Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 323: Dấu Chân Mưa Và Nỗi Trống Rỗng Ngọt Ngào

Minh Khang đứng lặng bên ô cửa kính lớn, ly cà phê đen không đường vẫn còn nghi ngút khói trong tay. Buổi sáng tinh mơ của thành phố, những tòa nhà chọc trời vẫn còn ngái ngủ, ôm lấy mình trong màn sương mỏng tang của bình minh. Anh đã thức dậy từ rất sớm, theo thói quen của một người đàn ông thành đạt, luôn cần kiểm soát mọi thứ, kể cả thời gian biểu cá nhân. Căn penthouse xa hoa này, với thiết kế tối giản nhưng tinh xảo, từng là niềm tự hào của anh. Kính cường lực từ sàn đến trần phô bày toàn cảnh thành phố đang cựa mình thức giấc, nội thất nhập khẩu đắt tiền phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của đèn trần, và một hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng như một lời khẳng định cho vị thế mà anh đã vất vả gầy dựng. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng trong không khí hòa cùng chút nước hoa nam tính còn vương lại từ đêm qua, tạo nên một không gian vừa sang trọng, vừa có chút lạnh lẽo.

Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng lại không thể xua đi cái vị nhạt nhẽo trong lòng. Tiếng nhạc không lời cổ điển nhẹ nhàng vang lên từ hệ thống âm thanh, tiếng gió rít khe khẽ qua ô cửa kính, và tiếng nước chảy đều đều từ hồ bơi, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng, nhưng đôi khi, tĩnh lặng đến mức cô độc. Anh ngắm nhìn những vệt sáng đầu tiên của ngày mới nhuộm hồng bầu trời, nhưng ánh mắt không còn sự tự mãn hay thỏa mãn như trước. Thay vào đó là một nỗi trống rỗng khó tả, một sự bứt rứt len lỏi trong từng tế bào.

Anh đã có tất cả những gì mình từng khao khát: sự nghiệp đỉnh cao, tài chính vững vàng, một cuộc sống được gọi là "ổn định" đến mức hoàn hảo. Anh từng tin rằng, chỉ khi đạt được sự ổn định này, anh mới xứng đáng yêu ai đó, mới có thể mang lại hạnh phúc trọn vẹn cho người mình yêu. Nhưng giờ đây, khi đã chạm đến cái đích ấy, anh lại thấy mình lạc lõng giữa hào quang cô độc. Mỗi buổi sáng, anh thực hiện các thói quen hàng ngày một cách máy móc: tập thể dục nhẹ nhàng trên ban công hướng ra thành phố, pha cà phê, đọc tin tức kinh tế, chuẩn bị trang phục chỉnh tề. Mọi thứ đều được sắp đặt đâu vào đấy, không một chút sai lệch, nhưng lại thiếu vắng đi một điều gì đó vô hình, một chút hơi ấm, một tiếng cười, một ánh mắt chia sẻ.

“Thành công là gì nếu không có ai để sẻ chia?” Anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian rộng lớn của căn hộ, nghe thật xa lạ. Anh đã đánh đổi tuổi trẻ, tình yêu, và cả những khoảnh khắc đời thường giản dị để chạy theo cái gọi là "sự ổn định" này. Nhưng cái giá của nó, liệu có quá đắt? Trong sâu thẳm, anh cảm thấy một sự dằn vặt dai dẳng. Anh nhớ lại những lời nói của Yến Chi ngày nào, về việc sống cho hiện tại, về cảm xúc chân thật, về việc không cần điều kiện đủ đầy mà chỉ cần rung động. Ngày ấy, anh đã cho rằng cô quá mơ mộng, quá cảm tính. Còn anh, anh là một người thực tế, anh cần một nền tảng vững chắc. Nhưng giờ đây, khi nền tảng ấy đã vững vàng đến mức không thể vững vàng hơn, anh lại thấy mình chơi vơi.

Chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền, một biểu tượng của thời gian và thành công, lấp lánh dưới ánh sáng. Anh nhìn vào nó, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đang dần bừng tỉnh. Hàng triệu người đang vội vã bắt đầu một ngày mới, tìm kiếm những điều mà họ tin là hạnh phúc. Còn anh, anh đã có tất cả, nhưng lại cảm thấy mình đang tìm kiếm một thứ vô định. Anh khao khát một sự kết nối, một ánh mắt thấu hiểu, một bàn tay nắm lấy giữa bộn bề cuộc sống. Anh nhận ra rằng, sự ổn định mà anh đã có được chỉ là một phần của bức tranh, một phần vật chất, chứ không phải là bức tranh toàn cảnh của hạnh phúc. Và trong bức tranh ấy, có một khoảng trống mênh mông mà anh không biết phải lấp đầy bằng gì. Nỗi trống rỗng ấy không phải là một sự u buồn dữ dội, mà là một cảm giác ngọt ngào pha lẫn cay đắng, như một dư vị còn đọng lại sau một cuộc hành trình dài đầy gian nan, nhưng lại thiếu đi điểm đến cuối cùng.

Khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả căn phòng khách sang trọng, Minh Khang mới đặt ly cà phê xuống, khoác lên mình chiếc áo sơ mi là lượt và quần tây chỉnh tề. Anh nhìn vào gương, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi và suy tư. Anh đã trở thành phiên bản mà anh từng muốn, một người đàn ông thành công, quyền lực. Nhưng anh cũng đã bỏ lại phía sau một phiên bản khác của chính mình, một phiên bản từng biết rung động, từng biết khao khát những điều giản dị hơn, một phiên bản từng có thể nắm lấy một bàn tay, nếu không quá bận rộn xây dựng "sự ổn định". Cánh cửa penthouse khép lại sau lưng anh, để lại sự tĩnh lặng và nỗi cô đơn bủa vây không gian rộng lớn ấy.

***

Tại Văn Phòng Kiến Trúc "Khởi Nguyên", không khí luôn bận rộn và chuyên nghiệp. Tòa nhà văn phòng kính hiện đại phản chiếu ánh nắng chói chang của buổi sáng muộn, bên trong, các nhân viên đang tập trung cao độ vào công việc của mình. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo vang, tiếng trao đổi công việc râm ran, cùng với mùi cà phê mới pha và mùi giấy in, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh sống động của sự sáng tạo và năng suất. Minh Khang ngồi vào bàn làm việc của mình, trên tay là bản vẽ thiết kế mới nhất cho một dự án khu đô thị cao cấp. Anh xem xét từng chi tiết, từng đường nét một cách tỉ mỉ. Anh luôn nổi tiếng với sự tập trung và khả năng phân tích sắc bén.

Tuy nhiên, hôm nay, những suy tư từ buổi sáng vẫn len lỏi, khiến tâm trí anh đôi lúc xao nhãng. Anh ký duyệt tài liệu, đưa ra một vài chỉ thị ngắn gọn cho các kiến trúc sư cấp dưới, nhưng đôi mắt anh vẫn ẩn chứa một điều gì đó khác lạ. Ánh sáng đèn trắng mạnh từ trần hắt xuống, làm nổi bật vẻ nghiêm nghị trên khuôn mặt anh, nhưng không thể che giấu đi sự trầm tư đang bao trùm.

Hoàng Nam, bạn thân và cũng là đối tác lâu năm của Minh Khang, bước đến bên bàn làm việc của anh. Hoàng Nam cao ráo, dáng người thư sinh, đeo kính, trông có vẻ hiền lành và trầm tính. Anh luôn ăn mặc lịch sự với chiếc áo sơ mi xanh nhạt và quần kaki.

“Khang, bản kế hoạch tài chính cho dự án Riverside đã hoàn tất rồi. Mày xem qua đi,” Hoàng Nam nói, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn, đặt tập tài liệu xuống bàn.

Minh Khang ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng chút mơ hồ rồi nhanh chóng trở lại vẻ sắc bén thường ngày. Anh cầm lấy tập tài liệu, lật xem vài trang. “Cảm ơn mày. Để đó lát tao xem.”

Hoàng Nam nhận thấy sự khác lạ. Anh biết Minh Khang quá rõ. Dù luôn bận rộn và căng thẳng, nhưng chưa bao giờ Minh Khang lại có vẻ xa xăm đến thế. “Dạo này mày cứ trầm ngâm thế, công việc căng thẳng lắm à?” Hoàng Nam hỏi, giọng điệu chứa đựng sự quan tâm. Anh đã quen với việc Minh Khang luôn giữ kín những điều riêng tư, nhưng với tư cách là bạn thân, anh không thể không lo lắng.

Minh Khang lắc đầu nhẹ, ánh mắt lại lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng gắt đang phủ lên những tòa nhà cao tầng. “Không có gì. Chỉ là… nghĩ nhiều thôi.” Anh thường kiệm lời khi nói về cảm xúc cá nhân, và lần này cũng không ngoại lệ. Anh không muốn Hoàng Nam phải bận tâm, và cũng không biết phải diễn tả nỗi trống rỗng đang dày vò mình như thế nào. Nói ra thì liệu có ai hiểu? Một người đàn ông có tất cả lại than vãn về sự cô đơn, nghe thật vô lý.

“Nghĩ nhiều về cái gì? Chẳng lẽ lại là áp lực từ các đối tác mới?” Hoàng Nam thử thăm dò, cố gắng gợi mở một chủ đề quen thuộc để Minh Khang dễ chia sẻ hơn.

Minh Khang thở dài, một tiếng thở rất khẽ, nhưng đủ để Hoàng Nam nhận ra sự nặng nề trong lòng anh. “Không hẳn. Chỉ là… tao đang tự hỏi, rốt cuộc mình đang chạy theo điều gì? Và liệu những gì mình có được, có phải là thứ mình thực sự muốn?” Anh nói, giọng trầm hơn bình thường, như đang độc thoại với chính mình. Anh chưa bao giờ chia sẻ những suy nghĩ nội tâm sâu sắc như vậy với Hoàng Nam. Từ trước đến nay, hai người họ chỉ nói chuyện về công việc, về những mục tiêu, những dự án.

Hoàng Nam im lặng một lát, quan sát Minh Khang. Anh hiểu rằng bạn mình đang trải qua một giai đoạn khó khăn về mặt tinh thần, một cuộc khủng hoảng nội tâm mà rất nhiều người thành công thường gặp phải. “Mày đã đạt được tất cả những gì mày đặt ra rồi còn gì, Khang. Mày là một trong những kiến trúc sư thành công nhất ở cái thành phố này. Dự án nào mày làm cũng thành công rực rỡ, tiền bạc không thiếu, danh vọng có thừa. Mày đã ổn định đến mức không thể ổn định hơn.” Hoàng Nam cố gắng động viên, nhưng trong lời nói của anh cũng ẩn chứa một sự thật phũ phàng: Minh Khang đã có "sự ổn định", nhưng anh có hạnh phúc không?

Minh Khang mỉm cười nhạt nhẽo, nụ cười không chạm đến khóe mắt. “Ổn định… và cái giá của nó.” Anh khẽ thì thầm. Anh biết Hoàng Nam có ý tốt, nhưng những lời nói ấy lại càng khiến anh cảm thấy trống rỗng hơn. Anh đã có "sự ổn định", đúng vậy, nhưng anh đã đánh đổi điều gì để có được nó? Anh đã bỏ lỡ những gì? Những câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong đầu anh, không ngừng dày vò. Anh quay lại nhìn vào màn hình máy tính, cố gắng tập trung vào bản vẽ kiến trúc phức tạp, để những đường nét khô khan ấy có thể kéo anh thoát khỏi vòng xoáy của những suy nghĩ miên man.

Hoàng Nam hiểu rằng Minh Khang không muốn nói thêm, nên anh cũng không ép. Anh chỉ vỗ nhẹ vào vai bạn. “Thôi được rồi. Nếu có chuyện gì, cứ nói với tao. Mày biết tao luôn ở đây mà.”

Minh Khang gật đầu, không nói gì thêm. Anh tiếp tục làm việc, nhưng trong sâu thẳm, tâm trí anh vẫn không ngừng đấu tranh với những cảm xúc phức tạp, với sự bứt rứt và dằn vặt về những lựa chọn đã qua. Anh bắt đầu cảm thấy một thôi thúc khó hiểu, một sự thôi thúc muốn tìm kiếm một điều gì đó đã bị bỏ quên, một điều gì đó mà anh từng nghĩ là không quan trọng, nhưng giờ đây lại trở nên có ý nghĩa hơn bao giờ hết.

***

Chiều muộn, khi thành phố bắt đầu lên đèn, Minh Khang lái xe lang thang qua những con phố đông đúc. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ cảm thấy một thôi thúc kỳ lạ, một sự thôi thúc không thể giải thích. Cuối cùng, chiếc xe của anh dừng lại trước một con hẻm nhỏ quen thuộc. "Dấu Chân Mưa". Tên quán cà phê hiện lên với phông chữ cổ điển trên tấm biển gỗ đã sờn màu. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng trong không khí se lạnh của buổi chiều, hòa lẫn với hương hoa nhài từ một khu vườn nhỏ bên cạnh, gợi lên một cảm giác ấm cúng và hoài niệm. Trời đã dịu mát hơn nhiều so với buổi sáng, và vài hạt mưa lất phất vừa rơi, để lại những vệt ẩm ướt trên vỉa hè.

Anh bước vào quán. Tiếng chuông gió kêu leng keng chào đón anh. Bên trong, không khí ấm cúng lạ thường. Nội thất gỗ cũ kỹ, đèn vàng dịu nhẹ, những bức tranh ảnh cũ và sách báo chất đầy trên kệ, tất cả tạo nên một vẻ đẹp cổ điển, lãng mạn. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ đâu đó, cùng với tiếng ly tách va chạm và tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách.

Duy, chàng barista trẻ với mái tóc tạo kiểu và hình xăm nhỏ trên cổ tay, ngẩng đầu lên mỉm cười khi thấy anh. “Chào anh Khang, lâu rồi không thấy anh ghé.” Duy nói, giọng điệu thân thiện và chuyên nghiệp.

Minh Khang chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì. Anh chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ bên ngoài. Anh gọi một ly cà phê đen, không đường, theo thói quen cũ. Ly cà phê sứ được đặt xuống bàn, hơi ấm từ ly lan tỏa vào lòng bàn tay anh. Anh nhấp một ngụm, vị đắng quen thuộc tràn ngập khoang miệng, nhưng hôm nay, nó lại mang theo một chút vị hoài niệm.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền trời xanh thẫm. Và rồi, anh thấy cô.

Yến Chi.

Cô bước ra từ một con hẻm đối diện, cùng với một người phụ nữ khác – có lẽ là Mai Thư. Cả hai đang cười nói rạng rỡ, những nụ cười của Yến Chi đặc biệt lấp lánh dưới ánh đèn đường. Cô mặc một chiếc váy màu kem nhẹ nhàng, mái tóc dài buông xõa, gương mặt tươi tắn, đôi mắt toát lên vẻ bình yên và mãn nguyện mà anh chưa từng thấy ở cô trước đây. Cô không còn vẻ ưu tư của những năm tháng trước, không còn sự ngổn ngang của một người vừa trải qua đổ vỡ, cũng không còn sự chờ đợi mòn mỏi. Cô rạng rỡ, đúng như những gì Mai Thư đã nói trong cuộc trò chuyện mà anh tình cờ nghe được cách đây không lâu, rằng cô đã là "Yến Chi bình yên".

Khoảnh khắc đó, như một dòng điện chạy dọc sống lưng Minh Khang, kéo anh về những hồi ức đã ngủ yên. Anh nhớ lại lần đầu tiên họ gặp nhau, cô gái với đôi mắt buồn và nụ cười gượng gạo. Anh nhớ lại những lần gặp gỡ sau đó, khi cô dần trở nên mạnh mẽ hơn, độc lập hơn. Anh nhớ lại những lời cô nói về hạnh phúc, về hiện tại, về việc không chờ đợi. Và anh nhớ cả những lần anh đã bỏ lỡ cô, vì cái "sự ổn định" mà anh đã kiên trì theo đuổi.

Anh nhìn Yến Chi cười nói rạng rỡ, ánh mắt cô lấp lánh niềm hạnh phúc. Chắc hẳn, cô đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, một nơi bình yên và đủ đầy. Cái hạnh phúc ấy không phải là sự xa hoa, không phải là danh vọng, mà là một thứ gì đó rất đỗi giản dị, rất đỗi chân thật, được xây dựng từ sự tự chủ và tình yêu bản thân. Anh chợt nhận ra, sự bình yên và mãn nguyện mà Yến Chi đang có chính là thứ mà anh đang thiếu, thứ mà anh đã vô tình đánh mất trong hành trình tìm kiếm "ổn định". Anh đã từng nghĩ rằng anh đang xây một cái tổ ấm vững chắc, nhưng có lẽ, anh đã quá tập trung vào việc xây tường mà quên mất việc tạo ra hơi ấm bên trong.

Minh Khang cảm thấy một nỗi tiếc nuối cuộn trào trong lòng. Cô đã tìm thấy hạnh phúc, còn anh, anh vẫn đang lạc lối trong chính sự thành công của mình. Anh đã từng là người cô khao khát, nhưng anh đã đến quá muộn. Khi anh đang lao vào sự nghiệp, cô lại vừa kết thúc một mối tình sâu đậm. Khi anh bắt đầu mệt mỏi và khao khát tình yêu, cô lại đang yên ổn với cuộc sống độc thân. Và giờ đây, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng để yêu, Yến Chi lại không còn chờ đợi anh nữa. Cô đã tìm thấy một người có thể chia sẻ những rung động, những sở thích, một người đã đến đúng thời điểm.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Yến Chi rạng rỡ, nhưng nó cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, như một vết cứa ngọt ngào nhưng đầy đau đớn. Anh đã từng yêu phiên bản của cô, nhưng anh đã không thể giữ lấy. Và giờ đây, cô đã là một phiên bản khác, một phiên bản không còn thuộc về anh. Anh đã đúng người, nhưng sai thời điểm. Và cái giá của sự lệch pha ấy, thật quá đắt.

Minh Khang mở mắt, nhìn chằm chằm vào ly cà phê đã nguội lạnh. Sự bứt rứt trong lòng anh càng trở nên mạnh mẽ. Anh nhận ra rằng, "sự ổn định" mà anh từng đặt lên hàng đầu không đồng nghĩa với "hạnh phúc" đích thực. Hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là cả một hành trình, là những khoảnh khắc được sẻ chia, được yêu thương. Và anh, anh đã bỏ lỡ quá nhiều khoảnh khắc ấy. Hình ảnh Yến Chi bình yên, mãn nguyện đã trở thành một lời nhắc nhở đau đớn, nhưng cũng là một tia sáng, thức tỉnh anh khỏi sự trống rỗng mà anh đang mắc kẹt. Anh biết, anh cần phải làm gì đó, không phải để níu kéo những gì đã mất, mà là để tìm lại chính mình, tìm lại cái phiên bản của mình từng biết yêu, biết khao khát. Anh không biết liệu có còn kịp hay không, nhưng anh không thể tiếp tục sống trong sự hối tiếc và dằn vặt này nữa. Một quyết định nào đó, một hành động nào đó, đang dần nhen nhóm trong tâm trí anh, hứa hẹn một sự thay đổi lớn.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free