Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 321: Hào Quang Cô Đơn: Minh Khang Tuổi 31

Màn đêm vẫn còn vương vấn trên những mái nhà cao tầng, nhưng ánh bình minh đã le lói, đẩy lùi dần từng mảng tối u uẩn. Minh Khang khẽ mở mắt, cảm nhận sự mềm mại của tấm ga trải giường lụa lạnh lẽo và sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm căn penthouse rộng lớn. Anh không cần đồng hồ báo thức. Đồng hồ sinh học của anh đã được lập trình chuẩn xác qua bao năm tháng chinh chiến trên thương trường, giờ đây, nó như một cỗ máy hoàn hảo, đánh thức anh vào đúng 6 giờ 30 phút mỗi sáng.

Anh ngồi dậy, đôi mắt sâu thẳm lướt qua khung cửa kính cường lực từ sàn đến trần, nơi cả thành phố đang dần bừng tỉnh dưới những tia nắng đầu tiên. Từ độ cao này, mọi thứ dường như đều nằm dưới tầm kiểm soát của anh: những con đường bắt đầu lác đác xe cộ, những tòa nhà chọc trời vươn mình đón nắng, và cả dòng sông uốn lượn như dải lụa bạc. Căn hộ của anh, một khối kiến trúc hiện đại, tối giản với tông màu trầm chủ đạo, nội thất nhập khẩu đắt tiền, phảng phất mùi gỗ quý và một chút hương nước hoa nam tính đặc trưng của anh, luôn là một pháo đài vững chắc, một biểu tượng cho thành công mà anh đã dày công xây dựng. Tiếng gió rít khẽ qua ô cửa kính, hòa cùng tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch, đôi khi tĩnh lặng đến mức cô độc.

Thói quen buổi sáng của Minh Khang luôn diễn ra một cách máy móc, chuẩn xác đến từng giây. Anh bước vào phòng tắm lát đá cẩm thạch, để dòng nước ấm áp xoa dịu cơ bắp sau giấc ngủ ngắn. Dưới vòi sen, anh không suy nghĩ gì, chỉ để tâm trí trôi lững lờ theo hơi nước. Mùi xà phòng cao cấp, hương bạc hà the mát, tất cả đều quen thuộc, đều đúng chỗ, đều hoàn hảo. Anh soi mình trong gương, khuôn mặt góc cạnh giờ đã chai sạn hơn vài phần so với những năm đầu khởi nghiệp, đôi mắt sâu thẳm vẫn ẩn chứa sự suy tư, nhưng không còn vẻ mệt mỏi cùng cực như trước. Thay vào đó là một sự điềm tĩnh đến lạnh lùng. Tóc anh vẫn cắt ngắn gọn gàng, phù hợp với hình ảnh một người đàn ông công sở thành đạt.

Sau khi vệ sinh cá nhân, anh xuống bếp, tự tay pha cho mình một ly cà phê đen đậm đặc. Mùi cà phê thơm nồng lan tỏa khắp không gian, xua đi chút lạnh lẽo còn sót lại của buổi sớm. Anh đứng bên quầy bar, nhâm nhi từng ngụm cà phê nóng hổi, nhìn ra xa xăm. Cuộc sống của anh, sau mười năm miệt mài, đã đạt đến một điểm mà nhiều người mơ ước. Anh có tất cả: sự nghiệp vững vàng, tài chính dư dả, một không gian sống xa hoa bậc nhất. Anh đã tìm thấy "sự ổn định" mà anh hằng theo đuổi, không còn phải lo lắng về cơm áo gạo tiền, không còn phải vật lộn từng ngày để chứng tỏ bản thân. Nhưng, có thật là anh đã tìm thấy tất cả?

Một câu hỏi lơ lửng trong tâm trí anh, không lời đáp. Cứ mỗi sáng, khi hoàn tất các nghi thức cá nhân, sự trống rỗng quen thuộc lại len lỏi vào. Nó không phải là một nỗi đau nhói, cũng không phải là sự hối tiếc day dứt. Nó chỉ là một khoảng trống, một khoảng lặng mênh mông trong chính cái sự hoàn hảo anh đã tạo ra. Anh đã cố gắng lấp đầy nó bằng công việc, bằng những dự án mới, bằng những cuộc gặp gỡ xã giao. Nhưng rồi, khi mọi thứ lắng xuống, khoảng trống ấy vẫn còn nguyên đó, âm thầm, dai dẳng.

Minh Khang quay vào phòng thay đồ. Anh chọn một bộ suit màu xám than, chất liệu cashmere mềm mại, kết hợp với áo sơ mi trắng và cà vạt lụa xanh navy. Mọi thao tác đều trôi chảy, chuyên nghiệp. Anh đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo, thắt cà vạt. Anh nhìn thấy hình ảnh của một người đàn ông thành đạt, một CEO trẻ tuổi đầy quyền lực. Nhưng sâu thẳm bên trong, anh tự hỏi, đây có phải là phiên bản mà anh thực sự muốn trở thành? Phiên bản này, dù lấp lánh hào quang, lại chứa đựng một sự cô đơn đến lạ lùng.

Anh đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay trái. Nó là một chiếc đồng hồ đơn giản, mặt số màu bạc, dây da đen, đã theo anh qua bao thăng trầm. Nó không còn là vật tượng trưng cho sự thúc giục hay nỗi tiếc nuối như trước, cũng không phải là một người bạn đồng hành thầm lặng như anh từng nghĩ ở những chương trước. Giờ đây, nó chỉ đơn thuần là một vật trang sức, một điểm nhấn trên bộ trang phục hoàn hảo, đánh dấu một buổi sáng nữa bắt đầu, một ngày nữa trôi qua trong vòng lặp của thành công và sự trống rỗng. Anh đeo nó vào, cảm giác lạnh lẽo của kim loại và da thuộc chạm vào da thịt, nhắc nhở anh về một thực tại không thể chối cãi. Anh đã đạt được mọi thứ, nhưng không cảm thấy đầy đủ. Anh đã có "sự ổn định", nhưng cái giá của nó là gì?

***

Văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' là một khối hộp kính khổng lồ vươn mình giữa lòng đô thị, phản chiếu ánh nắng chói chang của buổi trưa Sài Gòn. Bên trong, không khí hoàn toàn khác biệt. Máy lạnh công suất lớn giữ cho nhiệt độ luôn mát mẻ, dễ chịu, xua tan cái nóng bức ngột ngạt bên ngoài. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo không ngừng, tiếng trao đổi công việc rộn ràng, và đôi khi là tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng từ khu vực làm việc chung, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự bận rộn và chuyên nghiệp. Mùi giấy in mới, mùi cà phê vừa pha, mùi nước hoa cao cấp từ các đồng nghiệp, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không gian làm việc tràn đầy năng lượng sáng tạo.

Minh Khang bước vào phòng họp, nơi một cuộc họp quan trọng đang chờ đợi. Thảo, cô lễ tân trẻ tuổi với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc dài và gương mặt tươi tắn, lịch sự, vội vàng đứng dậy chào khi anh đi qua sảnh. "Chào anh Khang, chúc anh một ngày làm việc hiệu quả!" Cô nói, giọng niềm nở, nụ cười rạng rỡ. Anh khẽ gật đầu đáp lại, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi.

Phòng họp được thiết kế theo phong cách tối giản, với chiếc bàn dài bằng gỗ óc chó nguyên khối và những chiếc ghế da đen sang trọng. Ông An, giám đốc điều hành của 'Khởi Nguyên', đã ngồi đợi sẵn. Dáng người cao ráo, gương mặt cương nghị của ông vẫn luôn toát ra vẻ sắc sảo, từng trải. Bên cạnh ông là Đức Anh, nhân viên cấp dưới tài năng của Minh Khang, với ngoại hình trẻ trung, năng động, đôi mắt sáng và đầy nhiệt huyết. Các đồng nghiệp khác cũng đã có mặt, nhìn anh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Minh Khang bắt đầu trình bày về dự án mới mà anh vừa chốt hạ thành công – một khu phức hợp nghỉ dưỡng cao cấp kết hợp công nghệ xanh tại một thành phố biển đang phát triển. Anh nói bằng một giọng trầm, điềm tĩnh, sử dụng những từ ngữ chính xác, có tính phân tích cao. Anh đưa ra các số liệu, phân tích thị trường, và phác thảo tầm nhìn chiến lược một cách thuyết phục. Mọi người trong phòng họp đều lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại gật gù tán thành. Đây là một dự án lớn, không chỉ mang lại lợi nhuận khổng lồ cho công ty mà còn khẳng định vị thế dẫn đầu của 'Khởi Nguyên' trong lĩnh vực kiến trúc bền vững.

Khi anh kết thúc, cả phòng họp vang lên tiếng vỗ tay. Ông An nhìn anh với ánh mắt đầy hài lòng, khóe môi khẽ nhếch lên. "Khang, cậu đã vượt xa kỳ vọng của tôi," Ông An nói, giọng điệu xen lẫn sự tự hào. "Dự án này sẽ là một bước ngoặt lớn cho 'Khởi Nguyên', và tôi tin rằng, với sự lãnh đạo của cậu, chúng ta sẽ còn tiến xa hơn nữa." Ông An luôn tin rằng "Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng," và Minh Khang, với sự ổn định và hiệu suất công việc vượt trội của mình, chính là hiện thân cho triết lý đó.

Đức Anh, ngồi đối diện Minh Khang, ánh mắt rực sáng. "Em vẫn còn phải học hỏi nhiều từ anh Khang ạ!" cậu nói, giọng đầy nhiệt huyết, như thể đang nhìn thấy hình mẫu lý tưởng của mình trong tương lai. "Khả năng của anh thực sự khiến em phải nể phục."

Những lời khen ngợi liên tiếp đổ về, những ánh mắt ngưỡng mộ dõi theo anh. Minh Khang nhận lấy tất cả một cách điềm nhiên, khẽ gật đầu cảm ơn. Anh biết, anh xứng đáng với những lời khen đó. Anh đã làm việc không ngừng nghỉ, đã hy sinh rất nhiều để có được ngày hôm nay. Anh đã xây dựng một đế chế của riêng mình, một sự nghiệp lấp lánh mà bất cứ ai cũng phải ghen tị.

Nhưng rồi, khi cuộc họp kết thúc, khi mọi người dần giải tán, chỉ còn lại mình anh trong căn phòng họp rộng lớn, một cảm giác trống rỗng quen thuộc lại ùa về. Anh đứng bên cửa sổ kính, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả bên dưới. "Thành công. Nhưng rồi sao nữa?" Anh tự hỏi. Đây là cảm giác mà anh đã trải qua rất nhiều lần. Sự phấn khích của việc đạt được một mục tiêu mới chỉ tồn tại trong chốc lát, sau đó nhanh chóng nhường chỗ cho sự hụt hẫng. Anh đã có tất cả những gì anh từng khao khát: tiền bạc, quyền lực, sự công nhận. Nhưng trái tim anh vẫn không ngừng đặt câu hỏi. Hạnh phúc đích thực là gì? Nó nằm ở đâu? Anh đã dành mười năm thanh xuân để theo đuổi "sự ổn định", để xây dựng một "phiên bản" hoàn hảo của chính mình. Nhưng có lẽ, cái giá của sự ổn định đó, lại là một khoảng trống mà không thành công nào có thể lấp đầy. Ánh mắt anh thoáng chút xa xăm, lạc lõng giữa hào quang rực rỡ của chính mình.

***

Đèn đường đã lên, thắp sáng cả thành phố bằng hàng triệu đốm vàng, trắng lung linh. Từ căn penthouse của mình, Minh Khang nhìn xuống, cảm nhận một sự tương phản rõ rệt giữa ánh sáng rực rỡ của đô thị về đêm và sự tĩnh lặng đến đáng sợ bên trong căn hộ. Tiếng nhạc không lời cổ điển, một bản concerto của Mozart, khẽ khàng vang lên, nhưng không đủ để xua đi bầu không khí cô độc. Mùi gỗ quý và mùi ly rượu vang đỏ còn vương lại từ bữa tối đơn giản của anh hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự sang trọng nhưng vẫn thấm đẫm nỗi buồn.

Minh Khang trở về nhà sau một ngày dài làm việc thành công, với dự án lớn vừa chốt hạ vẫn còn vang vọng trong tâm trí. Anh đã được ca ngợi, được ngưỡng mộ, được công nhận. Nhưng giờ đây, khi cánh cửa căn hộ khép lại, cắt đứt anh khỏi thế giới bên ngoài, tất cả những hào nhoáng ấy dường như tan biến. Anh bước về phía cửa sổ lớn, đặt tay lên mặt kính lạnh lẽo, cảm nhận sự mênh mông của không gian và sự vô tận của thời gian.

"Mười năm?" Anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một làn hơi nhẹ, tan vào không gian rộng lớn. "Mười năm để đổi lấy điều này? Một căn penthouse xa hoa, một vị trí cao ngất ngưởng, và sự yên tĩnh đến đáng sợ này?" Anh nhớ lại những lời Chú Ba từng nói với anh từ những năm đầu, khi anh còn là một chàng trai trẻ đầy tham vọng, chỉ biết lao đầu vào công việc. "Sống chậm lại một chút đi con, đừng để những phù phiếm cuốn mình đi. Hạnh phúc không phải là đích đến, mà là hành trình." Lúc đó, anh chỉ cười, nghĩ rằng Chú Ba đã già nên không hiểu được khát khao của tuổi trẻ. Giờ đây, khi đã ở tuổi 31, khi đã đạt được gần như tất cả những gì mình muốn, anh mới thấu hiểu từng lời của người chú.

Hạnh phúc... nó là gì nhỉ? Minh Khang tự hỏi, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trên mặt kính. Một người đàn ông thành đạt, vạm vỡ, ánh mắt kiên định. Nhưng tại sao, anh vẫn cảm thấy một điều gì đó còn thiếu? Một khoảng trống mà anh không thể gọi tên, không thể chạm tới. Nó không phải là sự tiếc nuối về Yến Chi, không phải là nỗi đau của một mối tình đã lỡ. Những cảm xúc đó đã được anh hóa giải, đã được anh chấp nhận và buông bỏ trong những chương trước. Đây là một loại trống rỗng khác, sâu sắc hơn, đến từ chính bản chất của cuộc sống mà anh đang kiến tạo.

Anh khẽ cởi chiếc Đồng hồ đeo tay, đặt nó lên bàn kính cạnh đó. Tiếng kim loại chạm vào mặt kính khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Chiếc đồng hồ, từng là biểu tượng của thời gian, của những cơ hội bị bỏ lỡ, rồi lại trở thành vật nhắc nhở trân trọng hiện tại, giờ đây chỉ còn là một vật vô tri, một điểm nhấn nhỏ bé trong sự rộng lớn của căn phòng. Nó không còn mang ý nghĩa đặc biệt nào nữa, ngoài việc đánh dấu thời gian trôi qua, một cách chậm rãi và vô vị.

Minh Khang rót một ly rượu vang đỏ, mùi hương nồng nàn của nho lên men lan tỏa nhẹ nhàng. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa da mềm mại, ánh mắt dõi ra xa, nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh giữa màn đêm. Anh đã tìm thấy "bến đỗ của mình", như anh từng nghĩ ở cuối chương trước – bến đỗ trong sự trưởng thành, trong sự tự chủ của chính bản thân. Nhưng liệu bến đỗ ấy có đủ đầy? Liệu có phải "sự ổn định" mà anh theo đuổi, thực chất đã trở thành một cái lồng vàng, giam giữ anh trong sự cô đơn và trống rỗng?

Cảm giác cô đơn len lỏi, không phải là sự cô đơn của một người không có ai bên cạnh, mà là sự cô đơn giữa đỉnh cao của thành công, giữa một cuộc sống tưởng chừng hoàn hảo. Anh đã hoàn thành mục tiêu của mình, đã chạm đến đỉnh vinh quang. Nhưng giờ đây, khi đứng trên đỉnh cao ấy, anh lại thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết. Anh bắt đầu suy tư về "hạnh phúc đích thực" và "điều còn thiếu" trong cuộc sống, một giá trị khác ngoài thành công vật chất. Anh hiểu rằng, có lẽ, anh đã tập trung quá nhiều vào việc xây dựng một phiên bản Minh Khang hoàn hảo theo định nghĩa của xã hội, mà quên mất rằng, có những khoảng trống trong tâm hồn chỉ có thể được lấp đầy bằng những điều giản dị hơn, bằng những mối quan hệ chân thành, bằng sự sẻ chia và yêu thương.

Ánh mắt anh vẫn dõi theo những ánh đèn thành phố, nhưng tâm trí anh lại trôi về một nơi rất xa, nơi có một cô gái từng tin vào cảm xúc và hiện tại, không chờ đợi điều kiện đủ đầy mà chỉ cần rung động. Một hình bóng mờ nhạt bắt đầu hiện lên trong tâm trí anh, không phải là sự nuối tiếc hay hối hận, mà là một sự nhận thức mới mẻ về những gì anh có thể đã bỏ lỡ, về một phiên bản hạnh phúc khác mà anh chưa từng chạm tới. Khoảng trống ấy, có lẽ, cần một điều gì đó sâu sắc hơn, một điều mà tiền bạc hay danh vọng không bao giờ có thể mua được. Anh đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời, nhưng anh vẫn chưa biết, chương đó sẽ đưa anh về đâu, và liệu anh có tìm được điều mà anh thực sự cần để lấp đầy sự trống rỗng này hay không. Có lẽ, hành trình tìm kiếm hạnh phúc đích thực của anh, chỉ vừa mới bắt đầu.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free