Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 329: Bản Thể Nào Của Em Đang Chờ Anh?

Minh Khang dần bừng tỉnh sau một đêm dài. Tiếng chim hót líu lo đâu đó vọng vào từ khoảng sân thượng, mang theo sự tươi mới của buổi sớm. Mùi cà phê nguội vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó không còn mang vị đắng chát của sự bồn chồn nữa, mà là một dư vị trầm lắng của sự chấp nhận. Anh đứng dậy, tiến ra cửa sổ lớn, ngắm nhìn thành phố đang thay đổi từng chút một dưới ánh bình minh. Những gì anh vừa thấy trên mạng xã hội đã xác nhận nỗi sợ hãi bấy lâu: Yến Chi đã thực sự hạnh phúc, và anh đã quá muộn. Nỗi hối tiếc dâng trào trong lòng anh, nhưng lần này, nó không còn là một nỗi đau nhói buốt, mà là một cảm giác trầm lắng, chấp nhận. Anh cảm thấy đau lòng, trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt, nhưng đồng thời, một sự nhẹ nhõm kỳ lạ cũng len lỏi vào tâm hồn. Cô ấy hạnh phúc. Cô ấy đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường rạng rỡ và tràn đầy sức sống. "Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản." Câu nói đó vang vọng trong tâm trí Minh Khang. Anh đã đến đúng, nhưng là một phiên bản của anh quá tập trung vào sự nghiệp, vào 'sự ổn định' mà anh hằng tin là kim chỉ nam. Còn Yến Chi, cô ấy đã tiến về phía trước, đã trở thành một phiên bản rạng rỡ hơn, một phiên bản không còn chờ đợi anh nữa. Khi anh bắt đầu nhận ra giá trị của tình yêu, của sự kết nối, thì cô lại đã tìm thấy nó ở một nơi khác, với một người khác. Minh Khang đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Thời gian. Nó đã trôi qua, không ngừng nghỉ, không chờ đợi ai. Anh đã bỏ lỡ những khoảnh khắc quý giá nhất. Anh đã đánh đổi những rung động chân thật nhất để lấy một sự "vững chắc" mà giờ đây anh nhận ra nó rỗng tuếch. Cái giá của sự nghiệp, của "sự ổn định", cuối cùng lại là hạnh phúc của chính anh. Một giọt nước mắt lăn dài trên má Minh Khang, nhưng anh không hề gạt đi. Đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận một lẽ thật nghiệt ngã của cuộc đời. Anh đã chạy theo cái bóng của thành công, mà quên mất rằng hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Và anh đã để Yến Chi đi qua hành trình đó một mình, hoặc tệ hơn, đi cùng một người khác. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả những hối tiếc và suy tư chất chứa trong lòng. Anh nhận ra rằng, những niềm tin cũ của anh về giá trị của sự nghiệp và 'ổn định' đã che khuất đi một điều còn quan trọng hơn rất nhiều: giá trị của tình yêu và hạnh phúc cá nhân. Anh đã từng nghĩ mình đang xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng có lẽ, anh đã vô tình phá hủy đi một hiện tại đẹp đẽ. Email anh gửi cho Yến Chi. Đó không chỉ là một lời thừa nhận, một lời xin lỗi muộn màng. Giờ đây, anh biết, nó còn là một lời chào tạm biệt. Anh không còn ảo tưởng rằng cô sẽ quay lại. Những gì anh thấy trên mạng xã hội đã đủ để anh hiểu rằng, cô đã hạnh phúc, và cô xứng đáng với hạnh phúc đó. Anh không thể ích kỷ níu kéo cô, không thể đòi hỏi cô phải chờ đợi một phiên bản đã trưởng thành muộn màng của anh. Nhưng anh vẫn phải nói ra. Không phải để thay đổi kết quả, mà để hoàn tất hành trình của chính mình. Để giải thoát cho những gánh nặng đã đè nén anh suốt bao năm. Để đối mặt với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Anh không còn sợ hãi thất bại trong tình yêu như anh đã từng sợ hãi thất bại trong sự nghiệp. Điều anh sợ nhất, là không bao giờ nói ra những điều cần phải nói. Và anh đã làm. Minh Khang hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Một sự thanh thản lạ lùng len lỏi trong lòng anh, xen lẫn với nỗi buồn sâu sắc. Anh biết mình phải đối mặt với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Anh sẽ gặp Yến Chi, không phải để níu kéo, mà để nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín, để cô biết rằng, anh đã từng yêu cô, và vẫn sẽ luôn trân trọng những gì họ đã từng có. Để rồi sau đó, anh có thể thật sự buông bỏ, và chấp nhận rằng, có những tình yêu, dù đẹp đến mấy, cũng chỉ là hai đường thẳng song song, mãi mãi không thể giao nhau. Anh đã sẵn sàng cho lời hồi đáp, bất kể nó là gì.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày vàng ruộm xuyên qua tấm kính cường lực từ sàn đến trần của căn penthouse, rải những vệt sáng lấp lánh trên sàn đá cẩm thạch và bộ sofa da màu xám tro. Không gian rộng rãi, hiện đại, được bài trí tối giản với những món nội thất nhập khẩu đắt tiền, nhưng đôi khi lại tĩnh lặng đến mức cô độc. Tiếng nhạc không lời cổ điển đang vọng nhẹ từ hệ thống âm thanh vòm, hòa cùng tiếng gió rít khe khẽ qua ô cửa sổ, tạo nên một bản giao hưởng êm ái nhưng cũng đầy suy tư. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng từ đồ nội thất mới kết hợp với mùi nước hoa nam tính còn vương lại trong không khí, tạo nên một cảm giác sang trọng, tinh tế.

Minh Khang mở mắt, cảm nhận sự mềm mại của tấm ga trải giường lụa. Đêm qua, anh đã trằn trọc không ngủ được, những suy nghĩ về Yến Chi, về những "phiên bản" của họ cứ luẩn quẩn trong tâm trí. Anh với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, và trái tim anh đột nhiên thắt lại một nhịp khi anh nhìn thấy thông báo tin nhắn. Là Yến Chi.

Anh chạm nhẹ vào màn hình, ngón tay anh hơi run rẩy. Tin nhắn không dài, chỉ vỏn vẹn vài dòng, nhưng đủ để khiến một cảm giác vừa nhẹ nhõm, vừa lo lắng dâng trào trong lòng anh. Cô ấy đã trả lời. Không phải là một lời từ chối thẳng thừng, mà là một sự chấp nhận lịch sự, kèm theo một đề nghị về ngày giờ cụ thể cho cuộc gặp. "Chào Khang, cảm ơn lời mời của anh. Tôi nghĩ cũng đã đến lúc chúng ta nên gặp lại. Anh có rảnh vào chiều thứ Năm tuần này không?"

Minh Khang thở ra một hơi dài, nặng nề. Cuối cùng thì cô ấy cũng trả lời. Một cảm giác như tảng đá đè nặng bấy lâu trong lồng ngực anh được nhấc bổng, nhưng ngay lập tức, một tảng đá khác lại đè xuống. Sự nhẹ nhõm khi cô đồng ý gặp anh, xen lẫn nỗi lo lắng khôn nguôi về những gì sẽ xảy ra trong cuộc gặp đó. Anh đứng dậy khỏi giường, vóc dáng cao ráo có phần gầy guộc của anh hiện rõ dưới ánh nắng. Anh bước đến bên cửa sổ lớn, tay vuốt nhẹ lên chiếc đồng hồ đeo tay mình đang đeo, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại.

Anh nhìn ra ngoài. Thành phố đang thức giấc, những tòa nhà cao tầng chọc trời vươn mình đón ánh ban mai, những dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh tạo thành những vệt sáng nhỏ bé phía xa. Từ trên cao, mọi thứ dường như đều nhỏ bé, đều nằm trong tầm kiểm soát, nhưng anh biết, có những thứ không bao giờ có thể kiểm soát được. Anh nhớ lại những hình ảnh anh đã thấy trên mạng xã hội về Yến Chi, những bức ảnh cô cười rạng rỡ bên bạn bè, những khoảnh khắc bình yên của cuộc sống thường nhật, và cả những dấu hiệu mơ hồ về một mối quan hệ mới. Cô ấy đã thực sự hạnh phúc, và anh đã quá muộn. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi đau tột cùng của sự mất mát, mà là nỗi đau của sự chấp nhận một lẽ thật nghiệt ngã.

"Cuối cùng thì em cũng trả lời..." Minh Khang lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn vỡ ra trong không gian yên tĩnh. "Nhưng em của bây giờ, còn là em của ngày xưa không?" Anh tự hỏi. Anh đã thay đổi nhiều đến vậy. Từ một chàng trai 27 tuổi đầy tham vọng, chỉ biết lao đầu vào công việc, tin rằng "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó", anh đã trở thành một người đàn ông 32 tuổi, thành công về sự nghiệp, nhưng lại chất chứa đầy những hối tiếc và nhận ra cái giá đắt của "sự ổn định" đó. Anh đã học cách lắng nghe trái tim mình hơn, học cách trân trọng những khoảnh khắc hiện tại, học cách chấp nhận sự mong manh của tình yêu và thời gian. Anh đã trở thành một phiên bản trưởng thành hơn, có lẽ cũng mệt mỏi hơn, nhưng chắc chắn là một phiên bản nhân văn hơn.

Còn Yến Chi? Anh nhớ về Yến Chi của lần gặp đầu tiên, một cô gái vừa trải qua đổ vỡ, mang theo vẻ ưu tư nhưng vẫn đầy sức sống, sống theo cảm xúc và tin vào hiện tại. Anh nhớ Yến Chi của những năm sau đó, bình yên hơn, độc lập hơn, và cuối cùng là không còn chờ đợi nữa. Dựa vào những gì anh thấy trên mạng xã hội, cô ấy giờ đây toát lên một vẻ an nhiên, một sự tự chủ mà anh chưa từng thấy ở cô trước đây. Ánh mắt cô vẫn sáng, nụ cười vẫn tươi, nhưng có một sự tĩnh tại, một chiều sâu mới mẻ trong những bức ảnh. Có lẽ, cô đã thực sự tìm thấy bình yên, tìm thấy hạnh phúc mà không cần phải chờ đợi ai nữa.

"Mình đã thay đổi nhiều đến vậy, từ một kẻ chỉ biết công việc thành người chấp nhận mọi thứ. Còn em, em đã thay đổi theo cách nào?" Minh Khang tự hỏi. Liệu sự thay đổi của anh có đủ để "đúng" với phiên bản hiện tại của cô không? Hay anh vẫn là "sai phiên bản" của một người đã không còn mong cầu những gì anh có thể mang lại? Câu hỏi đó lơ lửng trong không khí, nặng trĩu như một lời nguyền. Anh đã từng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, kể cả thời gian để yêu. Anh đã trì hoãn, đã tính toán, đã đặt ra những điều kiện. Nhưng cuối cùng, chính thời gian đã dạy anh bài học lớn nhất: tình yêu không chờ đợi, và hạnh phúc là một cái cây cần được vun trồng ngay trong hiện tại, chứ không phải một bông hoa để hái khi mọi thứ đã "ổn định".

Anh đi lại trong phòng, những bước chân nhẹ tênh trên sàn đá lạnh. Ánh sáng từ thành phố bắt đầu len lỏi vào sâu hơn, phản chiếu lấp lánh trên chiếc bàn làm việc được làm từ gỗ óc chó nguyên khối. Anh nhìn quanh căn penthouse sang trọng, biểu tượng của "sự ổn định" mà anh đã dày công xây dựng. Nó đẹp, nó tiện nghi, nhưng nó cũng trống rỗng. Chẳng có hơi ấm gia đình, chẳng có tiếng cười trẻ thơ, chỉ có sự tĩnh lặng và đôi khi là cô độc. Anh đã đạt được mọi thứ anh từng khao khát về vật chất, nhưng anh đã bỏ lỡ điều gì đó vô giá. Anh đã đánh mất Yến Chi, và có lẽ, đã đánh mất cả một phần thanh xuân của chính mình trong cuộc chạy đua không ngừng nghỉ ấy.

Anh dừng lại trước bức tường kính, tay chạm nhẹ vào mặt kính mát lạnh. Cái chạm đó như chạm vào một rào cản vô hình, ngăn cách anh với thế giới bên ngoài, và cũng ngăn cách anh với phiên bản hạnh phúc của Yến Chi. Anh chấp nhận sự thật. Anh đã đến muộn, và cô ấy đã đi tiếp. Nhưng điều đó không có nghĩa là anh không có quyền nói ra những gì anh đã giữ kín. Đó là lời tự tình muộn màng, một sự giải thoát cho chính anh, và cũng là một sự tôn trọng dành cho những cảm xúc anh đã từng có, và vẫn còn ��p ủ. Dù kết quả có thế nào, anh cũng đã sẵn sàng.

***

Buổi chiều cùng ngày, Văn phòng Kiến trúc 'Khởi Nguyên' vẫn bận rộn như thường lệ. Tòa nhà văn phòng bằng kính hiện đại phản chiếu ánh nắng gay gắt của thành phố. Bên trong, không gian được thiết kế tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, tạo cảm giác chuyên nghiệp và tinh tế. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo vang, tiếng trao đổi công việc râm ran, hòa cùng tiếng máy in và đôi khi là tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng từ khu vực làm việc chung, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của sự sáng tạo và năng động. Mùi giấy in mới, mùi cà phê mới pha thơm lừng, mùi nước hoa cao cấp của các đồng nghiệp và thậm chí cả mùi vật liệu xây dựng mới từ các mẫu trưng bày, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí đặc trưng của Kiến trúc 'Khởi Nguyên'. Điều hòa trong phòng vẫn hoạt động hết công suất, giữ cho không gian luôn mát lạnh, đối lập hoàn toàn với cái nóng như đổ lửa bên ngoài.

Minh Khang ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng tập trung vào bản vẽ phối cảnh 3D của một dự án trung tâm thương mại mới. Những đường nét kiến trúc phức tạp, những chi tiết vật liệu tinh xảo hiện lên rõ ràng, nhưng tâm trí anh lại không ngừng bay bổng về một hình bóng khác, một hình bóng đã chiếm trọn suy nghĩ của anh từ sáng sớm. Ngón tay anh lướt chuột một cách vô thức, ánh mắt anh xa xăm, thỉnh thoảng lại dừng lại ở một điểm vô định trên màn hình mà không thực sự nhìn thấy gì. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi len lỏi trong từng thớ thịt, không phải vì công việc, mà vì những bộn bề trong lòng.

Hoàng Nam, bạn thân và cũng là đồng nghiệp lâu năm của anh, đi ngang qua bàn làm việc, trên tay cầm hai ly cà phê mới pha. Anh đặt một ly xuống bàn Minh Khang, mùi cà phê Arabica thượng hạng lập tức lan tỏa.

"Khang, cậu ổn không? Trông cậu có vẻ..." Hoàng Nam bắt đầu, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng sự quan tâm chân thành. Anh đeo cặp kính cận, dáng người thư sinh và ăn mặc lịch sự với chiếc áo polo màu xanh navy, toát lên vẻ điềm tĩnh thường thấy. "Cậu lại nghĩ ngợi gì rồi à?"

Minh Khang khẽ giật mình, ngước lên nhìn Hoàng Nam. Đôi mắt sâu của anh ẩn chứa một nỗi ưu tư mà khó ai có thể nhận ra, trừ Hoàng Nam, người đã quá hiểu anh. Anh cười nhẹ, một nụ cười nhợt nhạt.

"Tớ chỉ đang nghĩ vẩn vơ thôi, Nam ạ." Minh Khang nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, làm dịu đi chút nào đó sự khô khốc trong cổ họng anh. "Tớ chỉ đang nghĩ, con người mình thay đổi nhiều quá, Nam ạ. Từ khi còn trẻ cho đến bây giờ, mỗi một năm trôi qua, mình lại trở thành một phiên bản khác. Liệu có khi nào mình gặp lại một người, mà họ cũng đã thay đổi đến mức mình không còn nhận ra nữa không?"

Hoàng Nam chậm rãi đặt ly cà phê của mình xuống bàn, kéo ghế ngồi đối diện Minh Khang. Anh biết Minh Khang đang nói về ai. Anh đã chứng kiến Minh Khang trải qua những năm tháng lao đầu vào sự nghiệp, từ bỏ mọi thứ để theo đuổi "sự ổn định", rồi đến lúc nhận ra mình đã đánh mất những điều quan trọng. Và giờ đây, anh đang chứng kiến Minh Khang ở tuổi 32, một Minh Khang trưởng thành hơn, trầm lắng hơn, và đầy ắp những suy tư.

"Sự thay đổi là lẽ tất yếu, Khang ạ." Hoàng Nam nói, giọng điềm đạm, từ tốn. "Không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông. Mỗi chúng ta, mỗi ngày trôi qua, đều là một phiên bản mới của chính mình. Những trải nghiệm, những bài học, những mất mát... tất cả đều định hình nên con người chúng ta. Yến Chi cũng vậy. Cô ấy chắc chắn cũng đã trải qua những điều tương tự."

Minh Khang gật đầu, ánh mắt hướng về phía xa xăm, như đang hình dung ra những "phiên bản" của Yến Chi mà anh đã từng gặp, và cả phiên bản mà anh chưa từng biết đến. "Tớ đã từng nghĩ mình có thể 'tạm dừng' mọi thứ, để khi mình đủ vững vàng, mình sẽ quay lại và mọi thứ sẽ vẫn như cũ. Nhưng giờ thì tớ hiểu rồi, đó là một ảo tưởng."

"Đó là cái giá của sự ổn định mà cậu từng theo đuổi, Khang." Hoàng Nam nói, không phán xét, chỉ đơn thuần là sự thật. "Cậu đã quá tập trung vào việc xây dựng nền móng, mà quên mất rằng nền móng đó cần có một ngôi nhà ấm áp để che chở. Và trong quá trình xây dựng, người bạn muốn cùng xây đã tìm được một mái nhà khác."

Minh Khang siết chặt ly cà phê trong tay. Cái lạnh của ly cà phê thấm vào lòng bàn tay anh. "Tớ nhận ra điều đó rồi. Nhận ra quá muộn. Khi tớ bắt đầu mệt mỏi với cuộc đua và khao khát một nơi để dừng chân, một tình yêu để nương tựa, thì cô ấy lại đang yên ổn với cuộc sống độc thân, hay thậm chí là đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình." Anh nhớ lại những hình ảnh anh đã thấy về Yến Chi, cô gái đã trở nên độc lập, tự chủ và rạng rỡ hơn bao giờ hết.

"Thế nên, điều quan trọng là cách mình đón nhận nó, và chấp nhận cả những phiên bản cũ của mình và của người khác." Hoàng Nam tiếp lời, ánh mắt hiền lành nhưng kiên định nhìn thẳng vào Minh Khang. "Cậu không thể đòi hỏi một người phải mãi mãi giữ nguyên 'phiên bản' mà cậu từng biết, hay từng muốn. Họ cũng có hành trình của riêng họ. Và điều tốt nhất cậu có thể làm, là trân trọng những gì đã từng có, và chấp nhận những gì đang hiện hữu."

Minh Khang im lặng một lúc lâu, suy ngẫm từng lời của Hoàng Nam. "Chấp nhận... Nhưng làm sao để chấp nhận khi trong lòng vẫn còn đầy tiếc nuối và những câu hỏi không lời đáp?"

"Bằng cách đối mặt với nó, Khang." Hoàng Nam nói, giọng khẽ khàng nhưng đầy sức nặng. "Cậu đã trưởng thành rất nhiều rồi. Không còn là cậu Khang của 5 năm trước, người chỉ biết né tránh cảm xúc và đặt công việc lên hàng đầu. Cậu của bây giờ, dám đối mặt với nỗi đau, dám thừa nhận sai lầm. Đó là một sự thay đổi lớn lao." Anh khẽ vỗ vai Minh Khang. "Yến Chi cũng vậy, cô ấy chắc chắn cũng đã trưởng thành. Có lẽ cô ấy cũng đang tự hỏi về phiên bản của cậu bây giờ."

Minh Khang nhìn Hoàng Nam, trong mắt anh hiện lên một tia sáng của sự thấu hiểu. Anh đã quá mải mê tự vấn bản thân, mà quên mất rằng Yến Chi cũng là một con người với những biến đổi không ngừng. Liệu cô có còn nhớ về phiên bản "Minh Khang" của những lần gặp gỡ trước? Liệu cô có còn chờ đợi một "phiên bản" của anh mà anh đã từng vẽ ra cho tương lai? Hay cô đã hoàn toàn bỏ lại quá khứ phía sau và hướng về phía trước, nơi anh không còn là một phần của bức tranh?

Cơn gió từ điều hòa thổi nhẹ qua tóc Minh Khang, làm anh rùng mình. Anh biết, cuộc gặp sắp tới không phải là để níu kéo một điều gì đó đã mất, mà là để hoàn tất một hành trình, để anh có thể giải thoát cho chính mình và để Yến Chi biết rằng, có một người đã từng yêu cô rất nhiều, và mãi mãi hối tiếc vì đã đến muộn. Hoàng Nam đã đúng, sự thay đổi là lẽ tất yếu, và anh cần phải chấp nhận nó, dù nó có nghiệt ngã đến đâu.

***

Tối đó, sau một ngày dài vật lộn với công việc và những suy nghĩ không ngừng, Minh Khang trở về căn penthouse quen thuộc. Ánh sáng đèn đô thị rực rỡ từ những tòa nhà chọc trời hắt vào qua khung cửa kính lớn, tạo nên một bức tranh lung linh huyền ảo. Tiếng nhạc không lời cổ điển vẫn vang lên đều đều, nhẹ nhàng như một lời ru, nhưng lại không thể xoa dịu hoàn toàn những xao động trong lòng anh.

Anh bước vào phòng ngủ, không gian tĩnh lặng bao trùm lấy anh. Anh tháo chiếc áo sơ mi công sở ra, vắt lên ghế. Sau đó, anh đưa tay tháo chiếc đồng hồ đeo tay của mình. Chiếc đồng hồ sang trọng, mặt số tối giản, dây đeo bằng kim loại lạnh lẽo, là biểu tượng của thời gian, của sự kiểm soát mà anh từng theo đuổi một cách cuồng nhiệt. Anh đặt nó lên bàn cạnh giường, nghe tiếng kim loại chạm vào mặt kính lạnh tanh.

Anh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ. Đã có lúc, anh tin rằng thời gian là thứ anh có thể thao túng, có thể sắp xếp, có thể "đặt chỗ" cho tình yêu khi anh đã "ổn định". Anh đã từng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, kể cả thời gian để yêu. Nhưng cuối cùng, chính thời gian đã dạy anh bài học lớn nhất. Nó trôi đi không ngừng nghỉ, không chờ đợi bất cứ ai, và những cơ hội đã mất đi thì không bao giờ quay trở lại. Anh đã để thời gian cuốn trôi những khoảnh khắc quý giá nhất, những rung động chân thật nhất, chỉ để đổi lấy một sự "vững chắc" mà giờ đây anh nhận ra nó rỗng tuếch và cô độc.

Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực anh. Minh Khang của tuổi 32 đã không còn ám ảnh về thời gian như trước. Anh đã trưởng thành, đã hiểu rằng có những thứ không thể kiểm soát, và tình yêu là một trong số đó. Nó không phải là một dự án để lên kế hoạch, không phải là một mục tiêu để chinh phục, mà là một cảm xúc tự nhiên, cần được nuôi dưỡng trong từng khoảnh khắc hiện tại. Anh đã bỏ lỡ điều đó, và giờ đây, anh phải chấp nhận hậu quả.

Anh đi đến ban công, hít một hơi thật sâu không khí đêm mát mẻ. Gió đêm mơn man trên da thịt anh, mang theo mùi hương của thành phố về đêm. Anh nhìn xuống dưới, những ánh đèn xe cộ lấp lánh như những dòng sông ánh sáng, chảy mãi không ngừng. Anh cảm thấy một sự thanh thản lạ lùng len lỏi trong lòng anh, xen lẫn với nỗi buồn sâu sắc. Nỗi buồn vì những gì đã mất, nhưng thanh thản vì cuối cùng, anh cũng đã dám đối mặt với nó.

Anh mở điện thoại, nhìn vào lịch. Ngày hẹn với Yến Chi đã được đánh dấu rõ ràng. Thứ Năm tuần này. Chỉ còn vài ngày nữa. Trái tim anh đập nhẹ nhàng hơn, không còn dồn dập hay lo lắng như trước. Anh biết mình phải đối mặt với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu.

"Bây giờ, không phải là lúc để hỏi em có còn chờ đợi không." Minh Khang thì thầm, giọng nói trầm lắng hòa vào tiếng gió đêm. "Mà là lúc để mình nói ra tất cả, để em biết rằng, có một người đã từng yêu em rất nhiều, và mãi mãi hối tiếc vì đã đến muộn."

Anh đã sẵn sàng cho mọi kết quả. Dù Yến Chi có chấp nhận anh hay không, dù cô có còn chút tình cảm nào với anh hay không, hay cô đã hoàn toàn hạnh phúc với một người khác, anh vẫn sẽ nói ra. Anh sẽ nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín suốt bao năm qua, những hối tiếc, những nhận thức muộn màng, và tình yêu thầm lặng anh dành cho cô. Anh không còn hy vọng níu kéo, không còn ảo tưởng về một phép màu. Anh chỉ muốn giải thoát cho chính mình, và cho cô. Anh muốn cô biết rằng, anh đã từng yêu cô, ở một phiên bản khác của chính anh, và anh sẽ luôn trân trọng những gì họ đã từng có.

Minh Khang nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên hiếm có đang lan tỏa trong tâm hồn. Anh đã đến đúng người, nhưng sai thời điểm. Và giờ đây, khi anh đã là một "phiên bản" trưởng thành hơn, anh sẽ dũng cảm đối mặt với sự thật đó, chấp nhận cái kết ngọt ngào pha lẫn cay đắng của câu chuyện tình yêu của họ. Anh đã sẵn sàng để đối diện với Yến Chi, với phiên bản của cô ấy hiện tại, và với phiên bản của chính mình.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free