Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 313: Mong Ước Hạnh Phúc, Dù Không Có Mình

Minh Khang bước khỏi khuôn viên trường đại học, bóng anh đổ dài trên con đường lát gạch, hòa vào ánh nắng hoàng hôn đang dần tắt. Mùi hương hoa sữa thoang thoảng đâu đó không làm dịu đi hoàn toàn nỗi day dứt, nhưng nó cũng không còn là gánh nặng đè nén đến ngạt thở. Anh đã đến những nơi này, không phải để tìm lại Yến Chi, mà để chôn vùi một cách có ý thức những phiên bản quá khứ của cả hai. Anh cần đối diện với nỗi hối tiếc của mình, với những "đúng người, sai thời điểm" đã ám ảnh anh suốt bao năm qua, để rồi có thể thực sự chấp nhận, thực sự buông bỏ. Anh hiểu rằng, những kỷ niệm đẹp đẽ này, dù thuộc về anh, nhưng Yến Chi trong đó đã không còn là phiên bản của Yến Chi hiện tại. Cô ấy đã tiến lên, đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình. Và anh, cũng cần phải làm điều tương tự. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng Minh Khang cảm thấy một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ phần nào. Sự chấp nhận và buông bỏ này, dù đau đớn, nhưng lại là tiền đề cho một khởi đầu mới. Anh sẽ không còn bị ràng buộc bởi những "nếu như" của quá khứ. Anh sẽ học cách sống với những ký ức mà không để chúng kéo anh lùi lại. Anh sẽ mở ra một chương mới cho cuộc đời mình, một phiên bản mới của Minh Khang, không còn cố chấp, không còn chờ đợi sự ổn định hoàn hảo, mà biết trân trọng những khoảnh khắc hiện tại, biết chấp nhận những tiếc nuối như một phần của hành trình, và cuối cùng, tìm thấy bình yên cho chính mình. Anh quay người, bước đi, bóng anh đổ dài trên con đường lát gạch, hòa vào ánh nắng hoàng hôn đang dần tắt, hướng về một tương lai mà anh sẽ tự tay định nghĩa.

Khi màn đêm buông xuống, thành phố lên đèn như một tấm thảm dệt kim khổng lồ rực rỡ, Minh Khang đứng trong căn hộ penthouse của mình, không gian rộng lớn và tĩnh lặng bao trùm lấy anh. Qua ô cửa kính cường lực từ sàn đến trần, ánh sáng lấp lánh của những tòa nhà cao tầng khác trải dài đến tận chân trời, vẽ nên một bức tranh đô thị hào nhoáng nhưng cũng đầy cô độc. Không khí trong căn hộ mang theo mùi hương gỗ quý và chút thoảng nhẹ của loại nước hoa nam tính mà anh vẫn thường dùng, hòa cùng tiếng nhạc không lời cổ điển du dương phát ra từ hệ thống loa âm thanh vòm ẩn mình trong tường. Tiếng gió đêm rít nhẹ qua khe cửa kính, như một lời thì thầm của vũ trụ, cùng với tiếng nước chảy nhè nhẹ từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng.

Anh đặt chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Patek Philippe xuống mặt bàn kính sang trọng. Chiếc đồng hồ phản chiếu ánh đèn từ thành phố bên ngoài, lấp lánh như một viên đá quý bị bỏ quên. Anh nhìn ngắm nó, không phải như một vật phẩm xa xỉ, mà như một biểu tượng của thời gian đã trôi qua, của những khoảnh khắc đã bỏ lỡ, của những quyết định đã đưa ra. Chiếc đồng hồ này, cùng anh trải qua bao nhiêu phiên bản của chính mình, chứng kiến anh từ một chàng trai trẻ đầy tham vọng, lao mình vào sự nghiệp, đến một người đàn ông trưởng thành hơn nhưng cũng mệt mỏi hơn. Nó đã điểm từng giờ, từng phút khi anh miệt mài với công việc, khi anh tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Giờ đây, khi anh đã có được sự ổn định mà mình hằng mong muốn, thì thời gian lại không còn đứng về phía anh nữa.

Minh Khang đưa tay khẽ chạm vào mặt kính lạnh lẽo của chiếc bàn, cảm nhận sự tinh xảo và vô tri của nó. Anh nhớ lại lời Ngọc Trâm, người bạn thân của Yến Chi, người đã tinh tế nhận ra sự u uất trong anh và nhẹ nhàng khuyên anh nên học cách buông bỏ. "Yến Chi đã làm được, anh cũng sẽ làm được." Lời nói ấy, cùng với hình ảnh cô ấy rạng rỡ bên Thế Vinh, đã khắc sâu vào tâm trí anh. Sự rạng rỡ ấy không phải là vẻ đẹp thoáng qua của tuổi trẻ, mà là thứ ánh sáng bình yên toát ra từ một tâm hồn đã tìm thấy bến đỗ, không còn chờ đợi hay hoài nghi.

Anh bước lại gần cửa sổ, đặt lòng bàn tay lên mặt kính lạnh buốt. Hơi lạnh từ kính truyền đến da thịt, như một lời nhắc nhở về thực tại khắc nghiệt. Nỗi trống rỗng vẫn còn đó, sâu thẳm trong lòng anh, nhưng nó không còn là một vực thẳm đen tối của sự tuyệt vọng. Thay vào đó, nó là một khoảng không gian mênh mông, nơi những cảm xúc lẫn lộn của tiếc nuối, hối hận, và cả sự chấp nhận đang dần tìm được chỗ đứng. Anh đã đi qua những con phố quen thuộc, ghé lại quán cà phê "Dấu Chân Mưa", rồi đến khuôn viên đại học, nơi chứng kiến tuổi trẻ và những ước mơ chung. Mỗi bước chân là một lần anh đào sâu vào ký ức, không phải để níu kéo, mà để hiểu rõ hơn về những gì đã mất, về "những nếu như" không bao giờ xảy ra.

"Sự bình yên của cô ấy..." anh thì thầm, giọng nói trầm lắng lạc đi trong không gian rộng lớn. "Liệu mình có còn là một phần của nó, hay chỉ nên đứng nhìn từ xa?" Câu hỏi ấy xoáy sâu vào tâm trí anh, không đòi hỏi một câu trả lời, mà là một sự đối diện thẳng thắn với sự thật. Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ là người mang lại hạnh phúc và sự ổn định cho Yến Chi. Anh đã từng tin rằng, chỉ cần anh đạt được mục tiêu, anh sẽ quay lại và nắm lấy tay cô. Nhưng cuộc đời đâu có chờ đợi. Yến Chi đã không chờ đợi anh, và cô đã tự mình tìm thấy sự bình yên ấy, với một người đàn ông khác, một phiên bản phù hợp hơn với cô ở thời điểm hiện tại.

Ánh sáng từ thành phố phản chiếu vào đôi mắt sâu của Minh Khang, làm nổi bật vẻ suy tư. Anh nhớ lại những cuộc gặp gỡ tình cờ, những khoảnh khắc mà anh và Yến Chi đã ở hai phiên bản khác nhau của cuộc đời. Khi anh đang lao vào sự nghiệp, cô lại vừa kết thúc một mối tình sâu đậm, trái tim còn non nớt và cần được vỗ về. Khi anh bắt đầu mệt mỏi, khao khát một bến đỗ, thì cô lại đang yên ổn với cuộc sống độc thân, mạnh mẽ và độc lập. Và đến năm thứ tư, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng để yêu, thì cô lại không còn chờ đợi anh nữa. Đó là sự trớ trêu của thời điểm, một bản giao hưởng lỡ nhịp mà không ai có lỗi, chỉ có sự tiếc nuối.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của không khí đô thị từ bên ngoài len lỏi vào. Anh đã từng rất cố chấp. Cố chấp với định nghĩa về thành công, về sự ổn định, về cái giá phải trả cho hạnh phúc. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu phải đi đôi với sự đủ đầy về vật chất, rằng anh phải là người "cung cấp" cho người mình yêu một cuộc sống an toàn tuyệt đối. Nhưng Yến Chi đã dạy cho anh một bài học khác. Cô ấy không cần sự cung cấp, cô ấy cần sự đồng điệu, sự thấu hiểu, một bàn tay nắm lấy cô ngay trong khoảnh khắc cô cần nhất, chứ không phải khi anh đã "ổn định" xong xuôi.

Minh Khang mở mắt, nhìn về phía chiếc đồng hồ trên bàn. Anh đưa tay nhấc nó lên, cảm nhận trọng lượng kim loại lạnh lẽo. Anh không còn cảm thấy nặng nề hay tuyệt vọng nữa, mà là một sự nhận thức rõ ràng hơn về khoảng cách và sự muộn màng. Nó không phải là một bi kịch dữ dội, mà là một lẽ thật nghiệt ngã của cuộc đời. Yến Chi đã hạnh phúc, và đó là điều anh có thể chấp nhận. Anh đã để chiếc đồng hồ xuống, không phải để vứt bỏ quá khứ, mà để sắp xếp lại nó, đặt nó vào đúng vị trí trong tâm trí mình, như một phần của hành trình trưởng thành, chứ không phải là sợi dây ràng buộc anh với những "nếu như" không thể thay đổi. Anh sẽ mở ra một chương mới, với một phiên bản Minh Khang khác, không còn bị ám ảnh bởi việc giành lại Yến Chi, mà là tìm kiếm hạnh phúc và ý nghĩa cho riêng mình.

***

Vào một buổi chiều tối dịu mát, Minh Khang tìm đến Hoàng Nam tại nhà hàng "Bữa Tối Của Ký Ức", nơi anh và Yến Chi đã từng có một buổi gặp gỡ định mệnh trong quá khứ. Kiến trúc của nhà hàng vẫn giữ nguyên vẻ tân cổ điển pha trộn hiện đại, với nội thất gỗ tối màu được đánh bóng cẩn thận, ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn chùm pha lê và nến lung linh trên mỗi bàn ăn. Khăn trải bàn trắng tinh tươm, những bình hoa ly trắng muốt tỏa hương dịu nhẹ, tất cả tạo nên một bầu không khí thanh lịch, lãng mạn và yên tĩnh, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của phố thị bên ngoài. Tiếng nhạc không lời du dương của một bản giao hưởng nhẹ nhàng chảy tràn không gian, hòa cùng tiếng ly tách khẽ chạm, tiếng dao dĩa lách cách và những lời thì thầm trò chuyện nho nhỏ từ các bàn ăn xung quanh. Mùi hương thức ăn cao cấp, rượu vang thoảng nhẹ và hương hoa ly lan tỏa khắp nơi, tạo nên một trải nghiệm ẩm thực tinh tế.

Hoàng Nam đã đến trước, anh ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế bọc da, đôi mắt đeo kính nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm ngâm. Vóc dáng cao ráo, thư sinh của anh nổi bật trong chiếc áo sơ mi màu xanh navy lịch sự. Anh quay lại mỉm cười nhẹ khi thấy Minh Khang bước vào, nụ cười ấy mang theo sự điềm tĩnh và thấu hiểu. Minh Khang ngồi đối diện, gọi một ly rượu vang đỏ và một vài món khai vị. Anh nhìn bạn, khuôn mặt vẫn còn vương vấn chút ưu tư, nhưng ánh mắt đã bớt đi sự căng thẳng, thay vào đó là một sự trống rỗng đầy suy tư.

"Trông cậu có vẻ đã khác đi nhiều, Khang," Hoàng Nam nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trầm ấm và từ tốn. "Có vẻ như cậu đã đi một chặng đường dài rồi."

Minh Khang nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ của vang lan tỏa trong khoang miệng. "Đúng vậy, Nam ạ. Một chặng đường rất dài... và đầy những điều mình đã không thể thay đổi." Anh kể cho Hoàng Nam nghe về những ngày gần đây, về việc anh đã đến những nơi chứa đựng ký ức của anh và Yến Chi, về lời khuyên của Ngọc Trâm, và về hình ảnh Yến Chi rạng rỡ bên Thế Vinh mà anh đã vô tình nhìn thấy. Anh không giấu giếm cảm xúc lẫn lộn của mình, nỗi day dứt khi chứng kiến hạnh phúc của Yến Chi với người khác, và sự đấu tranh nội tâm giữa mong muốn níu giữ với việc chấp nhận sự thật.

"Nhưng nhìn cô ấy hạnh phúc bên người khác... nó đau lắm, Nam ạ. Có phải mình đang từ bỏ không?" Minh Khang nói, giọng anh trầm xuống, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng rực rỡ. "Mình đã cố gắng rất nhiều, đã nghĩ rằng mình sẽ mang lại cho cô ấy tất cả những gì cô ấy xứng đáng. Nhưng cuối cùng, mình lại là người đến muộn. Và giờ đây, mình phải chứng kiến cô ấy bình yên bên một người khác. Cảm giác như... mình đã thất bại vậy."

Hoàng Nam lắng nghe một cách kiên nhẫn, không ngắt lời. Anh để Minh Khang trút hết những gánh nặng trong lòng. Khi Minh Khang dừng lại, anh mới nhẹ nhàng đặt ly rượu xuống, nhìn thẳng vào bạn. "Khang này, mình hiểu cảm giác của cậu. Cái cảm giác mất mát, hối tiếc, và cả sự ghen tị mơ hồ khi thấy người mình yêu hạnh phúc mà không có mình. Nhưng cậu có nghĩ rằng, đó cũng chính là bản chất của tình yêu không?"

Minh Khang nhíu mày, nhìn Hoàng Nam chờ đợi.

"Tình yêu đích thực," Hoàng Nam tiếp tục, giọng anh vẫn điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng, "không phải là sự chiếm hữu, không phải là việc cố gắng biến người mình yêu thành của riêng mình. Tình yêu đích thực là khi em mong cô ấy hạnh phúc, dù hạnh phúc đó không có em." Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng và thấu hiểu. "Ngày xưa, mình cũng đã từng rất ích kỷ trong tình yêu. Mình muốn Khánh Linh phải thế này, phải thế kia, phải sống theo những gì mình cho là tốt nhất cho cô ấy. Mình đã từng nghĩ rằng mình phải là người duy nhất mang lại niềm vui cho cô ấy. Nhưng rồi, mình nhận ra rằng, điều đó chỉ khiến cả hai thêm mệt mỏi."

Hoàng Nam nhấp một ngụm nước. "Tình yêu là sự vun đắp cho nhau, là mong muốn người kia được trọn vẹn, được là chính mình, được sống cuộc đời mà họ thực sự muốn. Và đôi khi, điều đó có nghĩa là chấp nhận rằng con đường của họ không giao với con đường của mình nữa. 'Từ bỏ việc chiếm hữu, không phải từ bỏ tình yêu'. Cậu có đang từ bỏ tình yêu Yến Chi không? Hay cậu đang học cách yêu cô ấy theo một cách khác, một cách trưởng thành hơn, không cần phải sở hữu?"

Minh Khang trầm ngâm, nhấp một ngụm rượu nữa. Lời nói của Hoàng Nam như một luồng gió mát lành thổi qua tâm hồn anh, giúp anh nhìn rõ hơn mớ bòng bong cảm xúc. "Không chiếm hữu... mong cô ấy hạnh phúc... dù không có mình..." Anh lặp lại từng từ, như đang nếm trải hương vị của một thứ cảm xúc mới mẻ, vừa đắng vừa ngọt. "Điều đó thật khó, Nam ạ. Rất khó."

"Tất nhiên là khó rồi," Hoàng Nam gật đầu. "Nếu dễ dàng, thì ai cũng làm được. Nhưng chính vì khó, nên nó mới chứng tỏ được sự trưởng thành của tình yêu. Yến Chi đã tìm thấy bến đỗ của mình, và cô ấy trông thật bình yên. Cậu đã nhìn thấy điều đó, đúng không? Vậy thì, liệu việc cậu cố gắng níu kéo, cố gắng quay trở lại có thực sự mang lại hạnh phúc cho cô ấy không? Hay nó chỉ làm xáo trộn sự bình yên mà cô ấy đã phải rất vất vả mới tìm được?"

Hoàng Nam đặt tay lên vai Minh Khang, nhẹ nhàng. "Đôi khi, cách tốt nhất để yêu một người là để họ đi, để họ tìm thấy con đường của riêng mình, và chúc phúc cho họ từ xa. Cậu không thất bại, Khang ạ. Cậu đang trưởng thành. Cậu đang học cách chấp nhận một lẽ thật nghiệt ngã của cuộc đời. Và đó là một hành trình dũng cảm, không phải ai cũng dám đối mặt."

Minh Khang im lặng, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng lần này không còn là sự vô vọng. Anh đang suy nghĩ, đang đặt những mảnh ghép cảm xúc vào đúng vị trí của chúng. Anh nhớ lại những lần anh và Yến Chi lỡ nhịp, những phiên bản của nhau không trùng khớp. Anh đã từng cố gắng để có được cô, để sửa chữa những sai lầm. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, có những thứ không thể sửa chữa, chỉ có thể chấp nhận. Tình yêu không phải là một bài toán để giải, mà là một cảm xúc để trải nghiệm, để học hỏi. Và bài học lớn nhất mà anh đang học, chính là sự buông bỏ. Buông bỏ sự chiếm hữu, buông bỏ cái tôi, và học cách yêu thương một cách vị tha hơn.

***

Rời khỏi nhà hàng, Minh Khang không về thẳng căn hộ của mình. Anh cảm thấy cần thêm chút thời gian để một mình suy ngẫm, để thực sự thấm thía những lời nói của Hoàng Nam. Anh lái xe đến tòa nhà Landmark 81, nơi mà từ trên đỉnh cao, cả thành phố Sài Gòn sẽ hiện ra trong tầm mắt, rộng lớn và bao la như một bức tranh không giới hạn.

Anh đứng một mình trên sân thượng, gió đêm lồng lộng thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt của độ cao và chút hương cocktail thoang thoảng từ quầy bar sang trọng phía sau. Dưới chân anh, thành phố lung linh ánh đèn, những con đường uốn lượn như dải lụa vàng bạc, những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh. Tiếng nhạc nhẹ nhàng từ quán bar vọng đến, hòa cùng tiếng gió rì rào, tạo nên một bản nhạc nền trầm bổng cho những suy tư của anh. Ánh sáng từ thành phố phản chiếu lên tấm kính cường lực bao quanh, tạo nên một không gian tráng lệ, choáng ngợp, nhưng cũng mang một vẻ đẹp cô độc.

Lời nói của Hoàng Nam vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng và sâu sắc hơn bao giờ hết: "Tình yêu đích thực là khi em mong cô ấy hạnh phúc, dù hạnh phúc đó không có em." Anh nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập, những chấm đèn đỏ, đèn xanh nối tiếp nhau không ngừng. Mỗi chấm sáng là một cuộc đời, một câu chuyện, một hành trình. Và hạnh phúc của Yến Chi, cũng là một phần của bức tranh rộng lớn đó. Một điều anh có thể trân trọng, có thể mỉm cười khi nghĩ đến, mà không cần phải sở hữu.

Trước đây, anh luôn đặt mục tiêu là sự ổn định, là thành công. Anh đã dành cả tuổi trẻ để theo đuổi những thứ đó, tin rằng chúng sẽ là nền tảng vững chắc cho một tình yêu hoàn hảo. Nhưng anh đã quên mất rằng, tình yêu không chờ đợi một nền tảng hoàn hảo. Tình yêu là một hạt mầm cần được gieo trồng và chăm sóc ngay trong những khoảnh khắc bấp bênh nhất của cuộc đời. Anh đã sai khi nghĩ rằng anh có thể "hoãn" tình yêu lại, để rồi sau này quay lại tìm nó.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành, mát lạnh tràn vào lồng ngực. Anh nhắm mắt lại. Trong bóng tối của mi mắt, hình ảnh Yến Chi lại hiện lên, không phải là cô gái với ánh mắt buồn bã chờ đợi, hay cô gái mạnh mẽ nhưng cô độc mà anh từng biết. Đó là Yến Chi của hiện tại, rạng rỡ và bình yên bên Thế Vinh. Và lạ thay, lần này, hình ảnh đó không còn gây ra sự đau đớn dữ dội như những lần trước. Thay vào đó, nó là một nỗi buồn nhẹ nhàng, một sự tiếc nuối thanh tao, như mùi hương hoa sữa đã phai nhạt dần trong gió.

"Đúng vậy... hạnh phúc của cô ấy," Minh Khang thì thầm, giọng nói trầm lắng hòa vào tiếng gió. "Đó mới là điều quan trọng nhất. Dù không có mình... cô ấy xứng đáng được hạnh phúc." Lời tự nhủ ấy không phải là một sự ép buộc, mà là một sự giải thoát. Nó là kết quả của một quá trình đấu tranh nội tâm dài đằng đẵng, giữa cái tôi muốn chiếm hữu và tình yêu vị tha. Cuộc chiến ấy không có tiếng súng, không có kẻ thắng người thua, chỉ có sự chấp nhận cuối cùng.

Minh Khang mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không bao la trước mặt. Anh thấy mình thật nhỏ bé giữa thành phố rộng lớn này, giữa dòng chảy vô tận của thời gian. Những tiếc nuối, những hối hận của anh dường như cũng trở nên nhỏ bé hơn, không còn đủ sức kéo anh lùi lại. Anh đã từng nghĩ rằng việc buông bỏ sẽ là một thất bại, là một sự yếu đuối. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, đó là một hành động của sức mạnh, của sự trưởng thành.

Một nụ cười nhẹ nở trên môi Minh Khang. Không còn là nụ cười gượng ép hay đau khổ, mà là một nụ cười của sự chấp nhận và bình yên. Một sự bình yên đau đáu nhưng chân thành, như một bản giao hưởng của những nốt trầm và bổng, của ngọt ngào và cay đắng. Anh đã từng yêu Yến Chi bằng tất cả những gì anh có, ở những phiên bản khác nhau của chính mình. Và giờ đây, anh sẽ yêu cô theo một cách khác, một cách không cần phải sở hữu, chỉ cần biết rằng cô ấy đang hạnh phúc.

Sự chấp nhận này không phải là kết thúc của tình yêu, mà là sự chuyển hóa của nó. Nó báo hiệu một hành trình mới của Minh Khang, không còn bị ám ảnh bởi Yến Chi, mà là tìm kiếm hạnh phúc và ý nghĩa cho riêng mình. Việc anh buông bỏ mang tính giải thoát, mở ra khả năng cho anh gặp gỡ những mối quan hệ mới hoặc tập trung vào phát triển bản thân một cách toàn diện hơn. Sự bình yên mới mà Minh Khang tìm thấy là tiền đề cho một sự trưởng thành sâu sắc, giúp anh đối mặt với Năm thứ năm với tâm thế khác. Anh vẫn sẽ sống với những ký ức, nhưng chúng sẽ không còn là gông xiềng, mà là những trang sách đã gấp lại, được cất giữ cẩn thận trong thư viện cuộc đời anh.

Đêm đã về khuya, nhưng Minh Khang vẫn đứng đó, ngắm nhìn thành phố. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực, như gánh nặng ngàn cân đã được trút bỏ. Anh sẽ không còn là phiên bản cố chấp, mệt mỏi của những năm tháng cũ. Anh sẽ là một Minh Khang mới, một người đã học được bài học lớn nhất về tình yêu, về sự chấp nhận, và về việc để cho người mình yêu được bay cao, dù hạnh phúc đó không có mình. Anh quay người, bước đi, bóng anh đổ dài trên sàn kính, hướng về phía thang máy, để lại phía sau một quá khứ đã được cất giữ, và mở ra một tương lai đang chờ đợi anh tự tay định nghĩa.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free