Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 317: Bình Yên Mới: Tầm Nhìn Từ Cửa Sổ
Minh Khang tỉnh giấc trong ánh sáng ban mai dịu nhẹ, thứ ánh sáng không còn phải len lỏi qua lớp bụi thời gian hay những chồng tài liệu ngổn ngang. Căn phòng penthouse giờ đây là một bức tranh của sự gọn gàng và thanh lịch, nơi mỗi vật dụng đều được đặt đúng chỗ, như thể chính không gian cũng đang hít thở cùng anh. Anh vươn vai, cảm nhận sự thư thái lan tỏa khắp cơ thể, một sự thư thái mà anh đã lâu không biết đến. Không còn cảm giác nặng nề của những giấc mơ chập chờn về quá khứ, hay những kế hoạch công việc chồng chất đè nặng lên tâm trí. Sáng nay, mọi thứ đều nhẹ bẫng.
Anh rời khỏi giường, bước chân trần trên sàn gỗ mát lạnh. Tiếng nhạc cổ điển, vẫn là bản giao hưởng quen thuộc từ đêm qua, tiếp tục réo rắt từ hệ thống âm thanh thông minh, nhưng giờ đây nó không còn là khúc nhạc nền cho những suy tư sâu thẳm, mà là giai điệu êm ái cho một khởi đầu mới. Minh Khang tiến đến khung cửa kính lớn từ trần đến sàn, nơi toàn cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh trải ra trước mắt. Bình minh đang nhuộm hồng những đám mây phía Đông, rải những vệt nắng vàng ươm lên các tòa nhà cao tầng, khiến chúng lấp lánh như những khối pha lê khổng lồ. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí trong lành, có chút se lạnh của buổi sớm, tràn ngập lồng ngực. Đó là mùi của sự khởi đầu, của tiềm năng.
Một thoáng hình ảnh Yến Chi lướt qua tâm trí anh, như một bóng mây mỏng manh trên nền trời xanh thẳm. Anh nhớ lại những lần mình từng đứng đây, nhìn ngắm thành phố, và tự hỏi liệu ở một nơi nào đó trong thành phố này, cô cũng đang thức giấc, cũng đang nhìn về phía chân trời. Những kỷ niệm ấy giờ đây không còn mang theo vị đắng của sự tiếc nuối hay sự day dứt của một tình yêu lỡ hẹn. Chúng chỉ còn là những bức ảnh cũ, được cất gọn gàng trong một góc khuất của ký ức, không còn đủ sức khuấy động dòng chảy bình yên trong tâm hồn anh.
"Khoảng trống này không phải là sự mất mát, mà là không gian để những điều mới mẻ nảy nở," anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm ấm chỉ đủ để chính anh nghe thấy. Anh đã từng sợ hãi khoảng trống, sợ hãi sự đơn độc. Anh đã từng nghĩ rằng cuộc sống phải được lấp đầy bởi những mục tiêu, những dự định, và trên hết là một tình yêu trọn vẹn. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng, khoảng trống cũng có thể là một món quà, một tấm toan trắng chờ đợi những nét vẽ mới.
Minh Khang bước vào bếp, pha một tách cà phê phin đậm đặc. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp không gian, xua đi mọi dấu vết còn sót lại của sự tĩnh lặng đêm qua. Anh ngắm nhìn làn khói trắng bốc lên từ ly cà phê sứ, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa bọc da, nơi ánh nắng ban mai rọi thẳng vào, làm bừng sáng cả một góc phòng. Tay anh lật giở một cuốn sách mới – một tập thơ của một nhà thơ hiện đại mà anh chưa từng đọc trước đây. Từng trang giấy trắng tinh khôi, từng dòng chữ bay bổng mở ra một thế giới hoàn toàn khác biệt so với những báo cáo tài chính hay hợp đồng khô khan mà anh vẫn thường đối mặt.
Anh không còn vội vã. Anh không còn cảm thấy áp lực phải hoàn thành một mục tiêu nào đó trước một thời điểm nhất định. Thời gian, trong khoảnh khắc này, như ngừng lại, chỉ còn lại anh và cuốn sách, và bản nhạc cổ điển du dương. "Anh đã đến quá muộn, nhưng không có nghĩa là anh không thể tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình," anh lại tự nhủ, câu nói đó giờ đây không còn là sự an ủi gượng gạo, mà là một sự thật hiển nhiên. Anh đã từng tin rằng "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó", và đã dành cả tuổi thanh xuân để xây dựng sự ổn định đó. Nhưng khi anh có được tất cả, anh lại đánh mất thứ quý giá nhất: thời điểm. Yến Chi đã đúng, tình yêu không chờ đợi điều kiện đủ đầy, mà chỉ cần rung động. Và anh, đã bỏ lỡ những rung động đó.
Nhưng giờ đây, sự chấp nhận đã mang lại cho anh một loại tự do. Tự do để không còn định nghĩa bản thân qua một mối quan hệ, hay qua những kỳ vọng của người khác. Anh là Minh Khang, một người đàn ông trưởng thành, đã học được cách yêu thương bản thân, trân trọng hiện tại và tin tưởng vào tương lai. Anh biết mình vẫn còn nhiều điều để khám phá, nhiều con đường để đi, nhiều câu chuyện để viết.
Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng hòa quyện với chút ngọt hậu, giống như chính cuộc đời anh. Những năm tháng đã qua mang theo cả ngọt ngào lẫn cay đắng, nhưng tất cả đã hun đúc nên một Minh Khang của hiện tại: bình yên, thanh thản, và sẵn sàng. Ánh nắng rực rỡ bên ngoài như mời gọi anh bước ra, khám phá. Anh cảm nhận một niềm hứng khởi len lỏi, một sự tò mò về những gì cuộc sống sẽ mang đến. Cuốn sách vẫn mở trên tay, nhưng ánh mắt anh đã hướng về phía chân trời, nơi những tia nắng mới đang nhảy múa trên đỉnh những tòa nhà cao vút. Anh mỉm cười, một nụ cười thật sự, không còn vương vấn chút u buồn nào.
***
Buổi chiều hôm đó, Minh Khang lái xe đến quán cà phê "Dấu Chân Mưa", nơi anh và Hoàng Nam đã hẹn. Quán cà phê nằm khuất trong một con hẻm nhỏ của khu phố cổ, một ngôi nhà ống được cải tạo từ thời Pháp thuộc, giữ nguyên nét kiến trúc cũ kỹ nhưng được thổi hồn bằng sự ấm cúng và tinh tế. Bên trong, không gian được trang trí bằng gỗ cũ, những bức tranh ảnh đen trắng hoài cổ và hàng trăm cuốn sách xếp chồng lên nhau trên kệ. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng tạo nên một bầu không khí lãng mạn, yên tĩnh, khác xa với vẻ hiện đại, tối giản trong căn hộ của anh. Mùi cà phê rang xay đậm đà quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, đôi khi lẫn cả mùi gỗ cũ trầm mặc và hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau.
Hoàng Nam đã đến trước, ngồi bên chiếc bàn gỗ cạnh cửa sổ, đôi mắt sau cặp kính vẫn giữ vẻ thư sinh, hiền lành quen thuộc. Anh mỉm cười khi thấy Minh Khang bước vào, vẫy tay ra hiệu. Minh Khang tiến đến, dáng người cao ráo, chiếc áo sơ mi màu xám than và quần kaki lịch sự tôn lên vẻ ngoài điềm đạm, trưởng thành. Chiếc đồng hồ đeo tay vẫn nằm gọn gàng trên cổ tay, nhưng ánh mắt anh không còn vội vã liếc nhìn nó như thể đang chạy đua với thời gian.
"Cậu đến rồi à, Khang," Hoàng Nam nói, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn. "Tớ vừa gọi một ly cà phê đen đá cho cậu. Biết là cậu thích."
"Cảm ơn cậu, Nam," Minh Khang đáp, kéo ghế ngồi xuống đối diện. Anh đưa mắt quan sát Hoàng Nam, người bạn thân thiết đã cùng anh trải qua biết bao thăng trầm. Hoàng Nam trông có vẻ hạnh phúc, một sự bình yên toát ra từ ánh mắt và nụ cười. Anh cũng nhận thấy sự thay đổi tương tự ở chính mình.
"Cậu thực sự ổn rồi chứ, Khang? Tớ thấy cậu khác lắm, một vẻ bình thản mà trước đây tớ chưa từng thấy," Hoàng Nam hỏi, ánh mắt đầy sự quan tâm và dò xét. Anh đặt ly cà phê xuống, hơi nghiêng người về phía trước, thể hiện sự chú tâm tuyệt đối.
Minh Khang nhấp một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng thanh mát thấm dần xuống cổ họng. "Tớ ổn, Nam ạ. Thậm chí là rất ổn. Thật lòng mà nói, tớ chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm như bây giờ." Anh dừng lại một chút, ánh mắt nhìn ra ô cửa sổ, nơi những giọt mưa bụi li ti vừa bắt đầu rơi, tạo nên những vòng tròn nhỏ trên mặt đường. "Đôi khi, buông bỏ không phải là từ bỏ, mà là mở ra một cánh cửa khác. Tớ đã nhận ra rằng, tớ không thể mãi sống trong tiếc nuối về những gì đã lỡ."
Hoàng Nam gật đầu, lắng nghe từng lời của bạn. "Tớ mừng khi nghe cậu nói vậy. Tớ biết cậu đã phải trải qua nhiều điều. Nhìn cậu những năm qua, tớ thực sự lo lắng."
"Tớ cũng vậy," Minh Khang thừa nhận. "Tớ đã từng nghĩ rằng mình phải có được tất cả, phải đạt được sự ổn định hoàn hảo, thì mới xứng đáng có được hạnh phúc. Và tớ đã bỏ lỡ... rất nhiều thứ. Bỏ lỡ những khoảnh khắc, bỏ lỡ những cảm xúc, và bỏ lỡ cả một người." Anh nói đến đây, giọng anh có chút trầm xuống, nhưng không còn là sự đau đáu. Đó chỉ là một sự nhìn nhận thực tế, một sự chấp nhận.
"Yến Chi... cậu đã thực sự buông bỏ được rồi sao?" Hoàng Nam hỏi khẽ, không muốn chạm vào vết thương cũ, nhưng cũng muốn xác nhận sự thật.
Minh Khang nhìn thẳng vào mắt bạn, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Tớ không còn ám ảnh bởi cô ấy nữa, Nam. Nỗi tiếc nuối vẫn còn đó, như một dấu vết mờ nhạt trong ký ức, nhưng nó không còn là gánh nặng. Tớ hiểu rằng, có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ. Chúng tớ đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau, và đó là một lẽ thật mà tớ cuối cùng đã chấp nhận." Anh nhấp một ngụm cà phê nữa, cảm thấy thanh thản. "Tớ chỉ mong cô ấy hạnh phúc, theo cách của riêng cô ấy."
Hoàng Nam cảm thấy nhẹ nhõm. Anh chưa bao giờ thấy Minh Khang nói về Yến Chi một cách bình thản đến vậy. "Vậy cậu có kế hoạch gì cho tương lai không? Tớ và Linh luôn ở đây, cậu biết đấy. Dù có bất cứ điều gì."
Minh Khang mỉm cười biết ơn. "Tớ đang bắt đầu nghĩ về nó. Một cuộc sống mới, theo cách của riêng mình. Không còn vội vàng, không còn ép buộc bản thân phải đạt được thứ gì đó để 'xứng đáng'. Tớ muốn khám phá nhiều hơn, học hỏi nhiều hơn, và sống một cuộc đời chân thật với chính mình." Anh nhìn quanh quán cà phê, ánh mắt dừng lại ở một kệ sách cổ. "Tớ đang tìm hiểu về nhiếp ảnh, và có thể là cả lịch sử nghệ thuật nữa. Những thứ mà trước đây tớ chưa bao giờ có thời gian hoặc đủ tâm trí để quan tâm."
"Nhiếp ảnh ư? Nghe hay đấy! Cậu luôn có một con mắt tinh tế mà," Hoàng Nam hào hứng. "À, nói mới nhớ, cuối tháng này Linh có tổ chức một buổi triển lãm nhỏ của bạn cô ấy, một nhiếp ảnh gia trẻ. Cậu có muốn tham gia không? Có thể cậu sẽ tìm thấy cảm hứng." Hoàng Nam khéo léo gieo một hạt giống cho tương lai.
Minh Khang suy nghĩ một lát. Trước đây, anh có lẽ sẽ từ chối vì bận rộn hoặc không hứng thú. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. "Nghe có vẻ thú vị đấy. Cứ báo cho tớ nhé. Tớ sẽ cố gắng sắp xếp."
Hai người bạn tiếp tục trò chuyện, không gian quán cà phê ấm cúng bao trùm lấy họ. Minh Khang kể về việc dọn dẹp căn hộ, về "khoảng trống mới" mà anh đã tạo ra. Hoàng Nam lắng nghe, thỉnh thoảng đưa ra những lời khuyên chân thành, hoặc chỉ đơn giản là một cái gật đầu cảm thông. Cảm giác nhẹ nhõm, giải thoát trong Minh Khang càng trở nên rõ ràng hơn khi anh chia sẻ những suy nghĩ của mình. Anh không còn cảm thấy cô đơn trên hành trình này. Anh đã có những người bạn thật sự, những người luôn ở bên cạnh, không phán xét, mà chỉ ủng hộ anh tìm thấy hạnh phúc của riêng mình.
***
Trở về căn hộ penthouse khi màn đêm đã buông xuống, Minh Khang cảm thấy một sự bình yên sâu sắc hơn bao giờ hết. Thành phố bên dưới đã lên đèn rực rỡ, hàng triệu ánh sáng lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Anh bước vào căn phòng khách, bật bản nhạc jazz nhẹ nhàng, để tiếng kèn saxophone du dương và tiếng piano trầm bổng lấp đầy không gian. Mùi gỗ quý từ đồ nội thất và một chút hương nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, tạo nên một cảm giác thư thái tuyệt đối.
Anh ngồi vào bàn làm việc, nơi chiếc laptop đã được mở sẵn. Không phải những bảng biểu tài chính phức tạp, hay những email công việc chất chồng. Thay vào đó, màn hình hiển thị trang chủ của một khóa học nhiếp ảnh trực tuyến, và một vài trang web về các tour du lịch khám phá văn hóa. Anh mở một cuốn sổ ghi chú mới, bìa da màu nâu trầm, bên trong là những trang giấy trắng tinh khôi, chưa một vết mực. Anh đặt chiếc bút máy lên trang giấy, cảm nhận sự mịn màng của nó dưới ngón tay.
"Đây là lúc để định nghĩa lại chính mình. Không phải vì ai, mà là vì bản thân," anh thì thầm, tiếng nói vang vọng nhẹ nhàng trong không gian tĩnh mịch. Anh đã từng định nghĩa bản thân qua sự nghiệp, qua những thành tựu vật chất, qua hình ảnh một người đàn ông thành công. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng giá trị của một con người không chỉ nằm ở những điều đó. Nó nằm ở chiều sâu tâm hồn, ở khả năng yêu thương, ở sự bình yên nội tại.
Trên trang giấy trắng, anh bắt đầu phác thảo những ý tưởng. Đầu tiên là một danh sách các thể loại nhiếp ảnh anh muốn thử: phong cảnh, kiến trúc, chân dung đường phố. Kế đến là những địa điểm anh mơ ước đặt chân đến: một ngôi làng cổ kính ở châu Âu, những khu rừng nguyên sinh ở châu Á, hay thậm chí là những góc khuất ít người biết đến ngay trong lòng thành phố anh đang sống. Anh tìm kiếm thông tin về các lớp học nhiếp ảnh cơ bản, các buổi workshop cuối tuần. Anh cũng tìm hiểu về các khóa học lịch sử nghệ thuật trực tuyến, về những trường phái kiến trúc khác nhau, những triết lý sống mới lạ.
Ngón tay anh lướt trên bàn phím, tìm kiếm những thông tin mà trước đây anh chưa từng nghĩ mình sẽ quan tâm. Anh đã từng là một cỗ máy làm việc không ngừng nghỉ, bị cuốn vào vòng xoáy của sự nghiệp và những mục tiêu vật chất. Anh đã từng nghĩ rằng "sự ổn định" là đích đến cuối cùng của hạnh phúc. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Nó nằm trong mỗi khoảnh khắc được sống trọn vẹn, được khám phá, được học hỏi, được yêu thương (dù là yêu thương bản thân).
Ánh mắt Minh Khang dừng lại ở chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc. Trước đây, nó là biểu tượng của sự hối hả, của những cuộc hẹn, những deadline. Nhưng giờ đây, nó như một người bạn đồng hành thầm lặng, nhắc nhở anh về giá trị của từng khoảnh khắc, về sự trân trọng thời gian. Anh không còn vội vã, nhưng anh cũng không lãng phí. Mỗi giây phút đều là một cơ hội để anh kiến tạo cuộc đời mình.
Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như một dải ngân hà thu nhỏ dưới chân anh. "Thế giới còn rất nhiều điều để khám phá, và mình đã sẵn sàng," anh lại độc thoại nội tâm. Không còn là một lời hứa hẹn với ai khác, mà là một lời tuyên bố với chính bản thân anh. Một tầm nhìn mới đã mở ra, không còn bị giới hạn bởi những định nghĩa cũ, những nỗi sợ hãi cũ. Minh Khang cảm thấy một sự hứng khởi dâng trào, một niềm tin vào tương lai. Anh biết rằng con đường phía trước còn dài, còn nhiều điều bất ngờ, nhưng anh đã sẵn sàng bước đi. Anh đã sẵn sàng cho một tình yêu mới, một triết lý sống mới, và những điều bất ngờ mà cuộc sống mang lại, không còn vướng bận bởi hình bóng của quá khứ.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.