Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 334: Dấu Vết Xưa, Lòng Không Gợn
Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, Yến Chi tựa đầu vào vai Thế Vinh, cảm nhận sự an toàn và ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Hạnh phúc không còn là một khái niệm xa vời hay một mục tiêu phải vươn tới, mà nó hiện hữu ngay trong khoảnh khắc này, trong từng nhịp đập vững chãi từ trái tim người đàn ông bên cạnh cô. Tiếng mưa vẫn rì rào bên ngoài khung cửa sổ, như một bản hòa ca êm dịu ru cô vào giấc ngủ, giấc ngủ của một tâm hồn đã tìm thấy bến đỗ bình yên. Cô đã trở thành một phiên bản trọn vẹn, không còn thiếu vắng điều gì.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua rèm cửa, đánh thức thành phố sau một đêm mưa, Yến Chi tỉnh giấc với cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Mùi hương trà sen thoang thoảng còn vương lại trong không khí, hòa quyện với hương hoa nhài từ ban công, tạo nên một khởi đầu ngày mới trong lành và thư thái. Thế Vinh đã rời đi từ sớm, như thường lệ, để lại trên bàn một tờ giấy ghi chú nhỏ với nét chữ phóng khoáng, dặn dò cô ăn sáng đầy đủ và chúc cô một ngày tốt lành. Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi Yến Chi khi cô gấp tờ giấy lại, đặt nó cẩn thận vào một ngăn kéo nhỏ.
Cô bước ra ban công, hít thở làn không khí trong lành còn vương hơi ẩm của đêm qua. Chung cư cũ với kiến trúc thập niên 90 mang một vẻ đẹp hoài niệm, nhưng ban công nhỏ nơi cô đứng lại được tô điểm bằng những chậu cây xanh mướt, những giỏ hoa treo lơ lửng, khiến không gian trở nên sống động và tươi mới. Ánh nắng ban mai như rót mật lên từng tán lá, làm lung linh những giọt sương còn đọng lại. Tiếng xe cộ đã bắt đầu vọng lên từ xa, tiếng cười nói của hàng xóm vọng lại từ những căn hộ bên cạnh, tất cả tạo nên một bức tranh cuộc sống thường nhật, chân thực và đầy sức sống.
Pha một tách trà thảo mộc yêu thích, Yến Chi ngồi xuống chiếc ghế bành cạnh cửa sổ lớn, để ánh nắng nhẹ nhàng bao phủ lấy mình. Cô mở điện thoại, lướt qua tin tức buổi sáng. Hàng loạt tiêu đề về kinh tế, xã hội, và văn hóa hiện ra. Khi lướt đến một bài báo về thị trường bất động sản, dòng chữ "Tập đoàn Thiên Phong công bố dự án khu đô thị sinh thái mới tại phía Nam thành phố, hứa hẹn tạo nên đột phá về kiến trúc và không gian sống" đập vào mắt cô. Kèm theo đó là một bức ảnh mờ của Minh Khang, CEO của tập đoàn, đang phát biểu tại buổi lễ ra mắt dự án.
Yến Chi chỉ đọc lướt qua, không một chút gợn cảm xúc. Hình ảnh Minh Khang trong bộ vest lịch lãm, gương mặt cương nghị và ánh mắt sắc bén, giờ đây đã trở nên xa lạ đến khó tin. Cô nhớ về Minh Khang của những năm về trước, một chàng trai trẻ tuổi đầy tham vọng, tin rằng phải ổn định sự nghiệp mới xứng đáng yêu ai đó. Minh Khang của hiện tại chắc hẳn đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, có lẽ anh đã có mọi thứ mà anh từng khao khát. Nhưng đối với Yến Chi, điều đó không còn quan trọng nữa. Nó như một câu chuyện đã khép lại, một cuốn sách đã đọc xong, để lại những trang ký ức đẹp nhưng không còn sức mạnh níu giữ cô ở lại.
"Mọi người rồi cũng phải thay đổi thôi," cô thầm nhủ, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng. "Quan trọng là mình có còn sống trong những thay đổi đó hay không." Cô không còn sống trong phiên bản của cô khi đó, và anh cũng không còn là phiên bản của anh mà cô từng rung động. Những suy nghĩ ấy không còn mang theo chút tiếc nuối hay đau khổ nào, chỉ còn sự chấp nhận và bình thản.
Yến Chi đặt điện thoại xuống, mở cuốn sổ phác thảo cũ kỹ đã theo cô qua bao nhiêu năm tháng. Cuốn sổ này, với những trang giấy đã ngả màu và những nét vẽ chồng chất, là nơi cô gửi gắm những ý tưởng, những ước mơ, và cả những cảm xúc thầm kín. Từng đường nét chì trên giấy là một phần của tâm hồn cô, một sự thể hiện của hành trình trưởng thành và khám phá bản thân.
Cô bắt đầu phác thảo một mẫu thiết kế mới cho bộ sưu tập gốm sắp tới của mình. Những đường cong mềm mại, những họa tiết lấy cảm hứng từ thiên nhiên, và cả những khoảng trống tinh tế – tất cả đều phản ánh sự bình yên và hài hòa trong nội tâm cô. Cô đã tìm thấy niềm vui trong công việc, trong những dự định cá nhân, trong việc tạo ra những giá trị đẹp đẽ từ đôi bàn tay mình. Đó là một niềm vui thuần khiết, không phụ thuộc vào bất kỳ ai, bất kỳ mối quan hệ nào.
Ngón tay cô lướt nhẹ trên từng trang giấy, từng nét vẽ hiện lên sống động dưới ánh nắng mai. Cô chăm chú đến mức quên cả thời gian, quên cả những ồn ào của thành phố bên ngoài. Chỉ còn cô, cuốn sổ, và những ý tưởng đang tuôn trào không ngừng. Đây là không gian riêng của cô, nơi cô được là chính mình, được thỏa sức sáng tạo mà không bị ràng buộc bởi bất kỳ kỳ vọng nào.
Sau gần hai giờ đồng hồ say mê với bản vẽ, Yến Chi ngả người ra sau ghế, khẽ thở dài một tiếng mãn nguyện. Cô gấp cuốn sổ lại, đặt nó gọn gàng trên giá sách. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, ánh mắt cô lấp lánh niềm vui. Cô biết mình đang ở đúng nơi, đúng thời điểm của cuộc đời mình. Cô không chờ đợi điều gì từ quá khứ, không còn mong mỏi một "nếu như" nào nữa. Cô đã sẵn sàng cho một tương lai do chính cô định hình, một tương lai bình yên và tràn đầy những điều cô yêu thích.
***
Buổi chiều, khi không khí thành phố trở nên dịu mát hơn sau cái nắng gắt của buổi trưa, Yến Chi hẹn Mai Thư ở quán cà phê 'Dấu Chân Mưa' quen thuộc. Quán vẫn giữ vẻ đẹp cổ kính với kiến trúc nhà ống kiểu Pháp thuộc, nội thất gỗ trầm ấm và những bức tranh cũ kỹ treo tường, tạo nên một không gian lãng mạn và đầy hoài niệm. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ một góc quán, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những cuộc trò chuyện thì thầm, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, cùng chút hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau, khiến mọi giác quan đều được xoa dịu.
Duy, chàng barista quen thuộc với mái tóc tạo kiểu và hình xăm nhỏ trên cổ tay, mỉm cười thân thiện khi thấy Yến Chi. "Cà phê của chị hôm nay vẫn như mọi khi chứ ạ?" anh hỏi, giọng nói tự nhiên và niềm nở.
"Vâng, Duy. Như mọi khi nhé," Yến Chi đáp lại, nụ cười rạng rỡ.
Mai Thư đã ngồi đợi ở góc bàn quen thuộc, chiếc bàn gần cửa sổ nhìn ra con hẻm nhỏ. Cô bạn thân vẫn xinh đẹp và năng động như ngày nào, mái tóc nhuộm highlight thời thượng phản chiếu ánh đèn vàng dịu nhẹ. Mai Thư đang lướt điện thoại, nhưng khi thấy Yến Chi, cô lập tức cất điện thoại đi, nở một nụ cười tươi rói.
"Yến Chi, cậu đến rồi!" Mai Thư reo lên, giọng nói nhanh và mạnh mẽ, đầy sức sống. "Tớ vừa mới có một chuyện muốn kể cậu nghe đây."
Yến Chi ngồi xuống đối diện Mai Thư, nhấp một ngụm cà phê nóng hổi mà Duy vừa mang ra. Vị đắng nhẹ của cà phê hòa quyện với chút ngọt ngào của sữa, đánh thức mọi giác quan. "Chuyện gì vậy? Trông cậu có vẻ hào hứng."
Mai Thư chống cằm, đôi mắt toát lên vẻ tinh nghịch. "Này, tớ vừa gặp lại A. Trông cậu ấy khác xưa nhiều lắm. Làm tớ lại nghĩ về cậu và... ừm... những chuyện cũ." Mai Thư ngập ngừng một chút khi nhắc đến "những chuyện cũ", biết rằng đó là một chủ đề nhạy cảm từng khiến Yến Chi đau lòng.
Yến Chi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười bình thản đến khó tả. Cô đặt tách cà phê xuống, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng đang khẽ lay động trong làn gió chiều. "A sao rồi?" cô hỏi, giọng điệu hoàn toàn tự nhiên, không một chút vương vấn.
Mai Thư hơi ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của Yến Chi. Cô từng chứng kiến Yến Chi vật vã thế nào sau mỗi lần tan vỡ, đặc biệt là với những mối quan hệ mà cô đặt nhiều kỳ vọng. "Thì cũng ổn. Có vẻ thành đạt hơn nhiều, nhưng cũng có vẻ... mệt mỏi hơn. À mà tớ chỉ tiện miệng nhắc đến thôi. Thôi, không nói chuyện cũ nữa. Ý tớ là, cậu thấy không, mọi người rồi cũng phải thay đổi thôi, Mai Thư ạ."
Yến Chi quay lại nhìn Mai Thư, ánh mắt kiên định. "Đúng vậy. Mọi người rồi cũng phải thay đổi thôi, Mai Thư ạ. Quan trọng là mình có còn sống trong những thay đổi đó hay không. Với tớ, quá khứ là những dấu chân, đẹp nhưng đã lùi xa. Tớ không còn đứng chờ ai ở đó nữa." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sức nặng của sự dứt khoát. Từng lời nói như một lời khẳng định cho chính cô, cho Mai Thư, và cho cả những phiên bản cũ của chính mình.
Mai Thư nhìn Yến Chi với vẻ ngạc nhiên pha lẫn thán phục. Cô biết Yến Chi đã thay đổi, nhưng không ngờ sự thay đổi lại sâu sắc và toàn diện đến vậy. Không còn chút gợn buồn, không chút tiếc nuối, chỉ còn sự thanh thản và một nụ cười mãn nguyện. "Cậu... cậu thật sự đã khác xưa rất nhiều. Tớ mừng cho cậu đấy, Yến Chi."
Yến Chi nhấp thêm một ngụm cà phê, hương vị đắng ngọt quen thuộc lan tỏa trong khoang miệng. "Tớ cũng mừng cho chính mình. Tớ đã học được rằng, không phải mọi điều đẹp đẽ đều phải thuộc về mình. Và không phải cứ có một tình yêu 'hoàn hảo' thì mới là hạnh phúc. Hạnh phúc có thể là việc được sống trọn vẹn với hiện tại, được làm những điều mình yêu thích, và có những người bạn như cậu ở bên."
Mai Thư gật đầu đồng tình. "Đúng là vậy. Mà nói đến hiện tại, Thế Vinh thế nào rồi? Hai người vẫn ổn chứ?"
Ánh mắt Yến Chi bỗng trở nên dịu dàng hơn, một tia ấm áp lướt qua đôi mắt cô. "Rất ổn, Mai Thư ạ. Anh ấy... anh ấy cho tớ cảm giác bình yên mà tớ luôn tìm kiếm. Không ồn ào, không kịch tính, chỉ là sự thấu hiểu và chấp nhận."
"Tuyệt vời quá!" Mai Thư vui vẻ nói. "Nhìn cậu bây giờ, tớ thấy cậu như một bông hoa đã nở rộ, không còn vương vấn sương đêm."
Yến Chi mỉm cười. "Có lẽ vậy. Tớ đã từng nghĩ mình phải mạnh mẽ một mình, nhưng rồi tớ nhận ra, có một người để chia sẻ lại là một sức mạnh khác. Một sức mạnh giúp mình cảm thấy đủ đầy." Cô biết, đó là một loại sức mạnh không phải để chống chọi với thế giới, mà là để sống hòa mình vào nó, với tất cả sự dịu dàng và chân thật. Cô đã không còn chờ đợi một "định mệnh" hay một "phép màu" nào nữa. Cuộc sống hiện tại, với những điều giản dị và chân thật, đã đủ đầy với cô.
***
Tối đó, khi những hạt mưa lất phất lại bắt đầu rơi, gõ nhẹ vào khung cửa sổ, tạo nên một bản nhạc du dương, Thế Vinh đến đón Yến Chi. Anh không mặc chiếc áo da phong trần hay quần jean thường thấy, mà là một chiếc áo len màu xám ấm áp, toát lên vẻ gần gũi và điềm đạm. Anh đến không phải để đưa cô đi ăn ở một nhà hàng sang trọng, mà chỉ đơn giản là cùng cô dùng bữa tối tại căn hộ ấm cúng của cô, một bữa ăn giản dị do chính tay Yến Chi chuẩn bị. Mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp căn phòng, quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng, tạo nên một không khí dễ chịu.
Họ ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn ăn nhỏ, những ngọn nến lung linh giữa căn phòng mờ ảo. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vẫn vang lên từ chiếc máy phát đĩa than cũ kỹ, những giai điệu êm đềm như vuốt ve tâm hồn. Thế Vinh nhìn Yến Chi, đôi mắt anh có hồn và sâu lắng.
"Hôm nay em có vẻ vui hơn mọi ngày?" anh hỏi, giọng nói trầm ấm, điềm đạm, nhưng chất chứa sự quan tâm sâu sắc.
Yến Chi đặt đũa xuống, mỉm cười nhìn anh. Ánh nến hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật những đường nét thanh tú và đôi mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. "Em chỉ cảm thấy... mọi thứ đang rất đúng chỗ. Rất bình yên."
Cô không cần phải giải thích nhiều, bởi Thế Vinh dường như có khả năng thấu hiểu cô mà không cần lời nói. Anh gật đầu, nụ cười phóng khoáng nở trên môi. "Bình yên là điều quan trọng nhất."
Sau bữa tối, họ cùng nhau dọn dẹp, những cử chỉ nhẹ nhàng và ăn ý như đã làm cùng nhau hàng trăm lần. Rồi họ ngồi xuống chiếc ghế sofa êm ái, Yến Chi tựa đầu vào vai Thế Vinh, ngắm nhìn những giọt mưa rơi qua khung cửa sổ. Thành phố bên ngoài đã chìm vào màn đêm, chỉ còn những ánh đèn lấp lánh như những đốm lửa nhỏ.
Cô khẽ nắm lấy tay anh, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ bàn tay anh. Cảm giác này, sự an toàn này, là điều cô đã tìm kiếm bấy lâu. Nó không phải là một sự phụ thuộc, mà là một sự sẻ chia, một bến đỗ bình yên để cô có thể là chính mình, không cần phải cố gắng hay che giấu bất cứ điều gì.
"Anh biết không," Yến Chi khẽ thì thầm, "em từng có rất nhiều 'nếu như' trong cuộc đời mình. Nếu em thế này, nếu anh thế kia... Nhưng giờ thì không còn nữa. Em nhận ra, cuộc sống này, mọi thứ đều có lý do của nó. Và mọi thứ đã đưa em đến đây, đến bên anh."
Thế Vinh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, môi anh khẽ chạm vào trán cô. "Anh cũng vậy. Anh cũng từng có những hành trình riêng, những bão giông riêng. Nhưng khi gặp em, anh biết mình đã tìm thấy bình yên."
Cô nhắm mắt lại, hít hà mùi hương quen thuộc của anh. Trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Không phải vì có một tình yêu cuồng nhiệt hay một cuộc sống xa hoa, mà vì có một tình yêu chân thành, một cuộc sống giản dị nhưng đủ đầy.
Yến Chi của tuổi 30 đã hoàn toàn buông bỏ những kỳ vọng và nỗi buồn về những gì đã không thành với Minh Khang. Cô bình thản nhìn lại tất cả, nhận ra rằng mọi thứ đã diễn ra theo đúng quỹ đạo của nó, dẫn lối cô đến với hiện tại bình yên này. Cô không còn vương vấn một 'nếu như' nào nữa. Sự bình yên và mãn nguyện của Yến Chi với cuộc sống hiện tại bên Thế Vinh không chỉ là một trạng thái cảm xúc, mà nó còn là một lời khẳng định cho chính cô. Một lời khẳng định rằng cô đã tìm thấy hạnh phúc đích thực, không cần phải tìm kiếm ở đâu xa xôi nữa. Và chính sự bình yên này sẽ là lý do không thể lay chuyển cho bất kỳ quyết định nào của cô trong tương lai. Cô đã chấp nhận quá khứ, và giờ đây, cô hoàn toàn sẵn sàng cho một tương lai chỉ thuộc về riêng mình, và Thế Vinh. Cô đã trở thành một phiên bản trọn vẹn, không còn thiếu vắng điều gì, một phiên bản không còn chờ đợi.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.