Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 331: Hành Trình Chấp Nhận: Yến Chi Tuổi 30
Yến Chi bước ra từ nhà sách, hít một hơi thật sâu không khí đêm mát mẻ. Tâm hồn cô nhẹ nhõm và tràn đầy năng lượng tích cực. Cô đã hoàn toàn sẵn sàng cho cuộc gặp mặt sắp tới với Minh Khang, không phải với tâm thế của một người chờ đợi một phép màu, không phải của một người còn vương vấn tình cũ, mà là của một người phụ nữ độc lập, tự tin, và đã tìm thấy chính mình. Cô đã tìm được bình yên, không phải ở nơi nào xa xôi, mà ngay trong chính bản thân cô, nơi ngưỡng cửa của một phiên bản mới, trưởng thành và mãn nguyện hơn bao giờ hết. Sự chấp nhận và hài lòng với cuộc sống hiện tại của Yến Chi đã trở thành một tấm khiên vững chắc, bảo vệ cô khỏi mọi xao động từ quá khứ, và cũng là câu trả lời không lời cho những điều Minh Khang sắp nói ra.
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua ô cửa sổ lớn, rải đều trên sàn gỗ của Studio Sắc Màu. Không gian làm việc nhỏ nhưng đầy tính nghệ thuật của Yến Chi luôn mang một vẻ đẹp riêng, nơi những ý tưởng được ấp ủ và hiện thực hóa. Mùi gỗ thoang thoảng từ những kệ sách chứa đầy mẫu vật liệu và sách thiết kế, hòa quyện với hương cà phê nhẹ nhàng từ chiếc máy pha ở góc pantry, tạo nên một bầu không khí sáng tạo nhưng cũng rất đỗi bình yên. Tiếng lách cách đều đặn của chuột máy tính, tiếng nhạc không lời du dương phát ra từ hệ thống loa nhỏ, cùng với vài tiếng thì thầm trao đổi công việc giữa Yến Chi và Kim Ngân, tất cả tạo nên một nhịp điệu chuyên nghiệp và thoải mái. Đây chính là vương quốc nhỏ của Yến Chi, nơi cô đã xây dựng nên sự nghiệp cá nhân, nuôi dưỡng đam mê và tìm thấy sự độc lập, tự do sau những đổ vỡ của tuổi trẻ.
Yến Chi ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt tinh anh chăm chú vào từng chi tiết của bản vẽ 3D cho một dự án thiết kế nội thất căn hộ cao cấp. Mái tóc dài được búi cao gọn gàng, để lộ những đường nét thanh tú trên khuôn mặt. Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh pastel kết hợp với quần ống rộng màu kem, toát lên vẻ thanh lịch và chuyên nghiệp. Ngón tay cô thoăn thoắt di chuyển trên bàn phím và chuột, chỉnh sửa từng góc cạnh, từng mảng màu, từng chi tiết nhỏ nhất. Sự tập trung của cô là tuyệt đối, nhưng không hề mang vẻ căng thẳng hay áp lực, mà thay vào đó là sự say mê và tự tin của một người đã hoàn toàn làm chủ công việc của mình.
Kim Ngân, cô bạn đồng nghiệp kiêm bạn thân, với mái tóc ngắn cá tính và phong cách thời trang hiện đại, đang ngồi đối diện, giải quyết các vấn đề hành chính và email. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy năng lượng nhìn sang Yến Chi.
“Bản thiết kế này đúng là của cậu, Chi. Có hồn và rất khác biệt,” Kim Ngân phá vỡ sự im lặng, giọng nói tự nhiên, đầy ngưỡng mộ. Cô nheo mắt nhìn vào màn hình của Yến Chi. “Tớ thích cách cậu dùng ánh sáng tự nhiên để tạo điểm nhấn cho không gian phòng khách này. Nhìn có vẻ đơn giản nhưng lại rất tinh tế.”
Yến Chi khẽ nhếch môi cười, một nụ cười nhẹ nhàng và mãn nguyện. Cô nhấp một ngụm cà phê đã nguội bớt, hương vị đắng nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. “Cảm ơn cậu, Ngân. Tớ nghĩ, khi mình đặt cả tâm hồn vào công việc, nó sẽ tự khắc có sức sống riêng.” Cô dừng lại một chút, ánh mắt nhìn xa xăm, rồi tiếp tục với giọng nhỏ hơn, như nói với chính mình. “Tớ đã học được cách đặt tất cả cảm xúc vào công việc, thay vì...” Cô bỏ lửng câu nói, đôi mắt khẽ cụp xuống, rồi lại ngẩng lên, mỉm cười nhẹ. Cô không cần phải nói rõ 'thay vì đặt vào những mối quan hệ không chắc chắn' hay 'thay vì để chúng chi phối cuộc sống của mình'. Kim Ngân đủ tinh tế để hiểu.
Kim Ngân gật đầu đồng tình, nụ cười rạng rỡ nở trên môi. “Thay vì đặt vào những thứ không đáng, đúng không? Cậu đã mạnh mẽ hơn rất nhiều rồi, Chi ạ.” Cô dựa lưng vào ghế, hai tay khoanh lại. “Nhớ ngày xưa cậu còn than thở về mấy anh chàng làm cậu đau đầu, giờ thì nhìn xem, cậu đã trở thành phiên bản mà bao nhiêu cô gái mơ ước rồi đó. Vừa tài năng, vừa độc lập, lại còn có gu sống cực đỉnh.”
Yến Chi không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu, một tia sáng thoáng qua trong đôi mắt. Cô nhớ lại những ngày tháng chênh vênh, những đêm dài trằn trọc vì những cảm xúc hỗn độn. Khi ấy, cô luôn tìm kiếm một điểm tựa bên ngoài, một người đàn ông để lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn. Nhưng thời gian đã dạy cô rằng, hạnh phúc không phải là một đích đến mà ai đó mang lại, mà là một hành trình tự thân, là sự chấp nhận và vun đắp cho chính mình. Cô đã học được cách biến những cảm xúc, dù là vui hay buồn, thành nguồn năng lượng sáng tạo, đặt chúng vào từng bản vẽ, từng nét cọ, từng không gian mà cô thiết kế.
Cô tiếp tục chỉnh sửa một vài chi tiết nhỏ trên màn hình, ánh mắt vẫn tập trung nhưng không hề căng thẳng. Bầu không khí trong studio vẫn yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc nhẹ nhàng và tiếng máy tính rì rầm. Yến Chi cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại. Cô không còn vội vàng tìm kiếm hay níu kéo bất kỳ ai. Cô đã tìm thấy sự ổn định trong chính mình, một sự ổn định không phụ thuộc vào tình yêu hay sự nghiệp của một người đàn ông nào khác. Cô đã trở thành một cây cổ thụ vững chãi, có thể tự mình đứng vững trước mọi phong ba bão táp, và những cành lá của nó chỉ vươn ra để đón nhận ánh nắng, chứ không còn để bấu víu vào bất kỳ ai.
“Tớ sẽ gửi bản nháp cuối cùng này cho khách hàng vào chiều nay. Cậu kiểm tra lại giúp tớ phần dự toán vật liệu nhé,” Yến Chi nói, giọng điệu dứt khoát, chuyên nghiệp.
Kim Ngân đáp lại bằng một cái OK đầy năng lượng. “Để đó tớ lo. Cậu cứ yên tâm mà bay bổng với những ý tưởng mới đi. À mà, nghe nói cậu có hẹn với Mai Thư chiều nay đúng không? Đừng có quên giờ đấy!”
Yến Chi mỉm cười. “Tất nhiên rồi. Cafe Dấu Chân Mưa, như thường lệ.” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang rải vàng trên những tán cây xanh mướt. Một buổi chiều bình yên, một cuộc sống bình yên, chính là những gì cô đang có và trân trọng.
***
Chiều muộn, khi thành phố bắt đầu ngả màu cam của ánh hoàng hôn, Yến Chi có mặt tại quán cà phê "Dấu Chân Mưa", một góc nhỏ yên bình giữa lòng đô thị ồn ào. Quán được cải tạo từ một căn nhà ống cổ kính, mang đậm nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ, với những bức tường gạch trần và mái ngói rêu phong. Nội thất bên trong chủ yếu là gỗ, được đánh bóng kỹ lưỡng, toát lên vẻ sang trọng mà vẫn ấm cúng. Những chiếc đèn vàng dịu nhẹ treo lơ lửng, hắt xuống ánh sáng mềm mại, làm nổi bật những bức tranh cũ, những cuốn sách báo đã ngả màu thời gian và các vật dụng trang trí vintage được sắp đặt một cách có chủ ý. Một khu vườn nhỏ xanh mướt phía sau nhà, với giàn hoa giấy tím biếc và những chậu cây cảnh được chăm sóc cẩn thận, mang đến một làn gió mát lành và hương hoa thoang thoảng.
Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ loa, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi chiều tà. Yến Chi chọn một góc quen thuộc cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ với những hàng cây xanh mướt và những giọt mưa lất phất vừa bắt đầu rơi. Mùi cà phê rang xay thơm nồng, quyện với hương bánh ngọt mới ra lò và chút hương hoa nhài từ khu vườn nhỏ, vỗ về khứu giác, khiến tâm hồn cô thêm thư thái.
Mai Thư đã đợi sẵn ở đó, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và chiếc váy sành điệu, nổi bật giữa không gian trầm mặc của quán. Vừa thấy Yến Chi, cô bạn đã vẫy tay nhiệt tình, nụ cười tươi rói.
“Chi! Tớ cứ tưởng cậu lại bận bù đầu với mấy cái dự án của cậu rồi chứ,” Mai Thư nói, giọng nói nhanh và mạnh mẽ, nhưng vẫn chứa đựng sự vui vẻ thường thấy. “Ngồi đây đi, tớ gọi cho cậu trà hoa cúc như mọi khi nhé?”
Yến Chi mỉm cười nhẹ, kéo ghế ngồi xuống đối diện Mai Thư. “Trà hoa cúc là chuẩn bài rồi. Cậu có vẻ đang tràn đầy năng lượng nhỉ? Chắc lại vừa chốt được hợp đồng bạc tỷ nào đó rồi.”
Mai Thư nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt lấp lánh. “Thì cũng tàm tạm thôi. Nhưng mà thật sự, dạo này công việc của tớ cứ như diều gặp gió ấy. Có lẽ là nhờ tớ đã học được cách… buông bỏ những thứ không cần thiết.” Mai Thư khẽ nheo mắt nhìn Yến Chi, một nụ cười đầy ẩn ý. “Cậu thì sao? Nghe nói sắp tới có dự án lớn ở resort Đồi Thông đúng không? Tớ thấy cậu cứ như là phù thủy thiết kế ấy, biến hóa không gian nào cũng thành kiệt tác.”
Yến Chi chỉ lắc đầu, khẽ cười. “Cũng không đến mức đó đâu. Chỉ là tớ đã tìm được niềm vui trong công việc thôi. Mỗi khi hoàn thành một không gian, nhìn thấy nó đẹp hơn, có hồn hơn, tớ cảm thấy rất mãn nguyện.” Cô nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong cổ họng. Những giọt mưa ngoài kia rơi càng lúc càng nặng hạt, tạo nên một bản nhạc nền dịu êm.
Cuộc trò chuyện giữa hai cô gái dần chuyển sang những ký ức cũ, những câu chuyện về tình yêu, về những người đã từng đi qua cuộc đời họ. Mai Thư say sưa kể về một đồng nghiệp mới đang theo đuổi cô, rồi bất chợt quay sang Yến Chi, ánh mắt dò xét.
“Thật sự tớ không nghĩ có ngày cậu lại bình thản như vậy khi nhắc đến Quốc An hay những chuyện cũ, Chi ạ,” Mai Thư nói, giọng điệu có chút ngạc nhiên. “Ngày xưa, mỗi lần nhắc đến là cậu lại thở dài thườn thượt, hoặc là mắt rơm rớm nước. Cậu đã vượt qua nó như thế nào vậy?”
Yến Chi đặt tách trà xuống, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa lất phất đang nhảy múa trên mái hiên. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, không chút gượng gạo, không chút bi lụy.
“Không phải vượt qua, Thư ạ. Chỉ là chấp nhận thôi,” Yến Chi nói, giọng điệu trầm lắng, tự nhiên. Cô đã học được cách nói về quá khứ một cách nhẹ nhàng, như thể đang kể về một cuốn sách cũ đã đọc xong. “Chấp nhận rằng mọi thứ đều có thời điểm của nó. Có những người đến, có những người đi. Có những câu chuyện bắt đầu, có những câu chuyện kết thúc. Và quan trọng nhất, là chấp nhận phiên bản của chính mình ở mỗi thời điểm đó.”
Mai Thư im lặng lắng nghe, ánh mắt đầy suy tư. Cô đã chứng kiến Yến Chi trải qua bao nhiêu phiên bản, từ một cô gái hồn nhiên, lãng mạn, đến một người phụ nữ đau khổ vì đổ vỡ, rồi lại mạnh mẽ đứng dậy. “Phiên bản của chính mình ở mỗi thời điểm…” Mai Thư lặp lại, như để nghiền ngẫm câu nói đó. “Tớ thấy cậu bây giờ là phiên bản tốt nhất của chính cậu, Chi. Độc lập, tự chủ, không còn vương vấn gì nữa. Tớ thực sự tự hào về cậu.”
Yến Chi khẽ cười, nụ cười chân thành và bình yên. “Tớ cũng từng nghĩ phải có một người đàn ông bên cạnh mới là hạnh phúc trọn vẹn. Nhưng giờ thì tớ nhận ra, hạnh phúc là một lựa chọn của chính mình. Là được làm những gì mình yêu thích, được sống thật với bản thân, được bình yên trong tâm hồn.” Cô nói, ánh mắt vẫn hướng về những giọt mưa ngoài cửa sổ, tựa như đang nhìn về một chân trời mới. “Những gì đã qua, tớ không quên, nhưng cũng không để nó định nghĩa mình của hiện tại. Mỗi kỷ niệm, mỗi bài học, đều là những mảnh ghép tạo nên phiên bản Yến Chi của ngày hôm nay.”
Mai Thư cầm tay Yến Chi, siết nhẹ. “Đúng rồi. Đàn ông không phải là oxy, chúng ta vẫn sống tốt khi thiếu họ. Thôi nào, không nói chuyện triết lý nữa. Kể tớ nghe về dự án Đồi Thông đi! Cậu định biến nó thành khu nghỉ dưỡng xanh mát hay là một tổ hợp nghệ thuật độc đáo?”
Yến Chi bật cười. Dù có trưởng thành đến mấy, có bình yên đến mấy, cô vẫn luôn có những người bạn như Mai Thư, những người luôn bên cạnh, ủng hộ và mang đến những khoảnh khắc vui vẻ, xua tan đi mọi suy tư. Cuộc đời cô, giờ đây, không còn thiếu vắng điều gì cả.
***
Đêm về, căn hộ của Yến Chi chìm trong một thứ ánh sáng vàng dịu nhẹ, ấm áp, hoàn toàn trái ngược với khung cảnh mưa phùn lất phất bên ngoài. Đó là một căn chung cư cũ kỹ mang phong cách thập niên 90, nhưng đã được Yến Chi thổi hồn bằng sự tinh tế và gu thẩm mỹ riêng. Ban công nhỏ được phủ đầy cây xanh, từ những chậu dương xỉ rủ mềm mại đến những cụm hoa nhài trắng muốt đang tỏa hương thơm ngát. Cửa sổ lớn đón ánh sáng tự nhiên vào ban ngày, còn ban đêm, ánh đèn vàng từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn đọc sách lại tạo nên một bầu không khí ấm cúng, hoài niệm.
Yến Chi mặc một bộ đồ ngủ lụa mềm mại, mái tóc dài buông xõa trên vai. Cô ngồi trên chiếc sofa bọc vải linen màu be, một tách trà thảo mộc còn nghi ngút khói đặt trên chiếc bàn gỗ nhỏ. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói của vài gia đình hàng xóm, và đặc biệt là tiếng mưa rơi lách tách trên mái hiên, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của đêm thành phố. Cô với tay lấy cuốn "Sổ phác thảo cũ" của mình từ kệ sách lớn đặt cạnh tường. Cuốn sổ đã sờn màu thời gian, bìa da đã bong tróc ở vài chỗ, và những trang giấy bên trong đã ngả vàng. Đó là một vật phẩm chứa đựng vô vàn kỷ niệm, những nét vẽ nguệch ngoạc của tuổi trẻ, những ghi chú cảm xúc hỗn độn, và cả những dấu vết của những mối tình đã qua.
Cô lật từng trang, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve những đường nét chì đã mờ. Có những bản vẽ kiến trúc táo bạo, những phác thảo thời trang đầy cá tính, và cả những trang nhật ký cảm xúc được viết vội vàng. Ánh mắt cô dừng lại ở một trang giấy đã ngả màu, nơi có những dòng chữ về nỗi buồn và sự lạc lõng của tuổi trẻ, những câu hỏi không lời về tình yêu và định mệnh. Đó là thời điểm cô còn đang chênh vênh, còn khao khát được yêu thương, được thuộc về một ai đó. Cô nhớ lại cái cảm giác trống rỗng khi một mối tình kết thúc, cái cảm giác như mất đi một phần của chính mình.
Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy thấu hiểu và chấp nhận nở trên môi Yến Chi. Cô không còn cảm thấy đau khổ hay tiếc nuối. Thay vào đó là một sự bình thản đến lạ. Cô nhận ra rằng, những đau khổ đó, những lần vấp ngã đó, chính là những chất liệu quý giá đã tạo nên phiên bản Yến Chi của ngày hôm nay – một phiên bản mà cô yêu thương và tự hào. Cô đã từng nghĩ tình yêu là tất cả, là điều kiện tiên quyết để cuộc sống này có ý nghĩa. Cô từng nghĩ phải có ai đó để lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn, để chia sẻ gánh nặng cuộc đời.
Nhưng hóa ra, khoảng trống đó chỉ có thể được lấp đầy bởi chính mình. Bằng sự chấp nhận, bằng tình yêu thương bản thân, và bằng việc sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. Cô đã học được cách yêu thương bản thân đủ để không còn tìm kiếm sự xác nhận từ bên ngoài. Cô đã học được cách trân trọng những gì mình đang có, thay vì mãi chạy theo những điều đã mất.
Yến Chi khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ sờn cũ, như một lời tạm biệt nhẹ nhàng cho quá khứ. Sau đó, cô nhẹ nhàng đặt nó xuống bàn, bên cạnh tách trà thảo mộc. Cô đứng dậy, bước ra ban công. Hơi lạnh của màn đêm và mùi đất ẩm sau cơn mưa ùa vào, đánh thức các giác quan. Cô hít một hơi thật sâu không khí trong lành, ngẩng đầu nhìn những giọt mưa vẫn còn đọng lại trên tán lá cây, lấp lánh dưới ánh đèn đường.
Không có tiếng nhạc jazz đêm nay, chỉ có tiếng mưa và sự tĩnh lặng của tâm hồn. Yến Chi cảm nhận sự bình yên trọn vẹn trong tâm hồn, một sự bình yên không cần đến bất kỳ ai để hoàn thiện. Cô đã học cách chấp nhận quá khứ, không phải để quên đi hay chôn vùi, mà để sống hòa hợp với những ký ức, không để chúng chi phối hiện tại. Cô đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, tự chủ, không còn vương vấn những mối tình cũ, và đã tìm thấy hạnh phúc đích thực theo cách riêng của mình. Đây chính là phiên bản Yến Chi tuổi 30, đứng vững vàng trên ngưỡng cửa của một cuộc đời mới, sẵn sàng đối diện với mọi điều sẽ đến, kể cả cuộc gặp mặt với Minh Khang, với một trái tim thanh thản và một nụ cười mãn nguyện. Cô biết, dù Minh Khang có nói gì đi nữa, câu trả lời của cô đã nằm sẵn trong chính sự bình yên này rồi.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.