Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 312: Dấu Chân Của Ký Ức: Nơi Thời Gian Ngừng Lại Cho Một Người
Sự tĩnh lặng bao trùm căn hộ penthouse vẫn còn vương vấn hơi lạnh từ đêm qua, dù mặt trời đã rạng rỡ lên từ lúc nào, len lỏi qua những ô cửa kính cường lực từ sàn đến trần, phủ lên nội thất tối màu một lớp ánh sáng bạc lạnh lẽo. Tiếng nhạc không lời cổ điển mà Minh Khang thường mở khi làm việc giờ đây im bặt, thay vào đó là tiếng gió rít khe khẽ qua ô cửa kính, và tiếng nước chảy rì rầm từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng. Sự yên tĩnh tuyệt đối của căn hộ, cùng với khung cảnh rộng lớn của thành phố về đêm, càng làm nổi bật sự trống rỗng và cô độc đang ngự trị trong lòng anh.
Minh Khang không bật đèn. Anh đi thẳng ra ban công, dựa người vào lan can kính lạnh lẽo. Anh nhìn xuống những ánh đèn lấp lánh của thành phố, giờ đây đã trở thành những chấm nhỏ xa xăm, vô định. Lời nói của Ngọc Trâm vẫn vang vọng trong tâm trí anh, như một điệp khúc không ngừng: "Buông bỏ không phải là quên đi, mà là chấp nhận rằng một vài chương đẹp trong cuộc đời mình đã khép lại. Để rồi chúng ta có thể mở ra một chương mới... Yến Chi đã làm được, và em tin anh cũng sẽ làm được."
Minh Khang thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả sự mệt mỏi và hối tiếc. Anh tự hỏi, "Buông bỏ ư? Làm sao có thể buông bỏ một thứ đã trở thành một phần của mình, một phần của những hối tiếc đã gặm nhấm anh suốt bao năm qua?" Mối tình lỡ dở với Yến Chi không chỉ là một kỷ niệm, nó đã trở thành một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn anh, một bài học đắt giá về 'đúng người, sai thời điểm'. Anh đã từng tin rằng chỉ khi ổn định, anh mới xứng đáng yêu ai đó, và cái giá của sự ổn định đó, giờ đây, lại là sự cô độc trên đỉnh vinh quang.
Nhưng Ngọc Trâm nói đúng... Yến Chi đã làm được. Cô ấy đã vượt qua nỗi đau, đã tìm thấy bến đỗ mới của riêng mình, một bến đỗ mà anh đã từng nghĩ sẽ là của anh, nhưng rồi lại bỏ lỡ vì sự chần chừ, do dự của chính mình. Cô ấy đã chấp nhận thực tại, đã mở ra một chương mới cho cuộc đời mình, một chương không còn anh. Và cô ấy đã tìm thấy bình yên. Minh Khang nhắm mắt lại, cố gắng hình dung một tương lai không còn Yến Chi, một tương lai mà anh phải tự tìm lấy bình yên cho chính mình. Một tương lai mà anh không còn bị ám ảnh bởi những gì đã mất, mà thay vào đó, anh học cách chấp nhận và tiến về phía trước.
"Phải chăng mình đã quá cố chấp?" Minh Khang độc thoại nội tâm. "Cố chấp với những gì mình nghĩ là đúng đắn, cố chấp với việc phải ổn định trước khi yêu... để rồi đánh mất tất cả." Những lời nói này không phải là một câu hỏi, mà là một sự thừa nhận đau đớn. Anh đã từng là một người đàn ông quyết đoán, rõ ràng trong mọi việc, nhưng lại mù mờ và trì hoãn trong chính cảm xúc của mình. Anh đã chọn sự nghiệp, chọn sự ổn định, và cái giá phải trả là quá lớn, là tình yêu của đời anh, là Yến Chi.
Anh đứng lặng hồi lâu bên cửa sổ, bàn tay anh vô thức chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc, chiếc đồng hồ đã cùng anh trải qua biết bao thăng trầm, chứng kiến biết bao quyết định, cả đúng lẫn sai. Anh miết nhẹ lên mặt kính lạnh lẽo, rồi lại buông thõng tay xuống. Anh thở dài thêm một lần nữa, ánh mắt đầy suy tư. Anh biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Buông bỏ không có nghĩa là quên đi, mà là học cách sống chung với những ký ức, với những hối tiếc mà không để chúng kéo anh lùi lại.
Trong sâu thẳm, Minh Khang cảm nhận một sự rõ ràng nhất định đã hình thành về con đường phải đi. Anh vẫn còn đau đớn, nhưng lời khuyên của Ngọc Trâm, sự chấp nhận rằng Yến Chi đã tìm thấy hạnh phúc của mình, và cả sự trống rỗng của những thành công không người sẻ chia, tất cả đã thôi thúc anh phải tìm kiếm một cách giải thoát cho chính mình. Không phải để giành lại Yến Chi, điều đó đã quá muộn, mà là để giải thoát chính bản thân anh khỏi gánh nặng của sự hối tiếc, để anh có thể mở ra một chương mới, một phiên bản mới của chính mình, một phiên bản biết chấp nhận, biết buông bỏ, và cuối cùng là tìm thấy bình yên. Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung một tương lai không còn Yến Chi, một tương lai mà anh phải tự tìm lấy bình yên, một tương lai mà anh có thể thực sự 'buông bỏ' và 'mở ra một chương mới' cho cuộc đời mình. Con đường đó sẽ dài và đầy chông gai, nhưng ít nhất, giờ đây anh đã nhìn thấy nó.
***
Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu bớt và chuyển sang một gam màu vàng mật ong, Minh Khang lái xe đến Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa'. Anh đã không ghé nơi này từ rất lâu rồi, có lẽ là từ những năm đầu của câu chuyện tình lỡ dở này. Quán cafe nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, nép mình giữa những ngôi nhà ống cổ kính, mang đậm dấu ấn kiến trúc Pháp thuộc. Tường gạch cũ kỹ phủ lớp rêu phong, mái ngói âm dương đã phai màu theo thời gian, nhưng bên trong, không gian vẫn ấm áp và lãng mạn như ngày nào.
Bước qua cánh cửa gỗ sẫm màu, một mùi hương quen thuộc ập vào khứu giác Minh Khang: mùi cà phê rang xay nồng nàn, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng và hương hoa nhài dịu nhẹ từ khu vườn nhỏ phía sau. Anh bước chậm rãi, đôi mắt lướt qua những bức tranh cũ kỹ treo tường, những kệ sách chất đầy tạp chí và tiểu thuyết vintage, những chiếc bàn gỗ đã bạc màu theo thời gian. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, không lời, vang lên từ góc phòng, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những lời trò chuyện thì thầm của vài vị khách. Tất cả tạo nên một bầu không khí trầm lắng, yên bình, nhưng cũng chất chứa một nỗi hoài niệm khó tả.
Minh Khang chọn một chiếc bàn nhỏ ở góc quán, nơi khuất nhất, nhìn ra ban công nhỏ có vài chậu cây xanh và một chiếc ghế mây đơn sơ. Đó là nơi anh và Yến Chi từng tình cờ gặp gỡ, lần đầu tiên anh thực sự nhận ra sự hiện diện của cô, dù chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua. Lần đó, cô ngồi đó, ánh mắt mơ màng nhìn ra ngoài, và ly cà phê sứ trắng trên tay cô cứ thế trở thành một biểu tượng, một dấu hiệu nhận biết, một sợi chỉ vô hình kết nối những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi sau này của họ. Anh gọi một ly cà phê đen nóng, không đường, như cách anh vẫn thường uống. Khi chiếc ly sứ trắng ngà được đặt xuống bàn, hơi ấm tỏa ra làm lòng bàn tay anh se lại. Anh đưa tay chạm nhẹ vào vành ly, cảm nhận sự mịn màng, thân thuộc. Chiếc ly này, cứ như một nhân chứng thầm lặng, đã chứng kiến biết bao cảm xúc của anh, từ sự tò mò ban đầu, đến chút rung động vội vã, và rồi là nỗi tiếc nuối không ngừng.
"Đây là nơi mọi thứ bắt đầu... và cũng là nơi mọi thứ không bao giờ thực sự bắt đầu," Minh Khang độc thoại nội tâm, giọng nói vang lên khô khốc trong tâm trí anh. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính những gì anh đang nếm trải. "Nàng của ngày ấy, sao mà ngây thơ, sao mà dễ rung động... còn mình thì chỉ biết nhìn đồng hồ." Anh nhắm mắt lại, cố hình dung lại hình ảnh Yến Chi của 5 năm về trước – mái tóc dài buông xõa, đôi mắt to tròn, lấp lánh sự nhiệt huyết và chút u buồn vương vấn của một người vừa trải qua đổ vỡ. Cô ấy đã đến, mang theo tất cả sự mong manh và khao khát được yêu thương, còn anh, với những hoài bão sự nghiệp đang cháy bỏng, lại chỉ nhìn thấy thời gian, nhìn thấy những mục tiêu cần đạt được, những cột mốc cần chinh phục. Anh đã sợ rằng tình yêu sẽ là một sự cản trở, một sự phân tâm, và anh đã chọn cách né tránh.
Anh mở mắt, ánh mắt dừng lại ở chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc. Chiếc đồng hồ Rolex mà anh đã tự thưởng cho mình sau một dự án lớn, biểu tượng của thành công và sự ổn định mà anh hằng theo đuổi. Ngày đó, anh luôn lo lắng về thời gian, về việc "chưa đến lúc," về việc "cần phải ổn định" trước khi có thể yêu thương một ai đó trọn vẹn. Anh đã dành hàng giờ, hàng ngày, hàng năm để chạy đua với thời gian, để xây dựng sự nghiệp, để đạt được những thành công mà giờ đây, khi đã có trong tay, anh lại thấy trống rỗng. Cái giá của sự ổn định đó, giờ đây, là sự cô độc trong chính quán cafe ấm cúng này, là những hồi ức về một tình yêu đã lỡ.
Minh Khang khẽ chạm tay vào mặt đồng hồ, miết nhẹ lên lớp kính lạnh lẽo. Vòng quay của kim giây vẫn đều đặn, không ngừng nghỉ, như nhắc nhở anh về dòng chảy không ngừng của thời gian. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần mình đủ nhanh, đủ giỏi, đủ thành công, thì thời gian sẽ chờ đợi anh. Nhưng không, thời gian không chờ đợi ai cả. Nó cứ thế trôi đi, mang theo những cơ hội, những khoảnh khắc mà anh đã bỏ lỡ. "Đúng người, sai thời điểm." Câu nói ấy một lần nữa vang vọng trong đầu anh, đầy chua chát. Anh đã gặp đúng người, một người con gái có thể chạm đến trái tim anh, nhưng lại vào những thời điểm mà anh không sẵn sàng, những thời điểm mà anh quá bận rộn với phiên bản "tham vọng" của chính mình.
Mỗi chi tiết nhỏ trong quán đều gợi lại một hình ảnh, một cảm xúc về Yến Chi. Từ những chậu cây xanh trên ban công nhỏ – Yến Chi thích cây cối, anh nhớ cô từng nói vậy – đến ánh đèn vàng ấm áp – cô ấy từng nói nó làm cô cảm thấy an toàn và bình yên. Anh nhớ về đôi mắt cô, về nụ cười của cô, về cách cô say sưa kể chuyện, về sự rung động chân thành mà cô dành cho anh trong những lần gặp gỡ ít ỏi. Tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh dang dở, một câu chuyện tình mà anh đã không dám tô màu. Giờ đây, khi anh đã sẵn sàng, khi anh đã học được cách yêu, thì bức tranh ấy đã được Yến Chi hoàn thiện với một người khác, trong một câu chuyện khác.
Anh ngồi đó, lặng lẽ, cho phép những ký ức trôi qua như một thước phim cũ. Không còn sự giằng xé dữ dội như trước, chỉ còn lại một nỗi buồn sâu lắng, pha lẫn chút bình yên kỳ lạ. Có lẽ, đây chính là bước đầu của sự "buông bỏ" mà Ngọc Trâm đã nói. Không phải là quên đi, mà là chấp nhận sự thật, chấp nhận rằng những ký ức này đã thuộc về một thời đã qua, một phiên bản của Yến Chi mà anh đã không thể giữ lại. Anh đến đây không phải để tìm lại cô, mà để đối diện với chính mình, đối diện với những quyết định đã qua, và bắt đầu quá trình hàn gắn vết thương lòng. Anh biết, con đường này sẽ dài, nhưng ít nhất, anh đã dám bước đi.
***
Sau khi rời Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa', khi ánh nắng chiều đã ngả vàng rực rỡ và nhuộm một màu cam lộng lẫy lên những mái nhà cao tầng của thành phố, Minh Khang lái xe về phía Khuôn Viên Đại Học Sài Gòn. Anh cần thêm một liều thuốc ký ức, một liều thuốc vừa đắng vừa ngọt, để thấm thía hơn sự thật mà anh đang cố gắng chấp nhận. Con đường từ trung tâm thành phố đến trường đại học quen thuộc, với những hàng cây xanh cổ thụ rợp bóng và những công trình kiến trúc Pháp cổ kính xen lẫn hiện đại, giờ đây như một hành trình ngược dòng thời gian.
Anh đỗ xe ở một con đường nhỏ gần cổng sau của trường, nơi ít người qua lại hơn. Bước xuống xe, một làn gió nhẹ mơn man gương mặt anh, mang theo mùi phấn bảng thoang thoảng từ những giảng đường, mùi sách vở cũ kỹ trộn lẫn với mùi đất ẩm sau trận mưa đêm qua. Tiếng chuông trường ngân vang một hồi dài, báo hiệu giờ tan học của một lớp học nào đó. Ngay lập tức, không khí sôi động ập đến: tiếng sinh viên cười nói ríu ran, tiếng xe máy chạy qua vội vã, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động về tuổi trẻ, về sự tươi mới và tràn đầy năng lượng, đối lập hoàn toàn với sự trầm mặc và nội tâm của Minh Khang.
Anh đi bộ dọc theo con đường lát gạch cũ kỹ, dưới những hàng cây sà cừ cao vút. Ánh nắng vàng cuối chiều xuyên qua tán lá, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên mặt đất, như những đốm sáng hy vọng le lói trong lòng anh. Anh đi qua những giảng đường mái vòm cổ kính, nơi anh đã từng học, nơi anh đã từng bắt gặp Yến Chi vài lần. Cô ấy là một sinh viên năm cuối, anh là một cựu sinh viên thỉnh thoảng quay lại trường để gặp gỡ giáo sư cũ hoặc tham dự một buổi hội thảo. Những lần chạm mặt ấy, giờ đây, hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, như những thước phim quay chậm.
Anh nhớ Yến Chi của những năm tháng đại học – một cô gái năng động, thông minh, luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ và cây bút để ghi chép mọi thứ. Cô ấy có nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng bừng khi nói về những dự định, những ước mơ. Anh nhớ có lần, anh vô tình làm rơi tập tài liệu ở hành lang, và cô ấy đã cúi xuống nhặt giúp anh, trao lại cho anh với một nụ cười hiền lành. Lúc đó, anh chỉ khẽ gật đầu cảm ơn, vội vã bước đi vì đang có một cuộc hẹn quan trọng. Anh đã không dừng lại, không hỏi tên, không tìm cách trò chuyện thêm. Những "nếu như" ấy, giờ đây, trở thành những vết cứa sâu vào lòng anh.
Minh Khang dừng lại bên một gốc cây cổ thụ lớn, tán lá sum suê che phủ một khoảng sân rộng. Anh nhớ, đó là nơi anh và Yến Chi từng ngồi trò chuyện trong một lần gặp gỡ tình cờ khác, khi cô đang chờ bạn và anh đang trên đường đi về. Cô đã kể cho anh nghe về ngành học của mình, về những dự định tương lai, về sự lo lắng mơ hồ của một người trẻ sắp bước vào đời. Anh, lúc đó, với sự tự tin của một người đàn ông đã có chút thành công, đã đưa ra những lời khuyên thực tế, đầy lý trí. Anh đã nói về sự nghiệp, về sự cần thiết của sự ổn định, về việc phải vững vàng tài chính trước khi nghĩ đến những chuyện khác. Anh đã nói với tư cách một người anh, một người đi trước, chứ không phải một người đàn ông đang rung động trước một cô gái.
Anh đưa tay chạm vào thân cây sần sùi, cảm nhận sự thô ráp, chai sạn của lớp vỏ đã trải qua biết bao mùa mưa nắng. Cảm giác ấy như chạm vào chính dòng thời gian, vào sự vô thường của vạn vật. Cái cây này đã đứng đây bao năm, chứng kiến bao thế hệ sinh viên trưởng thành, bao câu chuyện tình yêu nảy nở rồi tan biến. Và nó cũng đã chứng kiến câu chuyện của anh và Yến Chi, một câu chuyện chưa bao giờ thực sự bắt đầu.
"Nếu ngày đó mình đủ dũng cảm... Nếu mình hiểu ra sớm hơn, liệu mọi chuyện có khác?" Minh Khang thì thầm, giọng anh lạc đi trong tiếng gió xào xạc qua tán lá. "Nhưng giờ đây, những 'nếu như' đó chỉ là tiếng vọng hư vô trong một thế giới mà Yến Chi đã không còn thuộc về." Anh nhắm mắt lại, một nỗi đau âm ỉ dâng lên trong lồng ngực. Anh đã nhận ra, nhưng quá muộn. Anh đã muốn nắm tay, nhưng cô lại đang học cách buông bỏ. Anh đã muốn xây dựng một tương lai, nhưng cô đã tìm thấy tương lai của mình ở một nơi khác, với một người khác.
Những hình ảnh của Yến Chi và Thế Vinh, mà anh từng vô tình nhìn thấy, giờ đây hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh. Họ đi bên nhau, cười nói vui vẻ, ánh mắt Yến Chi rạng rỡ một thứ ánh sáng bình yên mà anh chưa từng thấy ở cô khi họ ở bên nhau. Đó là ánh sáng của một người đã tìm thấy bến đỗ, một người đã không còn chờ đợi, không còn phải đấu tranh với những bấp bênh của cảm xúc. Anh nhận ra, sự bình yên đó là thứ mà anh đã không thể mang lại cho cô, bởi vì chính anh, lúc đó, còn đang loay hoay với những mục tiêu của riêng mình.
Anh mở mắt, nhìn về phía những sinh viên đang tụ tập ở sân trường, trên những chiếc ghế đá, cười nói vui vẻ, hồn nhiên. Họ đang sống trong khoảnh khắc hiện tại, trong cái tuổi mà anh đã từng có, nhưng lại bỏ lỡ để chạy theo những thứ xa vời. Cái không khí trẻ trung, sôi động ấy càng làm nổi bật sự lạc lõng của anh. Anh không còn thuộc về cái tuổi ấy nữa, và những ký ức về Yến Chi ở đây cũng chỉ là những bóng hình của một quá khứ không thể quay lại.
Minh Khang hít một hơi thật sâu, mùi không khí đô thị pha lẫn chút hương hoa sữa từ đâu đó bay đến, làm lòng anh dịu lại đôi chút. Anh đã đến những nơi này, không phải để tìm lại Yến Chi, mà để chôn vùi một cách có ý thức những phiên bản quá khứ của cả hai. Anh cần đối diện với nỗi hối tiếc của mình, với những "đúng người, sai thời điểm" đã ám ảnh anh suốt bao năm qua, để rồi có thể thực sự chấp nhận, thực sự buông bỏ. Anh hiểu rằng, những kỷ niệm đẹp đẽ này, dù thuộc về anh, nhưng Yến Chi trong đó đã không còn là phiên bản của Yến Chi hiện tại. Cô ấy đã tiến lên, đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình. Và anh, cũng cần phải làm điều tương tự.
Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng Minh Khang cảm thấy một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ phần nào. Sự chấp nhận và buông bỏ này, dù đau đớn, nhưng lại là tiền đề cho một khởi đầu mới. Anh sẽ không còn bị ràng buộc bởi những "nếu như" của quá khứ. Anh sẽ học cách sống với những ký ức mà không để chúng kéo anh lùi lại. Anh sẽ mở ra một chương mới cho cuộc đời mình, một phiên bản mới của Minh Khang, không còn cố chấp, không còn chờ đợi sự ổn định hoàn hảo, mà biết trân trọng những khoảnh khắc hiện tại, biết chấp nhận những tiếc nuối như một phần của hành trình, và cuối cùng, tìm thấy bình yên cho chính mình. Anh quay người, bước đi, bóng anh đổ dài trên con đường lát gạch, hòa vào ánh nắng hoàng hôn đang dần tắt, hướng về một tương lai mà anh sẽ tự tay định nghĩa.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.