hồi nướng đặt vào đĩa, nhưng rồi lại đặt dĩa xuống, không có ý định ăn. Mùi thơm của món ăn cao cấp dường như cũng không thể kích thích vị giác của anh. Anh chỉ muốn một mình, vùi mình vào cái góc khuất này, để nỗi đau và sự hối tiếc gặm nhấm anh trong yên lặng. Nhưng sự xuất hiện của Ngọc Trâm, một người bạn của Yến Chi, lại khiến anh cảm thấy có chút bất an, như thể mọi thứ anh cố gắng chôn giấu lại sắp bị phơi bày. Anh biết Ngọc Trâm tinh tế và nhạy cảm, cô không dễ bị đánh lừa bởi vẻ ngoài điềm tĩnh mà anh đang cố gắng tạo ra.

***

Ngọc Trâm không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng kéo chiếc ghế đối diện Minh Khang và ngồi xuống. Cô đặt chiếc túi xách nhỏ của mình lên ghế bên cạnh, rồi quay sang nhìn anh. Ánh mắt cô tràn đầy sự thấu hiểu và cảm thông, không hề có chút phán xét nào. Cô hiểu rằng, những người như Minh Khang, những người đàn ông mạnh mẽ và thành đạt, thường khó lòng bộc lộ cảm xúc thật của mình. Mùi hương nước hoa nhẹ nhàng của cô gái trẻ phảng phất trong không khí, dịu dàng và thanh thoát, mang đến một sự đối lập hoàn toàn với sự nặng nề đang bao trùm Minh Khang.

"Em nghe nói dạo này công ty anh có dự án lớn rất thành công. Chúc mừng anh," Ngọc Trâm mở lời, cố gắng bắt đầu bằng một chủ đề trung lập, nhưng cô lại nhìn thẳng vào đôi mắt mệt mỏi của anh, như muốn xuyên thấu vào sâu thẳm tâm hồn anh. Cô biết, lời chúc mừng này có thể sẽ chẳng mang lại niềm vui trọn vẹn nào cho anh.

Minh Khang khẽ gật đầu, một nụ cười chua chát thoáng qua trên môi. Anh siết chặt ly nước trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của thủy tinh truyền qua lòng bàn tay. "Cảm ơn em. Nhưng... thành công đôi khi cũng có vị đắng riêng." Giọng anh trầm khàn, mỗi lời nói như được nghiền nát từ sâu thẳm trái tim. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, nhưng trong mắt anh, chúng chỉ là những đốm sáng vô hồn, không có một chút ý nghĩa nào. Thành công mà không có người để sẻ chia, thành công mà phải đánh đổi bằng những gì quý giá nhất, thì nó còn lại gì ngoài sự trống rỗng?

Ngọc Trâm lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt cô không rời khỏi Minh Khang. Cô đã nhìn thấy Yến Chi vượt qua những tổn thương, tìm thấy bình yên và hạnh phúc của riêng mình. Cô cũng hiểu rõ nỗi đau mà Minh Khang đang phải trải qua. Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay anh đang nắm chặt ly nước. Sự chạm nhẹ bất ngờ khiến Minh Khang khẽ giật mình, ánh mắt anh quay về phía cô. Hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang anh, một sự ấm áp hiếm hoi trong cõi lòng lạnh lẽo.

"Anh Khang, đôi khi, điều khó nhất không phải là đạt được thứ mình muốn, mà là chấp nhận buông bỏ những gì mình không thể có được. Đặc biệt là quá khứ," Ngọc Trâm nói, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng kiên định, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt anh, như muốn truyền cho anh một sức mạnh nào đó. Cô không né tránh chủ đề, bởi cô biết, Minh Khang cần phải đối diện với nó.

Ánh mắt Minh Khang dao động, một sự hoài nghi và đấu tranh nội tâm hiện rõ trong đôi mắt sâu thẳm. Anh nhìn xuống bàn tay mình, nơi bàn tay Ngọc Trâm vẫn đang nhẹ nhàng đặt lên. Anh muốn rút tay lại, muốn tránh né những lời nói đó, nhưng đồng thời anh cũng cảm thấy một sự thôi thúc muốn lắng nghe. "Anh... anh không biết liệu mình có thể," anh nói, giọng nói nghẹn lại, đầy vẻ yếu ớt và bất lực, khác hẳn với hình ảnh một Minh Khang quyết đoán, mạnh mẽ trong công việc.

Ngọc Trâm khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung. Cô rút tay về, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo anh. "Buông bỏ không phải là quên đi, mà là chấp nhận rằng một vài chương đẹp trong cuộc đời mình đã khép lại. Để rồi chúng ta có thể mở ra một chương mới, với những điều tốt đẹp khác." Cô dừng lại một chút, để những lời nói đó thấm vào tâm trí anh. "Yến Chi đã làm được, và em tin anh cũng sẽ làm được." Lời nói của cô như một luồng gió mát lành thổi qua tâm hồn đang cháy bỏng của Minh Khang, nhưng cũng như một lưỡi dao sắc bén cứa vào vết thương lòng, khiến anh nhận ra rằng anh không còn có thể chối bỏ sự thật được nữa.

Minh Khang cúi đầu, lộ rõ sự nặng nề trong lòng. Anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Mùi hương của thức ăn và rượu vang, vốn nên là những thứ mang lại sự thưởng thức, giờ đây chỉ khiến anh cảm thấy buồn nôn. Anh nhìn vào khoảng không, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Lời khuyên của Ngọc Trâm, dù nhẹ nhàng, lại chứa đựng một sức nặng khủng khiếp, chạm đúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của anh: sự buông bỏ. Buông bỏ Yến Chi, buông bỏ những hối tiếc, buông bỏ cả cái phiên bản của chính anh đã từng là, một phiên bản quá cố chấp vào sự nghiệp và cái gọi là 'ổn định' mà quên đi giá trị của cảm xúc và những khoảnh khắc hiện tại. Anh biết, Ngọc Trâm nói đúng. Yến Chi đã buông bỏ quá khứ, đã tìm thấy bình yên. Cô ấy đã mở ra một chương mới cho cuộc đời mình, không còn chờ đợi anh nữa. Và giờ đây, đến lượt anh phải học cách làm điều đó, dù cho nó đau đớn đến nhường nào.

***

Đêm đã về khuya, những ánh đèn đường thưa thớt dần. Minh Khang lái xe trở về căn penthouse của mình. Thành phố chìm trong một sự tĩnh lặng hiếm có, khác hẳn với vẻ ồn ào, náo nhiệt ban ngày. Anh đậu xe trong hầm, rồi đi thang máy lên tầng cao nhất. Cánh cửa thang máy mở ra, chào đón anh là không gian rộng lớn, sang trọng và tĩnh mịch của căn hộ. Mùi hương gỗ quý vẫn vương vấn, hòa quyện với mùi nước hoa nam tính của chính anh.

Anh bước vào phòng khách, nơi ánh trăng mờ ảo hắt qua những ô cửa kính cường lực từ sàn đến trần, phủ lên nội thất tối màu một lớp ánh sáng bạc lạnh lẽo. Tiếng nhạc không lời cổ điển mà anh thường mở khi làm việc giờ đây im bặt, thay vào đó là tiếng gió rít khe khẽ qua ô cửa kính, và tiếng nước chảy rì rầm từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng. Sự yên tĩnh tuyệt đối của căn hộ, cùng với khung cảnh rộng lớn của thành phố về đêm, càng làm nổi bật sự trống rỗng và cô độc đang ngự trị trong lòng anh.

Minh Khang không bật đèn. Anh đi thẳng ra ban công, dựa người vào lan can kính lạnh lẽo. Anh nhìn xuống những ánh đèn lấp lánh của thành phố, giờ đây đã trở thành những chấm nhỏ xa xăm, vô định. Lời nói của Ngọc Trâm vẫn vang vọng trong tâm trí anh, như một điệp khúc không ngừng: "Buông bỏ không phải là quên đi, mà là chấp nhận rằng một vài chương đẹp trong cuộc đời mình đã khép lại. Để rồi chúng ta có thể mở ra một chương mới... Yến Chi đã làm được, và em tin anh cũng sẽ làm được."

Minh Khang thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả sự mệt mỏi và hối tiếc. Anh tự hỏi, "Buông bỏ ư? Làm sao có thể buông bỏ một thứ đã trở thành một phần của mình, một phần của những hối tiếc đã gặm nhấm anh suốt bao năm qua?" Mối tình lỡ dở với Yến Chi không chỉ là một kỷ niệm, nó đã trở thành một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn anh, một bài học đắt giá về 'đúng người, sai thời điểm'. Anh đã từng tin rằng chỉ khi ổn định, anh mới xứng đáng yêu ai đó, và cái giá của sự ổn định đó, giờ đây, lại là sự cô độc trên đỉnh vinh quang.

Nhưng Ngọc Trâm nói đúng... Yến Chi đã làm được. Cô ấy đã vượt qua nỗi đau, đã tìm thấy bến đỗ mới của riêng mình, một bến đỗ mà anh đã từng nghĩ sẽ là của anh, nhưng rồi lại bỏ lỡ vì sự chần chừ, do dự của chính mình. Cô ấy đã chấp nhận thực tại, đã mở ra một chương mới cho cuộc đời mình, một chương không còn anh. Và cô ấy đã tìm thấy bình yên. Minh Khang nhắm mắt lại, cố gắng hình dung một tương lai không còn Yến Chi, một tương lai mà anh phải tự tìm lấy bình yên cho chính mình. Một tương lai mà anh không còn bị ám ảnh bởi những gì đã mất, mà thay vào đó, anh học cách chấp nhận và tiến về phía trước.

"Phải chăng mình đã quá cố chấp?" Minh Khang độc thoại nội tâm. "Cố chấp với những gì mình nghĩ là đúng đắn, cố chấp với việc phải ổn định trước khi yêu... để rồi đánh mất tất cả." Những lời nói này không phải là một câu hỏi, mà là một sự thừa nhận đau đớn. Anh đã từng là một người đàn ông quyết đoán, rõ ràng trong mọi việc, nhưng lại mù mờ và trì hoãn trong chính cảm xúc của mình. Anh đã chọn sự nghiệp, chọn sự ổn định, và cái giá phải trả là quá lớn, là tình yêu của đời anh, là Yến Chi.

Anh đứng lặng hồi lâu bên cửa sổ, bàn tay anh vô thức chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc, chiếc đồng hồ đã cùng anh trải qua biết bao thăng trầm, chứng kiến biết bao quyết định, cả đúng lẫn sai. Anh miết nhẹ lên mặt kính lạnh lẽo, rồi lại buông thõng tay xuống. Anh thở dài thêm một lần nữa, ánh mắt đầy suy tư. Anh biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Buông bỏ không có nghĩa là quên đi, mà là học cách sống chung với những ký ức, với những hối tiếc mà không để chúng kéo anh lùi lại.

Trong sâu thẳm, Minh Khang cảm nhận một sự rõ ràng nhất định đã hình thành về con đường phải đi. Anh vẫn còn đau đớn, nhưng lời khuyên của Ngọc Trâm, sự chấp nhận rằng Yến Chi đã tìm thấy hạnh phúc của mình, và cả sự trống rỗng của những thành công không người sẻ chia, tất cả đã thôi thúc anh phải tìm kiếm một cách giải thoát cho chính mình. Không phải để giành lại Yến Chi, điều đó đã quá muộn, mà là để giải thoát chính bản thân anh khỏi gánh nặng của sự hối tiếc, để anh có thể mở ra một chương mới, một phiên bản mới của chính mình, một phiên bản biết chấp nhận, biết buông bỏ, và cuối cùng là tìm thấy bình yên. Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung một tương lai không còn Yến Chi, một tương lai mà anh phải tự tìm lấy bình yên, một tương lai mà anh có thể thực sự 'buông bỏ' và 'mở ra một chương mới' cho cuộc đời mình. Con đường đó sẽ dài và đầy chông gai, nhưng ít nhất, giờ đây anh đã nhìn thấy nó.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free