Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 314: Bình Yên Sau Bão Lòng: Khi Thời Điểm Không Thuộc Về Anh
Minh Khang mở mắt, ánh nắng sớm đã len lỏi qua tấm rèm mỏng màu kem, vẽ những vệt sáng dài trên sàn gỗ óc chó bóng loáng, xuyên qua không gian rộng lớn của căn phòng ngủ chính. Đêm qua, anh đã đứng rất lâu trên sân thượng của tòa nhà Landmark 81, để gió cuốn đi những mảnh vỡ cuối cùng của một ảo vọng, của một nỗi ám ảnh dai dẳng mang tên Yến Chi. Giờ đây, khi bình minh lên, cảm giác nhẹ nhõm vẫn còn nguyên vẹn, như một làn gió mát sau cơn bão, nhưng đi kèm với nó là một khoảng trống mênh mông, khó tả. Nó không phải nỗi đau xé lòng như những lần trước, mà là sự vắng lặng đến ngỡ ngàng của một chiến trường vừa dứt tiếng súng – tất cả đã kết thúc, nhưng dư âm của trận chiến nội tâm vẫn còn vọng lại trong không gian tĩnh mịch của tâm hồn anh.
Anh khẽ vươn vai, rời khỏi chiếc giường kingsize rộng lớn được bọc bằng lụa cao cấp. Cơ thể anh vẫn còn cảm thấy chút mỏi mệt sau một đêm dài suy tư, nhưng tâm trí lại thanh thoát hơn bao giờ hết. Căn hộ penthouse này, với thiết kế hiện đại, tối giản và sang trọng, thường mang lại cho anh cảm giác tự hào về những gì mình đã đạt được sau bao năm tháng lao động miệt mài không ngừng nghỉ. Kính cường lực từ sàn đến trần phô bày toàn cảnh thành phố đang thức giấc, những tòa nhà cao tầng lấp lánh dưới nắng ban mai, những con đường bắt đầu tấp nập dòng xe cộ như những mạch máu đang bơm sự sống vào đô thị. Nội thất nhập khẩu đắt tiền, tông màu trầm ấm, mùi hương gỗ quý thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi nước hoa nam tính còn vương vấn trên lớp ga trải giường. Tất cả đều là biểu tượng cho "sự ổn định" mà anh từng khao khát, từng tin rằng đó là điều kiện tiên quyết để xứng đáng yêu một ai đó, để có thể xây dựng một mái ấm vững chắc, một tương lai đảm bảo.
Thế nhưng, sự ổn định đó đã đổi lấy cái giá quá đắt – anh đã bỏ lỡ thời điểm. Cái giá là những năm tháng tuổi trẻ, là những khoảnh khắc đáng lẽ ra phải dành cho tình yêu, cho những rung động hồn nhiên nhất.
"Thời điểm..." Minh Khang thì thầm, giọng nói trầm lắng hòa vào không gian tĩnh mịch của căn phòng, như một lời thú nhận với chính mình, một sự thừa nhận cay đắng mà anh đã lảng tránh bấy lâu nay. Anh bước đến bên cửa sổ lớn, đặt lòng bàn tay lên tấm kính mát lạnh, cảm nhận sự sống đang chảy trôi bên dưới lòng bàn tay mình. "Một từ đơn giản, nhưng lại định đoạt tất cả. Mình đã hiểu ra quá muộn." Ánh mắt anh sâu thẳm, ẩn chứa sự suy tư quen thuộc, nhưng giờ đây không còn là sự mệt mỏi hay dằn vặt của một người đang cố níu kéo điều không thể. Thay vào đó là một nỗi buồn được chấp nhận, một sự tiếc nuối thanh tao, như thể anh đang nhìn ngắm một tác phẩm nghệ thuật đẹp đẽ nhưng đã không thể sở hữu, chỉ có thể thưởng thức từ xa, với một tâm thế bình thản hơn.
Anh nhớ lại lời của Hoàng Nam, nhớ lại cảm giác giải thoát đêm qua khi anh chấp nhận rằng mong muốn hạnh phúc cho Yến Chi, dù không có anh, đã thực sự gột rửa đi một phần nào đó trong tâm hồn anh. Nhưng sự gột rửa ấy cũng để lại một khoảng trống, một mảnh đất hoang cần được gieo trồng lại. Anh đã dành quá nhiều năm để theo đuổi những mục tiêu bên ngoài, để xây dựng một "phiên bản hoàn hảo" của chính mình, một phiên bản chỉn chu, thành công và lý trí. Anh đã quên mất rằng tình yêu không phải là một món đồ xa xỉ chỉ có thể mua được khi đã đủ đầy. Tình yêu là một hạt mầm, cần được gieo trồng và chăm sóc ngay trong những khoảnh khắc bấp bênh nhất của cuộc đời, cần sự vun đắp liên tục, chứ không phải một kế hoạch bị trì hoãn vô thời hạn. Anh đã sai khi nghĩ rằng anh có thể "hoãn" tình yêu lại, để rồi sau này quay lại tìm nó như một món đồ thất lạc, như thể nó sẽ vẫn ở đó chờ đợi anh.
Anh chậm rãi đi quanh căn hộ, bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ, tiếng bước chân anh như những nốt nhạc trầm trong bản giao hưởng của buổi sáng. Tiếng nhạc không lời cổ điển từ hệ thống âm thanh vòm vang vọng khắp căn phòng, lấp đầy không gian tĩnh lặng, như một bản nhạc nền cho những suy tư của anh, giúp anh sắp xếp lại những dòng suy nghĩ hỗn độn. Ánh nắng sớm rọi vào từng ngóc ngách, làm sáng bừng những cuốn sách xếp ngay ngắn trên kệ, những bức tranh trừu tượng treo trên tường, những vật phẩm trang trí tinh xảo. Minh Khang dừng lại trước giá sách lớn, cao từ sàn đến trần, chứa đầy những cuốn sách về kinh tế, quản trị, những báo cáo tài chính dày cộp, những luận văn chuyên ngành. Chúng là minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ của anh, cho con đường mà anh đã chọn – con đường của sự nghiệp và thành công vật chất. Nhưng giữa những cuốn sách khô khan ấy, anh nhận ra vài cuốn tiểu thuyết cũ, những tập thơ mà anh từng đọc khi còn là sinh viên – những thứ đã bị anh cất vào quên lãng từ lâu, nhường chỗ cho những mục tiêu thực dụng hơn, những con số khô khan và những kế hoạch kinh doanh.
Anh bắt đầu dọn dẹp. Không phải là một cuộc tổng vệ sinh đơn thuần, mà là một sự sắp xếp lại mang tính biểu tượng cho tâm hồn, một cách để anh tái thiết lại không gian sống, cũng như tái thiết lại chính bản thân mình. Anh cất đi những tập tài liệu cũ đã hoàn thành, những ghi chú không còn cần thiết, đặt chúng vào một chiếc hộp riêng, dán nhãn "Quá khứ đã hoàn thành", như một cách đóng lại một chương của cuộc đời. Anh nhặt lên một bức ảnh nhỏ, chụp anh và Hoàng Nam trong một chuyến du lịch công tác vài năm trước, đặt nó vào khung ảnh mới trên bàn làm việc, giữa những thiết bị công nghệ hiện đại. Anh cũng tìm thấy một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ mun, bên trong có vài tấm vé xem phim cũ, một chiếc kẹp tóc nhỏ màu xanh mà Yến Chi đã đánh rơi trong lần gặp gỡ thứ hai, một vài cánh hoa khô từ bó hoa anh đã tặng cô. Anh nhìn chúng thật lâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của thời gian đã phủ lên những kỷ vật đó. Không còn đau đớn dữ dội, mà chỉ là một sự chấp nhận lặng lẽ, một nỗi buồn dịu dàng. Anh không vứt bỏ chúng, mà cất chúng vào một ngăn kéo riêng, sâu nhất, dưới cùng của bàn làm việc, như cất giữ những trang nhật ký đã viết xong. Chúng sẽ không còn ảnh hưởng đến hiện tại của anh, nhưng cũng không bị lãng quên hoàn toàn. Đó là một phần của anh, một phần của câu chuyện đã qua, một dấu ấn không thể phai mờ.
Mùi nước hoa nam tính còn vương vấn trên chiếc áo vest màu xám than anh vừa thay ra, lẫn với mùi hương của cà phê mới pha từ máy pha cà phê tự động đặt ở góc bếp. Anh pha cho mình một ly cà phê đen, không đường, nhấp từng ngụm chậm rãi. Vị đắng lan tỏa trong khoang miệng, đọng lại nơi đầu lưỡi, giống như dư vị của những bài học cuộc đời. Đắng, nhưng cần thiết để giúp anh tỉnh táo và đối diện với thực tại một cách rõ ràng nhất.
Anh đã từng tin rằng sự ổn định tài chính và địa vị xã hội sẽ mang lại hạnh phúc viên mãn, một nền tảng vững chắc cho mọi mối quan hệ. Anh đã lao vào công việc như một con thiêu thân, thức trắng nhiều đêm, bỏ lỡ những cuộc hẹn hò, những khoảnh khắc đáng lẽ ra phải dành cho tình yêu. Anh đã nghĩ rằng Yến Chi sẽ chờ đợi, rằng tình yêu của họ, nếu có, sẽ đủ lớn để vượt qua mọi thử thách, mọi khoảng cách thời gian. Nhưng anh đã quên mất rằng, tình yêu cũng có thời hạn, cũng cần được vun đắp. Nó không phải là một chiếc công tắc, có thể bật tắt tùy ý khi anh đã sẵn sàng.
Minh Khang nhìn đồng hồ đeo tay – một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt tiền, mặt số xanh thẫm, biểu tượng của thành công và sự đúng giờ. Mỗi tích tắc của kim đồng hồ như nhắc nhở anh về những giây phút đã trôi qua, không thể lấy lại. Anh đã từng dùng thời gian để chạy đua với mục tiêu, giờ đây anh nhận ra, thời gian cũng là một thước đo của tình yêu, của những cơ hội đã mất không bao giờ trở lại.
Anh bước ra ban công rộng rãi, nơi có hồ bơi vô cực nhỏ và một vài chậu cây cảnh được chăm sóc tỉ mỉ, tạo nên một không gian xanh mát giữa lòng đô thị. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát buổi sáng sớm khẽ vuốt qua tóc, mang theo hơi thở của thành phố đang bừng tỉnh. Tiếng gió rít qua ô cửa kính, mang theo hơi thở của thành phố. Dưới kia, cuộc sống vẫn tiếp diễn không ngừng. Những con người vội vã, những câu chuyện mới đang bắt đầu. Anh đã từng nghĩ rằng thế giới sẽ dừng lại khi anh đau khổ, nhưng không, nó vẫn quay, vẫn tiếp diễn, vẫn không ngừng tạo ra những phiên bản mới của cuộc sống, những khởi đầu mới. Anh cũng cần phải như vậy.
Buông bỏ không phải là quên đi một cách tuyệt đối, không phải là chối bỏ những gì đã qua. Buông bỏ là chấp nhận rằng một chương đã khép lại, và đến lúc phải viết một chương mới, với những nét bút tươi sáng hơn. Nó không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh để đối diện với sự thật và tiến về phía trước một cách dũng cảm. Minh Khang hít một hơi thật sâu lần nữa, cảm nhận luồng không khí trong lành tràn vào lồng ngực. Anh sẽ không còn bị ám ảnh bởi Yến Chi, không còn níu kéo một quá khứ đã qua, một tình yêu "đúng người, sai thời điểm". Anh sẽ tìm kiếm hạnh phúc và ý nghĩa cho riêng mình, bằng cách tự tay định nghĩa lại cuộc đời mình.
Anh quay vào trong, ánh mắt kiên định hơn, một sự kiên định mới mẻ không đến từ sự cố chấp, mà từ sự chấp nhận. Đã đến lúc phải thay đổi. Không chỉ là thay đổi cách sống, mà là thay đổi cả bản thân, từ trong sâu thẳm tâm hồn. Anh nhìn vào lịch làm việc dày đặc trên iPad, gạch bỏ một vài cuộc họp không quá quan trọng, thay vào đó là những khoảng trống. Khoảng trống để suy nghĩ, để thở, để sống cho chính mình, để tái khám phá những sở thích đã bị bỏ quên từ lâu. Anh quyết định sẽ đăng ký một khóa học nấu ăn, điều mà anh từng muốn làm nhưng luôn bị công việc cuốn đi. Hoặc có thể là một chuyến đi phượt lên vùng núi phía Bắc, khám phá những cung đường mới mẻ, những con người mới. Những ý tưởng đó bỗng nhiên hiện lên trong đầu anh, mang theo một làn gió mới mẻ, một sự hứng khởi đã lâu không cảm nhận được. Sự bình yên trong lòng anh, dù đau đáu, nhưng đã chuyển hóa thành một nguồn năng lượng mới, một sự giải thoát mạnh mẽ. Anh đã sẵn sàng cho một hành trình khác, một phiên bản mới của Minh Khang, không còn bị ràng buộc bởi những định nghĩa cũ về thành công và hạnh phúc.
***
Mấy tiếng đồng hồ sau, khi thành phố đã ngả sang màu chiều tà dịu mát, Minh Khang tìm đến Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa', nơi anh từng có những cuộc hẹn lỡ làng với Yến Chi, và cũng là nơi anh thường tìm đến để suy tư mỗi khi lòng nặng trĩu. Hôm nay, không gian quán vẫn ấm cúng như mọi khi, nhưng cảm giác trong lòng anh đã khác. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ vang vọng, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách vãng lai, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, như thể thời gian ở đây trôi chậm hơn bên ngoài. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, thoảng hương hoa nhài từ khu vườn nhỏ phía sau, mang đến một sự dễ chịu quen thuộc, một sự an ủi nhẹ nhàng cho tâm hồn.
Hoàng Nam đã ngồi đợi sẵn ở một góc quen thuộc, cạnh ô cửa sổ nhìn ra con hẻm nhỏ với giàn hoa giấy rủ bóng, những cánh hoa màu tím phai phai rung rinh trong gió. Anh ấy vẫn như xưa, dáng người thư sinh, đeo kính gọng kim loại, ăn mặc lịch sự với chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt được là phẳng phiu. Nụ cười nhẹ trên môi Nam khi thấy anh, một nụ cười ấm áp và thấu hiểu, không cần lời nói cũng đủ để Minh Khang cảm thấy được chia sẻ.
"Chào Khang," Hoàng Nam khẽ nói, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn như thường lệ, không hề có chút vội vã nào. "Trông cậu khác đi nhiều."
Minh Khang ngồi xuống đối diện, nhấp một ngụm cà phê sữa đá do Nam đã gọi sẵn cho anh. Vị đắng của cà phê hòa quyện với vị ngọt của sữa, vị mát lạnh của đá tan chảy trong miệng, giống như cuộc sống của anh lúc này – ngọt ngào pha lẫn cay đắng, nhưng không còn sự hỗn loạn hay tuyệt vọng. "Ừm, mình nghĩ vậy," anh đáp, ánh mắt trầm tĩnh nhưng không còn vẻ mệt mỏi hay đau đáu của những ngày trước. "Sau đêm qua, có lẽ mình đã... tìm thấy một phần của sự bình yên. Một sự bình yên đau đáu nhưng chân thành."
Hoàng Nam gật đầu, ánh mắt ẩn chứa sự động viên, như một người anh trai luôn dõi theo và ủng hộ. "Anh hiểu cảm giác đó. Một sự bình yên đi kèm với trống rỗng, đúng không? Nhưng đó là một sự nhẹ nhõm cần thiết."
Minh Khang khẽ thở dài, một hơi thở dài mang theo cả sự giải tỏa. "Đúng vậy, Nam ạ. Nhẹ nhõm, nhưng cũng trống rỗng lạ lùng. Giống như một cái cây vừa rụng hết lá vào mùa đông, để lộ ra những cành trơ trụi. Nó không còn nặng nề, nhưng cũng chưa thể đâm chồi nảy lộc. Mình đã chấp nhận mất rồi. Chấp nhận rằng thời điểm của mình với Chi đã qua. Mình đã từng nghĩ rằng có thể quay lại, có thể níu kéo, nhưng giờ thì mình hiểu, có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và mình đã là phiên bản sai của Chi, ở đúng thời điểm của cô ấy. Một phiên bản quá chậm trễ, quá lý trí."
Hoàng Nam nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá khô khẽ rơi theo gió, như biểu tượng cho những gì đã qua đi. "Thời điểm... nó quan trọng hơn tất cả, Khang à. Anh đã thấy nhiều người vì bỏ lỡ thời điểm mà hối tiếc cả đời. Nhưng chấp nhận được điều đó, như cậu bây giờ, đó đã là một bước tiến lớn rồi. Nó cho thấy cậu đã trưởng thành hơn rất nhiều." Anh quay lại nhìn Minh Khang, giọng nói đầy chân thành, không hề phán xét. "Giờ là lúc anh phải sống cho mình, Khang. Không phải để lấp đầy khoảng trống của ai khác, không phải để cố gắng chứng tỏ điều gì, mà là để xây dựng một tương lai mới cho chính anh. Một phiên bản mới, mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn. Một phiên bản không còn bị ám ảnh bởi những tiếc nuối hay những 'nếu như' của quá khứ."
Minh Khang nhìn vào đôi mắt chân thành của bạn, cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. "Mình biết. Mình đã dành quá nhiều thời gian để nhìn về phía sau, để cố gắng níu kéo một thứ đã thuộc về quá khứ. Nó giống như việc mình cứ đứng dưới mưa mà tìm dấu chân một người đã đi qua từ lâu. Vô ích. Mình đã để nỗi sợ hãi về sự không ổn định che mờ lý trí, để rồi đánh mất đi cơ hội của mình."
"Đúng vậy," Hoàng Nam đồng tình, giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự sâu sắc. "Và cậu xứng đáng có được hạnh phúc của riêng mình. Yến Chi đã tìm thấy bến đỗ của cô ấy, và cậu cũng cần tìm thấy bến đỗ cho mình, Khang. Không phải để so sánh, không phải để chứng minh điều gì, mà là để sống trọn vẹn, để tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống của chính mình." Anh đặt tay lên vai Minh Khang, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, như một lời khẳng định về tình bạn sâu sắc. "Đừng sợ sự trống rỗng. Đó là cơ hội để cậu lấp đầy bằng những điều mới mẻ, những trải nghiệm mới, những niềm vui mới. Hãy mở lòng mình ra, Khang. Đừng đóng chặt cánh cửa lại chỉ vì một lần lỡ nhịp, một lần sai thời điểm."
Minh Khang nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận lời nói của bạn thấm sâu vào tâm trí, như những giọt mưa thấm vào đất khô cằn. "Mở lòng... Mình không biết nữa. Có lẽ mình đã quá quen với việc đóng cửa lòng mình lại, để tập trung vào công việc, vào những mục tiêu vật chất. Mình đã tin rằng chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó, mới có thể mang lại hạnh phúc cho người mình yêu." Anh khẽ cười tự giễu, một nụ cười pha chút chua chát. "Nhưng giờ thì mình hiểu, sự ổn định đó... và cái giá của nó không hề rẻ. Nó là những tháng năm tuổi trẻ, là những cơ hội, là tình yêu. Nó là những khoảnh khắc mà mình đã bỏ lỡ, những cảm xúc mà mình đã chôn vùi."
"Bài học nào cũng có giá của nó, Khang," Hoàng Nam nói, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng đầy thuyết phục. "Quan trọng là cậu đã học được gì từ đó. Cậu sẽ không còn là phiên bản cũ, cố chấp của những năm tháng trước. Cậu sẽ là một Minh Khang mới, một người đã học được bài học lớn nhất về tình yêu, về sự chấp nhận, và về việc để cho người mình yêu được bay cao, dù hạnh phúc đó không có mình. Đó là một tình yêu vị tha, một tình yêu trưởng thành."
Họ tiếp tục trò chuyện về những kế hoạch trong tương lai của Minh Khang. Anh kể cho Hoàng Nam nghe về ý định đăng ký khóa học nấu ăn, về chuyến đi phượt mà anh đang ấp ủ, về mong muốn được học thêm một ngôn ngữ mới. Hoàng Nam lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại đưa ra những gợi ý, những lời động viên. "Đó là một ý tưởng tuyệt vời, Khang. Đã đến lúc cậu nên làm những điều mình thích, những điều mà trước đây cậu luôn bị công việc cuốn đi. Hãy tập trung vào bản thân, vào việc phát triển những khía cạnh khác của cuộc sống, những đam mê đã bị lãng quên. Biết đâu, trên những hành trình mới, cậu sẽ tìm thấy những điều bất ngờ khác, những mối quan hệ mới. Cuộc sống luôn có những điều kỳ diệu dành cho những người dám mở lòng và đón nhận." Hoàng Nam gợi ý về việc Minh Khang nên 'mở lòng' với những điều mới mẻ trong cuộc sống, ám chỉ khả năng xuất hiện những mối quan hệ khác trong tương lai, một cách tinh tế và đầy hy vọng.
Minh Khang nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa bụi li ti bắt đầu rơi, tạo nên những vệt nước mờ ảo trên tấm kính, làm cảnh vật bên ngoài trở nên lãng đãng hơn. Quán cà phê "Dấu Chân Mưa" đúng như tên gọi của nó, luôn mang đến những khoảnh khắc lắng đọng. Anh cảm thấy một sự thanh thản lạ kỳ. Nỗi đau vẫn còn đó, như một vết sẹo sâu trong tim, nhưng nó không còn rỉ máu hay nhức nhối. Nó đã hóa thành một phần của anh, một lời nhắc nhở về những gì đã qua, và những gì anh đã học được. Anh đã từng nghĩ rằng việc buông bỏ sẽ là một thất bại, là một sự yếu đuối. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, đó là một hành động của sức mạnh, của sự trưởng thành. Anh đã sẵn sàng để viết một chương mới, không phải để chạy trốn quá khứ, mà để trân trọng hiện tại và hướng tới tương lai với một tâm thế cởi mở hơn, bình yên hơn.
***
Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những vệt nắng chiều cuối cùng, Minh Khang tìm đến phòng tập gym quen thuộc. Không gian ở đây hoàn toàn trái ngược với sự tĩnh lặng của căn hộ penthouse hay sự ấm cúng của quán cà phê. Tiếng nhạc EDM sôi động dội vào tai, với những âm bass mạnh mẽ, tiếng máy tập kêu ro ro liên hồi, tiếng tạ rơi loảng xoảng, tiếng thở dốc của những người đang miệt mài rèn luyện cơ thể. Mùi mồ hôi hòa lẫn với mùi cao su của sàn tập và hương nước tẩy rửa đặc trưng, tạo nên một bầu không khí tràn đầy năng lượng nhưng cũng có phần ngột ngạt, thách thức.
Minh Khang bước vào khu vực tập tạ, ánh mắt kiên định. Anh không muốn nghĩ ngợi gì thêm nữa, không muốn để những suy tư cuốn mình đi. Giờ là lúc anh cần giải tỏa tất cả những cảm xúc còn vương vấn trong lòng bằng sức lực thể chất, biến nỗi buồn thành động lực. Anh chọn mức tạ nặng nhất mà anh có thể nâng, hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn không khí, và bắt đầu. Mỗi lần đẩy tạ lên, anh cảm thấy như đang dồn nén tất cả những nỗi tiếc nuối, những ám ảnh về quá khứ, những gánh nặng tâm lý vào đó, rồi giải phóng chúng khi tạ hạ xuống, như trút bỏ một phần của bản thân cũ kỹ.
Mồ hôi bắt đầu vã ra, ướt đẫm lưng áo sơ mi thể thao. Từng thớ cơ bắp căng cứng, rã rời sau mỗi hiệp, nhưng tinh thần anh lại càng lúc càng sảng khoái, càng lúc càng minh mẫn hơn. Ánh đèn neon trắng sáng trong phòng tập phản chiếu qua những tấm gương lớn, tạo ra vô số hình ảnh của anh đang vật lộn với tạ, với chính giới hạn của bản thân. Anh nhìn vào gương, thấy một hình ảnh đã thay đổi – không còn là Minh Khang của sự mệt mỏi, của nỗi ám ảnh triền miên về Yến Chi. Đôi mắt anh vẫn sâu, nhưng giờ đây có thêm sự kiên cường, ý chí. Khuôn mặt góc cạnh, vóc dáng cân đối, có phần gầy guộc ở những năm đầu vì làm việc quá sức, nay đã rắn rỏi và mạnh mẽ hơn, từng đường nét trở nên sắc sảo hơn. Anh đang cố gắng tái tạo bản thân, không chỉ về mặt thể chất mà còn cả tinh thần, xây dựng một pháo đài vững chắc từ bên trong.
"Mỗi giọt mồ hôi là một phần của quá khứ được bỏ lại," Minh Khang độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, hòa cùng tiếng nhạc ồn ào nhưng không thể át đi được tiếng lòng anh. "Mỗi lần nâng tạ là một gánh nặng được trút bỏ, một bước tiến về phía trước. Cơ thể này sẽ mạnh mẽ hơn, và tinh thần cũng vậy. Thời điểm của Yến Chi đã qua, nhưng thời điểm của Minh Khang, của một phiên bản mới, đang bắt đầu. Một phiên bản không còn trì hoãn, không còn sợ hãi." Anh siết chặt quai tạ, dồn hết sức lực cho lần đẩy cuối cùng, cảm nhận cơn đau nhức lan tỏa khắp cơ bắp nhưng không hề nao núng.
Anh đã từng tin rằng sự hoàn hảo đến từ việc kiểm soát mọi thứ, từ việc lên kế hoạch chi tiết cho từng bước đi trong cuộc đời, từng mối quan hệ. Nhưng cuộc sống lại chứng minh điều ngược lại một cách nghiệt ngã. Có những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát, có những thứ không thể lên kế hoạch. Tình yêu là một trong số đó. Nó đến vào những thời điểm không ngờ, và ra đi cũng bất chợt, không theo một kịch bản nào. Anh đã học được rằng, đôi khi, sự mạnh mẽ không nằm ở việc nắm giữ một cách cố chấp, mà là ở việc buông bỏ một cách dũng cảm, chấp nhận sự thật và tiến về phía trước.
Sau khi hoàn thành bài tập, cơ thể Minh Khang rã rời, từng thớ cơ nhức mỏi, nhưng tâm trí anh lại thanh thoát đến lạ. Anh bước vào phòng tắm, để dòng nước lạnh từ vòi sen gột rửa đi lớp mồ hôi, lớp bụi bẩn, và cả những mảnh vụn cảm xúc còn sót lại trong tâm hồn. Nước lạnh buốt chạm vào da thịt, khiến anh rùng mình, nhưng cũng mang đến một cảm giác tươi mới, hồi sinh, như thể mọi lo toan, mọi phiền muộn đều đang bị cuốn trôi. Nó như một nghi thức thanh tẩy, gột rửa tất cả những nặng nề, để lại một tâm hồn trong trẻo hơn, nhẹ nhõm hơn.
Anh đứng dưới vòi sen thật lâu, để nước chảy qua đầu, qua vai, qua lồng ngực, cảm nhận sự tinh khiết của nó. Anh nhắm mắt lại, và lần này, khi hình ảnh Yến Chi hiện lên, nó không còn mang theo sự đau đớn hay tiếc nuối tột cùng. Đó là hình ảnh của một người bạn cũ, một ký ức đẹp đẽ nhưng đã thuộc về quá khứ, được cất giữ cẩn thận trong thư viện cuộc đời anh. Anh mỉm cười nhẹ. Anh đã từng yêu Yến Chi bằng tất cả những gì anh có, ở những phiên bản khác nhau của chính mình. Và giờ đây, anh sẽ yêu cô theo một cách khác, một cách không cần phải sở hữu, chỉ cần biết rằng cô ấy đang hạnh phúc, đó là đủ.
Khi bước ra khỏi phòng tắm, Minh Khang cảm thấy như mình vừa được tái sinh. Anh khoác lên người bộ quần áo sạch sẽ, cảm nhận sự thoải mái, nhẹ nhõm đến lạ lùng. Ánh mắt anh nhìn vào gương, thấy một người đàn ông đã trải qua nhiều thăng trầm, nhiều nỗi đau, nhưng giờ đây đã tìm thấy sự bình yên. Anh đã chấp nhận sự thật nghiệt ngã: thời điểm quan trọng hơn tất cả, và anh đã bỏ lỡ thời điểm của mình với Yến Chi. Nhưng sự chấp nhận đó không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới, một chương mới đầy hứa hẹn.
Anh đã buông bỏ được gánh nặng của quá khứ, không còn bị ám ảnh bởi những "nếu như" hay những hối tiếc. Anh sẽ không còn là phiên bản cố chấp, m���t mỏi của những năm tháng cũ. Anh sẽ là một Minh Khang mới, một người đã học được bài học lớn nhất về tình yêu, về sự chấp nhận, và về việc để cho người mình yêu được bay cao, dù hạnh phúc đó không có mình. Anh sẽ sống trọn vẹn, không hối tiếc, không còn chần chừ.
Minh Khang rời khỏi phòng gym, bước ra con phố đã lên đèn. Thành phố về đêm lung linh huyền ảo, những ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, vẽ nên một bức tranh sống động. Anh hít thở sâu, cảm nhận mùi không khí trong lành, mát mẻ của đêm Sài Gòn. Anh sẽ không còn nhìn về phía sau. Anh sẽ bước đi trên con đường của riêng mình, hướng về phía trước, nơi có một tương lai đang chờ đợi anh tự tay định nghĩa, nơi có một phiên bản mới của Minh Khang đang chờ được khám phá.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.