Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 316: Khoảng Trống Mới: Dọn Dẹp Ký Ức
Tiếng mưa đêm qua đã ngưng từ bao giờ. Chỉ còn lại ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua ô cửa kính lớn, đánh thức căn penthouse rộng lớn. Minh Khang trở mình, vươn vai. Giờ đây, anh không còn vội vã lao vào công việc ngay khi vừa mở mắt. Một sự thay đổi nhỏ, nhưng đủ để anh nhận ra mình đang sống một cách chậm rãi hơn, lắng nghe bản thân nhiều hơn. Anh nhấp một ngụm nước lọc từ chai thủy tinh đặt trên đầu giường, cảm nhận vị mát lành lan tỏa. Đứng dậy, anh bước về phía cửa sổ, kéo rèm sang hai bên, để thành phố đang cựa mình thức giấc hiện ra trọn vẹn trước mắt. Những tòa nhà cao tầng vẫn còn ngái ngủ trong làn sương mỏng, phía xa xa là dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng quen thuộc của đô thị.
Hít một hơi thật sâu, Minh Khang cảm nhận luồng khí trong lành buổi sớm tràn vào lồng ngực. Anh đã mặc một chiếc áo phông cotton đơn giản màu xám tro, cùng chiếc quần short vải mềm mại, thoải mái. Đồng hồ đeo tay không còn là món phụ kiện gắn liền với mọi khoảnh khắc, giờ đây nó nằm yên vị trên bàn đầu giường, như một lời nhắc nhở rằng thời gian là của anh, không còn bị chi phối bởi những cuộc họp hay deadline khắt khe. Anh bắt đầu ngày mới bằng việc dọn dẹp căn hộ penthouse của mình. Đây không phải là một công việc vặt vãnh, mà là một hành động có chủ đích, một nghi thức cá nhân. Anh khởi đầu từ phòng khách, nơi có tầm nhìn bao quát thành phố, nơi từng chứng kiến biết bao cuộc gặp gỡ công việc, những buổi tối cô độc, và cả những khoảnh khắc anh vô thức nhìn về phía xa, tìm kiếm một điều gì đó mơ hồ.
Minh Khang bật một bản nhạc không lời cổ điển nhẹ nhàng, du dương. Tiếng dương cầm réo rắt và tiếng vĩ cầm trầm bổng hòa quyện vào không gian, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng nhưng không hề trống rỗng. Anh bắt đầu di chuyển đồ đạc. Mỗi món đồ được anh cầm lên, như một cuốn sách để trên bàn cà phê, một bức tượng nhỏ trang trí, một chậu cây xanh, anh đều dành một khoảnh khắc để suy nghĩ về giá trị và sự cần thiết của nó trong cuộc sống hiện tại. “Đã đến lúc rồi,” anh khẽ tự nhủ, giọng trầm và dứt khoát. Anh không còn muốn giữ lại những thứ chỉ vì thói quen, hay vì chúng từng là một phần của "Minh Khang cũ" – một Minh Khang luôn bận rộn, luôn ưu tiên công việc, luôn tin rằng vật chất là thước đo của sự ổn định.
Anh cẩn thận lau chùi từng góc nhỏ, từng bề mặt kính sáng bóng. Mùi nước tẩy rửa nhẹ nhàng hòa quyện với mùi gỗ quý và mùi không khí trong lành, mang đến một cảm giác sạch sẽ, tinh tươm. Anh đẩy chiếc bàn trà bằng kính sang một bên, nhấc những chiếc gối tựa khỏi sofa để phủi bụi. Từng hành động đều chậm rãi, có chủ đích, như thể anh đang thực hiện một cuộc phẫu thuật tinh vi trên chính tâm hồn mình. Anh nhìn ngắm không gian rộng lớn trước mặt, nơi từng được lấp đầy bởi những kỳ vọng, những lo toan. Giờ đây, anh muốn nó trở nên tối giản hơn, thoáng đãng hơn, phản ánh một tâm hồn đã được gột rửa, sẵn sàng cho những điều mới mẻ. Anh nhận ra, sự ổn định mà anh từng theo đuổi không phải là có một căn penthouse lộng lẫy, một sự nghiệp thành công, mà là sự bình an trong tâm hồn. Và để đạt được sự bình an đó, đôi khi, cần phải buông bỏ.
Anh dành gần hết buổi sáng để dọn dẹp khu vực phòng khách và bếp. Những món đồ không còn cần thiết, những vật trang trí rườm rà được anh gom gọn vào một góc, chờ được mang đi quyên góp hoặc bỏ đi. Không gian dần trở nên rộng rãi hơn, ánh sáng tự nhiên tràn ngập, phản chiếu qua những bề mặt sáng bóng. Anh đứng giữa phòng khách, nhìn quanh, cảm nhận một sự nhẹ nhõm lan tỏa. Giống như việc giải phóng không gian vật chất, anh cũng đang giải phóng không gian tinh thần, chuẩn bị cho một chương mới của cuộc đời mình.
Buổi trưa, ánh nắng bên ngoài trở nên gay gắt hơn, dội thẳng vào những ô cửa kính lớn, nhưng bên trong căn hộ vẫn mát mẻ nhờ hệ thống điều hòa hoạt động êm ái. Minh Khang tạm nghỉ một chút, uống thêm một ly nước ép trái cây tươi mát, rồi tiếp tục công việc dọn dẹp. Anh di chuyển đến góc làm việc – nơi mà trước đây, anh dành phần lớn thời gian thức của mình. Chiếc bàn làm việc rộng rãi, những chồng tài liệu, máy tính, và những vật dụng văn phòng phẩm đều được sắp xếp gọn gàng. Nhưng sâu bên trong một ngăn kéo bị lãng quên, anh tìm thấy một chiếc hộp gỗ cũ kỹ.
Anh chậm rãi mở chiếc hộp. Mùi giấy cũ và chút bụi mờ thoang thoảng xộc vào mũi. Bên trong là những vật kỷ niệm mà anh đã cất giữ từ rất lâu, đôi khi quên bẵng sự tồn tại của chúng. Anh nhẹ nhàng lấy ra từng món. Đầu tiên là một tấm vé xem buổi hòa nhạc cổ điển, đã ngả vàng theo thời gian. Anh nhớ như in buổi tối anh mua tấm vé này, với ý định sẽ mời Yến Chi đi cùng. Lúc đó, anh vẫn còn đang mải mê với dự án mới, nghĩ rằng "chưa đến lúc" để mời cô ấy, để bắt đầu một mối quan hệ. Giờ đây, tấm vé chỉ còn là một mảnh giấy vô tri, gợi nhắc về một ý định đẹp đẽ nhưng chưa bao giờ thành hiện thực. Anh khẽ thở dài, không còn là sự tiếc nuối day dứt, mà là một cảm giác chấp nhận lặng lẽ.
Tiếp theo là một quyển sách, bìa đã hơi sờn. Đó là một tuyển tập thơ mà Yến Chi từng nhắc đến trong một lần gặp gỡ tình cờ, rằng cô ấy rất thích một câu thơ nào đó trong đó. Minh Khang đã mua nó, hy vọng có thể tìm hiểu thêm về thế giới của cô, hy vọng có một chủ đề chung để nói chuyện. Nhưng rồi, quyển sách cũng chỉ nằm yên trên kệ, chưa bao giờ được anh mở ra một cách đúng nghĩa, cũng chưa bao giờ trở thành cầu nối giữa anh và cô. Anh lật vài trang, những dòng thơ vẫn còn đó, đẹp đẽ và sâu sắc, nhưng cảm giác muốn chia sẻ với Yến Chi đã không còn. Anh nhận ra rằng, những thứ này không còn thuộc về hiện tại của mình nữa. Chúng là những dấu vết của một "phiên bản" Minh Khang cũ, một Minh Khang luôn chậm trễ, luôn do dự.
Cuối cùng, anh chạm vào một món quà nhỏ, được bọc trong một lớp giấy bạc hơi xỉn màu – một chiếc móc khóa hình cây đàn guitar nhỏ xíu. Đó là món quà từ một đối tác nước ngoài, anh đã nghĩ ngay rằng Yến Chi, với tâm hồn nghệ sĩ của cô, sẽ rất thích nó. Anh đã giữ lại, chờ một dịp thích hợp để tặng, nhưng dịp đó cũng chưa bao giờ đến. Anh đã từng hình dung ra nụ cười của cô khi nhận món quà này, ánh mắt lấp lánh của cô khi nhìn thấy cây đàn guitar bé xíu. Nhưng đó chỉ là những hình dung, những dự định, những điều chưa bao giờ vượt ra khỏi ranh giới của suy nghĩ.
Anh cầm từng vật kỷ niệm, ngắm nhìn chúng dưới ánh nắng gắt của buổi trưa. Những đoạn ký ức lướt qua tâm trí anh như những thước phim quay chậm. Không còn là nỗi đau giằng xé, không còn là sự hối hận tột cùng. Thay vào đó là một sự nhận thức rõ ràng về một quá khứ đã qua, một tình yêu đã lỡ nhịp. "Đã đến lúc để nó đi rồi," anh độc thoại nội tâm. Giọng anh trầm ổn, không còn chút do dự nào. Anh đã từng giữ chúng lại như một sợi dây vô hình níu kéo anh với quá khứ, với một Yến Chi mà anh từng tin là định mệnh. Nhưng giờ đây, anh biết rằng, để bước tiếp, để tạo ra một khoảng trống cho những điều mới mẻ, anh phải buông bỏ hoàn toàn.
Anh lấy một chiếc hộp carton trống, dán nhãn "Ký ức". Từng món đồ, từ tấm vé, quyển sách đến chiếc móc khóa, được anh đặt vào đó một cách cẩn thận, không phải với sự thờ ơ, mà với một lòng biết ơn. Biết ơn vì chúng đã là một phần của hành trình, đã giúp anh trưởng thành, đã dạy anh bài học về thời điểm và sự trân trọng. Anh đóng nắp hộp, dán kín, rồi đặt nó vào một góc khuất trong kho chứa đồ. Anh không vứt bỏ chúng hoàn toàn, mà chỉ cất giữ chúng ở một nơi mà anh không còn phải nhìn thấy hàng ngày, không còn bị chúng nhắc nhở về những điều đã qua. Đó là một cách để tôn trọng quá khứ, nhưng không để nó chi phối hiện tại và tương lai của anh. Lau sạch sẽ ngăn kéo, anh cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Không gian làm việc giờ đây trở nên gọn gàng, tinh tươm, sẵn sàng cho những dự án mới, những ý tưởng mới, không còn vương vấn những bóng hình cũ.
Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời phía Tây, căn hộ penthouse đã hoàn toàn thay đổi. Không gian trở nên rộng rãi hơn, tối giản hơn và ngăn nắp hơn. Những vật dụng không cần thiết đã được cất đi, chỉ còn lại những món đồ nội thất tinh tế, những điểm nhấn trang trí tối giản, và những chậu cây xanh nhỏ mang lại sức sống. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ các thiết bị chiếu sáng ẩn mình trong trần nhà bắt đầu hắt sáng, kết hợp với ánh sáng tự nhiên cuối ngày, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng vẫn giữ được vẻ sang trọng vốn có. Minh Khang đứng giữa phòng khách, nhìn ngắm thành quả của mình. Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh, một nụ cười không còn gượng gạo hay ẩn chứa sự tiếc nuối, mà là sự thanh thản, hài lòng. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường, như thể không chỉ căn hộ mà cả tâm hồn anh cũng vừa được gột rửa, trút bỏ những gánh nặng đã đeo đẳng bấy lâu.
Anh đi dạo quanh căn hộ, chạm vào những bề mặt sạch sẽ của bàn gỗ, cảm nhận sự mát lạnh của mặt đá cẩm thạch. Mùi gỗ quý và mùi không khí trong lành sau khi dọn dẹp quyện vào nhau, mang đến một cảm giác dễ chịu. Tiếng nhạc cổ điển vẫn réo rắt, nhưng giờ đây nó như một bản nhạc nền cho một khởi đầu mới, không còn là khúc nhạc cho những nỗi niềm xưa cũ.
Anh bước đến ban công, nơi có tầm nhìn bao quát cả thành phố đang lên đèn. Những ánh đèn đủ màu sắc bắt đầu lấp lánh, tạo nên một bức tranh rực rỡ và sống động. Minh Khang nhâm nhi một ly nước lọc mát lạnh, cảm nhận từng giọt nước chảy qua cổ họng, thanh khiết và sảng khoái. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ ràng sự "khoảng trống mới" không chỉ trong không gian sống của anh mà còn trong chính tâm hồn mình. Đó không phải là một khoảng trống của sự cô đơn, của sự thiếu vắng, mà là một khoảng trống đầy tiềm năng, một khoảng trống sẵn sàng chào đón những điều mới mẻ.
"Đúng vậy, mình đã sẵn sàng," Minh Khang khẽ độc thoại nội tâm. Anh không còn là Minh Khang của những ngày tháng cũ, người luôn bị ám ảnh bởi những mục tiêu vật chất, bởi những dự định chưa thành. Anh đã học được rằng, sự ổn định thực sự đến từ bên trong, từ một tâm hồn bình an và một trái tim biết trân trọng hiện tại. Anh đã chấp nhận rằng tình yêu tồn tại giữa anh và Yến Chi, nhưng thời điểm để nó thăng hoa thì không bao giờ trùng khớp. Và giờ đây, anh đã buông bỏ được sự tiếc nuối đó, không còn cố chấp níu giữ một hình bóng đã thuộc về quá khứ.
Anh nghĩ đến Hoàng Nam, người bạn thân thiết đã luôn bên cạnh anh qua nh��ng thăng trầm. Anh mỉm cười, có lẽ anh sẽ mời Hoàng Nam đến chơi một buổi tối nào đó, khoe "thành quả" của mình. Không gian sống mới, tối giản này chính là biểu trưng cho một tâm hồn đã được "dọn dẹp", sẵn sàng cho những mối quan hệ, những trải nghiệm mới không bị ràng buộc bởi quá khứ. Anh không còn cần phải chứng tỏ điều gì, không còn phải chạy theo bất kỳ định nghĩa nào về "thành công" hay "hạnh phúc" mà xã hội áp đặt. Anh chỉ đơn giản là sống, là cảm nhận, là kiến tạo cuộc đời mình theo cách riêng.
Hoàng hôn dần nhường chỗ cho màn đêm, và thành phố bừng sáng rực rỡ dưới chân anh. Minh Khang dựa vào lan can kính, ngắm nhìn dòng người tấp nập, những ánh đèn xe hối hả. Anh cảm thấy mình là một phần của thành phố này, nhưng cũng đứng ngoài nó, chiêm nghiệm cuộc sống với một cái nhìn khác, sâu sắc hơn, bình thản hơn. Một chương mới đã thực sự mở ra trong cuộc đời anh, một khởi đầu mới, nơi anh là kiến trúc sư của chính hạnh phúc của mình. Anh đã sẵn sàng cho một tình yêu mới, một triết lý sống mới, và những điều bất ngờ mà cuộc sống mang lại.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.