Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 319: Bình Minh Mới: Giai Điệu Của Riêng Mình

Ánh đèn đường thành phố vẫn còn lưu luyến trên nền trời xám nhẹ khi Minh Khang cựa mình tỉnh giấc. Không phải tiếng chuông báo thức réo rắt quen thuộc, cũng không phải sự thúc giục của một lịch trình dày đặc đang chờ đợi, mà là sự tĩnh lặng dịu dàng của buổi sớm ban mai len lỏi qua tấm rèm cửa sổ. Anh vươn vai, cảm nhận sự dẻo dai của các khớp xương sau một giấc ngủ sâu hiếm thấy. Đêm qua, cuộc gặp với Ông An đã mở ra một chân trời mới, một lời khẳng định cho những nỗ lực không ngừng nghỉ và tầm nhìn mới mẻ của anh. Giờ đây, khi gánh nặng "phải ổn định" đã được đặt xuống, Minh Khang cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ. Nó không phải là sự giải thoát của kẻ thất bại, mà là niềm vui sướng của người đã tìm thấy bến đỗ vững chắc sau hải trình dài, và giờ đây có thể tự do căng buồm ra khơi theo những hướng gió mới, chỉ vì niềm vui được đi.

Anh rời khỏi giường, bước chân trần trên sàn gỗ lạnh. Căn penthouse rộng lớn, từng được anh thiết kế với sự tỉ mỉ của một kiến trúc sư cầu toàn và khát khao khẳng định mình, giờ đây mang một vẻ đẹp khác. Nó không còn là biểu tượng của sự thành công đơn thuần, mà là tổ ấm, là không gian riêng tư nơi anh có thể là chính mình. Ánh nắng bình minh đã bắt đầu rọi những tia vàng đầu tiên qua tấm kính cường lực từ sàn đến trần, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa trên bức tường trắng tinh. Bên ngoài, thành phố vẫn còn ngái ngủ, nhưng từ độ cao này, anh có thể thấy những dấu hiệu đầu tiên của một ngày mới đang bừng tỉnh: vài chiếc xe sớm đã lướt đi trên đại lộ, những bóng người lờ mờ di chuyển trong các tòa nhà đối diện.

Minh Khang đi thẳng vào bếp, pha một tách cà phê phin đậm đặc, mùi thơm nồng nàn lan tỏa khắp không gian. Anh ra ban công, dựa người vào lan can kính, ngắm nhìn toàn cảnh thành phố đang dần bừng sáng. Ly cà phê nóng ấm trong tay, hương thơm quen thuộc xoa dịu các giác quan. Anh nhớ lại những buổi sáng trước đây, khi anh thường vội vã nhâm nhi cà phê trong lúc kiểm tra email, tâm trí luôn quay cuồng với hàng tá công việc, những cuộc họp, những con số. Khoảnh khắc bình yên như thế này dường như là một thứ xa xỉ. "Đã bao lâu rồi mình không thực sự tận hưởng một buổi sáng như thế này nhỉ?" Anh tự hỏi, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Có lẽ, đã quá lâu rồi. Quá lâu đến mức anh đã quên mất cảm giác được sống chậm lại, được hít thở thật sâu và cảm nhận từng khoảnh khắc trôi qua.

Anh trở vào phòng khách, lướt qua những bức ảnh trên điện thoại. Hầu hết là những dự án đã hoàn thành, những khoảnh khắc làm việc căng thẳng, những chuyến công tác. Rồi, ánh mắt anh dừng lại ở một tấm ảnh cũ, chụp anh và Yến Chi trong một buổi triển lãm nghệ thuật. Nụ cười của cô vẫn dịu dàng, nhưng ánh mắt anh trong bức ảnh ấy lại hằn lên sự mệt mỏi, gượng gạo. Anh nhanh chóng lướt qua, không còn cảm thấy day dứt hay tiếc nuối. Đó là một phần của quá khứ, một Minh Khang của phiên bản đã cũ. Anh đã học được cách chấp nhận rằng mọi thứ đều có thời điểm của nó, và có những điều, dù đẹp đến mấy, cũng không thể cưỡng cầu.

Đột nhiên, tầm mắt anh bị thu hút bởi một góc tủ sách. Nằm khuất sau vài cuốn sách kiến trúc dày cộp là một chiếc hộp đen. Anh tiến lại gần, khẽ mở ra. Bên trong là chiếc máy ảnh DSLR cũ kỹ, ống kính đã phủ một lớp bụi mờ. Đó là món quà sinh nhật năm 20 tuổi từ bố anh, một niềm đam mê đã bị chôn vùi dưới gánh nặng của sự nghiệp và những mục tiêu không ngừng nghỉ. "Đã bao lâu rồi mình không làm điều này?" Anh thì thầm, ngón tay khẽ vuốt ve thân máy lạnh ngắt. "Thật đáng tiếc khi bỏ quên nó."

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Minh Khang, sáng rõ và đầy hưng phấn. Anh lấy chiếc máy ảnh ra, cẩn thận phủi lớp bụi, rồi dùng một miếng vải mềm lau sạch ống kính. Mùi kim loại và nhựa cũ kỹ của máy ảnh xộc lên mũi, gợi về những kỷ niệm xa xăm, về những ngày tháng vô tư lang thang khắp phố phường, ghi lại từng khoảnh khắc của cuộc sống. Anh lắp pin, chỉnh lại ống kính, và thử bấm máy vài lần. Tiếng "cạch" nhẹ nhàng của màn trập vang lên, quen thuộc đến mức khiến anh mỉm cười. Đó là âm thanh của một phần tuổi trẻ, một phần tâm hồn nghệ sĩ mà anh đã vô tình lãng quên.

Anh trở lại ban công, máy ảnh trên tay. Khác với việc ngắm nhìn bằng mắt thường, qua ống kính, thế giới dường như hiện ra một cách sống động và chi tiết hơn. Anh bắt đầu chụp những bức ảnh đầu tiên sau nhiều năm: tòa nhà chọc trời đối diện, những áng mây bồng bềnh trôi trên bầu trời xanh ngắt, thậm chí là một chú chim sẻ đang đậu trên ban công hàng xóm. Mỗi cú bấm máy, mỗi lần điều chỉnh tiêu cự, anh đều cảm thấy một niềm vui giản dị, một sự kết nối lại với chính mình.

Sự yên tĩnh của căn hộ giờ đây không còn mang chút cô độc nào, mà tràn ngập một cảm giác bình yên, một sự hài lòng đến từ bên trong. Tiếng nhạc không lời cổ điển nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh hòa quyện với tiếng gió khẽ rít qua ô cửa kính, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm cho buổi sáng của anh. Minh Khang biết, đây không chỉ là việc chụp ảnh. Đây là việc anh đang tìm lại những mảnh ghép đã mất của tâm hồn, những sở thích, những niềm vui nhỏ bé đã bị công việc cuốn trôi. Anh đã sẵn sàng để kiến tạo một tương lai mới, không chỉ trong sự nghiệp, mà còn trong chính cuộc sống của mình, bằng cách lấp đầy nó bằng những điều anh thực sự yêu thích.

***

Sau khi tận hưởng buổi sáng an lành tại căn hộ và chụp được kha khá ảnh từ trên cao, Minh Khang quyết định mang theo chiếc máy ảnh và xuống phố. Anh muốn tìm kiếm những góc nhìn mới, những khoảnh khắc đời thường mà ống kính của anh đã bỏ lỡ bấy lâu. Hồ Con Rùa, một địa điểm quen thuộc từ thời sinh viên, là nơi đầu tiên anh nghĩ đến. Khác với sự tĩnh lặng ở penthouse, nơi đây luôn ồn ào và sống động, một nguồn cảm hứng bất tận cho những ai yêu nhiếp ảnh đường phố.

Nắng đã lên cao, rải vàng khắp các tán cây xanh mướt quanh hồ. Không khí trong lành hơn hẳn so với trung tâm thành phố, mang theo chút hương hoa cỏ dại và mùi ẩm ướt của đất sau một đêm sương. Tiếng xe cộ vẫn huyên náo từ các con đường xung quanh, nhưng khi đi sâu vào lòng công viên, tiếng ồn đó dịu đi, nhường chỗ cho tiếng người nói chuyện, tiếng cười đùa của trẻ con và thỉnh thoảng là tiếng rao hàng xa xa. Minh Khang bước đi chậm rãi, chiếc máy ảnh đeo trên cổ, đôi mắt anh không ngừng quan sát. Anh không còn vội vã, không còn áp lực phải tìm kiếm những bức ảnh "hoàn hảo" như những năm tháng đầu tiên mày mò với nhiếp ảnh. Giờ đây, anh chỉ đơn thuần là tận hưởng quá trình, tận hưởng từng khoảnh khắc anh bắt gặp.

Anh chụp một cụ già đang tập thái cực quyền dưới gốc cây cổ thụ, từng động tác chậm rãi, uyển chuyển. Rồi một nhóm bạn trẻ đang ngồi trên ghế đá, cười nói rôm rả, ly trà sữa trên tay. Một gánh hàng rong nhỏ đang chuẩn bị mở bán, mùi bắp xào thơm lừng bắt đầu lan tỏa. Mỗi khuôn mặt, mỗi cử chỉ, mỗi khoảnh khắc đều mang một câu chuyện riêng, và Minh Khang cảm thấy mình như một người kể chuyện thầm lặng, ghi lại những mảnh ghép của cuộc sống. Anh đã từng nghĩ, niềm đam mê nhiếp ảnh này chỉ là một sở thích thoáng qua của tuổi trẻ, nhưng giờ đây, anh nhận ra nó là một phần không thể thiếu của tâm hồn mình. Nó giúp anh nhìn thế giới bằng một đôi mắt khác, một đôi mắt tinh tế và biết trân trọng những điều nhỏ bé.

Đang say sưa điều chỉnh tiêu cự để chụp một chú chim bồ câu đang rụt rè nhặt mồi, một giọng nói bất ngờ vang lên từ phía sau, đầy vẻ ngạc nhiên và hào hứng:

"Ôi Khang! Minh Khang đúng không? Lâu quá không gặp! Cậu làm gì ở đây thế này?"

Minh Khang giật mình quay lại. Trước mặt anh là hai gương mặt quen thuộc đến ngỡ ngàng. Quang, với dáng người hơi tròn và nụ cười xởi lởi đặc trưng, và Trung, cao lớn hơn, gương mặt điển trai nhưng ánh mắt tinh nghịch. Họ đều là bạn học cũ từ thời đại học, những người đã cùng anh trải qua biết bao kỷ niệm, từ những buổi học nhóm căng thẳng đến những trận bóng đá nảy lửa sau giờ học.

"Quang? Trung?" Minh Khang ngạc nhiên thốt lên, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi anh. "Không thể tin được! Các cậu vẫn vậy à? Lâu lắm rồi không gặp!"

"Vẫn vậy gì mà vẫn vậy!" Trung trêu chọc, vỗ mạnh vào vai Minh Khang. "Ông thì giờ thành sếp lớn rồi, bận rộn đến nỗi không còn nhớ mặt bạn bè nữa chứ gì? Tưởng ông suốt ngày chỉ biết vùi đầu vào đống giấy tờ với mấy cái bản vẽ chứ, không ngờ ông Khang khô khan lại có máu nghệ sĩ đấy nhỉ? Vác máy ảnh đi chụp choẹt nữa cơ à?"

"Nói quá rồi đấy," Minh Khang cười, cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. "Tôi cũng mới quay lại với sở thích này thôi. Dạo này rảnh rỗi hơn một chút."

"Rảnh rỗi hơn một chút?" Quang nheo mắt cười. "Chắc là tìm được dự án bạc tỷ mới nên thảnh thơi hơn chứ gì? Nhớ hồi xưa tụi mình đi thực tập, ông lúc nào cũng ôm cái laptop, vẽ vời đến quên ăn quên ngủ. Cả hội rủ đi nhậu cũng khó kéo ông đi."

"Giờ thì khác rồi," Minh Khang thừa nhận, giọng nói chất chứa một sự bình thản. "Tôi học được cách cân bằng hơn. Công việc là quan trọng, nhưng cuộc sống còn nhiều điều thú vị khác nữa." Anh nhìn quanh, rồi đề nghị. "Được rồi, sẵn tiện gặp nhau ở đây, sao mình không đi đâu đó ngồi uống nước, hàn huyên một lát nhỉ? Tôi bao."

Trung lập tức reo lên: "Tuyệt! Lâu rồi mới được ông Khang bao đấy! Phải chọn quán nào đắt tiền vào, bù cho mấy năm trời bị ông bùng kèo!"

Ba người cùng nhau đi bộ quanh Hồ Con Rùa, tiếng cười nói rôm rả thu hút ánh nhìn của vài người qua đường. Họ kể cho nhau nghe về những gì đã xảy ra trong cuộc sống của mình suốt những năm qua. Quang giờ là một lập trình viên tự do, vẫn giữ tính cách vô tư, thích khám phá những điều mới mẻ. Trung thì đang điều hành một chuỗi cửa hàng ăn uống nhỏ, vẫn hài hước và thích cà khịa như ngày nào. Họ nói về những kỷ niệm thời sinh viên, về những giáo sư khó tính, những bài kiểm tra "khủng khiếp", những lần trốn học đi chơi game, những buổi tối thức trắng làm đồ án. Mỗi câu chuyện đều gợi lại một phần ký ức tươi đẹp, khiến Minh Khang nhận ra rằng, những mối quan hệ bạn bè chân thành này là một phần quý giá mà anh đã vô tình bỏ quên. Cảm giác được kết nối lại, được là chính mình mà không cần phải gồng mình chứng tỏ, khiến anh thấy vô cùng nhẹ nhõm.

Không một ai trong cuộc trò chuyện nhắc đến Yến Chi. Dường như, trong thế giới của những người bạn cũ, những mối tình đã qua không phải là điều để bận tâm. Điều quan trọng là hiện tại, là niềm vui được gặp lại nhau, là những kỷ ni���m chung đã gắn kết họ. Minh Khang nhận ra rằng, sự bình yên mà anh đang cảm nhận không chỉ đến từ việc buông bỏ quá khứ, mà còn đến từ việc anh đang chủ động kiến tạo một hiện tại đầy đủ hơn, với những mối quan hệ chân thành và những niềm vui giản dị.

***

Tiết trời buổi trưa không còn mát mẻ như lúc sáng sớm, nhưng những cơn gió nhẹ vẫn thổi qua, làm dịu đi cái nắng gắt của Sài Gòn. Sau một vòng dạo quanh Hồ Con Rùa, ba người bạn quyết định tìm một quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc từ thời đại học để tiếp tục câu chuyện. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, với những bộ bàn ghế nhựa đơn sơ bày ra sát vỉa hè. Bếp di động với những chảo lớn nghi ngút khói, tiếng xào nấu lách tách và tiếng trò chuyện ồn ào của thực khách tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, dân dã đặc trưng mà Minh Khang đã lâu không được trải nghiệm. Mùi đồ ăn hấp dẫn – nào là ốc hương xào dừa, nào là bắp xào tép mỡ, nào là trà sữa trân châu đường đen – quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

"Đúng là chỗ này!" Quang reo lên khi họ tìm được một bàn trống. "Nhớ hồi xưa tụi mình trốn học ra đây ăn ốc không? Bà chủ quán còn nhớ mặt tụi mình đấy!"

Bà chủ quán, một người phụ nữ trung niên với nụ cười hiền lành, nhận ra ba chàng trai cao lớn. "Ôi, ba cậu giờ thành người lớn hết rồi! Lâu lắm mới thấy ghé lại. Vẫn ốc xào dừa như cũ chứ?"

"Dạ đúng rồi cô!" Trung nhanh nhảu đáp. "Với thêm một dĩa bắp xào, ba ly trà sữa full topping nha cô!"

Minh Khang nhìn bà chủ quán, một cảm giác hoài niệm dâng trào. Thời gian đã trôi qua thật nhanh, mọi thứ đã thay đổi, nhưng những quán ăn nhỏ, những gương mặt thân quen như thế này vẫn ở đó, lưu giữ một phần ký ức của tuổi trẻ. Anh cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với những điều bình dị, thân thuộc này.

Trong lúc chờ đồ ăn, ba người tiếp tục câu chuyện. Trung vẫn không ngừng cà khịa Minh Khang: "Giờ ông Khang có tiền rồi, phải bao tụi này bữa lớn đấy! Không là tụi này méc Hoàng Nam là ông ăn chơi quên bạn bè đó!"

Minh Khang cười phá lên, tiếng cười sảng khoái và tự nhiên đến mức anh cũng bất ngờ. "Yên tâm, hôm nay tôi bao hết. Coi như là bữa tiệc tái ngộ. Cảm ơn các cậu đã giúp tôi nhớ lại những ngày tháng này, và quan trọng hơn là nhớ lại cảm giác này." Anh vỗ vai cả Quang và Trung. "Thật sự, tôi đã bỏ lỡ nhiều điều quá. Suốt mấy năm trời, tôi cứ lao đầu vào công việc, nghĩ rằng phải có sự ổn định, phải có thành công thì mới xứng đáng với mọi thứ. Nhưng hóa ra, hạnh phúc đôi khi lại nằm ở những khoảnh khắc giản dị như thế này, ở những người bạn như các cậu."

Quang nhấp một ngụm trà sữa, ánh mắt nhìn Minh Khang đầy vẻ thấu hiểu. "Công nhận. Hồi xưa ông Khang nghiêm túc lắm, tụi này cứ tưởng ông sẽ thành một ông sếp khô khan, lúc nào cũng chỉ biết tiền với số liệu thôi chứ."

"Ai bảo không có máu nghệ sĩ?" Trung chen vào, chỉ vào chiếc máy ảnh trên bàn. "Giờ còn biết chụp ảnh nữa cơ mà. Phải công nhận, ông Khang nhìn vậy mà có nhiều tài lẻ phết."

Ốc xào dừa nóng hổi được mang ra, mùi thơm ngào ngạt kích thích vị giác. Ba người bắt đầu thưởng thức, vừa ăn vừa nói chuyện. Họ không còn nói về công việc hay những mục tiêu lớn lao nữa, mà chuyển sang những câu chuyện đời thường, những kế hoạch cuối tuần. Quang kể về chuyến phượt sắp tới của anh, Trung thì hào hứng khoe về món mới của quán mình. Minh Khang lắng nghe, gương mặt rạng rỡ. Anh chủ động gợi ý: "Cuối tuần này, nếu các cậu rảnh, mình đi chơi golf đi. Hay đi leo núi gì đó cũng được. Lâu rồi tôi cũng không vận động nhiều. Hoặc là mình đi xem một buổi triển lãm nghệ thuật. Tôi mới biết có một phòng trưng bày mới mở, nghe nói khá thú vị."

Quang và Trung nhìn nhau, ngạc nhiên trước sự thay đổi của Minh Khang. Anh không còn là người bạn chỉ biết cắm mặt vào công việc, mà là một người đàn ông cởi mở, tràn đầy năng lượng và sẵn sàng khám phá những điều mới mẻ.

"Ông Khang mà rủ đi chơi golf á? Có phải ông Khang thật không vậy?" Trung trêu chọc, nhưng trong giọng nói lại đầy vẻ phấn khích. "Được thôi! Để tụi này sắp xếp lịch. Lần này ông không được bùng kèo nữa đâu đấy!"

Minh Khang mỉm cười. "Không bùng đâu. Tôi hứa."

Trong khoảnh khắc đó, khi nhìn những người bạn cũ đang cười nói rôm rả, khi nếm vị cay nồng của ốc xào dừa và cảm nhận sự ấm áp của tình bạn, Minh Khang nhận ra rằng anh đã thực sự tìm thấy "sự ổn định" mà anh hằng theo đuổi. Nhưng sự ổn định này không phải là một cột mốc cuối cùng, mà là một nền tảng vững chắc để anh có thể tự do bay lượn, tự do khám phá. Nó không còn là cái giá phải trả cho tình yêu, mà là một phần không thể thiếu của hạnh phúc cá nhân anh.

Anh đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời, một chương mà anh tự mình viết nên, với những đam mê, những khát vọng và những mục tiêu của riêng mình, không còn vướng bận bởi hình bóng của quá khứ, hay những định nghĩa cũ về tình yêu và hạnh phúc. Anh đã sẵn sàng để thực sự kiến tạo tương lai, một tương lai mà không chỉ có sự nghiệp thành công, mà còn có những niềm vui nhỏ bé, những mối quan hệ chân thành, và một trái tim bình yên, thanh thản. Minh Khang biết, con đường phía trước còn rất nhiều điều chờ đợi, nhưng anh đã sẵn sàng cho những điều mới mẻ, sẵn sàng cho bất cứ điều gì cuộc sống mang lại, với một trái tim mở rộng và một tâm hồn tự do.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free