Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 328: Bóng Hình Trong Mạng Xã Hội: Dấu Vết Hạnh Phúc Người Xa
Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, trải dài vô tận dưới chân Minh Khang. Đêm đã khuya lắm rồi, nhưng tâm trí anh còn tỉnh táo hơn bao giờ hết, căng như dây đàn vừa được kéo lên. Ly rượu vang đỏ đã cạn từ lâu, và cái lạnh lẽo của đáy ly chạm vào lòng bàn tay anh cũng không đủ sức kéo anh về với thực tại đơn thuần. Anh đã gửi email cho Yến Chi, một hành động mà anh đã dằn vặt suốt nhiều năm qua. Giờ đây, khi lời mời đã được gửi đi, một cảm giác bồn chồn, lo lắng chưa từng có dâng trào trong lồng ngực anh, nặng trĩu hơn cả những áp lực từ những dự án hàng triệu đô.
Căn penthouse rộng lớn, vốn là biểu tượng của sự thành công và ổn định mà anh hằng theo đuổi, giờ đây lại trở thành một không gian mênh mông, tĩnh mịch đến đáng sợ. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với chút dư vị nồng ấm của rượu vang, và cả cái mùi nước hoa nam tính quen thuộc của chính anh, tất cả đều không thể xoa dịu được sự hỗn loạn trong tâm hồn. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ kính cường lực từ sàn đến trần, áp tay lên tấm kính lạnh buốt. Phía bên ngoài, gió đêm Sài Gòn vẫn khẽ rít qua những khe hở, mang theo chút hơi lạnh len lỏi vào không gian ấm cúng. Tiếng nước chảy rì rầm từ hồ bơi vô cực nhỏ trên cao dường như càng nhấn mạnh thêm sự cô độc của anh trong khoảnh khắc này.
Minh Khang đưa mắt nhìn ra xa, về phía những tòa nhà cao tầng khác cũng đang lấp lánh ánh đèn. Anh tự hỏi, Yến Chi giờ này đang làm gì? Cô đã đọc được email của anh chưa? Cô sẽ phản ứng thế nào? Hàng vạn câu hỏi cứ thế xoáy sâu vào tâm trí anh, mỗi câu hỏi là một mũi kim châm thẳng vào nỗi sợ hãi bấy lâu. Nỗi sợ hãi về việc đã quá muộn. Nỗi sợ hãi về việc cô sẽ từ chối. Hay tệ hơn, nỗi sợ hãi về sự im lặng, sự lãng quên.
Anh đi đi lại lại trong phòng, từng bước chân chậm rãi, nặng nề trên tấm thảm lông mềm mại. Cố gắng dẹp bỏ những suy nghĩ miên man, anh quay lại bàn làm việc, mở laptop, định bụng sẽ xem xét lại một vài hợp đồng quan trọng. Nhưng ánh mắt anh cứ vô thức lướt qua những dòng chữ, những con số, mà tâm trí thì lại đang mải mê vẽ ra vô vàn viễn cảnh khác nhau.
Nếu cô ấy trả lời ngay lập tức, liệu đó có phải là một tin tốt? Hay là một lời từ chối thẳng thừng, dứt khoát? Minh Khang hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Anh đã chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất. Suốt 5 năm qua, anh đã quá quen với việc chờ đợi, với những lần lỡ nhịp, với cái cảm giác mình luôn đến sau một khoảnh khắc nào đó. Nhưng lần này, anh đã chủ động. Anh đã vượt qua được bức tường kiêu hãnh của bản thân, vượt qua cái tôi luôn ưu tiên "sự ổn định" lên trên hết.
"Phải ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó," câu nói đó đã ám ảnh anh bao lâu. Giờ đây, anh đã có sự ổn định đó, có tất cả những gì anh từng mơ ước. Một sự nghiệp vững chắc, một vị thế xã hội đáng nể, một tài sản không nhỏ. Nhưng nó không còn mang lại cho anh cái cảm giác thỏa mãn tuyệt đối như anh từng nghĩ. Cái giá của nó, anh đã nhận ra, chính là sự trống rỗng, là những khoảnh khắc hạnh phúc đã trôi tuột khỏi tầm tay. Và Yến Chi, cô chính là hiện thân rõ ràng nhất cho cái giá đó.
Anh nhìn đồng hồ đeo tay, kim phút nhích từng chút một, chậm rãi đến vô cùng. Đã hơn một tiếng kể từ khi anh gửi email. Anh tự nhủ, cô ấy có thể đang ngủ, hoặc bận rộn với công việc riêng. Anh không nên mong đợi một phản hồi ngay lập tức. Nhưng dù nói vậy, tay anh vẫn vô thức với lấy điện thoại đặt trên bàn cà phê, màn hình đen kịt. Không một thông báo, không một email mới. Trái tim anh khẽ chùng xuống.
Minh Khang đứng dậy lần nữa, bước vào bếp, pha một tách cà phê đen đậm đặc. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp không gian, một mùi hương mạnh mẽ, quen thuộc, nhưng không thể át đi cái vị đắng chát trong cổ họng anh. Anh uống cạn ly cà phê sứ, cảm nhận vị đắng lan tỏa, nhưng sự bồn chồn vẫn không hề vơi bớt. Anh biết mình không thể cứ ngồi yên chờ đợi như thế này. Anh cần phải biết, cần phải tìm hiểu. Không phải để can thiệp, không phải để níu kéo, mà để chuẩn bị cho bất cứ điều gì có thể xảy ra. Để đối mặt với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu.
Anh quay lại chiếc laptop, ánh mắt lướt qua các tab công việc rồi dừng lại ở biểu tượng trình duyệt. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh, một ý nghĩ mà anh đã cố gắng kìm nén suốt mấy năm qua. Anh sẽ tìm kiếm. Anh sẽ tìm kiếm về cô ấy. Không phải là trực tiếp liên lạc, mà là tìm kiếm thông tin một cách kín đáo, như một thói quen cũ đã bị lãng quên, giờ đây bùng cháy trở lại. Anh muốn biết cô ấy đang sống thế nào, có hạnh phúc không. Nỗi nhớ, pha lẫn với sự hối tiếc, thúc đẩy anh hành động. Anh gõ tên cô vào thanh tìm kiếm, bàn tay hơi run rẩy, một cảm giác tội lỗi len lỏi nhưng không thể ngăn cản anh. Anh không truy cập vào trang cá nhân của cô. Thay vào đó, anh bắt đầu tìm kiếm thông qua những người bạn chung, những sự kiện mà anh biết cô có thể tham gia. Anh muốn nhìn thấy cô, dù chỉ là qua một hình ảnh mờ nhạt, một dòng trạng thái ngắn ngủi. Anh cần biết. Cần biết liệu anh có còn một tia hy vọng nào không, hay tất cả đã thật sự kết thúc, đã thật sự lỡ nhịp.
***
Thời gian trôi qua, chậm chạp như sợi chỉ mắc kẹt trong không gian tĩnh lặng của căn penthouse. Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố đã bắt đầu lụi tàn dần, nhường chỗ cho những vệt sáng lờ mờ của buổi rạng sáng. Không khí trở nên se lạnh hơn, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Minh Khang vẫn ngồi trước màn hình laptop, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt góc cạnh, càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi và suy tư. Ly cà phê sứ đã nguội lạnh từ lâu, và chiếc bàn làm việc giờ đây chỉ còn là một mớ hỗn độn của những tài liệu bị bỏ dở và một tâm trí đầy ắp những câu hỏi chưa lời đáp.
Anh đã dành hàng giờ liền để lướt qua những dòng thời gian cũ của bạn bè chung, những trang tin tức về các sự kiện nghệ thuật, những buổi triển lãm mà Yến Chi có thể từng góp mặt. Anh không trực tiếp tìm kiếm tên cô, mà cố gắng tìm kiếm những dấu vết gián tiếp, như một người thám tử đang lần theo manh mối. Anh muốn biết mọi thứ về cuộc sống của cô, nhưng lại sợ hãi việc đối mặt trực tiếp với những gì mình có thể tìm thấy.
Và rồi, anh đã thấy.
Ánh mắt anh dừng lại ở một bức ảnh nhóm được đăng tải cách đây vài tuần trên trang cá nhân của Mai Thư, một người bạn thân của Yến Chi. Bức ảnh chụp tại buổi khai trương một phòng trưng bày nghệ thuật mới. Ở đó, giữa những gương mặt quen thuộc, Yến Chi hiện lên rạng rỡ đến ngỡ ngàng. Cô mặc một chiếc váy linen màu kem, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và một nụ cười thật tươi, thật bình yên. Không còn là Yến Chi của những năm trước, có đôi chút ưu tư ẩn giấu sau vẻ ngoài mạnh mẽ. Đây là một Yến Chi hoàn toàn khác, một phiên bản trưởng thành hơn, tự tin hơn và dường như... hạnh phúc hơn.
Tim Minh Khang thắt lại một nhịp. Cô ấy thật sự rất đẹp. Cái vẻ đẹp rạng rỡ, tràn đầy sức sống đó khiến anh vừa ngưỡng mộ, vừa cảm thấy nhói lòng. Anh đã từng có cơ hội được chứng kiến nụ cười ấy, vẻ rạng rỡ ấy, nhưng anh đã chọn quay lưng lại để đuổi theo những mục tiêu mà anh cho là quan trọng hơn.
Anh phóng to bức ảnh, cố gắng nhìn rõ từng chi tiết. Bên cạnh Yến Chi, có một bóng hình nam giới. Mặc dù chỉ là một góc nghiêng, không rõ mặt, nhưng cử chỉ của người đó khi đặt tay hờ hững sau lưng Yến Chi, một cách rất tự nhiên và thân mật, khiến Minh Khang cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Một cảm giác ghen tỵ nhẹ nhàng, nhưng đủ để khiến anh nhận ra rằng, mình đã lỡ. Anh đã thực sự lỡ mất rồi.
Anh đọc những bình luận dưới bức ảnh.
"Chúc mừng Studio Sắc Màu của Yến Chi ngày càng phát triển nhé! Thật ngưỡng mộ cô gái tài năng này!" – một tài khoản tên Kim Ngân bình luận.
"Nhìn Yến Chi hạnh phúc viên mãn quá! Chúc mừng em nhé!" – Lời chúc của Mai Thư, đi kèm với biểu tượng trái tim.
"Hạnh phúc viên mãn." Cụm từ đó đập vào mắt Minh Khang, rõ ràng và đau đớn. Viên mãn. Đó là điều mà anh đã bỏ lỡ khi mãi chạy theo "sự ổn định." Đó là điều mà anh nghĩ mình phải có trước khi xứng đáng yêu ai đó. Nhưng Yến Chi, cô gái tin vào cảm xúc và hiện tại, đã tìm thấy sự viên mãn của riêng mình, mà không cần chờ đợi điều kiện đủ đầy. Và không có anh.
Minh Khang lướt qua một vài bức ảnh khác trên trang cá nhân của những người bạn. Anh thấy Yến Chi trong một buổi workshop về nghệ thuật, cô đang say sưa hướng dẫn những đứa trẻ vẽ tranh. Anh thấy cô trong một chuyến đi thiện nguyện đến vùng cao, nụ cười hiền hậu, đôi mắt lấp lánh sự ấm áp. Studio Sắc Màu của cô, nơi cô đã dành trọn đam mê, dường như đang ngày càng phát triển, không chỉ là một nơi làm việc, mà còn là một không gian truyền cảm hứng.
Mỗi hình ảnh, mỗi dòng bình luận, đều như một nhát dao cứa vào lòng anh. Anh nhìn thấy một Yến Chi độc lập, mạnh mẽ, nhưng cũng mềm mại và tràn đầy tình yêu thương. Một Yến Chi mà anh từng tin rằng mình sẽ có cơ hội được đồng hành. Nhưng anh đã lùi lại. Anh đã chọn con đường khác. Anh đã chọn "sự ổn định" mà không nhận ra rằng, sự ổn định thực sự nằm ở sự bình yên trong tâm hồn và những kết nối chân thật, chứ không phải ở những con số trong tài khoản ngân hàng hay danh tiếng trên thương trường.
Cảm giác trống rỗng trong lòng anh càng lúc càng lớn. Anh đã đạt được mọi thứ, nhưng lại đánh mất điều quan trọng nhất. Yến Chi đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc mà anh không phải là một phần trong đó. Anh cảm thấy một nỗi ghen tỵ sâu sắc, nhưng không phải là ghen tỵ với người đàn ông bên cạnh cô, mà là ghen tỵ với chính bản thân cô, với khả năng của cô ấy để sống trọn vẹn, để tìm thấy niềm vui trong hiện tại, điều mà anh mãi đến bây giờ mới bắt đầu học cách thực hiện. Anh đã "đúng người, sai thời điểm" – và Yến Chi đã tìm thấy "đúng người, đúng thời điểm" cho riêng cô.
Minh Khang tắt laptop một cách nhẹ nhàng, nhưng tiếng click chuột vẫn vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. Anh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc ghế da thấm vào cơ thể. Những hình ảnh về Yến Chi rạng rỡ, hạnh phúc cứ thế hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm. Cô ấy đã tìm thấy bình yên. Cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc. Và anh, sau tất cả, không phải là người mang lại điều đó cho cô.
***
Khi Minh Khang mở mắt, ánh sáng bình minh đã tràn ngập khắp căn phòng. Những vệt nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua tấm kính lớn, vẽ nên những vệt vàng cam ấm áp trên sàn gỗ. Thành phố bên ngoài đang dần bừng tỉnh sau một đêm dài. Tiếng chim hót líu lo đâu đó vọng vào từ khoảng sân thượng, mang theo sự tươi mới của buổi sớm. Mùi cà phê nguội vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó không còn mang vị đắng chát của sự bồn chồn nữa, mà là một dư vị trầm lắng của sự chấp nhận.
Anh đứng dậy, tiến ra cửa sổ lớn, ngắm nhìn thành phố đang thay đổi từng chút một dưới ánh bình minh. Những gì anh vừa thấy trên mạng xã hội đã xác nhận nỗi sợ hãi bấy lâu: Yến Chi đã thực sự hạnh phúc, và anh đã quá muộn. Nỗi hối tiếc dâng trào trong lòng anh, nhưng lần này, nó không còn là một nỗi đau nhói buốt, mà là một cảm giác trầm lắng, chấp nhận. Anh cảm thấy đau lòng, trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt, nhưng đồng thời, một sự nhẹ nhõm kỳ lạ cũng len lỏi vào tâm hồn. Cô ấy hạnh phúc. Cô ấy đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường rạng rỡ và tràn đầy sức sống.
"Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản." Câu nói đó vang vọng trong tâm trí Minh Khang. Anh đã đến đúng, nhưng là một phiên bản của anh quá tập trung vào sự nghiệp, vào 'sự ổn định' mà anh hằng tin là kim chỉ nam. Còn Yến Chi, cô ấy đã tiến về phía trước, đã trở thành một phiên bản rạng rỡ hơn, một phiên bản không còn chờ đợi anh nữa. Khi anh bắt đầu nhận ra giá trị của tình yêu, của sự kết nối, thì cô lại đã tìm thấy nó ở một nơi khác, với một người khác.
Minh Khang đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Thời gian. Nó đã trôi qua, không ngừng nghỉ, không chờ đợi ai. Anh đã bỏ lỡ những khoảnh khắc quý giá nhất. Anh đã đánh đổi những rung động chân thật nhất để lấy một sự "vững chắc" mà giờ đây anh nhận ra nó rỗng tuếch. Cái giá của sự nghiệp, của "sự ổn định", cuối cùng lại là hạnh phúc của chính anh.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Minh Khang, nhưng anh không hề gạt đi. Đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận một lẽ thật nghiệt ngã của cuộc đời. Anh đã chạy theo cái bóng của thành công, mà quên mất rằng hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Và anh đã để Yến Chi đi qua hành trình đó một mình, hoặc tệ hơn, đi cùng một người khác.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả những hối tiếc và suy tư chất chứa trong lòng. Anh nhận ra rằng, những niềm tin cũ của anh về giá trị của sự nghiệp và 'ổn định' đã che khuất đi một điều còn quan trọng hơn rất nhiều: giá trị của tình yêu và hạnh phúc cá nhân. Anh đã từng nghĩ mình đang xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng có lẽ, anh đã vô tình phá hủy đi một hiện tại đẹp đẽ.
Email anh gửi cho Yến Chi. Đó không chỉ là một lời thừa nhận, một lời xin lỗi muộn màng. Giờ đây, anh biết, nó còn là một lời chào tạm biệt. Anh không còn ảo tưởng rằng cô sẽ quay lại. Những gì anh thấy trên mạng xã hội đã đủ để anh hiểu rằng, cô đã hạnh phúc, và cô xứng đáng với hạnh phúc đó. Anh không thể ích kỷ níu kéo cô, không thể đòi hỏi cô phải chờ đợi một phiên bản đã trưởng thành muộn màng của anh.
Nhưng anh vẫn phải nói ra. Không phải để thay đổi kết quả, mà để hoàn tất hành trình của chính mình. Để giải thoát cho những gánh nặng đã đè nén anh suốt bao năm. Để đối mặt với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Anh không còn sợ hãi thất bại trong tình yêu như anh đã từng sợ hãi thất bại trong sự nghiệp. Điều anh sợ nhất, là không bao giờ nói ra những điều cần phải nói. Và anh đã làm.
Minh Khang hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Một sự thanh thản lạ lùng len lỏi trong lòng anh, xen lẫn với nỗi buồn sâu sắc. Anh biết mình phải đối mặt với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Anh sẽ gặp Yến Chi, không phải để níu kéo, mà để nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín, để cô biết rằng, anh đã từng yêu cô, và vẫn sẽ luôn trân trọng những gì họ đã từng có. Để rồi sau đó, anh có thể thật sự buông bỏ, và chấp nhận rằng, có những tình yêu, dù đẹp đến mấy, cũng chỉ là hai đường thẳng song song, mãi mãi không thể giao nhau. Anh đã sẵn sàng cho lời hồi đáp, bất kể nó là gì.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.