Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 333: Bình Yên Nơi Ký Ức Ngủ Yên

Yến Chi đáp lại bằng một cái siết tay nhẹ nhàng hơn, đôi mắt ngập tràn hạnh phúc. Họ cùng nhau ngắm nhìn ánh đèn thành phố qua khung cửa kính, những ánh sáng lung linh như những vì sao trên mặt đất. Một khoảnh khắc yên bình và lãng mạn, nơi thời gian dường như ngừng lại. Cô cảm nhận trọn vẹn sự an nhiên trong tâm hồn, một sự bình yên không cần đến bất kỳ ai để hoàn thiện, nhưng lại càng thêm trọn vẹn khi có Thế Vinh bên cạnh. Cô đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, tự chủ, không còn vương vấn những mối tình cũ, và đã tìm thấy hạnh phúc đích thực theo cách riêng của mình. Đây chính là phiên bản Yến Chi tuổi 30, đứng vững vàng trên ngưỡng cửa của một cuộc đời mới, sẵn sàng đối diện với mọi điều sẽ đến, kể cả cuộc gặp mặt với Minh Khang, với một trái tim thanh thản và một nụ cười mãn nguyện. Cô biết, dù Minh Khang có nói gì đi nữa, câu trả lời của cô đã nằm sẵn trong chính sự bình yên này rồi.

***

Ánh nắng dịu cuối chiều len lỏi qua ô cửa sổ lớn của căn hộ chung cư cũ, vẽ nên những vệt vàng cam ấm áp trên sàn gỗ đã ngả màu thời gian. Căn hộ của Yến Chi nằm trong một khu chung cư phong cách thập niên 90, mang một vẻ đẹp hoài cổ và trầm mặc. Từng góc nhỏ đều được cô tự tay sắp đặt, trang trí, thể hiện rõ gu thẩm mỹ tối giản nhưng tinh tế, pha lẫn chút vintage đầy chất thơ. Ban công nhỏ xinh hướng ra con phố tấp nập, nhưng tiếng xe cộ từ xa vọng đến chỉ như một bản nhạc nền êm ái, bị lọc lại bởi không gian yên tĩnh bên trong. Nơi đây là vương quốc riêng của cô, nơi những chậu cây xanh mướt vươn mình đón nắng, và một giá sách lớn chất đầy những cuốn tiểu thuyết cũ kỹ cùng những tập tạp chí kiến trúc mới nhất. Mùi hương của trà thảo mộc thoang thoảng cùng mùi giấy cũ từ những trang sách tạo nên một bầu không khí dễ chịu, quen thuộc đến lạ.

Yến Chi đang ngồi ở chiếc ghế mây đặt cạnh ban công, chân khẽ đung đưa theo nhịp điệu riêng, tập trung phác thảo trên cuốn Sổ phác thảo cũ. Bút chì lướt nhẹ trên giấy, tạo nên những đường nét uyển chuyển của một thiết kế nội thất đầy cảm hứng. Hôm nay trời trong xanh, nắng dịu, không quá gay gắt cũng không quá ảm đạm, vừa đủ để sưởi ấm tâm hồn. Trên chiếc radio cũ kỹ đặt trên bệ cửa sổ, một bản nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương bất chợt vang lên. Giai điệu quen thuộc, một bài hát từng rất phổ biến vào những năm cô còn đôi mươi, một ca khúc mà cô và Minh Khang từng rất yêu thích.

Một thoáng ký ức chợt ùa về, không dữ dội, không đau đáu, chỉ như một cơn gió nhẹ lướt qua tâm trí. Cô nhớ những buổi chiều hai người cùng nhau ngồi ở một quán cà phê quen thuộc, tiếng nhạc này cũng nhẹ nhàng vương vấn trong không gian. Khi ấy, cô vẫn còn là một cô gái với trái tim đầy ắp những rung động, những kỳ vọng và cả những nỗi buồn dễ vỡ. Cô nhớ ánh mắt của Minh Khang, nụ cười của anh, và cả những lần lỡ nhịp đầy tiếc nuối giữa họ. Nhưng lạ thay, giờ đây, những ký ức ấy không còn làm trái tim cô quặn thắt. Chúng chỉ đơn thuần là những thước phim cũ, được tua lại trong một rạp chiếu phim mà cô là khán giả, không còn là diễn viên chính.

Yến Chi khẽ nhấp một ngụm trà hoa cúc còn ấm, vị ngọt thanh và hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong khoang miệng, xoa dịu mọi giác quan. Cô không cố gắng né tránh dòng ký ức, cũng không níu giữ chúng lại. Cô để chúng lướt qua, như thể chào đón một người khách cũ ghé thăm rồi nhẹ nhàng tiễn biệt. Đôi mắt cô ánh lên một sự bình yên lạ thường, không chút ưu tư hay vương vấn.

"Đúng là, có những điều không cần phải quên đi để có thể bước tiếp," cô thì thầm, giọng nói đủ nhỏ để chỉ mình cô nghe thấy, nhưng cũng đủ rõ ràng để khẳng định một sự thật mà cô đã học được. "Chúng ta không cần phải xóa bỏ quá khứ, chỉ cần học cách hòa giải với nó. Chấp nhận rằng mọi thứ đã diễn ra theo cách của nó, và rằng mỗi sự kiện, mỗi người đi qua cuộc đời mình đều là một phần của hành trình, một mảnh ghép tạo nên phiên bản hiện tại của mình."

Cô mỉm cười nhẹ, tiếp tục phác thảo. Bàn tay vẫn uyển chuyển, nhưng tâm trí thì đang lướt qua những suy tư sâu sắc. Cô từng nghĩ rằng quên đi Minh Khang, quên đi những mối tình đã qua là cách duy nhất để tìm thấy hạnh phúc. Cô đã từng cố gắng gạt bỏ mọi thứ, chối bỏ những cảm xúc đã có. Nhưng rồi cô nhận ra, đó chỉ là một sự trốn tránh. Sự bình yên thực sự không đến từ việc chối bỏ, mà đến từ việc đối diện và chấp nhận. Chấp nhận những nỗi đau, những tiếc nuối, những điều không thành, và rồi để chúng ngủ yên trong một góc nhỏ của trái tim, không còn khả năng làm tổn thương cô nữa.

Mùi hương hoa nhài từ ban công thoang thoảng bay vào, quyện lẫn với mùi trà và sách. Yến Chi nhắm mắt hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống động của hiện tại. Cô đã không còn là cô gái trẻ đầy nhiệt huyết nhưng cũng đầy bất an của những năm tháng trước. Cô đã là Yến Chi của tuổi 30, một người phụ nữ đã trải qua đủ những thăng trầm để hiểu giá trị của sự bình yên, của việc được là chính mình, và của một tình yêu không cần những điều kiện hay sự cố gắng phi thường.

Cô mở mắt, nhìn ra ban công, nơi những chậu hoa giấy đang khoe sắc rực rỡ dưới nắng chiều. Mỗi cánh hoa mỏng manh như một kỷ niệm, nhưng không còn làm cô nặng lòng. Giờ đây, cô nhìn chúng với một cái nhìn của sự trân trọng, như những dấu ấn đẹp đẽ trên con đường cô đã đi qua. Cô đã thực sự tìm thấy giá trị của mình, không phải qua ánh mắt của ai khác, mà từ chính nội tại của bản thân.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu tím hồng lãng mạn lên những mái nhà cổ kính của thành phố. Yến Chi và Mai Thư ngồi ở một góc quen thuộc tại Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa', nơi ánh đèn vàng ấm áp hắt lên những bức tường gạch cũ kỹ, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa có chút hoài niệm. Quán được cải tạo từ một căn nhà ống cổ, giữ lại nét kiến trúc Pháp thuộc đã phai màu thời gian, với nội thất gỗ trầm và những vật dụng trang trí vintage được sắp xếp tinh tế. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ hòa cùng tiếng ly tách va chạm khe khẽ và những lời trò chuyện thì thầm của khách hàng, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của buổi chiều muộn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò và thoang thoảng mùi hoa nhài từ khu vườn nhỏ sau nhà, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, mời gọi.

Yến Chi nhấp một ngụm Ly cà phê sứ còn ấm, cảm nhận vị đắng nhẹ và hương thơm quyến rũ lan tỏa trong vòm miệng. Ngoài cửa sổ, những giọt mưa lất phất bắt đầu rơi, tạo nên những vệt dài trên mặt kính, nhưng không hề gợi lên chút buồn bã nào trong lòng cô. Thay vào đó, nó mang đến một cảm giác mát mẻ, dễ chịu, như thể thiên nhiên cũng đang cùng cô tận hưởng khoảnh khắc bình yên này.

Mai Thư, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và phong cách sành điệu như thường lệ, nhìn Yến Chi với ánh mắt đầy ngạc nhiên và ngưỡng mộ. Cô ấy vừa kể xong một câu chuyện vui về dự án mới của mình, và giờ đây, sự chú ý của cô hoàn toàn đổ dồn vào người bạn thân.

"Thật sự đấy Yến Chi," Mai Thư nói, giọng điệu nhanh và mạnh mẽ nhưng chứa đựng sự chân thành. "Tớ phải công nhận là cậu bây giờ tỏa ra một thứ năng lượng rất khác, rất an yên. Kiểu như... một bông hoa đã nở rộ sau một mùa đông dài ấy. Tớ chưa bao giờ thấy cậu bình thản như vậy."

Yến Chi mỉm cười, ánh mắt cô trong veo như mặt hồ mùa thu. "Thật sao?"

"Thật chứ sao không!" Mai Thư gật đầu lia lịa. "Ngày xưa cậu lúc nào cũng loay hoay, tìm kiếm, lúc thì muốn chứng tỏ bản thân, lúc thì lại chìm đắm trong những cảm xúc. Mọi thứ cứ như một vòng xoáy không ngừng. Còn bây giờ, cậu cứ như một dòng sông đã tìm thấy cửa ra biển lớn vậy, tĩnh lặng và sâu sắc."

Yến Chi khẽ thở dài, một tiếng thở dài của sự mãn nguyện. "Có lẽ tớ đã học được cách nhìn mọi thứ như một phần của hành trình, thay vì một nỗi đau cần phải xóa bỏ. Tớ từng cố gắng vùi lấp những ký ức, những cảm xúc không vui. Tớ nghĩ rằng việc 'quên đi' sẽ giúp mình thanh thản hơn. Nhưng rồi tớ nhận ra, quên đi không phải là cách. Nó giống như việc mình cố gắng đóng sầm cánh cửa lại, nhưng vết nứt vẫn còn đó, và đôi khi gió lạnh vẫn lùa vào."

Cô ngừng lại một chút, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa đang nhảy múa trên mặt kính. "Thay vì 'quên', tớ học cách 'chấp nhận'. Chấp nhận rằng những gì đã qua là một phần của mình. Chấp nhận rằng có những người, có những mối quan hệ, dù đẹp đến mấy, cũng không thuộc về mình ở đúng thời điểm. Tớ chấp nhận những tiếc nuối, những 'nếu như' mà không còn để chúng giày vò mình nữa. Chúng chỉ là những dấu ấn, những bài học trên con đường trưởng thành thôi."

Mai Thư lắng nghe, đôi mắt mở to. "Wow, nghe cậu nói tớ cứ như nghe một thiền sư vậy. Cậu thực sự đã 'move on' một cách hoàn hảo rồi."

"Không phải 'move on' theo kiểu bỏ lại tất cả phía sau," Yến Chi đính chính. "Mà là 'move forward' cùng với tất cả những gì đã xảy ra. Tớ mang theo những ký ức, nhưng chúng không còn là gánh nặng. Tớ nhìn lại những cảm xúc đã có, không còn phán xét chúng là đúng hay sai, chỉ đơn giản là chúng đã từng tồn tại. Tớ hiểu rằng, dù cho có 'đúng người, sai thời điểm' đi chăng nữa, thì có lẽ đó chỉ là những 'phiên bản của nhau' chưa đủ trưởng thành, chưa đủ hòa hợp mà thôi. Giống như khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ. Không ai sai cả, chỉ là nhịp đập của hai trái tim không trùng khớp."

Cô khẽ nhấp thêm một ngụm cà phê, ánh mắt ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc. "Tớ đã từng nghĩ mình phải mạnh mẽ, phải gai góc để vượt qua mọi thứ. Nhưng rồi tớ nhận ra, sự mạnh mẽ thực sự nằm ở việc mình dám yếu mềm, dám đối diện với những tổn thương, và dám tha thứ cho chính mình vì đã từng có những lựa chọn mà giờ đây mình thấy ngây thơ. Sự ổn định mà tớ tìm kiếm không phải là sự ổn định về tiền bạc hay địa vị, mà là sự ổn định trong tâm hồn, sự vững chãi từ bên trong."

Mai Thư lặng lẽ nhìn bạn, trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả. Cô biết Yến Chi đã trải qua rất nhiều, đã khóc rất nhiều, và đã cố gắng rất nhiều. Giờ đây, nhìn thấy Yến Chi bình yên và hạnh phúc như thế này, Mai Thư cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

"Vậy là cậu đã tìm thấy sự ổn định đó rồi, phải không?" Mai Thư hỏi, giọng nói dịu dàng hơn hẳn.

Yến Chi gật đầu, đôi mắt lấp lánh dưới ánh đèn vàng của quán cà phê. "Ừm, tớ nghĩ vậy. Tớ đã tìm thấy sự bình yên trong chính mình, và nó càng trọn vẹn hơn khi có Thế Vinh bên cạnh. Anh ấy không phải là người lấp đầy những khoảng trống của tớ, mà là người cùng tớ tận hưởng sự đủ đầy mà tớ đã tự tạo ra. Anh ấy đến đúng lúc, khi cả hai chúng tớ đều đã học được cách yêu thương và trân trọng những giá trị đích thực."

Tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ dường như cũng dịu lại, như cùng chia sẻ niềm an nhiên trong khoảnh khắc đó. Yến Chi nhìn ra ngoài, nơi những hạt mưa lấp lánh dưới ánh đèn đường, và một cảm giác thanh thản dâng lên trong lòng cô. Cô đã đi qua một hành trình dài, với biết bao phiên bản của chính mình, để rồi cuối cùng, cô tìm thấy phiên bản Yến Chi bình yên nhất, mãn nguyện nhất ngay tại đây, ngay lúc này.

***

Đêm đã về khuya, những hạt mưa vẫn lất phất rơi, tạo nên một bản nhạc đều đặn trên mái hiên và cửa sổ. Yến Chi trở về căn hộ của mình, mang theo hơi thở mát lạnh của đêm và sự bình yên sâu lắng trong tâm hồn. Tiếng xe cộ trên phố đã thưa thớt hơn, chỉ còn lại những âm thanh xa xăm hòa cùng tiếng mưa. Căn hộ của cô, với ánh đèn vàng dịu nhẹ, trở thành một chốn trú ẩn ấm áp giữa lòng thành phố đang chìm vào giấc ngủ. Mùi hương trà thảo mộc và sách cũ lại thoang thoảng, mời gọi.

Khi cô vừa mở cửa, một bóng người cao lớn đã đứng đợi sẵn bên trong. Thế Vinh, với vẻ ngoài phong trần nhưng ánh mắt ấm áp, đang mỉm cười nhìn cô. Anh không mặc chiếc áo da hay quần jean thường thấy, mà chỉ là một chiếc áo thun đơn giản, toát lên vẻ gần gũi và thoải mái. Đôi mắt anh có hồn, nụ cười phóng khoáng như làn gió mát, xua tan mọi mệt mỏi cuối ngày.

"Em về rồi," anh nói, giọng trầm ấm, điềm đạm, nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. "Anh vừa pha trà sen, em dùng nhé."

Yến Chi cởi áo khoác, đặt túi xách xuống ghế, rồi bước đến bên Thế Vinh, tựa đầu vào vai anh. Cô hít hà mùi hương quen thuộc của anh, một mùi hương không quá nồng nàn nhưng đủ để mang lại cảm giác an toàn và thân thuộc. "Anh không đợi em ngủ sao?" cô khẽ hỏi, giọng nói pha chút trách yêu.

Thế Vinh nhẹ nhàng ôm lấy cô, vuốt ve mái tóc dài của cô. "Anh muốn đợi em về. Hôm nay em có vẻ vui."

Yến Chi ngước nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh như những vì sao nhỏ dưới ánh đèn mờ. "Ừm, rất vui. Tớ cảm thấy mình đã tìm thấy đúng nơi rồi." Cô không nói rõ "nơi" nào, nhưng Thế Vinh hiểu. Anh hiểu rằng đó không chỉ là căn hộ này, không chỉ là vòng tay anh, mà là nơi bình yên trong tâm hồn cô, nơi cô đã tìm thấy sự an nhiên tự tại sau bao nhiêu năm tìm kiếm.

Họ cùng nhau ngồi xuống chiếc ghế sofa êm ái, nhấp những ngụm trà sen thơm ngát. Mùi hương tinh khiết của hoa sen lan tỏa trong không khí, xoa dịu mọi giác quan. Qua khung cửa sổ lớn, những ánh đèn thành phố lấp lánh như một dải ngân hà trải dài trên mặt đất. Tiếng mưa vẫn rì rào, nhưng chỉ càng làm tăng thêm sự ấm cúng và lãng mạn của khoảnh khắc này.

Yến Chi tựa đầu vào vai Thế Vinh, bàn tay cô nhẹ nhàng nắm lấy tay anh. Cô cảm nhận từng nhịp đập vững chãi từ trái tim anh, và một cảm giác biết ơn sâu sắc dâng trào trong lòng. Cô biết, hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là cả một hành trình. Và trên hành trình ấy, Thế Vinh là người đồng hành tuyệt vời nhất, người không cố gắng thay đổi cô, mà chấp nhận và yêu thương mọi phiên bản của cô.

Cô đã từng mơ về một tình yêu lãng mạn như trong phim, với những biến cố kịch tính và những lời tỏ tình đầy xúc động. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, hạnh phúc thực sự lại nằm ở những khoảnh khắc giản dị như thế này: một buổi tối mưa phùn, một tách trà nóng, một vòng tay ấm áp, và một người đàn ông thấu hiểu.

"Anh biết không," Yến Chi khẽ thì thầm, "em từng nghĩ rằng mình phải thật mạnh mẽ, phải tự mình vượt qua mọi thứ. Nhưng rồi em nhận ra, có một người để chia sẻ, để tựa vào, lại là một dạng sức mạnh khác. Một sức mạnh giúp mình cảm thấy đủ đầy, không còn cô đơn."

Thế Vinh siết nhẹ tay cô. "Đó là điều mà anh cũng học được. Cuộc sống này, dù chúng ta có mạnh mẽ đến đâu, cũng cần một bến đỗ bình yên. Em là bến đỗ của anh."

Cô mỉm cười mãn nguyện, đôi mắt khẽ nhắm lại. Trong tâm trí cô, những kỷ niệm cũ vẫn còn đó, nhưng chúng không còn là những vết thương nhức nhối. Chúng đã trở thành những chấm phá, những gam màu trầm mặc tô điểm cho bức tranh cuộc đời cô. Yến Chi của tuổi 30 đã hoàn toàn buông bỏ những kỳ vọng và nỗi buồn về những gì đã không thành với Minh Khang. Cô bình thản nhìn lại tất cả, nhận ra rằng mọi thứ đã diễn ra theo đúng quỹ đạo của nó, dẫn lối cô đến với hiện tại bình yên này. Cô không còn vương vấn một 'nếu như' nào nữa.

Sự bình yên và mãn nguyện của Yến Chi với cuộc sống hiện tại bên Thế Vinh không chỉ là một trạng thái cảm xúc, mà nó còn là một lời khẳng định cho chính cô. Một lời khẳng định rằng cô đã tìm thấy hạnh phúc đích thực, không cần phải tìm kiếm ở đâu xa xôi nữa. Và chính sự bình yên này sẽ là lý do không thể lay chuyển cho bất kỳ quyết định nào của cô trong tương lai, kể cả khi phải đối diện với một lời tỏ tình muộn màng. Cô đã chấp nhận quá khứ, và giờ đây, cô hoàn toàn sẵn sàng cho một tương lai chỉ thuộc về riêng mình, và Thế Vinh. Cô đã trở thành một phiên bản trọn vẹn, không còn thiếu vắng điều gì.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free