Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 320: Bến Đỗ Của Chính Mình: Thanh Thản Với Tương Lai
Tiếng bà chủ quán ốc xào dừa vọng lại từ phía xa, quen thuộc và thân thương như một nốt nhạc cũ đã được cất giữ cẩn thận. Minh Khang nhìn theo bóng dáng người phụ nữ trung niên với nụ cười hiền lành, cảm nhận rõ rệt từng thớ thịt trên gương mặt mình đang giãn ra trong một nụ cười sảng khoái và tự nhiên đến mức anh cũng bất ngờ. Tiếng cười ấy không còn vương vấn chút gượng gạo nào của những ngày tháng trước, khi anh còn đeo mang những gánh nặng vô hình trên vai, khi mỗi niềm vui dường như đều phải trả giá bằng một sự lo toan khác.
“Thật sự, tôi đã bỏ lỡ nhiều điều quá. Suốt mấy năm trời, tôi cứ lao đầu vào công việc, nghĩ rằng phải có sự ổn định, phải có thành công thì mới xứng đáng với mọi thứ. Nhưng hóa ra, hạnh phúc đôi khi lại nằm ở những khoảnh khắc giản dị như thế này, ở những người bạn như các cậu.” Lời nói của anh thốt ra không chút đắn đo, như một sự giải tỏa mà bấy lâu nay anh giữ kín trong lòng. Minh Khang vỗ vai Quang và Trung, cảm nhận được sự ấm áp từ tình bạn, từ những người đã cùng anh trải qua một phần tuổi trẻ và giờ đây, lại cùng anh khám phá lại những giá trị tưởng chừng đã bị chôn vùi.
Quang nhấp một ngụm trà sữa, ánh mắt nhìn Minh Khang đầy vẻ thấu hiểu, không còn chút dò xét hay hoài nghi nào. “Công nhận. Hồi xưa ông Khang nghiêm túc lắm, tụi này cứ tưởng ông sẽ thành một ông sếp khô khan, lúc nào cũng chỉ biết tiền với số liệu thôi chứ.” Anh chàng vừa nói vừa cười, tiếng cười giòn tan lấp đầy khoảng không gian nhỏ.
Trung không chịu kém cạnh, nhanh nhảu chen vào: “Ai bảo không có máu nghệ sĩ?” Anh ta chỉ vào chiếc máy ảnh đang nằm trên bàn, một chiếc máy ảnh film cũ kỹ mà Minh Khang đã mang theo để ghi lại những khoảnh khắc đời thường. “Giờ còn biết chụp ảnh nữa cơ mà. Phải công nhận, ông Khang nhìn vậy mà có nhiều tài lẻ phết.”
Ốc xào dừa nóng hổi được mang ra, mùi thơm nồng nàn của sả, ớt, dừa và các loại gia vị khác lan tỏa, kích thích mọi giác quan. Ba người bạn bắt đầu thưởng thức, vừa ăn vừa nói chuyện, không còn những chủ đề về công việc hay những mục tiêu lớn lao nữa. Quang kể về chuyến phượt sắp tới của anh, những con đường đèo uốn lượn và những bản làng xa xôi. Trung thì hào hứng khoe về món mới của quán mình, một loại chè khúc bạch được biến tấu đầy sáng tạo. Minh Khang lắng nghe, gương mặt rạng rỡ, đôi mắt sâu thẳm giờ đây ánh lên niềm vui và sự thanh thản. Anh chủ động gợi ý: “Cuối tuần này, nếu các cậu rảnh, mình đi chơi golf đi. Hay đi leo núi gì đó cũng được. Lâu rồi tôi cũng không vận động nhiều. Hoặc là mình đi xem một buổi triển lãm nghệ thuật. Tôi mới biết có một phòng trưng bày mới mở, nghe nói khá thú vị.”
Quang và Trung nhìn nhau, sự ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt họ. Minh Khang, người đàn ông từng chỉ biết cắm mặt vào công việc, giờ đây lại cởi mở và tràn đầy năng lượng đến thế. “Ông Khang mà rủ đi chơi golf á? Có phải ông Khang thật không vậy?” Trung trêu chọc, nhưng trong giọng nói lại đầy vẻ phấn khích. “Được thôi! Để tụi này sắp xếp lịch. Lần này ông không được bùng kèo nữa đâu đấy!”
Minh Khang mỉm cười. “Không bùng đâu. Tôi hứa.” Trong khoảnh khắc đó, khi nhìn những người bạn cũ đang cười nói rôm rả, khi nếm vị cay nồng của ốc xào dừa và cảm nhận sự ấm áp của tình bạn, Minh Khang nhận ra rằng anh đã thực sự tìm thấy "sự ổn định" mà anh hằng theo đuổi. Nhưng sự ổn định này không phải là một cột mốc cuối cùng, mà là một nền tảng vững chắc để anh có thể tự do bay lượn, tự do khám phá. Nó không còn là cái giá phải trả cho tình yêu, mà là một phần không thể thiếu của hạnh phúc cá nhân anh. Anh đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời, một chương mà anh tự mình viết nên, với những đam mê, những khát vọng và những mục tiêu của riêng mình, không còn vướng bận bởi hình bóng của quá khứ, hay những định nghĩa cũ về tình yêu và hạnh phúc. Anh đã sẵn sàng để thực sự kiến tạo tương lai, một tương lai mà không chỉ có sự nghiệp thành công, mà còn có những niềm vui nhỏ bé, những mối quan hệ chân thành, và một trái tim bình yên, thanh thản. Minh Khang biết, con đường phía trước còn rất nhiều điều chờ đợi, nhưng anh đã sẵn sàng cho những điều mới mẻ, sẵn sàng cho bất cứ điều gì cuộc sống mang lại, với một trái tim mở rộng và một tâm hồn tự do.
Sáng cuối tuần, thành phố vẫn còn ngái ngủ trong làn sương mỏng, nhưng tại quán cà phê 'Dấu Chân Mưa', không khí đã bắt đầu rộn ràng bởi những âm thanh quen thuộc. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, là một ngôi nhà ống cổ được cải tạo khéo léo, giữ lại nguyên vẹn nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ nhưng đầy quyến rũ. Từng viên gạch đỏ nhuốm màu thời gian, những khung cửa sổ gỗ sơn xanh bạc màu, và ban công nhỏ với giàn hoa giấy rủ xuống, tất cả tạo nên một bức tranh hoài cổ giữa lòng đô thị hiện đại. Bước qua cánh cửa gỗ cũ kỹ, Minh Khang và Hoàng Nam được bao bọc bởi không gian ấm cúng, dịu nhẹ. Nội thất chủ yếu là gỗ trầm, từ những chiếc bàn tròn nhỏ nhắn đến những chiếc ghế bành bọc da cũ kỹ, tất cả đều toát lên vẻ mộc mạc mà tinh tế. Những ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn lồng treo trên trần, cùng với ánh sáng tự nhiên lọt qua khung cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng mềm mại trên sàn nhà và những bức tường treo đầy tranh ảnh cũ, sách báo và các vật dụng trang trí vintage. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, không ồn ã. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, phảng phất đâu đó là mùi hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau, hay mùi gỗ cũ đã thấm đượm thời gian.
Minh Khang và Hoàng Nam chọn một góc quen thuộc cạnh cửa sổ, nơi họ có thể nhìn ra con hẻm nhỏ với những cây bàng lá đỏ. Trời dịu mát, không nắng gắt, một buổi sáng cuối tuần lý tưởng để hàn huyên. Cả hai đều có vẻ thư thái, khác hẳn những lần gặp gỡ trước đây khi Minh Khang còn chất chứa nhiều ưu tư, gánh nặng công việc và những mối bận tâm về tương lai chưa rõ ràng. Hoàng Nam đưa tay đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt ôn hòa nhìn Minh Khang. "Trông cậu khác hẳn, Khang ạ. Cậu tìm thấy sự bình yên thật rồi." Giọng anh nhẹ nhàng, từ tốn, đầy sự thấu hiểu.
Minh Khang khẽ mỉm cười, nụ cười thật sự xuất phát từ nội tâm, không còn là nụ cười xã giao hay cố gắng che giấu điều gì. Anh đưa tay cầm tách cà phê đen nóng hổi, nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng nhẹ nhàng lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính những trải nghiệm mà anh đã đi qua, giờ đây chỉ còn là dư vị khó quên. "Ừ, có lẽ là vậy. Mình đã mất một thời gian dài để hiểu rằng hạnh phúc không phải là đích đến, mà là hành trình mình chấp nhận và yêu thương chính mình." Anh nói, ánh mắt nhìn xa xăm qua khung cửa kính, nơi những giọt sương đêm còn đọng lại trên lá cây, lấp lánh như những viên ngọc nhỏ.
Hoàng Nam gật gù, lắng nghe từng lời của bạn. Anh luôn là người bạn như vậy, kiên nhẫn và chân thành. "Trước đây, cậu luôn đặt 'sự ổn định' lên hàng đầu, coi đó là điều kiện tiên quyết cho mọi thứ, kể cả tình yêu. Giờ thì sao? Cậu vẫn còn giữ quan điểm đó không?"
Minh Khang quay lại nhìn Hoàng Nam, ánh mắt sâu thẳm giờ đây không còn ẩn chứa sự suy tư mệt mỏi mà thay vào đó là sự rõ ràng, thanh thản. "Quan điểm đó vẫn đúng, Nam ạ. Nhưng định nghĩa về 'sự ổn định' của mình đã thay đổi. Nó không còn là một con số trong tài khoản ngân hàng, một vị trí trong tập đoàn, hay một danh phận nào đó. Sự ổn định thật sự đến từ bên trong, từ một tâm hồn bình yên, từ khả năng tự kiến tạo hạnh phúc cho chính mình mà không phụ thuộc vào bất cứ điều gì bên ngoài." Anh dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn và không khí trong lành của buổi sớm. "Mình từng nghĩ phải có được Yến Chi, phải 'sửa chữa' những gì đã bỏ lỡ thì mới thanh thản. Mình đã ám ảnh bởi ý nghĩ về 'đúng người, sai thời điểm', cứ mãi tiếc nuối những phiên bản của nhau mà không thể trùng khớp. Nhưng giờ thì không." Giọng anh trầm lại, nhưng không hề bi lụy, chỉ là một chút hoài niệm nhẹ nhàng. "Mình biết cô ấy hạnh phúc, và mình cũng hạnh phúc với con đường của riêng mình. Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ. Đó không phải là lỗi của ai cả, chỉ là lẽ tự nhiên của cuộc sống."
Hoàng Nam gật đầu, một nụ cười ấm áp nở trên môi. "Tốt rồi. Mình luôn tin cậu sẽ tìm thấy điều đó. Cậu xứng đáng, Khang ạ." Anh đưa tay vỗ nhẹ lên vai Minh Khang, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng tất cả sự ủng hộ và niềm vui dành cho bạn mình.
Minh Khang đáp lại bằng một nụ cười chân thành. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, như thể gánh nặng đã được trút bỏ hoàn toàn. Cuộc trò chuyện cởi mở với Hoàng Nam không chỉ là sự chia sẻ, mà còn là sự khẳng định cho hành trình nội tâm mà anh đã đi qua. Anh biết, quãng thời gian chật vật với những nuối tiếc, những câu hỏi không lời đáp đã thực sự khép lại. Anh đã chấp nhận rằng tình yêu không phải lúc nào cũng là sự sở hữu, mà có khi là sự buông bỏ để cả hai cùng tìm thấy hạnh phúc theo cách riêng của mình. Anh đã học được rằng, việc trân trọng những gì mình có ở hiện tại, và tự tạo ra giá trị cho bản thân, chính là nền tảng vững chắc nhất cho một cuộc sống trọn vẹn. Hai người đàn ông tiếp tục nói chuyện, không còn những gánh nặng công việc hay tình cảm làm vướng bận. Họ nói về những cuốn sách hay, những bộ phim mới, những chuyến đi dự định, và cả những dự án mà Minh Khang đang ấp ủ. Tiếng cười của họ hòa vào tiếng nhạc acoustic, tạo nên một buổi sáng cuối tuần thật bình yên và đầy ý nghĩa. Minh Khang cảm thấy một nguồn năng lượng mới mẻ, không phải là sự hối hả của tham vọng, mà là sự tĩnh tại của niềm tin vào bản thân và vào tương lai.
Chiều tối cùng ngày, ánh nắng vàng cuối cùng của ngày đã nhạt dần, nhuộm lên những tòa nhà cao tầng một màu cam rực rỡ trước khi nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Minh Khang đứng một mình bên cửa sổ lớn của căn hộ penthouse, ngắm nhìn thành phố đang lên đèn. Từ độ cao này, Sài Gòn hiện ra như một tấm thảm lụa thêu kim tuyến, với những dải đèn đường uốn lượn, những ánh đèn cao ốc lấp lánh như sao trời. Căn phòng rộng lớn, sang trọng với thiết kế hiện đại, tối giản, từ những bức tường kính cường lực từ sàn đến trần cho phép thu trọn khung cảnh thành phố vào tầm m��t, đến nội thất nhập khẩu đắt tiền với tông màu trầm ấm. Tiếng nhạc không lời cổ điển từ hệ thống âm thanh vòm nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian, hòa cùng tiếng gió rít khẽ qua ô cửa kính, và đôi khi là tiếng nước chảy êm đềm từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng. Mùi hương gỗ quý của nội thất, phảng phất mùi nước hoa nam tính đặc trưng của anh, và chút hương rượu vang đỏ còn vương lại từ bữa tối đơn giản. Tất cả tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, sang trọng, nhưng không còn cảm giác cô độc như trước kia.
Minh Khang đưa tay khẽ chạm vào mặt kính lạnh lẽo, cảm nhận sự rộng lớn của không gian và sự vô tận của thời gian. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự vững chãi, bình yên từ chính bên trong mình. Những hình ảnh của buổi sáng, của những người bạn cũ, của vị ốc xào dừa cay nồng, của tiếng cười giòn tan, tất cả như một thước phim quay chậm trong tâm trí anh. Anh đã thực sự tìm thấy "sự ổn định" mà anh hằng theo đuổi, không phải ở một người phụ nữ, không phải ở một mục tiêu sự nghiệp cụ thể, mà ở chính bản thân anh, ở sự trưởng thành và thấu hiểu chính mình.
"Yến Chi à," anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một làn hơi nhẹ, tan vào không gian rộng lớn. "Em đã tìm thấy bến đỗ của mình. Giờ thì anh cũng vậy. Bến đỗ của anh không phải là một người, mà là chính bản thân anh, là sự trưởng thành này." Anh mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn sự vương vấn hay tiếc nuối nào. Thay vào đó là sự chấp nhận thanh thản, là niềm tin vào một tương lai tươi sáng mà anh sẽ tự mình kiến tạo. Anh không còn cảm thấy sự trớ trêu của thời điểm, hay nỗi đau của những khoảnh khắc lỡ nhịp. Mọi thứ đã diễn ra theo cách của nó, và anh đã học được cách trân trọng hành trình ấy.
Anh khẽ chạm tay vào chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay trái. Đó là một chiếc đồng hồ đơn giản, mặt số màu bạc, dây da đen, được anh đeo suốt nhiều năm. Trước đây, nó từng là biểu tượng của thời gian trôi đi, của những cơ hội bị bỏ lỡ, của sự ám ảnh về việc phải 'đúng thời điểm'. Nhưng giờ đây, khi những ngón tay anh lướt nhẹ trên mặt kính lạnh, anh không còn cảm thấy sự thúc giục hay nuối tiếc. Chiếc đồng hồ giờ đây chỉ đơn thuần là vật nhắc nhở anh trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại, từng giây phút anh được sống, được làm việc, được khám phá và tận hưởng. Nó không còn là gánh nặng, mà là một người bạn đồng hành thầm lặng trên con đường mới.
Minh Khang nhấc điện thoại lên, lướt qua những bức ảnh anh đã chụp trong buổi sáng với chiếc máy ảnh film cũ. Những khoảnh khắc giản dị của Quang và Trung đang cười đùa, hình ảnh đĩa ốc xào dừa bốc khói, những góc phố thân quen. Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp ngẫu hứng, một cành hoa giấy đỏ rực rỡ khoe sắc dưới ánh nắng ban mai. Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Anh cảm thấy một nguồn năng lượng mới, không phải từ sự cạnh tranh hay khao khát chứng tỏ bản thân, mà từ sự đam mê và khát khao kiến tạo.
Anh đặt điện thoại xuống, tiến về phía bàn làm việc. Mở máy tính lên, màn hình sáng rực. Anh bắt đầu phác thảo một ý tưởng mới cho dự án mà Ông An đã gợi ý. Đó là một dự án lớn, mang tính đột phá, không chỉ liên quan đến kiến trúc mà còn mở rộng sang lĩnh vực công nghệ xanh, một lĩnh vực hoàn toàn mới mẻ mà anh đang tìm hiểu. Anh không còn muốn chỉ là một người làm thuê, mà muốn trở thành người dẫn dắt, người kiến tạo. Nụ cười trên môi anh càng rõ nét hơn khi những ý tưởng cứ tuôn trào, mạch lạc và đầy hứa hẹn. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy thách thức, nhưng anh đã sẵn sàng.
Minh Khang cảm thấy lòng mình thanh thản và vững vàng hơn bao giờ hết. Anh biết mình đã thực sự buông bỏ quá khứ để đón nhận một tương lai rộng mở, nơi hạnh phúc đến từ sự trưởng thành của chính bản thân. Anh đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, một bến đỗ không phải là một người hay một địa điểm cụ thể, mà là sự tự chủ, bình yên trong tâm hồn. Anh đã sẵn sàng cho những khởi đầu mới, cho một chương mới của cuộc đời, nơi anh sẽ tiếp tục khám phá những đam mê, phát triển bản thân, và có thể, một ngày nào đó, anh sẽ gặp được một người phụ nữ phù hợp, ở một thời điểm mà cả hai đều đã trưởng thành, thấu hiểu, và sẵn sàng cho một mối quan hệ dựa trên sự cân bằng và chân thành, không còn là sự bù đắp hay níu kéo của những phiên bản đã cũ. Anh tin rằng, mọi thứ sẽ đến vào đúng thời điểm, khi anh đã là phiên bản tốt nhất của chính mình.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.