Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 35: Vị Trí Mới: Đỉnh Cao Đầu Tiên, Áp Lực Đỉnh Điểm

Minh Khang không biết mình đã tựa lưng vào ghế và đắm chìm trong những suy nghĩ miên man ấy bao lâu. Khi anh chợt bừng tỉnh, ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng cả thành phố, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền trời đêm. Anh đứng dậy, vươn vai, cố gắng xua đi cảm giác mệt mỏi đang xâm chiếm cơ thể. Chiếc đồng hồ vẫn nằm yên trên mặt bàn, lạnh lẽo và vô tri, nhưng dường như nó đang thì thầm về một cuộc hẹn không thể trì hoãn. Anh biết, ngày mai sẽ không chỉ là một ngày mới, mà là khởi đầu của một chương mới, một cuộc chiến mới. Anh đã chọn con đường này, và anh sẽ phải tiếp tục bước đi, dù trong sâu thẳm, hạt mầm nghi vấn về cái giá của sự ổn định vẫn lặng lẽ chực chờ nảy nở.

***

Sáng hôm sau, một buổi sáng trong lành sau cơn mưa đêm thoảng qua, mang theo chút se lạnh và hương đất ẩm. Minh Khang bước vào tòa nhà Thiên Phong, cảm nhận rõ hơn bao giờ hết ánh mắt của những đồng nghiệp lướt qua mình, không chỉ là sự chào hỏi thông thường mà còn là sự tò mò, xen lẫn ngưỡng mộ và cả chút dò xét. Tin tức về "Dự án Ngàn Tỷ" và thành công bước đầu của nó đã lan đi rất nhanh. Anh biết, hôm nay là một ngày quan trọng.

Phòng họp cấp cao của Tập đoàn Thiên Phong, nằm ở tầng cao nhất, thường chỉ được sử dụng cho những cuộc họp trọng yếu và kín đáo. Không khí bên trong luôn được duy trì ở mức nhiệt độ mát lạnh vừa phải, nhưng Minh Khang vẫn cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua sống lưng khi anh đẩy cánh cửa kính mờ bước vào. Căn phòng được thiết kế tối giản, với chiếc bàn họp dài bằng gỗ óc chó sáng bóng đặt giữa trung tâm, và những chiếc ghế da đen sang trọng. Ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố hòa vào ánh đèn trắng dịu nhẹ từ trần nhà, tạo nên một không gian vừa trang trọng vừa có chút áp lực vô hình. Mùi cà phê mới pha thoang thoảng cùng với mùi giấy in và một chút hương gỗ đặc trưng của nội thất cao cấp. Tiếng gõ bàn phím lách tách từ một chiếc laptop đang mở dở trên bàn và tiếng lật tài liệu khẽ khàng là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.

Ông An, với dáng người cao ráo và gương mặt cương nghị, đã ngồi ở vị trí chủ tọa. Ánh mắt sắc sảo của ông lướt qua Minh Khang, rồi lại quay về tập tài liệu trước mặt. Bên cạnh ông là một vài thành viên Hội đồng Quản trị và các Giám đốc phòng ban khác, tất cả đều mang vẻ mặt nghiêm nghị. Minh Khang cũng nhận ra Lâm Hải, ngồi ở một góc khuất hơn một chút. Gã vẫn giữ vẻ ngoài lịch lãm, mái tóc vuốt keo gọn gàng, nhưng đôi mắt gã không giấu được sự sắc lạnh và một cái nhếch mép rất khẽ, gần như vô hình, khi ánh mắt hai người chạm nhau. Một tia lửa điện vô hình như xẹt qua giữa họ, báo hiệu một cuộc chiến chưa bao giờ dừng lại.

Minh Khang chậm rãi bước đến, kéo chiếc ghế trống đối diện Ông An và ngồi xuống. Anh giữ cho gương mặt mình không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, một sự điềm tĩnh được rèn giũa qua bao năm tháng vật lộn với áp lực công việc. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn khí lạnh, và lắng nghe.

Ông An khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, thu hút sự chú ý. Giọng ông trầm ấm nhưng dứt khoát, vang vọng trong căn phòng: "Minh Khang, với thành tích xuất sắc trong Dự án Ngàn Tỷ, Hội đồng Quản trị đã đánh giá cao sự nỗ lực và năng lực lãnh đạo của cậu. Qua quá trình cân nhắc kỹ lưỡng, chúng tôi đã quyết định bổ nhiệm cậu vào vị trí Trưởng phòng Dự án."

Nghe những lời đó, một cảm giác thỏa mãn dâng lên trong lòng Minh Khang, ấm áp như dòng máu chảy khắp cơ thể. Đây là thành quả của bao đêm trắng, bao nhiêu cố gắng không ngừng nghỉ. Là sự công nhận mà anh hằng khao khát. Nhưng ngay sau đó, một gánh nặng vô hình cũng đè nặng lên vai anh, nặng hơn bất kỳ tập tài liệu nào. Ông An tiếp tục, ánh mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào anh: "Đây là một thách thức lớn, Minh Khang. Vị trí này không chỉ đòi hỏi năng lực chuyên môn mà còn là khả năng lãnh đạo, quản lý áp lực, và đối phó với những biến động thị trường khốc liệt. Tập đoàn đặt kỳ vọng rất cao vào cậu. Cậu đã sẵn sàng chưa?"

Minh Khang siết nhẹ bàn tay dưới gầm bàn, cảm nhận rõ sự căng thẳng nơi từng đốt ngón tay. Anh ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định đáp lại Ông An. "Tôi đã sẵn sàng, thưa Ông An. Tôi sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng tin của ban lãnh đạo."

Ngay khi Minh Khang vừa dứt lời, Lâm Hải, vẫn ngồi im lặng nãy giờ, bỗng cất tiếng, giọng điệu nghe có vẻ chúc mừng nhưng lại ẩn chứa sự châm chọc và một chút khinh miệt không thể che giấu. "Chúc mừng Minh Khang. Hy vọng vị trí mới sẽ không làm cậu 'bay' quá cao mà quên mất nền tảng vững chắc mà một người quản lý cần có." Cái "nền tảng" mà Lâm Hải nhắc đến như một mũi dao chọc thẳng vào Minh Khang, ám chỉ rằng anh thăng tiến quá nhanh, chưa đủ kinh nghiệm.

Minh Khang không hề chớp mắt, đối mặt trực diện với Lâm Hải. Anh biết rõ ý đồ của gã. Anh giữ giọng nói trầm ổn, lạnh lùng, không để lộ bất kỳ sự dao động nào. "Cảm ơn Lâm Hải. Tôi luôn ý thức được trách nhiệm và vị trí của mình. Và tôi tin rằng, nền tảng của một người quản lý không chỉ nằm ở thời gian, mà còn ở năng lực và khả năng tạo ra giá trị thực sự cho tập đoàn. Hy vọng cậu cũng luôn nhớ điều đó."

Một ánh mắt sắc lẻm, đầy thách thức và ghen tỵ bắn ra từ Lâm Hải. Gã không đáp lời, chỉ siết chặt nắm đấm dưới gầm bàn, và ánh mắt đó như muốn xé toạc Minh Khang ra từng mảnh. Ông An, dường như đã quen với những màn đấu khẩu ngầm giữa hai người, chỉ khẽ ho một tiếng, rồi chuyển sang các vấn đề khác của cuộc họp.

Sau cuộc họp, khi mọi người lần lượt đứng dậy, Minh Khang nhận lấy tập quyết định bổ nhiệm từ Ông An. Bìa màu xanh đậm, chữ in vàng lấp lánh, một biểu tượng quyền lực và trách nhiệm mới. Anh nắm chặt tập tài liệu trong tay, cảm nhận sức nặng của nó. Ông An vỗ vai anh, nói thêm một câu cuối cùng trước khi rời đi: "Nhớ lấy, Khang. Vị trí càng cao, tầm nhìn càng xa, nhưng cũng dễ bị cô lập hơn. Hãy tỉnh táo." Lời nói của Ông An như một lời cảnh báo, một tiếng chuông báo động vang lên giữa khúc khải hoàn của sự nghiệp, gieo vào lòng Minh Khang một hạt mầm suy tư khác. Anh bắt tay Ông An, cảm nhận sự chai sần và mạnh mẽ từ bàn tay của người lãnh đạo đã dìu dắt anh.

Khi Minh Khang quay lưng bước ra khỏi phòng họp, anh thoáng nhìn thấy Lâm Hải vẫn đứng đó, ánh mắt găm vào lưng anh như một mũi tên tẩm độc. Gã không nói gì, nhưng sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời thách thức nào. Minh Khang biết, cuộc chiến giữa anh và Lâm Hải chỉ mới bắt đầu. Vị trí mới này, tuy là một đỉnh cao, nhưng cũng là một chiến trường mới, khắc nghiệt hơn bao giờ hết. Anh hít một hơi sâu, đẩy cánh cửa kính và bước vào hành lang, tiếng gõ bàn phím từ các khu vực làm việc chung lại vọng đến, hòa vào tiếng điện thoại reo, tạo nên bản giao hưởng quen thuộc của một ngày làm việc hối hả. Nhưng hôm nay, bản giao hưởng đó mang một âm điệu khác, âm điệu của sự kỳ vọng, áp lực và những cuộc đối đầu không khoan nhượng.

***

Buổi chiều cùng ngày, Minh Khang đã ngồi trong văn phòng mới của mình. Khác với văn phòng cũ chỉ đủ chỗ cho một người và một vài tủ tài liệu, đây là một căn phòng rộng rãi hơn hẳn, với một bức tường kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố. Từ đây, anh có thể thấy rõ những dòng xe cộ hối hả dưới chân, những tòa nhà cao tầng khác đang vươn mình lên trời xanh, và xa xa là ánh nắng chiều vàng ươm đang nhuộm màu cho đường chân trời. Ánh sáng trong phòng vẫn là ánh đèn trắng lạnh, nhưng cửa sổ lớn mang lại một cảm giác thoáng đãng hơn, dù cái thoáng đãng đó cũng đi kèm với cảm giác... phơi bày. Bàn làm việc bằng gỗ sẫm màu, rộng rãi, nhưng giờ đây đã chất chồng tài liệu, những tập hồ sơ dày cộp, và chiếc laptop liên tục sáng đèn với những email mới nhảy vào hộp thư đến. Tiếng điện thoại trên bàn reo vang không ngừng, tiếng gõ bàn phím từ bên ngoài vọng vào cũng dồn dập hơn. Không khí trong phòng vẫn mát lạnh từ điều hòa, nhưng bên trong Minh Khang, một ngọn lửa căng thẳng đang âm ỉ cháy.

Đức Anh, với vẻ ngoài trẻ trung và đầy nhiệt huyết, gõ cửa rồi bước vào, trên tay là một chồng tài liệu mới. "Anh Khang, phòng Marketing vừa gửi yêu cầu duyệt kế hoạch truyền thông cho dự án mới. Họ muốn đẩy nhanh tiến độ để kịp ra mắt vào cuối tháng sau." Giọng Đức Anh đầy năng lượng, nhưng Minh Khang có thể nghe thấy chút lo lắng ẩn chứa bên trong.

Minh Khang không ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính, ngón tay anh vẫn lướt nhanh trên bàn phím, trả lời một email quan trọng. "Cứ để đó, anh sẽ xem sau. Và chuẩn bị cho cuộc họp với đối tác T&T vào sáng mai. Nhắc phòng pháp lý chuẩn bị kỹ lưỡng các điều khoản hợp đồng. Tuyệt đối không được sai sót." Giọng anh trầm ổn, nhưng mỗi câu chữ đều chứa đựng sự quyết đoán và một áp lực vô hình. Anh cảm nhận rõ cảm giác giấy sột soạt khi Đức Anh đặt chồng tài liệu xuống góc bàn, tạo thành một ngọn núi nhỏ khác.

"Dạ, em đã nắm rõ, anh Khang." Đức Anh đáp lời, rồi chần chừ một chút. "Có cần em hỗ trợ gì không ạ? Em có thể giúp anh lọc bớt email hoặc sắp xếp lịch trình."

Minh Khang cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt anh hơi mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén. "Tạm thời chưa cần. Em cứ tập trung vào công việc của mình. Trưởng phòng mới, nhiều thứ cần phải nắm bắt. Nhưng cảm ơn em." Anh nở một nụ cười nhạt, cố gắng trấn an cậu trợ lý trẻ. "Đây là vị trí mà anh đã luôn hướng tới. Chức vụ càng cao, trách nhiệm càng lớn. Không có chỗ cho sự sai sót." Câu nói cuối cùng, anh tự nói với chính mình nhiều hơn là với Đức Anh.

Đức Anh hiểu ý, gật đầu rồi rời đi. Cánh cửa khép lại, trả lại sự tĩnh lặng tương đối cho căn phòng, chỉ còn tiếng quạt điều hòa chạy đều đều và tiếng lách tách từ bàn phím của Minh Khang. Anh lướt nhanh qua các tài liệu, ký duyệt hàng loạt, trả lời điện thoại liên tục. Mỗi cuộc gọi là một vấn đề cần giải quyết, mỗi email là một yêu cầu mới. Anh cảm thấy như mình đang là một mắt xích trung tâm, xoay chuyển không ngừng, kéo theo cả một bộ máy khổng lồ.

Minh Khang đứng dậy, tiến đến bức tường kính. Anh đặt hai tay lên mặt kính lạnh lẽo, nhìn ra ngoài. Thành phố dưới chân anh giờ đây mang một ý nghĩa khác. Nó không còn chỉ là một khung cảnh đẹp để ngắm nhìn từ penthouse của anh nữa. Nó là thị trường, là đối thủ, là những cơ hội và thách thức đang chờ đợi. Anh là một phần của nó, một mắt xích quan trọng trong guồng quay không ngừng nghỉ. Thành công này, vị trí này, là tất cả những gì anh từng mơ ước. Nó là sự ổn định mà anh ��ã dùng cả thanh xuân để theo đuổi. Nhưng liệu nó có đủ không? Liệu nó có lấp đầy được khoảng trống nào đó mà anh cảm thấy vẫn lẩn khuất trong sâu thẳm?

Anh nhớ lại lời của Ông An: "Vị trí càng cao, tầm nhìn càng xa, nhưng cũng dễ bị cô lập hơn." Câu nói đó cứ lởn vởn trong đầu anh. Giờ đây, anh đang ở trên đỉnh cao, nhìn xuống mọi thứ. Nhưng cũng chính vì thế mà anh cảm thấy một khoảng cách ngày càng lớn giữa mình và những người xung quanh. Không ai có thể thực sự hiểu được áp lực mà anh đang gánh vác, không ai có thể chia sẻ gánh nặng đó với anh. Anh là thuyền trưởng của con tàu, và anh phải lái nó, một mình.

Mùi cà phê đã nhạt dần, thay vào đó là mùi giấy mới và mực in. Minh Khang hít một hơi sâu, cố gắng xua đi cảm giác mệt mỏi. Anh không thể gục ngã. Anh phải mạnh mẽ. Anh phải chứng minh rằng mình xứng đáng với vị trí này, xứng đáng với niềm tin của tập đoàn. Anh quay trở lại bàn làm việc, ánh mắt kiên định, tiếp tục lao vào công việc. Những con số, những dự án, những kế hoạch... chúng là cuộc sống của anh bây giờ.

***

Đêm đã về khuya, và tòa nhà Thiên Phong giờ đây chỉ còn lác đác ánh đèn. Hầu hết các phòng ban đã tắt điện, chìm vào bóng tối tĩnh mịch. Tiếng gõ bàn phím, tiếng điện thoại reo dồn dập đã không còn. Chỉ còn tiếng điều hòa chạy đều đều và tiếng gió rít nhẹ bên ngoài ô cửa kính cao vút. Minh Khang là một trong số ít những người còn nán lại. Ánh sáng xanh hắt ra từ màn hình máy tính chiếu lên khuôn mặt anh, làm lộ rõ vẻ mệt mỏi và những quầng thâm dưới mắt. Anh vẫn ngồi đó, chăm chú vào những con số, những biểu đồ phức tạp, cố gắng tìm ra một giải pháp tối ưu cho một vấn đề hóc búa của dự án mới.

Cảm giác lạnh từ điều hòa dường như đã thấm sâu vào xương tủy. Anh với tay lấy cốc cà phê đã nguội ngắt, nhấp một ngụm, vị đắng chát lan tỏa trong miệng. Anh ngả người ra sau ghế, nhắm mắt lại, cố gắng thư giãn vài giây. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Mới hôm qua anh còn đang vật lộn với "Dự án Ngàn Tỷ", hôm nay anh đã là Trưởng phòng. Một sự thăng tiến chóng mặt, đúng như anh hằng mong đợi.

"Đây là điều mình muốn. Đây là sự ổn định mà mình đã theo đuổi bấy lâu." Anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong đầu, nhưng nó vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. "Nhưng... sao lại có cảm giác trống rỗng này?" Câu hỏi đó lại hiện về, như một vết nhói không thể gọi tên. Sự thỏa mãn ban đầu đã dần tan biến, nhường chỗ cho một gánh nặng mới, một áp lực vô hình nhưng nặng trĩu. Anh đã đạt được cái đích mà anh luôn tin là sẽ mang lại hạnh phúc và sự đủ đầy. Nhưng giờ đây, khi đã chạm tới, anh lại thấy một khoảng trống lớn hơn, một sự thiếu vắng mà không phải dự án hay thành công nào có thể lấp đầy.

Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Những con số vẫn nhảy múa, những dòng chữ vẫn hiện ra. Chúng là hiện thực của anh, là con đường anh đã chọn. Anh không thể quay đầu lại.

"Lâm Hải sẽ không bỏ qua đâu. Mình phải cẩn trọng hơn nữa." Anh nghĩ đến đối thủ của mình. Ánh mắt sắc lạnh của Lâm Hải trong phòng họp sáng nay vẫn còn in đậm trong tâm trí anh. Lâm Hải là một con cáo già, và gã sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại. Những cuộc đối đầu sẽ còn khốc liệt hơn nữa. Minh Khang biết, anh phải luôn giữ cảnh giác, phải luôn ở thế chủ động.

Anh đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay trên bàn. Nó vẫn nằm đó, lạnh lẽo và sáng bóng, biểu tượng của thời gian và sự thành công. Anh ngắm nhìn nó một lát, những đường nét tinh xảo, mặt kính sáng loáng. Nó là lời nhắc nhở về những gì anh đã hy sinh để có được ngày hôm nay. Anh khẽ thở dài, rồi chậm rãi đeo nó vào cổ tay. Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt, nặng trĩu nhưng quen thuộc. Chiếc đồng hồ như một sợi dây ràng buộc, kéo anh trở về với thực tại khắc nghiệt của công việc và trách nhiệm.

Minh Khang đứng dậy, vươn vai, cố gắng xua đi cảm giác mệt mỏi đang xâm chiếm toàn bộ cơ thể. Anh tiến đến bức tường kính, nhìn ra ngoài. Thành phố về đêm lấp lánh như một dải ngân hà thu nhỏ, với hàng triệu ánh đèn đủ màu sắc như những vì sao xa xôi. Một khung cảnh tuyệt đẹp, nhưng lại mang đến cho anh một cảm giác cô độc đến lạ. Anh đang ở trên đỉnh cao, nhưng cũng chính vì thế mà anh thấy mình như một kẻ đứng bên lề, quan sát mọi thứ từ một khoảng cách xa xôi.

Trong giây phút đó, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí anh, không phải là những con số hay dự án, mà là một nụ cười bình yên, một ánh mắt trong trẻo. Yến Chi. Cô gái ấy dường như chưa bao giờ phải chạy đua với thời gian, chưa bao giờ phải gánh vác những áp lực nặng nề như anh. Cô ấy sống một cuộc đời khác, một phiên bản cuộc sống mà anh chưa từng dám chạm tới. Sự đối lập đó, cái cảm giác "trống rỗng" này, và hình ảnh của cô gái ấy, dần dần tạo thành một hạt mầm nghi vấn lớn hơn, sâu sắc hơn trong tâm hồn Minh Khang.

Anh khẽ lắc đầu, cố gắng xua đi những ý nghĩ đó. Không, bây giờ không phải lúc. Anh có một mục tiêu, một trách nhiệm. Anh phải tiếp tục chiến đấu. Nhưng trong sâu thẳm, một tiếng vọng nhỏ bé đã bắt đầu vang lên, hỏi anh về ý nghĩa thực sự của sự ổn định, về cái giá của thành công, và về những điều mà anh đã bỏ lỡ trên con đường này. Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, nhưng trong mắt Minh Khang, chúng không còn chỉ là biểu tượng của thành công, mà còn là ánh sáng của một thế giới xa xăm, nơi có lẽ tồn tại một phiên bản cuộc sống khác, một phiên bản anh chưa từng dám nghĩ đến. Anh biết, ngày mai, chiếc đồng hồ này sẽ lại chỉ lối cho anh vào một cuộc chiến mới, một ngày mới đầy áp lực và thách thức. Anh sẽ làm, bởi đó là con đường anh đã chọn. Nhưng lần này, khi đeo chiếc đồng hồ lên tay, anh cảm thấy nó nặng hơn một chút, và cái giá của sự ổn định dường như cũng rõ ràng hơn, ám ảnh hơn bao giờ hết.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free