Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 34: Dấu Ấn Đầu Tiên: Tín Hiệu Thăng Tiến

Đêm trôi qua, để lại trên gương mặt Minh Khang những vết hằn mờ của sự mệt mỏi, dù ánh nắng ban mai đã len lỏi qua ô cửa kính, đánh thức căn phòng penthouse tĩnh lặng. Chiếc đồng hồ Thụy Sĩ vẫn nằm im lìm trên mặt bàn kính, phản chiếu thứ ánh sáng vàng nhạt của buổi sớm, như một lời nhắc nhở về dòng chảy không ngừng của thời gian mà đêm qua anh đã cố gắng gạt bỏ. Anh trở mình, cảm giác rã rời vẫn bám riết lấy từng thớ thịt, từng khớp xương. Đôi mắt sâu thẳm của anh mở ra, nhìn trần nhà trắng muốt, tâm trí vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi những bản vẽ kỹ thuật phức tạp, những con số khô khan và những lời nhắc nhở sắc lạnh của Ông An. Anh biết mình không thể chìm đắm trong sự mệt mỏi này lâu hơn nữa. Thành phố đang thức giấc, và anh cũng phải vậy.

Anh đứng dậy, cơ thể có phần nặng nề, nhưng ý chí thì không cho phép anh lùi bước. Anh bước vào phòng tắm, dòng nước lạnh từ vòi sen xối xả xuống, như một cách xua tan sự uể oải và đánh thức mọi giác quan. Hương bạc hà tươi mát từ sữa tắm lan tỏa, len lỏi vào từng tế bào, mang lại chút sảng khoái tức thì. Anh soi mình trong gương, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu vẫn ẩn chứa sự căng thẳng, nhưng đường nét đã trở nên sắc sảo hơn, cương nghị hơn sau những tháng ngày vật lộn với dự án. Tóc anh cắt ngắn gọn gàng, phù hợp với hình ảnh một người đàn ông công sở luôn ưu tiên sự chuyên nghiệp. Anh cạo râu, nhìn kỹ từng đường nét trên khuôn mặt mình, một khuôn mặt đã thay đổi rất nhiều so với vài năm trước – giờ đây nó mang dấu ấn của sự trải nghiệm, của những cuộc chiến không ngừng nghỉ trên thương trường. Mùi nước hoa nam tính nhẹ nhàng, trầm ấm được xịt một cách có chừng mực, tạo nên vẻ ngoài chỉn chu, lịch thiệp. Anh chọn một chiếc sơ mi xanh navy đậm cùng quần tây màu xám, bộ trang phục vừa vặn tôn lên vóc dáng cân đối, có phần gầy đi của anh. Mặc dù mệt mỏi, nhưng anh vẫn giữ được phong thái ung dung, tự tin của một người đã quen với áp lực.

Bước ra khỏi căn hộ, anh cảm nhận không khí buổi sáng sớm của thành phố. Dù còn sớm, nhưng tiếng còi xe đã bắt đầu vọng lại từ xa, hòa cùng tiếng người đi bộ vội vã. Anh không vội, nhưng tâm trí anh đã bắt đầu chạy đua với hàng loạt công việc đang chờ đợi. Anh xuống hầm gửi xe, chiếc xe hơi màu đen sang trọng chờ sẵn. Tiếng động cơ xe khẽ rít lên khi anh khởi động, rồi nhẹ nhàng lăn bánh hòa vào dòng xe cộ đang dần đông đúc. Trên đường đi, anh bật đài phát thanh, một bản tin tài chính đang nói về triển vọng của thị trường bất động sản quý tới, những con số, những dự báo càng củng cố thêm niềm tin của anh vào con đường anh đã chọn. Anh biết, thành công không đến từ sự chờ đợi, mà đến từ sự nỗ lực không ngừng nghỉ và những quyết định táo bạo.

Khi Minh Khang bước vào sảnh chính của Văn Phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên', ánh đèn trắng sáng trưng trên trần nhà phản chiếu lên sàn đá cẩm thạch bóng loáng, tạo cảm giác rộng rãi và hiện đại. Không khí trong sảnh mát lạnh, điều hòa chạy đều đều xua tan cái nóng bức của buổi sáng Sài Gòn. Mùi cà phê mới pha từ quầy lễ tân thoang thoảng trong không gian, hòa quyện với mùi giấy in và một chút hương gỗ thoang thoảng từ những mẫu vật liệu xây dựng trưng bày. Tiếng gõ bàn phím lách cách từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng điện thoại reo nhẹ và vài ba tiếng trao đổi công việc thì thầm, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của môi trường công sở chuyên nghiệp.

Thảo, cô lễ tân với mái tóc dài suôn mượt và nụ cười tươi tắn, đang ngồi sau quầy, nhanh chóng ngẩng đầu lên khi thấy anh. Cô mặc bộ đồng phục công ty màu xanh than lịch sự, trông rất chuyên nghiệp. "Chào anh Khang, chúc anh một ngày làm việc hiệu quả!", cô lễ phép chào, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nhiệt huyết. Ánh mắt cô hơi dừng lại trên gương mặt anh, dường như nhận ra chút phờ phạc mà anh đã cố gắng che giấu. "Anh trông có vẻ... hơi mệt ạ?"

Minh Khang khẽ gật đầu, môi mỏng nở một nụ cười gần như không thấy. "Không sao. Cảm ơn em." Anh đáp gọn lỏn, bước ngang qua quầy lễ tân, dáng người cao ráo, vững chãi, toát lên vẻ điềm đạm. Anh đã quen với việc giấu đi những cảm xúc cá nhân, đặc biệt là sự mệt mỏi, dưới vẻ ngoài chuyên nghiệp không tì vết. Trong môi trường này, sự yếu đuối đồng nghĩa với việc tự đặt mình vào thế bất lợi. Anh đi thẳng về phía phòng làm việc của mình, đặt chiếc cặp da xuống bàn một cách dứt khoát. Căn phòng của anh cũng theo phong cách tối giản, với một bức tường kính lớn nhìn ra thành phố, chiếc bàn làm việc rộng rãi và vài ngăn tủ chứa đầy tài liệu.

Anh bật máy tính, màn hình sáng lên, hàng loạt email và thông báo dự án hiện ra. Mùi giấy in từ chồng tài liệu trên bàn phảng phất, cùng mùi cà phê pha sẵn trong ly sứ mà anh đã chuẩn bị từ nhà. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng quen thuộc giúp anh tập trung hơn. Đúng lúc đó, cánh cửa phòng anh khẽ mở, Đức Anh, chàng trai mentee trẻ tuổi với đôi mắt sáng rực và đầy nhiệt huyết, bước vào. Đức Anh mặc áo sơ mi trắng tinh tươm cùng quần tây đen, trông năng động và đầy sức sống.

"Sếp Khang đúng là siêu nhân. Em nghe nói anh ở lại đến sáng?" Đức Anh nói, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ, pha chút lo lắng. Anh chàng này luôn nhìn Minh Khang như một thần tượng, một hình mẫu để noi theo.

Minh Khang khẽ cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để làm dịu đi sự căng thẳng trên gương mặt anh. "Phải hoàn thành thôi." Anh đáp, giọng trầm ổn. "Có việc gì cần anh giải quyết không?" Anh luôn muốn đảm bảo mọi thứ được vận hành trôi chảy, không để bất cứ điều gì bị đình trệ. Đối với anh, sự chuyên nghiệp không chỉ thể hiện ở năng lực cá nhân mà còn ở khả năng quản lý và điều hành đội nhóm.

Đức Anh nhanh chóng trình bày một vài vấn đề nhỏ phát sinh trong dự án "Ngàn Tỷ" từ đêm qua, những chi tiết mà Minh Khang đã dự đoán trước và đưa ra phương án xử lý ngay lập tức. "À, sếp ơi, sáng nay sếp An có yêu cầu anh qua phòng ông ấy ngay khi anh đến công ty ạ." Đức Anh chợt nhớ ra.

Minh Khang gật đầu, "Được rồi, em cứ xử lý các vấn đề này theo hướng anh đã chỉ dẫn. Anh sẽ qua gặp sếp An." Anh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo sơ mi, thần thái đã trở lại hoàn toàn tập trung. Anh biết, cuộc gặp với Ông An sẽ không chỉ là một báo cáo đơn thuần. Từ ánh mắt sắc lạnh của Ông An trong cuộc họp hôm qua, anh đã lờ mờ đoán được những gì sắp diễn ra. Đó có thể là một thử thách mới, hoặc một tín hiệu quan trọng. Dù là gì đi nữa, anh đã sẵn sàng. Anh tin vào năng lực của mình, tin vào những nỗ lực không ngừng mà anh đã bỏ ra. Anh tin rằng, chỉ khi ổn định, chỉ khi đứng vững trên đôi chân của chính mình, anh mới xứng đáng để nghĩ đến những điều khác trong cuộc sống. Và để đạt được sự ổn định đó, anh phải chấp nhận đánh đổi, chấp nhận hy sinh những giấc ngủ, những khoảng lặng cá nhân.

Giữa buổi sáng, ánh nắng đã lên cao hơn, xuyên qua những tấm kính lớn của tòa nhà, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà. Không khí trong văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' vẫn bận rộn và chuyên nghiệp. Tiếng gõ bàn phím đều đều, tiếng điện thoại reo nhẹ nhàng, và những cuộc trao đổi công việc thì thầm tạo nên một âm hưởng liên tục, như nhịp đập của một cỗ máy khổng lồ đang vận hành trơn tru. Minh Khang bước vào văn phòng của Ông An, cảm nhận ngay sự khác biệt trong bầu không khí. Ở đây, mọi thứ dường như tĩnh lặng hơn, trang trọng hơn, phảng phất một chút uy quyền.

Ông An, ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ lớn, trông vô cùng đĩnh đạc. Ông mặc một bộ vest xám than lịch sự, mái tóc muối tiêu được chải gọn gàng, và ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Minh Khang. Trên bàn của ông là một chồng tài liệu dày cộp, chính là báo cáo tiến độ và kết quả ban đầu của "Dự Án Ngàn Tỷ" mà Minh Khang và đội nhóm đã thực hiện. Mùi gỗ quý từ nội thất hòa quyện với mùi cà phê mới pha từ ly sứ đặt cạnh tay Ông An, tạo nên một không gian làm việc vừa sang trọng vừa ấm cúng.

"Mời cậu ngồi, Khang," Ông An nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. Ông đặt tập tài liệu xuống, gõ nhẹ ngón tay lên bìa hồ sơ, sau đó ngước nhìn Minh Khang.

Minh Khang ngồi xuống chiếc ghế đối diện, dáng vẻ nghiêm túc, sẵn sàng lắng nghe. Anh biết, đây là khoảnh khắc quan trọng. Anh giữ ánh mắt điềm tĩnh, không để lộ bất kỳ sự lo lắng hay phấn khích nào.

Ông An hít một hơi sâu, rồi nói, "Khang, cậu đã làm rất tốt với 'Dự Án Ngàn Tỷ'. Nỗ lực của cậu và đội nhóm là đáng khen ngợi. Kết quả ban đầu đã vượt ngoài mong đợi của tôi." Giọng ông An mang theo sự hài lòng rõ rệt, một sự công nhận có giá trị hơn bất kỳ phần thưởng vật chất nào đối với Minh Khang.

Minh Khang cúi đầu nhẹ, một cử chỉ khiêm tốn nhưng không kém phần tự tin. "Cảm ơn sếp. Đó là công sức của cả đội. Chúng tôi chỉ cố gắng hết sức mình để hoàn thành mục tiêu đã đề ra." Anh luôn muốn đảm bảo rằng, thành công này không chỉ là của riêng anh mà còn là của những người đã cùng anh đổ mồ hôi, tâm huyết.

Ông An mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt cương nghị của ông. "Tôi biết. Nhưng một người thuyền trưởng giỏi mới có thể dẫn dắt con tàu vượt qua giông bão. Cậu đã làm được điều đó, Khang. Cậu đã chứng minh được khả năng lãnh đạo, tư duy chiến lược và sự chuyên nghiệp vượt trội. Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng. Cậu đã chứng minh được khả năng của mình trong việc tạo ra cả hai điều đó." Ông An nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt sắc bén như muốn dò xét phản ứng của Minh Khang. Ông đặt tay lên tập tài liệu, như thể đang cân nhắc điều gì đó quan trọng.

Minh Khang lắng nghe từng lời của Ông An, trái tim anh đập mạnh hơn một chút. Sự ổn định. Anh đã luôn theo đuổi điều đó, xem nó là kim chỉ nam cho mọi quyết định trong cuộc đời mình. Và giờ đây, những nỗ lực không ngừng nghỉ của anh đã được ghi nhận, được đánh giá cao bởi chính người cấp trên mà anh luôn kính trọng. Một cảm giác thỏa mãn dâng trào trong lòng anh, xua đi phần nào sự mệt mỏi đã tích tụ bấy lâu. Anh đã đúng, con đường anh chọn là đúng đắn.

Ông An tiếp tục, giọng nói trở nên trang trọng hơn. "Sắp tới, Tập đoàn có một vài điều chỉnh về nhân sự cấp cao. Phòng Kiến trúc số 2, với quy mô và tầm quan trọng ngày càng tăng của các dự án, sẽ cần một Trưởng phòng mới, có tầm nhìn và khả năng quản lý tốt hơn. Tôi tin cậu sẽ là một ứng cử viên sáng giá cho vị trí này, Khang."

Minh Khang giật mình, một thoáng ngạc nhiên lướt qua đôi mắt anh, nhưng anh nhanh chóng lấy lại được sự bình tĩnh. Vị trí Trưởng ph��ng. Đó là một bước tiến lớn, một mục tiêu mà anh đã ngấm ngầm theo đuổi từ lâu. Nó không chỉ là sự thăng chức về mặt danh vị mà còn là sự công nhận về năng lực, về tầm ảnh hưởng của anh trong Tập đoàn. Áp lực sẽ lớn hơn, trách nhiệm sẽ nặng nề hơn, nhưng cơ hội cũng sẽ mở rộng hơn rất nhiều. Anh đã hình dung về khoảnh khắc này, nhưng khi nó đến, nó vẫn mang lại một cảm giác choáng ngợp nhất định.

"Cảm ơn sự tin tưởng của sếp." Minh Khang nói, giọng anh chắc chắn và dứt khoát, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Ông An. "Tôi sẽ cố gắng hết sức mình để không phụ lòng tin của sếp và Tập đoàn." Anh biết, đây không chỉ là một lời hứa suông, mà là một cam kết về sự cống hiến không ngừng nghỉ. Nụ cười của Ông An lúc này không chỉ là sự hài lòng mà còn là một chút tự hào. Ông An gật đầu, ra hiệu cho Minh Khang có thể về. Minh Khang đứng dậy, cúi chào cấp trên, trong lòng tràn ngập cảm xúc lẫn lộn: sự phấn khích của thành công, sự mệt mỏi của những hy sinh, và một viễn cảnh mới đầy thách thức đang chờ đợi. Anh biết, con đường phía trước sẽ không trải hoa hồng, nhưng anh đã sẵn sàng để đối mặt với nó.

Bước ra khỏi văn phòng của Ông An, Minh Khang cảm thấy một luồng năng lượng mới, xen lẫn với sự hưng phấn và một chút trầm tư. Tin tức về khả năng thăng tiến lên vị trí Trưởng phòng vẫn còn vang vọng trong tâm trí anh, như một lời khẳng định cho những nỗ lực không ngừng của anh trong suốt thời gian qua. Ánh đèn trắng sáng của hành lang phản chiếu lên sàn đá cẩm thạch, tạo nên một không gian rộng rãi và thoáng đãng. Tiếng gõ bàn phím từ các khu vực làm việc chung vẫn đều đều, tiếng điện thoại reo nhẹ nhàng, và những cuộc trao đổi công việc vẫn tiếp diễn, nhưng trong tai anh, mọi thứ dường như lắng dịu lại, nhường chỗ cho những suy nghĩ riêng.

Anh đang đi ngang qua một dãy phòng làm việc mở thì bất ngờ, một giọng nói vang lên từ phía sau, kéo anh trở về thực tại. "Ồ, Khang. Chắc là được sếp An khen ngợi nhiều lắm nhỉ?"

Minh Khang quay đầu lại. Lâm Hải, đối thủ cạnh tranh không đội trời chung của anh, đang đứng cách đó vài bước chân. Lâm Hải như thường lệ, xuất hiện với vẻ ngoài điển trai, phong thái tự tin và chỉn chu đến mức có phần phô trương. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi lụa màu xanh pastel, cà vạt hàng hiệu thắt gọn gàng, mái tóc được vuốt gel bóng bẩy. Trên môi Lâm Hải là một nụ cười nửa miệng, ánh mắt có chút dò xét, một chút khó chịu nhưng vẫn cố gắng che giấu bằng vẻ ngoài thân thiện giả tạo. Mùi nước hoa nam tính nồng nàn hơn của Lâm Hải thoảng qua khi anh ta tiến lại gần.

Minh Khang giữ vẻ mặt điềm tĩnh, đôi mắt sâu nhìn thẳng vào Lâm Hải. Anh biết, sau thành công của "Dự Án Ngàn Tỷ", sự ganh đua giữa hai người sẽ càng trở nên gay gắt hơn. "Cũng chỉ là bước khởi đầu thôi, Hải. Công việc chung của Tập đoàn mà." Minh Khang đáp, giọng anh vẫn giữ được sự bình thản, không để lộ bất kỳ sự tự mãn nào. Anh không muốn cho Lâm Hải bất kỳ cơ hội nào để khai thác hay châm chọc.

Lâm Hải nhếch mép, nụ cười nửa miệng càng rõ ràng hơn. "Đúng là 'bước khởi đầu'. Thắng thua là lẽ thường, quan trọng là ai biết tận dụng thời cơ. Nhưng đôi khi, thành công đến quá nhanh cũng dễ khiến người ta... mất cảnh giác." Lâm Hải nhấn mạnh cụm từ "mất cảnh giác", ánh mắt sắc lẻm quét qua Minh Khang, như muốn truyền tải một lời đe dọa ngầm. Giọng nói của anh ta vẫn khéo léo, nhưng ẩn chứa sự thách thức rõ ràng. Hắn ta dường như đang ám chỉ rằng thành công của Minh Khang có thể là một con dao hai lưỡi, và hắn sẽ không bỏ qua bất kỳ sơ hở nào.

Minh Khang vẫn đứng yên, ánh mắt anh hơi nheo lại, trở nên sắc lạnh hơn. Anh đã quá quen với những lời nói bóng gió, những chiêu trò cạnh tranh từ Lâm Hải. Anh biết rõ bản chất của người này, và anh cũng biết cách để đối phó. "Cảm ơn lời nhắc nhở của cậu, Hải." Minh Khang đáp lại một cách điềm đạm, nhưng mỗi chữ anh nói ra đều mang một sức nặng riêng. "Tôi luôn biết mình đang làm gì." Anh không cần phải giải thích hay bào chữa. Sự tự tin của anh không đến từ lời nói, mà đến từ chính năng lực và kết quả công việc.

Cả hai trao đổi ánh mắt trong vài giây, một khoảng lặng ngắn ngủi nhưng đầy căng thẳng. Lâm Hải không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, nụ cười trên môi nhạt dần rồi tắt hẳn. Anh ta quay người, bước đi về phía phòng làm việc của mình, dáng vẻ vẫn tự tin nhưng có lẽ trong lòng đã gợn lên chút khó chịu. Minh Khang nhìn theo bóng lưng Lâm Hải khuất dần, rồi anh cũng tiếp tục bước đi, nhưng tâm trí anh đã ghi nhận lời cảnh báo ngầm đó. Anh biết, con đường thăng tiến này sẽ không hề dễ dàng, và Lâm Hải sẽ là một chướng ngại vật không nhỏ. Sự ganh đua sẽ không dừng lại, thậm chí có thể còn trở nên khốc liệt hơn nữa. Nhưng điều đó không làm anh chùn bước, ngược lại, nó càng củng cố thêm quyết tâm của anh. Anh sẽ chứng minh rằng mình xứng đáng với vị trí này, và không một lời đe dọa nào có thể lung lay được anh.

Chiều muộn, ánh nắng bên ngoài đã dần dịu đi, những vệt nắng vàng cam trải dài trên các tòa nhà cao tầng, báo hiệu một ngày làm việc sắp khép lại. Trong văn phòng riêng của Minh Khang, không khí vẫn mát lạnh nhờ hệ thống điều hòa, nhưng ánh sáng đèn trắng mạnh đã không còn gay gắt như buổi sáng, nhường chỗ cho thứ ánh sáng ấm áp hơn, pha trộn từ đèn trong phòng và ánh chiều tà hắt vào qua khung cửa kính lớn. Mùi cà phê đã cạn trong ly sứ trên bàn, thay vào đó là mùi giấy tờ và một chút hương gỗ thoang thoảng từ nội thất. Tiếng gõ bàn phím đã thưa thớt hơn, nhưng vẫn có thể nghe thấy từ các phòng ban khác, cho thấy vẫn còn nhiều người đang nán lại làm việc.

Minh Khang ngồi trước bàn làm việc, nhìn ra khung cảnh thành phố rộng lớn đang dần chuyển mình sang đêm. Anh tháo cà vạt, nới lỏng cổ áo sơ mi, một cử chỉ hiếm hoi thể hiện sự mệt mỏi và muốn rũ bỏ gánh nặng. Anh đưa tay xoa thái dương, cảm giác nhức mỏi vẫn còn đó, dù anh đã cố gắng phớt lờ. Trên bàn, chiếc đồng hồ đeo tay sang trọng, biểu tượng của thời gian và sự thành công, vẫn nằm im lìm, ánh kim loại phản chiếu ánh đèn hắt vào. Anh nhìn chằm chằm vào nó, những suy nghĩ phức tạp cuộn xoáy trong tâm trí.

"Trưởng phòng... Một bước tiến lớn. Nhưng cũng là gánh nặng lớn hơn." Anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong đầu, nhưng đủ để anh cảm nhận rõ ràng. Sự thăng tiến này là thành quả của bao đêm trắng, bao giờ làm việc không ngừng nghỉ, bao nhiêu quyết định khó khăn. Nó là sự công nhận mà anh hằng mong đợi, là bước đệm vững chắc trên con đường anh đã chọn. Nhưng đi kèm với nó là áp lực gấp bội, là những kỳ vọng cao hơn, và là những cuộc chiến chưa có hồi kết với những đối thủ như Lâm Hải.

Anh tựa lưng vào ghế, thở dài một hơi. Thành công này... liệu có phải là tất cả? Một câu hỏi chợt lóe lên trong đầu anh, một câu hỏi mà anh đã cố gắng kìm nén bấy lâu. Anh đã luôn tin rằng sự ổn định trong sự nghiệp sẽ mang lại mọi thứ khác: thời gian, tiền bạc, và cả tình yêu. Anh đã lao đầu vào công việc, gạt bỏ mọi nhu cầu cá nhân, mọi mong muốn về một cuộc sống cân bằng hơn. Nhưng giờ đây, khi thành công đã nằm trong tầm tay, anh lại cảm thấy một khoảng trống vô hình. Một cảm giác mệt mỏi và thoáng trống rỗng, dù anh vừa nhận được tin vui.

"Ông An nói đúng, sự ổn định là nền tảng." Minh Khang tiếp tục suy nghĩ. "Nhưng liệu mình có ổn định được không nếu cứ mãi lao vào công việc thế này?" Anh tự hỏi, ánh mắt vẫn dán vào chiếc đồng hồ trên bàn. Anh luôn bị ám ảnh bởi thời gian, bởi việc phải tận dụng từng giây phút để đạt được mục tiêu. Nhưng liệu việc chạy đua với thời gian như vậy có thực sự mang lại sự ổn định mà anh mong muốn? Hay nó chỉ là một vòng xoáy không ngừng, cuốn anh đi xa hơn khỏi những điều thực sự có ý nghĩa?

Anh nhớ lại hình ảnh Yến Chi từ cuối chương trước, vẻ bình yên của cô, nụ cười nhẹ nhàng, ánh mắt trong trẻo như không vướng bận điều gì. Cô ấy dường như sống trong một thế giới khác, một thế giới không vội vã, không chạy đua với thời gian, nơi hạnh phúc được tìm thấy trong những điều giản dị nhất. Một sự đối lập hoàn toàn với cuộc sống của anh. Lúc đó, anh đã gạt bỏ suy nghĩ đó, cho rằng "bây giờ không phải lúc". Nhưng giờ đây, khi đứng trước ngưỡng cửa của một thành công lớn hơn, sự đối lập đó lại hiện rõ hơn bao giờ hết, như một lời nhắc nhở về một phiên bản cuộc sống khác mà anh chưa từng dám chạm tới.

Minh Khang khẽ lắc đầu, cố gắng xua đi những ý nghĩ đó. Không, anh không thể để bản thân phân tâm. Anh đã đi quá xa để dừng lại. Anh có một mục tiêu, một trách nhiệm. Anh sẽ phải tiếp tục chiến đấu, tiếp tục chứng minh bản thân. Anh đưa tay chạm vào mặt kính lạnh lẽo của chiếc đồng hồ, cảm nhận sự trơn nhẵn của kim loại. Thời gian. Nó vẫn cứ trôi, không chờ đợi ai. Anh vẫn phải nắm lấy nó, phải làm chủ nó.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Thành phố đã lên đèn, những ánh đèn đủ màu sắc lấp lánh như những viên ngọc trai rải rác trên tấm thảm nhung đen. Nhưng giữa khung cảnh rực rỡ và nhộn nhịp đó, anh vẫn cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề, quan sát mọi thứ từ một khoảng cách xa xôi. Anh đã đạt được một phần của sự ổn định mà anh hằng khao khát, nhưng cái giá của nó là gì? Câu hỏi đó vẫn lơ lửng trong không gian, không có lời đáp. Anh biết rằng, ngày mai, anh lại phải đeo chiếc đồng hồ này vào, lại phải lao vào một cuộc chiến khác, với những áp lực và trách nhiệm mới. Và anh sẽ làm, bởi vì đó là con đường anh đã chọn. Nhưng trong sâu thẳm, một hạt mầm nghi vấn đã được gieo, về cái giá của thành công và ý nghĩa thực sự của sự ổn định, lặng lẽ chờ đợi ngày nảy nở.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free