Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 326: Hồi Ức Lỡ Nhịp: Khi Ưu Tiên Sai Lầm Lên Tiếng

Ánh bình minh đầu tiên của Sài Gòn luồn lách qua những ô kính cường lực cao vút, vẽ lên sàn đá cẩm thạch màu kem những vệt sáng dài, lạnh lẽo. Minh Khang khẽ cựa mình trên chiếc giường King-size, cảm nhận sự mềm mại đến ngột ngạt của tấm ga trải giường lụa. Mở mắt, anh nhìn trần nhà cao vời vợi, một khoảng không gian rộng lớn đến mức có thể nuốt chửng mọi âm thanh, mọi cảm xúc. Căn penthouse, biểu tượng của sự thành công mà anh đã lao tâm khổ tứ để đạt được, giờ đây lại giống như một cái lồng mạ vàng, giam giữ anh trong sự cô độc của chính mình.

Anh ngồi dậy, tấm lưng trần tựa vào thành giường bọc da cao cấp. Thành phố bên ngoài đang dần thức giấc, tiếng còi xe yếu ớt vọng lên từ xa xăm, báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu với nhịp sống hối hả. Nhưng trong căn phòng này, thời gian dường như trôi chậm lại, kéo dài từng khoảnh khắc của sự trống rỗng. Anh vươn tay, chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay sang trọng nằm trên tủ đầu giường. Ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng ban mai, lấp lánh như một lời chế giễu về những gì anh từng tôn thờ. Nó không còn là vật định hướng cho cuộc đời anh nữa, mà là một minh chứng, một lời nhắc nhở về những ưu tiên sai lầm đã khắc sâu vào xương tủy anh.

"Mình đã sai ở đâu? Hay mình đã sai từ đầu?" Anh thì thầm, giọng nói khản đặc vì sự tĩnh lặng quá lâu. Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một mũi khoan vô hình khoét vào tận cùng nỗi hối tiếc. Anh nhớ lại đêm qua, khoảnh khắc anh đứng trên ban công, nhìn xuống thành phố lộng lẫy và đưa ra quyết định thay đổi cuộc đời mình. Quyết định ấy, dù muộn màng, đã mang lại một tia sáng le lói, một sự rõ ràng đau đớn nhưng cần thiết.

Minh Khang bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền đá lạnh buốt, cảm giác ấy như một lời cảnh tỉnh, đưa anh trở về với hiện thực. Anh đi đến cửa sổ lớn, đứng lặng lẽ nhìn ra xa. Tầng 35 của tòa nhà chọc trời mang lại một tầm nhìn bao quát, nhưng không thể che lấp được khoảng trống rỗng trong lòng anh. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi nước hoa nam tính còn vương trên da thịt anh từ đêm qua, tạo nên một không gian vừa sang trọng vừa u uẩn.

Anh cầm chiếc đồng hồ trên tay, cảm nhận sức nặng của nó. Từng là biểu tượng của quyền lực, của sự kiểm soát thời gian và vận mệnh, giờ đây nó chỉ còn là một vật vô tri, một lời nhắc nhở về những giá trị vật chất đã từng che mờ đi tầm nhìn của anh. "Thời gian... thứ mình từng tin là tất cả... giờ đây lại là thứ đã chia cắt mình và Yến Chi." Anh khẽ siết chặt đồng hồ, cảm giác thép lạnh lẽo cọ vào lòng bàn tay. Đã bao nhiêu lần, vì chạy theo những con số trên chiếc đồng hồ này, vì những cuộc họp, những dự án, những mục tiêu sự nghiệp, mà anh đã vô tình đẩy Yến Chi ra xa? Đã bao nhiêu lần, anh tự nhủ "chưa đến lúc", "cần phải ổn định hơn", để rồi khi ổn định rồi, khi có tất cả trong tay, anh lại nhận ra mình đã mất đi điều quan trọng nhất?

Sự trống rỗng của thành công vật chất chưa bao giờ hiện hữu rõ ràng đến thế. Căn phòng rộng lớn, tiện nghi hiện đại, những món đồ đắt tiền, tất cả đều không thể lấp đầy cái khoảng trống mang tên Yến Chi trong tim anh. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh cô lại hiện về, sống động đến từng chi tiết: nụ cười rạng rỡ ở quán cà phê "Dấu Chân Mưa", ánh mắt buồn bã khi anh thờ ơ, sự bình yên và trưởng thành khi anh gặp lại cô ở Hội An. Mỗi hình ảnh là một nhát dao cứa vào tim, nhắc nhở anh về những cơ hội đã bị bỏ lỡ, về những lời "chưa đến lúc" đã khiến anh đánh mất tất cả.

Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa da màu xám tro, đối diện với tầm nhìn bao la của thành phố. Ánh nắng ban mai càng lúc càng rực rỡ, chiếu thẳng vào mắt anh, nhưng anh không hề né tránh. Có lẽ, đã đến lúc anh phải đối diện với sự thật, với ánh sáng chói chang của những sai lầm đã qua. Mọi thứ anh đang có, mọi thứ anh đã gây dựng, đều được đặt trên nền tảng của một sự hiểu lầm lớn: rằng sự ổn định tài chính sẽ tự động mang lại hạnh phúc. Anh đã nhầm. Hạnh phúc không phải là một đích đến sau khi đã đạt được mọi thứ khác. Hạnh phúc là một hành trình, là những khoảnh khắc được chia sẻ, là sự đồng điệu của hai tâm hồn. Và anh, vì sự mù quáng của mình, đã bỏ lỡ nó.

Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực anh, nặng trĩu. "Mình đã sai khi nghĩ rằng sự ổn định vật chất có thể thay thế cho hạnh phúc thật sự." Câu nói ấy vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời thú tội muộn màng. Đúng, anh đã có sự nghiệp, anh đã có tiền bạc, anh đã có một cuộc sống mà nhiều người mơ ước. Nhưng cái giá anh phải trả là sự cô đơn, là những hối tiếc không nguôi, là việc đánh mất người con gái anh yêu. Chiếc đồng hồ trong tay anh dường như cũng ngừng đập, im lặng lắng nghe lời tự vấn của chủ nhân. Nó không còn là biểu tượng của tốc độ và hiệu quả, mà là của sự chậm trễ, của những khoảnh khắc đã trôi qua không thể lấy lại. Cảm giác lạnh lẽo từ kim loại lan dần vào lòng bàn tay, thấm sâu vào tâm trí anh, nhắc nhở anh về sự lạnh lẽo của một trái tim cô đơn giữa thành công rực rỡ.

***

Trong tâm trí Minh Khang, những thước phim về các lần gặp gỡ với Yến Chi hiện lên rõ nét, không còn là những ký ức rời rạc mà là một chuỗi sự kiện được xâu chuỗi lại bởi sợi dây của sự hối tiếc. Anh nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại mớ cảm xúc và ký ức hỗn độn, từng khoảnh khắc như thước phim quay chậm, rõ ràng đến từng chi tiết nhỏ nhất.

**Năm thứ nhất:** Quán cà phê "Dấu Chân Mưa", mùi cà phê rang xay thơm lừng, tiếng nhạc acoustic du dương. Anh thấy Yến Chi ngồi đó, ánh mắt buồn nhưng vẫn ẩn chứa một sự mạnh mẽ. Cô vừa trải qua đổ vỡ, và anh, một chàng trai 27 tuổi đầy tham vọng, chỉ thấy cô là một cô gái có rung động, nhưng "chưa đúng thời điểm". "Lúc đó, mình đã nghĩ gì?" Anh tự hỏi, một nỗi cay đắng dâng lên. "Mình đã nghĩ rằng tình yêu là một thứ xa xỉ, chỉ nên theo đuổi khi mọi thứ đã 'ổn định'. Mình đã thấy sự yếu đuối của cô ấy, nhưng lại không thấy được sự kiên cường đang nhen nhóm bên trong. Mình đã không dám chạm vào vết thương của cô ấy, và cũng không dám đối mặt với rung động của chính mình." Ánh mắt anh lúc ấy chỉ nhìn thấy một con đường thẳng tắp đến thành công, mà bỏ qua những con đường nhỏ, những ngã rẽ của cảm xúc. Anh đã nói với cô những câu nói xã giao, lịch sự, đóng khung cô vào một danh mục "mối quan hệ tiềm năng nhưng chưa cần thiết". Giờ đây, khi nhớ lại, anh ước mình có thể quay ngược thời gian, để nói một lời khác, để ở lại thêm một chút, để không bỏ qua ánh mắt cô đã từng tìm kiếm ở anh một sự an ủi, một điểm tựa.

**Năm thứ hai:** Một lần gặp tình cờ tại sảnh tòa nhà văn phòng, khi anh đang lao vào guồng quay công việc không ngừng nghỉ. Anh nhớ Yến Chi đã mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng vẫn đẹp rạng rỡ. Anh lúc đó 28 tuổi, chìm đắm trong công việc đến mức vô cảm. Anh chỉ kịp đáp lại bằng một cái gật đầu vội vã, một lời xin lỗi cho sự bận rộn không thể chối từ. "Tại sao lại không nắm bắt?" Nỗi đau đớn dâng lên. "Mình đã nghĩ rằng đó chỉ là một cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, rằng công việc mới là ưu tiên hàng đầu. Mình đã quá tập trung vào việc xây dựng 'đế chế' của mình, đến nỗi không nhận ra rằng có một 'vương quốc' tình yêu đang chờ đợi được khám phá. Lúc đó, mình đã nghĩ rằng một vài dự án thành công, một vài con số ấn tượng sẽ mang lại cho mình sự đầy đủ. Nhưng sự đầy đủ đó, giờ đây, lại chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch." Anh vò tóc, day trán, cảm thấy như thể đang xem lại một bộ phim mà nhân vật chính mắc phải những sai lầm ngớ ngẩn lặp đi lặp lại. Anh đã bỏ qua ánh mắt có chút hụt hẫng của cô, bỏ qua cơ hội để hỏi thăm, để chia sẻ. Sự bận rộn đã trở thành một tấm khiên, che chắn anh khỏi những cảm xúc, và cũng đẩy cô ra xa.

**Năm thứ ba:** Buổi chiều mưa lất phất ở một quán cà phê khác, ánh đèn vàng ấm áp. Anh 29 tuổi, bắt đầu cảm thấy mệt mỏi với cuộc đua sự nghiệp không hồi kết. Anh đã nhìn thấy Yến Chi, cô gái đã trở nên bình yên và độc lập hơn. Anh đã cảm nhận một khao khát chớm nở, một sự mong muốn được ở bên cô, được chia sẻ những gánh nặng. Nhưng rồi, cái tư duy "chưa sẵn sàng" lại trỗi dậy. "Tại sao lại luôn là sự nghiệp, là 'ổn định'?" Anh tự trách mình. "Mình đã sợ hãi. Sợ hãi rằng mình chưa đủ tốt, chưa đủ mạnh mẽ để mang lại hạnh phúc cho cô ấy. Sợ hãi rằng nếu mình thất bại trong sự nghiệp, mình cũng sẽ thất bại trong tình yêu. Mình đã dùng 'sự ổn định' làm cái cớ để trốn tránh cảm xúc thật của mình, để không phải đối mặt với những rủi ro của tình yêu." Anh nhớ lại những lời anh đã nói với Hoàng Nam, về việc "chưa đến lúc". Giờ đây, anh nhận ra đó chỉ là một sự ngụy biện cho nỗi sợ hãi của bản thân. Sợ hãi yêu và sợ hãi được yêu, vì anh tin rằng mình chưa xứng đáng. Ánh mắt anh lúc đó đã dõi theo cô, nhưng đôi chân anh lại không dám bước tới. Khoảnh khắc ấy, anh đã ở rất gần, gần đến mức có thể chạm vào hạnh phúc, nhưng anh đã chọn quay lưng lại.

**Năm thứ tư:** Cuộc gặp gỡ định mệnh tại Hội An, dưới ánh đèn lồng lung linh và tiếng nhạc dịu dàng. Anh 30 tuổi, đã có tất cả những gì anh từng mơ ước về "sự ổn định". Anh đã sẵn sàng để yêu, sẵn sàng để nắm lấy hạnh phúc. Nhưng Yến Chi, cô gái 30 tuổi, lại không còn chờ đợi anh nữa. Cô đã tìm thấy sự bình yên trong chính mình, cô đã trưởng thành, độc lập, và không còn tìm kiếm một "bến đỗ" từ người khác. "Và đỉnh điểm là sự đau đớn khi nhận ra 'rào cản vô hình' và 'bến đỗ khác' của cô." Anh đau đớn thốt lên. "Không phải là cô ấy có 'bến đỗ khác' theo nghĩa đen, mà là cô ấy đã tự xây cho mình một 'bến đỗ' vững chắc trong tâm hồn, không còn cần đến ai khác để lấp đầy khoảng trống. Mình đã thấy ánh mắt cô ấy nhìn mình không còn là sự chờ đợi, mà là sự chấp nhận, một sự bình thản đến đau lòng. Đó là khoảnh khắc mình nhận ra, chính những ưu tiên của mình đã tạo nên khoảng cách không thể vượt qua. Mình đã tạo ra một rào cản vô hình, cao lớn và vững chắc, đến nỗi ngay cả khi mình muốn bước qua, thì cô ấy đã không còn ở phía bên kia để chờ đợi nữa." Anh nhặt chiếc đồng hồ lên, siết chặt trong tay. Sức nặng của nó không còn là sự kiêu hãnh, mà là sự giày vò. Mỗi lần hồi tưởng là một nhát dao cứa vào lòng anh, khi anh nhận ra chính những ưu tiên của mình đã đẩy Yến Chi ra xa, đã khiến họ trở thành hai phiên bản không thể đồng điệu. "Mình đã luôn chọn sự nghiệp, sự ổn định, mà bỏ quên tình yêu. Và giờ đây, khi mình có tất cả những thứ đó, mình lại trống rỗng hơn bao giờ hết."

Minh Khang mở mắt, ánh nhìn vẫn còn vương vấn những hình ảnh của quá khứ. Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở lồng ngực, không phải đau thể xác, mà là đau từ sâu thẳm tâm hồn. Anh đã đấu tranh với nỗi hối tiếc sâu sắc và sự tự trách về những ưu tiên sai lầm trong quá khứ. Anh đã đối mặt với sự thật rằng chính anh đã tạo ra khoảng cách với Yến Chi. Đó là một xung đột nội tâm dữ dội, giữa khao khát được bày tỏ và nỗi sợ hãi về việc đã quá muộn, về sự từ chối chắc chắn. Nhưng giờ đây, sự đau đớn ấy không còn làm anh tê liệt. Thay vào đó, nó biến thành một ngọn lửa, một quyết tâm bùng cháy. Anh đã nhìn rõ hơn bao giờ hết cái "lệch pha" về thời điểm và cảm xúc giữa anh và Yến Chi, được anh nhận thức rõ rệt qua chuỗi hồi tưởng này. Anh không thể tiếp tục sống trong sự dằn vặt này nữa.

***

Chiều tối buông xuống căn penthouse, mang theo một vẻ đẹp huyền ảo nhưng cũng đầy suy tư. Ánh đèn thành phố bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền trời tím sẫm. Minh Khang vẫn ngồi trên ghế sofa, nhưng ánh mắt anh đã thay đổi hoàn toàn. Sự mơ hồ, dằn vặt đã tan biến, thay vào đó là một sự rõ ràng đến đau đớn, pha lẫn quyết tâm sắt đá. Anh đã nhận ra, không phải định mệnh trêu ngươi, không phải số phận nghiệt ngã, mà là chính những lựa chọn của anh, những ưu tiên sai lầm đã tạo nên khoảng cách không thể vượt qua giữa anh và Yến Chi. Sự thật này, dù phũ phàng, lại là điều duy nhất có thể giải thoát anh khỏi vòng xoáy của hối tiếc.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương gỗ quý trong căn phòng, mùi của sự xa hoa và cô độc. "Mình phải nói ra," anh thì thầm, giọng nói mạnh mẽ hơn những lần độc thoại trước. "Dù kết quả có thế nào, mình cũng phải nói." Câu nói ấy không còn là một ý nghĩ thoáng qua, mà là một lời thề, một cam kết với chính bản thân anh. Anh hiểu rằng, để có thể sống tiếp, để thoát khỏi xiềng xích của quá khứ, anh phải đối mặt với sự thật này, và điều đó bắt đầu bằng việc nói ra tất cả những gì anh đã chôn giấu bấy lâu.

Minh Khang đứng dậy, đôi chân không còn nặng nề như sáng nay nữa. Anh bước đi vững chãi, tiến đến bàn làm việc. Chiếc bàn gỗ sẫm màu, với bề mặt sáng bóng phản chiếu ánh đèn từ thành phố, giờ đây không còn là nơi anh giải quyết những hợp đồng bạc tỷ, mà là nơi anh chuẩn bị cho một cuộc đối mặt quan trọng hơn cả sự nghiệp. Anh mở máy tính xách tay, tiếng quạt gió kêu khẽ khàng trong không gian tĩnh mịch. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật đường nét kiên định.

Ngón tay anh lướt trên bàn phím, tìm kiếm. Anh không biết Yến Chi có còn dùng số điện thoại cũ hay không, hay địa chỉ email cô từng dùng để gửi những tài liệu công việc. Nhưng anh phải thử. Anh nhớ lại lời Hoàng Nam nói hôm qua: "Không phải là quá muộn để cậu nhận ra, đúng không?" Đúng, không quá muộn để nhận ra, nhưng liệu có còn kịp để sửa chữa? Anh không biết, và anh cũng không còn quan tâm đến câu trả lời đó nữa. Điều quan trọng nhất bây giờ là hành động, là phá vỡ sự im lặng đã đeo bám họ suốt 5 năm qua.

Anh gõ tên Yến Chi vào ô tìm kiếm, từng ký tự hiện lên trên màn hình như những mảnh ghép của quá khứ. Tim anh đập nhanh hơn, một cảm giác lo lắng pha lẫn hưng phấn. Anh đã từng là một người đàn ông quyết đoán, kiểm soát mọi thứ trong tầm tay. Nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy mình mong manh như một đứa trẻ, khi đứng trước ngưỡng cửa của một điều không thể dự đoán, một cảm xúc mà anh đã bỏ lỡ.

Sự quyết tâm của Minh Khang ở cuối chương này báo hiệu anh sẽ chủ động liên lạc và sắp xếp một cuộc gặp gỡ với Yến Chi trong chương tới. Nỗi đau và sự rõ ràng của Minh Khang về những sai lầm trong quá khứ sẽ là động lực để anh bày tỏ một cách chân thành nhất, không toan tính. Anh không còn là phiên bản của Minh Khang của 5 năm trước, người chỉ biết đến "sự ổn định" và "thời điểm". Anh đã là một phiên bản mới, một phiên bản đầy hối tiếc, nhưng cũng đầy dũng khí. Anh tìm thấy số điện thoại cũ của cô trong danh bạ, một con số mà anh đã từng cố tình lãng quên, chôn vùi dưới lớp lớp công việc và tham vọng. Anh nhìn chằm chằm vào nó, ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng, sẵn sàng cho một cuộc gọi, một tin nhắn, hay bất cứ điều gì có thể kết nối anh với cô, một lần cuối.

Thành phố bên ngoài vẫn lung linh ánh đèn, nhưng trong căn penthouse này, chỉ có ánh sáng từ màn hình máy tính chiếu rọi khuôn mặt đầy quyết tâm của người đàn ông. Anh không biết liệu Yến Chi có còn muốn nghe anh nói hay không, liệu cô có còn nhớ đến phiên bản của anh trong quá khứ hay không. Nhưng có một điều anh biết chắc chắn: anh không thể sống tiếp với sự câm lặng này nữa. Anh phải nói, dù cho lời nói đó có bị gió cuốn đi, hay tan biến vào hư vô. Anh phải nói, để giải thoát chính mình, và để một lần nữa, đối diện với Yến Chi, không phải là một người đàn ông thành công, mà là một người đàn ông đang học cách yêu thương, học cách hối tiếc, và học cách chấp nhận.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free