Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 318: Kiến Tạo Tương Lai: Bước Chân Mới của Minh Khang
Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua tấm kính lớn từ trần đến sàn của căn hộ penthouse, đánh thức Minh Khang khỏi giấc ngủ sâu. Không còn là cảm giác nặng nề của những ngày tháng bị ám ảnh bởi công việc hay những tiếc nuối không tên, sáng nay, anh thức dậy với một sự sảng khoái lạ thường, như thể tâm hồn vừa được gột rửa sau một cơn mưa dài. Thành phố bên dưới, từng là một khối bê tông xám xịt và hối hả trong mắt anh, giờ đây hiện ra sống động và đầy hứa hẹn. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh phản chiếu ánh vàng của mặt trời, những con đường bắt đầu tấp nập xe cộ, tất cả đều là một phần của bức tranh anh đang nhìn ngắm, không phải với ánh mắt suy tư mệt mỏi mà là một sự tập trung mãnh liệt, một cái nhìn đầy khao khát khám phá.
Anh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gỗ mát lạnh. Không khí trong căn hộ vẫn còn phảng phất mùi gỗ quý và hương nước hoa nam tính nhẹ nhàng từ đêm qua, hòa quyện với mùi trong lành của buổi sớm. Anh đi vào bếp, thuần thục pha một ly cà phê đen đậm, thứ thức uống đã trở thành một nghi thức không thể thiếu mỗi sáng. Tiếng máy pha cà phê kêu ro ro, rồi tiếng nước sôi chảy qua lớp bột cà phê, một mùi hương nồng nàn lan tỏa khắp không gian, đánh thức mọi giác quan. Minh Khang cầm ly cà phê sứ ấm nóng trên tay, đứng tựa vào lan can kính, nhấp một ngụm. Vị đắng nhẹ, quen thuộc nhưng hôm nay lại mang theo một dư vị khác lạ: vị của sự tự do.
Anh không còn cảm thấy gánh nặng của những kỳ vọng, của những "phải" và "nên" mà anh đã tự đặt ra cho mình trong nhiều năm tháng. "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó" – câu nói đó từng là kim chỉ nam, là cái cùm vô hình trói buộc anh. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, sự ổn định không phải là một cái đích, mà là một hành trình liên tục, và nó không phải là cái giá phải trả cho hạnh phúc. Hạnh phúc có thể bắt đầu ngay từ những khoảnh khắc anh dám sống thật với bản ngã, dám khám phá những điều mới mẻ không vì bất kỳ ai khác, mà chỉ vì chính mình.
Ly cà phê vơi dần, Minh Khang đặt nó xuống bàn và ngồi vào chiếc bàn làm việc rộng rãi. Chiếc laptop đã được mở sẵn, màn hình hiển thị trang web về nhiếp ảnh và các tour du lịch mà anh đã tìm hiểu đêm qua. Anh không vội vàng, mà từ tốn mở cuốn sổ ghi chú bìa da màu nâu trầm mà anh đã mua. Từng trang giấy trắng tinh khôi, mịn màng dưới đầu ngón tay, như một lời mời gọi anh viết nên một câu chuyện mới.
"Đã đến lúc rồi," anh thì thầm, tiếng nói trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Đã đến lúc kiến tạo tương lai, một tương lai không còn hình bóng của quá khứ, không còn là phiên bản của những điều đã qua." Anh cầm chiếc bút máy lên, cảm nhận trọng lượng vừa vặn của nó trong tay, và bắt đầu viết.
Đầu tiên là phác thảo về dự án nhiếp ảnh. Anh đã luôn yêu cái đẹp, yêu những khoảnh khắc tĩnh lặng mà máy ảnh có thể bắt giữ. Giờ đây, anh muốn biến nó thành một phần lớn hơn trong cuộc sống của mình, không chỉ là một sở thích thoáng qua. Anh ghi chú về các loại ống kính, kỹ thuật chụp, các khóa học nâng cao. Anh tìm kiếm những nhiếp ảnh gia mà anh ngưỡng mộ, phân tích phong cách của họ. Không dừng lại ở đó, Minh Khang còn mở rộng tầm nhìn sang một lĩnh vực khác, một ý tưởng đã nhen nhóm trong đầu anh từ lâu nhưng chưa bao giờ có thời gian để theo đuổi: một startup công nghệ tập trung vào giải pháp xanh cho đô thị.
Anh bắt đầu nghiên cứu thị trường, phân tích các xu hướng công nghệ mới nổi, các vấn đề môi trường mà đô thị đang đối mặt. Từng con số, từng biểu đồ, từng báo cáo khoa học đều được anh đọc một cách cẩn trọng. Đây không phải là công việc theo kiểu "làm để đạt chỉ tiêu" như trước, mà là một niềm đam mê thực sự. Anh hình dung về một ứng dụng thông minh giúp tối ưu hóa việc sử dụng năng lượng trong các tòa nhà cao tầng, một hệ thống quản lý rác thải thông minh, hay thậm chí là những khu vườn thẳng đứng được tích hợp vào kiến trúc đô thị.
Minh Khang cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy tràn trong mình. Nó không phải là sự hối hả, căng thẳng của những ngày tháng chạy theo mục tiêu tài chính. Đây là một sự hứng khởi, một niềm tin vững chắc vào khả năng kiến tạo. Anh không còn cảm thấy áp lực phải chứng minh bản thân với ai, hay phải đạt được một cột mốc nào đó để "xứng đáng". Anh làm điều này vì chính mình, vì khao khát được tạo ra giá trị, được đóng góp một điều gì đó ý nghĩa cho xã hội.
Anh biết, con đường phía trước sẽ không trải đầy hoa hồng. Sẽ có những thách thức, những thất bại. Nhưng lần này, anh đã sẵn sàng đối mặt. Những bài học từ quá khứ, từ những lần lỡ nhịp, đã dạy cho anh sự kiên cường và khả năng chấp nhận. Anh đã từng sợ hãi sự cô đơn, sợ hãi việc phải bắt đầu lại. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, khoảng trống sau khi dọn dẹp ký ức không phải là khoảng trống của sự trống rỗng, mà là khoảng trống của những khả năng vô hạn. Anh có thể lấp đầy nó bằng bất cứ điều gì anh muốn, không còn bị ràng buộc bởi những định nghĩa cũ, những kỳ vọng cũ.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Ánh nắng đã lên cao, bao trùm cả thành phố. Minh Khang khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không còn vương vấn chút tiếc nuối nào, chỉ có sự thanh thản và một niềm hy vọng mãnh liệt. Anh đã sẵn sàng cho một chương mới, một phiên bản mới của chính mình, một phiên bản tự do và đầy khát vọng.
***
Buổi trưa, Minh Khang hẹn Hoàng Nam tại quán cà phê 'Dấu Chân Mưa', nơi anh đã từng chia sẻ những nỗi lòng của mình. Quán vẫn giữ vẻ cổ kính, ấm cúng của một ngôi nhà ống kiểu Pháp cũ, với nội thất gỗ trầm và những bức tranh cũ kỹ treo trên tường. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tạo nên một không gian lãng mạn và yên bình. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, cùng một chút hương hoa nhài thoảng đưa từ khu vườn nhỏ phía sau, khiến tâm hồn Minh Khang cảm thấy thư thái một cách lạ thường.
Hoàng Nam đã đến trước, ngồi ở một góc quen thuộc, đang lật dở một cuốn sách. Khi Minh Khang bước vào, Hoàng Nam ngẩng đầu lên, ánh mắt đeo kính khẽ nheo lại, rồi một nụ cười giãn ra trên môi.
"Đến muộn đấy, Khang. Cứ tưởng cậu lại bận bù đầu với những con số rồi chứ." Hoàng Nam trêu chọc, nhưng trong giọng điệu có sự ấm áp.
Minh Khang kéo ghế ngồi đối diện, đặt chiếc laptop và cuốn sổ tay lên bàn. "Hôm nay tôi bận với những con số... của chính mình, Nam ạ." Anh gọi một ly espresso đá, rồi nhìn Hoàng Nam với ánh mắt đầy vẻ tự tin. "Cậu thấy tôi khác không?"
Hoàng Nam chống cằm, quan sát Minh Khang một lượt. Anh ta vẫn là Minh Khang cao ráo, dáng vẻ chỉn chu trong chiếc áo sơ mi màu xanh navy và quần kaki. Nhưng cái khí chất toát ra từ anh thì khác hẳn. Sự mệt mỏi, nặng nề thường trực trong đôi mắt sâu nay đã nhường chỗ cho một ánh nhìn trong trẻo, đầy nhiệt huyết. Khuôn mặt góc cạnh vẫn vậy, nhưng những đường nét dường như mềm mại hơn, và nụ cười cũng chân thành hơn nhiều.
"Thật sự khác biệt," Hoàng Nam trầm ngâm. "Không còn vương vấn gì nữa sao?" Anh hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy thăm dò, như muốn xác nhận điều anh đang cảm nhận.
Minh Khang nhấp một ngụm cà phê mát lạnh, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. "Vương vấn thì có lẽ vẫn còn một chút, như một vết sẹo cũ vậy. Nhưng nó không còn đau, không còn ám ảnh nữa. Nó là một phần của tôi, là bài học để tôi trưởng thành." Anh nhìn thẳng vào mắt Hoàng Nam. "Thời gian đã dạy cho tôi nhiều điều, Nam ạ. Giờ tôi biết mình muốn gì và cần làm gì, cho chính mình. Không phải vì một ai đó, cũng không phải để chứng minh điều gì cho bất kỳ ai."
Anh mở cuốn sổ ghi chú, lật đến những trang phác thảo về dự án nhiếp ảnh và startup công nghệ xanh. "Cậu nhìn xem. Tôi đang học nhiếp ảnh, và có ý định khởi nghiệp một công ty công nghệ về giải pháp xanh cho đô thị."
Hoàng Nam kinh ngạc. "Nhiếp ảnh? Startup công nghệ? Cậu đang nói thật đấy à? Từ khi nào mà Minh Khang của chúng ta lại rẽ hướng đến những con đường này?" Anh ta mỉm cười, nụ cười đầy thích thú. "Trước đây cậu chỉ biết vùi đầu vào những dự án bất động sản, những hợp đồng bạc tỷ, những con số khô khan thôi mà."
Minh Khang khẽ cười. "Đúng vậy. Tôi đã từng tin rằng sự nghiệp, tài chính vững chắc là tất cả. Rằng đó là 'sự ổn định' tôi cần để có thể yêu ai đó. Nhưng rồi tôi nhận ra, mình đã đánh mất quá nhiều thứ trên con đường đó. Đánh mất cả những rung động, những đam mê, và cả chính bản thân mình." Anh chỉ vào những bản phác thảo chi tiết về ứng dụng quản lý năng lượng, về những khu vườn thẳng đứng. "Tôi muốn tạo ra giá trị khác. Không chỉ là tiền bạc, mà là những giá trị bền vững, ý nghĩa hơn."
Hoàng Nam gật gù lắng nghe, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Tôi thấy một ngọn lửa khác trong cậu, Khang. Một ngọn lửa không phải của tham vọng quyền lực hay tiền bạc, mà là của sự sáng tạo, của khao khát được cống hiến." Anh đặt cuốn sách xuống. "Tôi ủng hộ cậu. Hoàn toàn ủng hộ. Cậu đã đi một chặng đường dài để tìm lại chính mình. Và tôi tin, đây mới là phiên bản Minh Khang thật sự, một phiên bản sống vì đam mê, vì hạnh phúc nội tại, không còn bị ràng buộc bởi những định nghĩa cũ."
"Cảm ơn cậu, Nam," Minh Khang chân thành nói. "Tôi biết con đường này không dễ dàng. Đặc biệt là việc thuyết phục những người như Ông An chẳng hạn. Ông ấy luôn đề cao sự an toàn, những dự án có tính khả thi cao."
Hoàng Nam cười. "Chính vì thế mà cậu cần một tầm nhìn khác biệt. Một cái gì đó đủ sức nặng để phá vỡ những quy tắc cũ. Và tôi tin cậu có đủ khả năng đó. Cậu đã bao giờ nghĩ đến việc xây dựng một đội ngũ mới, một công ty độc lập, không còn bị ràng buộc bởi cơ cấu của Thiên Phong cũ chưa?"
Minh Khang nhấp một ngụm cà phê nữa, đôi mắt nheo lại suy nghĩ. "Tôi đã nghĩ đến. Thậm chí còn hơn thế. Tôi muốn tạo ra một hệ sinh thái riêng, nơi những ý tưởng đột phá có thể phát triển mà không bị giới hạn bởi những rào cản truyền thống. Một nơi mà sự ổn định không phải là gánh nặng, mà là nền tảng để vươn xa hơn." Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vàng óng ả chiếu rọi qua tán cây cổ thụ. "Thế giới này rộng lớn hơn nhiều những gì tôi từng nghĩ. Và tôi đã sẵn sàng khám phá nó, theo cách của riêng mình."
***
Buổi chiều tối, Minh Khang có một cuộc hẹn quan trọng tại nhà hàng 'Bữa Tối Của Ký Ức'. Không gian nhà hàng vẫn thanh lịch và sang trọng như mọi khi, với nội thất gỗ tối màu, ánh đèn vàng ấm áp và những lẵng hoa tươi đặt trên mỗi bàn. Tiếng nhạc cổ điển du dương hòa cùng tiếng ly tách khẽ chạm nhau, tiếng thì thầm trò chuyện của các vị khách, tạo nên một bầu không khí trang trọng và riêng tư. Mùi thức ăn cao cấp, hương rượu vang từ hầm rượu, và một chút hương hoa ly trắng tinh khiết phảng phất trong không khí, tất cả đều góp phần tạo nên một bối cảnh hoàn hảo cho cuộc gặp gỡ này.
Ông An đã ngồi đợi ở một phòng VIP nhỏ. Dáng người cao ráo, gương mặt cương nghị, ông vẫn giữ vẻ sắc sảo và từng trải như mọi khi. Ánh mắt ông lướt qua Minh Khang khi anh bước vào, một ánh mắt đánh giá đầy kinh nghiệm.
"Chào cậu, Khang," Ông An nói, giọng điệu điềm tĩnh. "Lâu rồi không gặp. Nghe nói cậu đã có những dự án mới?"
Minh Khang kéo ghế ngồi đối diện. Anh không còn là cậu trợ lý trẻ tuổi từng rụt rè trình bày báo cáo trước mặt vị sếp lớn. Giờ đây, anh là một người đàn ông trưởng thành, tự tin và đầy bản lĩnh. Anh mặc một bộ suit màu xám than lịch lãm, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, và trên cổ tay là chiếc đồng hồ quen thuộc, nhưng giờ đây nó không còn là biểu tượng của sự hối hả, mà là của sự trân trọng thời gian.
"Chào Ông An," Minh Khang đáp, giọng nói trầm ấm và dứt khoát. "Vâng, tôi đã có một vài ý tưởng mới mà tôi nghĩ sẽ rất phù hợp với tầm nhìn của ông về sự phát triển bền vững."
Ông An nheo mắt. "Ồ? Tôi tưởng cậu vẫn đang theo đuổi những dự án bất động sản truyền thống?"
"Thị trường đang chuyển dịch, Ông An," Minh Khang bắt đầu, không chút ngập ngừng. "Và đây là thời điểm hoàn hảo để nắm bắt những cơ hội mới, những xu hướng dẫn đầu. Tôi tin rằng, với kinh nghiệm và tầm nhìn của ông, chúng ta có thể tạo ra một làn sóng mới trong lĩnh vực công nghệ xanh đô thị."
Anh mở chiếc laptop, trình chiếu một bản thuyết trình được thiết kế công phu. Minh Khang không chỉ trình bày những con số hay phân tích thị trường, anh kể một câu chuyện. Câu chuyện về một thành phố tương lai, nơi công nghệ và thiên nhiên hòa quyện, nơi chất lượng cuộc sống được đặt lên hàng đầu. Anh nói về tiềm năng của trí tuệ nhân tạo trong việc tối ưu hóa năng lượng, về vật liệu xây dựng thân thiện với môi trường, về những giải pháp thông minh cho việc quản lý tài nguyên.
Ông An lắng nghe một cách chăm chú. Đôi lúc ông nhíu mày, đôi lúc lại gật gù. Ông đặt ra những câu hỏi sắc bén, những câu hỏi đi thẳng vào trọng tâm của vấn đề, thách thức từng luận điểm của Minh Khang. Nhưng Minh Khang đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Anh trả lời một cách lưu loát, tự tin, đôi khi còn bổ sung thêm những thông tin ngoài mong đợi, cho thấy sự nghiên cứu sâu rộng và niềm đam mê thực sự của mình.
"Cậu đã trưởng thành rất nhiều, Khang," Ông An nhận xét sau khi Minh Khang kết thúc phần trình bày. Ông khẽ nâng ly rượu vang đỏ trên tay, nhấp một ngụm. "Tôi thấy một ngọn lửa khác trong cậu. Không còn là sự vội vã của một người trẻ muốn chứng tỏ bản thân, mà là sự điềm tĩnh, sâu sắc của một người đã tìm thấy con đường của mình."
Minh Khang khẽ mỉm cười. "Đúng vậy, Ông An. Tôi đã học được rằng, trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng. Nhưng sự ổn định không có nghĩa là đứng yên. Nó là khả năng thích nghi, khả năng đổi mới và khả năng kiến tạo." Anh nhìn thẳng vào mắt Ông An. "Tôi muốn xây dựng một đế chế riêng, một công ty độc lập chuyên về những giải pháp xanh. Và tôi tin rằng, với kinh nghiệm và mạng lưới của ông, cùng với tầm nhìn mới của tôi, chúng ta có thể tạo nên một đối tác hoàn hảo."
Ông An đặt ly rượu xuống, ánh mắt vẫn giữ sự sắc sảo nhưng đã pha lẫn một chút hào hứng. "Một đế chế riêng, hửm? Cậu không muốn quay lại làm việc dưới trướng tôi nữa sao?"
"Tôi muốn trở thành đối tác, không phải cấp dưới," Minh Khang trả lời dứt khoát. "Tôi muốn cùng ông kiến tạo, không phải chỉ thực thi. Tôi muốn đặt nền móng cho một tương lai khác, không chỉ cho riêng mình, mà cho cả thế hệ tiếp theo."
Ông An im lặng một lát, đôi mắt nhìn xa xăm, như đang cân nhắc điều gì đó rất lớn lao. "Tôi có một dự án lớn đang ấp ủ, Khang. Một dự án mang tính đột phá, đòi hỏi một tầm nhìn táo bạo và một đội ngũ dám nghĩ dám làm. Nó không chỉ là bất động sản, mà là cả một hệ sinh thái đô thị thông minh." Ông An nhìn Minh Khang. "Tôi đã nghĩ đến việc tìm một người để dẫn dắt nó. Cậu có hứng thú không?"
Minh Khang cảm thấy trái tim mình đập mạnh. Đây chính là cơ hội mà anh đang tìm kiếm, một bước nhảy vọt để kiến tạo một tương lai hoàn toàn mới, không còn bị ràng buộc bởi cái bóng của quá khứ. Anh nhìn Ông An, ánh mắt đầy quyết tâm.
"Tôi rất sẵn lòng, Ông An," Minh Khang nói, giọng anh chắc chắn như đinh đóng cột. "Tôi tin rằng, cùng nhau, chúng ta có thể biến tầm nhìn này thành hiện thực, và tạo ra một điều gì đó thật sự vĩ đại."
Ngoài cửa sổ nhà hàng, ánh đèn thành phố đã lên rực rỡ, vẽ nên một bức tranh lung linh huyền ảo. Minh Khang nhìn ra đó, một cảm giác bình yên và hứng khởi dâng trào. Anh biết, con đường phía trước còn rất nhiều thử thách, nhưng anh đã sẵn sàng. Anh đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời, một chương mà anh tự mình viết nên, với những đam mê, những khát vọng và những mục tiêu của riêng mình, không còn vướng bận bởi hình bóng của quá khứ, hay những định nghĩa cũ về tình yêu và hạnh phúc. Anh đã sẵn sàng để thực sự kiến tạo tương lai.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.