Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 315: Chương Mới: Giai Điệu Của Riêng Anh

Minh Khang rời khỏi phòng gym, bước ra con phố đã lên đèn. Thành phố về đêm lung linh huyền ảo, những ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, vẽ nên một bức tranh sống động. Anh hít thở sâu, cảm nhận mùi không khí trong lành, mát mẻ của đêm Sài Gòn. Anh sẽ không còn nhìn về phía sau. Anh sẽ bước đi trên con đường của riêng mình, hướng về phía trước, nơi có một tương lai đang chờ đợi anh tự tay định nghĩa, nơi có một phiên bản mới của Minh Khang đang chờ được khám phá.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp đậu trên khung cửa sổ penthouse, Minh Khang đã có mặt ở phòng tập gym quen thuộc. Không khí bên trong vẫn đặc quánh mùi cao su, mùi mồ hôi hòa lẫn hương nước tẩy rửa và chút thoang thoảng của nước hoa thể thao – một hỗn hợp hương vị đặc trưng mà giờ đây anh thấy quen thuộc đến lạ. Tiếng máy chạy bộ rào rào, tiếng tạ va vào nhau loảng xoảng, cùng nhịp điệu dồn dập của những bản nhạc điện tử sôi động, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự nỗ lực và năng lượng. Phòng tập hiện đại, rộng rãi với những hàng gương lớn phản chiếu không gian, khiến mọi thứ trở nên vô tận. Ánh sáng trắng từ đèn huỳnh quang và ánh đèn LED dọc theo trần nhà làm nổi bật từng thớ cơ, từng giọt mồ hôi của những người đang miệt mài rèn luyện. Minh Khang, với thân hình cao ráo, vóc dáng đã trở nên rắn rỏi và cân đối hơn nhiều so với Minh Khang gầy guộc của những năm đầu sự nghiệp, bước thẳng đến khu vực tạ. Anh mặc một chiếc áo ba lỗ màu xám than, để lộ bờ vai rộng và bắp tay cuồn cuộn. Tóc anh cắt ngắn gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay suy tư thường trực, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và một chút kiên định. Đôi mắt sâu của anh, từng chứa đựng nhiều nỗi niềm, giờ đây phản chiếu ánh đèn gym, lấp lánh một sự quyết tâm mới.

Anh chọn một mức tạ nặng, siết chặt quai, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua lòng bàn tay. Từng động tác đẩy tạ của anh dứt khoát, mạnh mẽ, nhưng cũng đầy kiểm soát. Mồ hôi bắt đầu thấm đẫm chiếc áo, tạo thành những vệt sẫm màu trên vải. Anh thở ra nặng nhọc, tiếng hít vào sâu, dồn nén. Cơn đau nhức lan tỏa khắp cơ bắp, nhưng Minh Khang không hề nao núng. Anh coi đó là một phần tất yếu của quá trình, là tín hiệu cho thấy cơ thể anh đang thay đổi, đang trở nên mạnh mẽ hơn. Anh không còn tập luyện để quên đi một điều gì đó, hay để trốn chạy khỏi nỗi đau. Giờ đây, mỗi buổi tập là một cách anh khẳng định sự hiện diện của mình, khẳng định quyền được sống trọn vẹn và khỏe mạnh.

"Mỗi giọt mồ hôi là một phần của quá khứ được rũ bỏ," Minh Khang độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, hòa cùng tiếng nhạc ồn ào nhưng không thể át đi được tiếng lòng anh. "Cơ thể đau đớn, nhưng tâm trí lại thanh thản lạ kỳ." Anh cảm nhận được sự kết nối giữa thể chất và tinh thần. Khi cơ thể được giải phóng năng lượng, tâm trí anh cũng trở nên minh mẫn hơn, không còn bị giam hãm bởi những suy nghĩ luẩn quẩn về quá khứ. Anh không còn nghĩ đến Yến Chi với sự tiếc nuối tột cùng hay nỗi ám ảnh. Giờ đây, hình ảnh cô chỉ thoáng qua, như một làn gió nhẹ, không đủ sức làm lay động cây đại thụ đang vững vàng bám rễ. Anh đã chấp nhận rằng, có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và anh, ở phiên bản hiện tại, đã học cách tự yêu lấy mình, tự chăm sóc lấy mình trước khi nghĩ đến việc yêu thương ai khác.

Huấn luyện viên An, người đàn ông với dáng người cân đối, khỏe mạnh và gương mặt luôn tươi tắn, tràn đầy năng lượng, bước đến bên cạnh Minh Khang. Anh An mặc một bộ đồ tập năng động, màu sắc tươi sáng, tạo nên sự tương phản với vẻ trầm tĩnh của Minh Khang. "Cố lên anh Khang, một set nữa thôi!" Anh An khích lệ, giọng nói đầy nhiệt huyết. "Cảm giác này là kết quả của sự nỗ lực! Anh đang làm rất tốt, cơ bắp anh đang phát triển rất đẹp." Minh Khang thở dốc, nhưng nở một nụ cười nhẹ. Anh gật đầu, siết chặt quai tạ thêm một lần nữa, dồn hết sức lực cho lần đẩy cuối cùng. "Một... hai... ba..." Huấn luyện viên An đếm nhịp, ánh mắt tập trung theo dõi từng động tác của Minh Khang. Khi hoàn thành set tập cuối cùng, Minh Khang buông tạ xuống, tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên. Anh dựa lưng vào ghế, thở ra một hơi thật dài, cảm nhận cơn nhức mỏi lan tỏa khắp cơ thể. Nhưng đó không phải là sự đau đớn khó chịu, mà là cảm giác sảng khoái sau khi vượt qua giới hạn của bản thân, là minh chứng cho sự kiên trì và kỷ luật. Anh lau đi những giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán bằng mu bàn tay, ánh mắt lấp lánh một niềm vui thầm kín.

Sau buổi tập, Minh Khang bước vào phòng tắm, để dòng nước lạnh từ vòi sen gột rửa đi lớp mồ hôi, lớp bụi bẩn, và cả những mảnh vụn cảm xúc còn sót lại trong tâm hồn. Nước lạnh buốt chạm vào da thịt, khiến anh rùng mình, nhưng cũng mang đến một cảm giác tươi mới, hồi sinh, như thể mọi lo toan, mọi phiền muộn đều đang bị cuốn trôi. Nó như một nghi thức thanh tẩy, gột rửa tất cả những nặng nề, để lại một tâm hồn trong trẻo hơn, nhẹ nhõm hơn. Anh đứng dưới vòi sen thật lâu, để nước chảy qua đầu, qua vai, qua lồng ngực, cảm nhận sự tinh khiết của nó. Anh nhắm mắt lại, và lần này, khi hình ảnh Yến Chi hiện lên, nó không còn mang theo sự đau đớn hay tiếc nuối tột cùng. Đó là hình ảnh của một người bạn cũ, một ký ức đẹp đẽ nhưng đã thuộc về quá khứ, được cất giữ cẩn thận trong thư viện cuộc đời anh. Anh mỉm cười nhẹ. Anh đã từng yêu Yến Chi bằng tất cả những gì anh có, ở những phiên bản khác nhau của chính mình. Và giờ đây, anh sẽ yêu cô theo một cách khác, một cách không cần phải sở hữu, chỉ cần biết rằng cô ấy đang hạnh phúc, đó là đủ. Khi bước ra khỏi phòng tắm, Minh Khang cảm thấy như mình vừa được tái sinh. Anh khoác lên người bộ quần áo sạch sẽ, cảm nhận sự thoải mái, nhẹ nhõm đến lạ lùng. Anh nhìn vào gương, thấy một người đàn ông đã trải qua nhiều thăng trầm, nhiều nỗi đau, nhưng giờ đây đã tìm thấy sự bình yên. Anh đã chấp nhận sự thật nghiệt ngã: thời điểm quan trọng hơn tất cả, và anh đã bỏ lỡ thời điểm của mình với Yến Chi. Nhưng sự chấp nhận đó không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới, một chương mới đầy hứa hẹn. Anh đã buông bỏ được gánh nặng của quá khứ, không còn bị ám ảnh bởi những "nếu như" hay những hối tiếc. Anh sẽ không còn là phiên bản cố chấp, mệt mỏi của những năm tháng cũ. Anh sẽ là một Minh Khang mới, một người đã học được bài học lớn nhất về tình yêu, về sự chấp nhận, và về việc để cho người mình yêu được bay cao, dù hạnh phúc đó không có mình. Anh sẽ sống trọn vẹn, không hối tiếc, không còn chần chừ.

* * *

Chiều muộn cùng ngày, sau giờ làm, thay vì về thẳng căn penthouse quen thuộc để đối mặt với sự tĩnh lặng đôi khi đến đáng sợ, Minh Khang quyết định rẽ vào Nhà Sách FAHASA. Đây là một trong những nhà sách lớn nhất thành phố, rộng rãi và nhiều tầng, với các dãy kệ sách cao vút như những mê cung tri thức. Không khí bên trong yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người tìm kiếm tri thức, và tiếng nhạc không lời du dương, êm ái, tạo nên một bầu không khí tri thức và thoải mái. Mùi giấy mới, mực in thoang thoảng hòa quyện với chút hương cà phê từ quầy nhỏ ở góc nhà sách, tạo nên một tổng thể dễ chịu, mời gọi. Minh Khang, giờ đây đã thay bộ đồ tập bằng chiếc áo polo màu xanh navy cùng quần chinos lịch sự, đeo chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc, bước đi chậm rãi giữa các kệ sách. Anh để ánh mắt mình lướt qua hàng trăm, hàng ngàn tựa sách với đủ mọi thể loại, từ kinh tế, kỹ năng sống cho đến văn học, lịch sử, nghệ thuật. Đã bao lâu rồi anh không dành thời gian cho những thứ không liên quan đến công việc, đến những bản báo cáo tài chính hay kế hoạch kinh doanh? Có lẽ, đã quá lâu.

Anh dừng chân ở khu vực văn học thế giới, nơi những tác phẩm kinh điển của mọi thời đại nằm yên bình trên kệ. Anh đưa tay lướt nhẹ qua những gáy sách cũ, cảm nhận sự thô ráp của giấy, sự lạnh lẽo của bìa cứng. Anh nhớ lại những lời Hoàng Nam đã từng nói, rằng cuộc sống không chỉ có công việc và tiền bạc, mà còn có những vẻ đẹp tiềm ẩn trong nghệ thuật, trong những câu chuyện của con người. Và cũng nhớ lại lời khuyên của Ông Minh, chủ cửa hàng sách cũ, rằng sách là cánh cửa mở ra thế giới. Anh chưa từng nghĩ mình sẽ lại quay trở lại với văn học, một lĩnh vực anh đã bỏ quên từ thời sinh viên, khi mọi đam mê đều bị cuốn vào vòng xoáy của sự nghiệp và khát vọng chứng tỏ bản thân.

"Đã bao lâu rồi mình không đọc một cuốn sách không phải về kinh doanh, về chiến lược?" Minh Khang độc thoại nội tâm. "Có lẽ đã đến lúc khám phá những thế giới khác." Anh rút một cuốn tiểu thuyết kinh điển ra khỏi kệ. Bìa sách đã sờn cũ, nhưng hình ảnh minh họa trên đó lại có một sức hút kỳ lạ, mời gọi anh lật mở. Đó là một cuốn tiểu thuyết mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ đọc, một câu chuyện tình yêu đầy bi kịch và lãng mạn mà trước đây anh cho là xa vời, không thực tế. Nhưng giờ đây, khi đã trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống, đặc biệt là trong tình yêu, anh lại cảm thấy có một sự đồng cảm nào đó với những cung bậc cảm xúc phức tạp mà cuốn sách có thể mang lại.

Ông Minh, chủ cửa hàng sách, một người đàn ông dáng người mảnh khảnh, đeo kính lão, gương mặt hiền hậu và luôn thoang thoảng mùi sách cũ, bất chợt xuất hiện bên cạnh Minh Khang. Ông Minh là một người yêu sách đích thực, luôn dành thời gian để sắp xếp và đọc sách trong cửa hàng của mình. Ông nhìn Minh Khang với ánh mắt ấm áp, quen thuộc. "Tìm được điều hay ho gì không cháu?" Ông Minh hỏi nhẹ nhàng, giọng nói trầm tĩnh, từ tốn. "Đôi khi những thứ không liên quan lại mang đến nhiều cảm hứng nhất." Minh Khang quay sang, mỉm cười lịch sự. "Cháu đang thử tìm một điều gì đó mới mẻ, ông ạ." Anh chỉ vào cuốn sách trong tay. "Cuốn này... cháu chưa từng nghĩ mình sẽ đọc." Ông Minh gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ thấu hiểu. "Đó là điều hay của sách vở đấy, cháu. Mỗi cuốn sách là một thế giới mới, một góc nhìn mới. Nó không chỉ mở rộng tri thức, mà còn mở rộng cả tâm hồn." Ông đưa tay vuốt nhẹ gáy cuốn sách khác trên kệ. "Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ. Nhưng rồi, khi buông bỏ được, lại có thể nắm lấy những điều khác, những điều bất ngờ hơn." Minh Khang nghe những lời đó, cảm thấy như ông Minh đang nói về chính mình. Anh đã từng cố chấp nắm giữ, nhưng giờ đây, anh đang học cách buông bỏ để nắm lấy những điều mới mẻ, những giá trị khác cho cuộc đời mình.

Minh Khang chọn thêm một vài cuốn sách khác, bao gồm cả một cuốn sách về triết học và một cuốn hướng dẫn du lịch. Anh trả tiền ở quầy, cảm thấy một sự háo hức lạ thường, như thể anh sắp mở ra những cánh cửa mới cho tâm hồn mình. Anh không còn vội vã như trước, không còn bị cuốn theo guồng quay của công việc hay những suy nghĩ về Yến Chi. Thay vào đó, anh đang dần tìm lại sự bình yên trong những điều giản dị, trong việc khám phá những khía cạnh khác của bản thân. Anh nhận ra, sự ổn định không chỉ đến từ sự nghiệp hay tài chính, mà còn đến từ một tâm hồn cân bằng, một trái tim biết buông bỏ và rộng mở. Những sở thích mới này, dù chỉ là đọc sách hay tập gym, đang từng bước giúp anh xây dựng một "phiên bản" tốt hơn của chính mình, một Minh Khang đã trưởng thành hơn, tự tại hơn, sẵn sàng cho một cuộc sống độc thân viên mãn hoặc một mối quan hệ mới nếu nó đến vào đúng thời điểm.

* * *

Khi màn đêm buông xuống, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi, tạo nên một bức tranh lãng mạn cho thành phố. Minh Khang tìm đến một quán cà phê quen thuộc tên là 'Dấu Chân Mưa'. Quán nằm trong một con hẻm nhỏ, là một căn nhà ống cổ được cải tạo từ kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ. Nội thất chủ yếu là gỗ, với những chiếc bàn ghế mộc mạc, những chiếc đèn vàng ấm áp hắt sáng lung linh, làm nổi bật những bức tranh ảnh cũ, sách báo và các vật dụng trang trí vintage. Có một khu vườn nhỏ sau nhà, nơi những giọt mưa lách tách rơi trên tán cây xanh mướt, tạo nên một bản giao hưởng êm ái.

Minh Khang chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi anh có thể vừa ngắm nhìn những vệt mưa trượt dài trên tấm kính, vừa tận hưởng không khí yên tĩnh và ấm cúng của quán. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, thoang thoảng thêm hương hoa nhài hoặc hoa sứ từ khu vườn, và cả mùi gỗ cũ trầm mặc, tạo nên một không gian dễ chịu, thư thái. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những tiếng trò chuyện thì thầm, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh hoàn hảo cho một buổi tối mưa.

Anh đặt ly cà phê sứ nóng hổi lên bàn, hơi ấm từ ly tỏa ra làm dịu đi cái lạnh của không khí. Anh mở cuốn tiểu thuyết vừa mua ở nhà sách, bìa cũ nhưng hấp dẫn. Ánh đèn vàng dịu nhẹ của quán hắt lên từng trang giấy, làm nổi bật những con chữ. Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên đang thấm đẫm vào từng tế bào. Anh chìm đắm vào từng câu chữ, từng câu chuyện mà tác giả muốn kể. Những câu chuyện về tình yêu, về cuộc đời, về những số phận nghiệt ngã nhưng cũng đầy hy vọng, khiến anh cảm thấy mình không hề đơn độc trong hành trình tìm kiếm ý nghĩa.

"Sự bình yên này... mình đã bỏ lỡ nó quá lâu," Minh Khang độc thoại nội tâm. "Không cần phải vội vã, không cần phải chứng tỏ. Chỉ đơn giản là sống, là cảm nhận." Anh nhận ra rằng, trong suốt những năm tháng tuổi trẻ, anh đã quá mải mê theo đuổi những mục tiêu lớn lao, những thành công vật chất, mà quên đi những giá trị tinh thần, những khoảnh khắc giản dị mà đáng quý. Anh đã từng tin rằng "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó", nhưng giờ đây anh hiểu rằng, sự ổn định thực sự đến từ bên trong, từ một tâm hồn bình an và một trái tim biết trân trọng hiện tại. Những dư âm của sự tiếc nuối về Yến Chi vẫn thỉnh thoảng thoáng qua, như những đám mây lướt qua bầu trời, nhưng chúng không còn nhấn chìm anh nữa. Anh đã học cách để chúng trôi đi, không níu giữ, không oán trách. Anh đã chấp nhận rằng tình yêu tồn tại giữa họ, nhưng thời điểm để nó thăng hoa thì không bao giờ trùng khớp.

Minh Khang nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ hòa lẫn chút ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng. Anh lật từng trang sách, cảm nhận sự mịn màng của giấy. Đôi khi, anh ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn miệt mài rơi, và dòng người tấp nập vẫn hối hả qua lại trên con phố đã lên đèn. Anh lấy điện thoại ra, mở ứng dụng nhắn tin và gõ một tin nhắn cho Hoàng Nam, người bạn thân thiết, người đã luôn lắng nghe và ủng hộ anh trong suốt hành trình vừa qua.

"Hôm nay tớ đi tập gym, xong mua được cuốn sách hay. Đang ngồi đọc ở quán cafe 'Dấu Chân Mưa'. Cảm giác khá ổn." Anh bấm gửi, không mong chờ một câu trả lời ngay lập tức, chỉ đơn giản là muốn chia sẻ khoảnh khắc bình yên này với người bạn của mình. Anh không còn là Minh Khang của những ngày tháng cũ, người luôn bị ám ảnh bởi công việc, bởi những dự định chưa thành. Anh đang dần thoát ly hoàn toàn khỏi tư duy "phải ổn định mới xứng đáng yêu ai đó", mở ra một triết lý sống mới: sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, yêu thương bản thân, và mở lòng với những điều bất ngờ mà cuộc sống mang lại. Sự bình yên và tự tại mà Minh Khang đang tìm thấy là dấu hiệu cho thấy anh đang trở nên một "phiên bản" tốt hơn của chính mình, sẵn sàng cho một tình yêu mới hoặc một cuộc sống độc thân viên mãn. Cuốn sách trong tay anh, ly cà phê ấm nóng, và tiếng mưa rơi đều đặn ngoài kia, tất cả đều là những mảnh ghép tạo nên một giai điệu mới trong cuộc đời anh, một giai điệu của riêng anh. Anh mỉm cười nhẹ, cảm nhận sự thư thái và hài lòng từ những điều giản dị, từ chính cuộc sống đang diễn ra xung quanh.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free